Cuối cùng Lận Duy vẫn không thốt ra được hai chữ "A Kỳ" ấy.
Hàn Kỳ chỉ nghĩ hắn vẫn còn bận tâm chuyện bị y từ chối trước đó, nhưng vì thái độ của hắn thay đổi nên Hàn Kỳ cũng không còn kháng cự cách xưng hô này nữa.
Hai ngày sau, cuối cùng cũng đến ngày cảnh quay của riêng Lận Duy hoàn tất toàn bộ.
Hắn biết trong kịch bản còn một cảnh Mạnh Tuyết hôn khóe môi mối tình đầu được đạo diễn để lại quay cuối cùng. Trước đây hắn còn đang nghĩ xem phải làm thế nào để quay qua loa cho xong chuyện, nhưng giờ hắn không còn sốt ruột nữa.
Trong cốt truyện gốc, khi quay cảnh hôn này nguyên chủ đã bị ép ra nước ngoài, một diễn viên sẽ khác đóng cảnh thay nguyên chủ.
Lúc ấy, dù thế nào Hàn Kỳ cũng không chịu thừa nhận mình đã nảy sinh tình cảm vượt quá giới hạn với Mạnh Tuyết. Y không muốn dùng quyền hạn của mình để yêu cầu đạo diễn sửa lại chi tiết này.
Quả báo của việc cố chấp giữ thể diện đến rất nhanh. Với người không chịu nổi bất cứ tì vết nào như Hàn Kỳ, nụ hôn chưa hẳn là hôn này đã đủ chói mắt, đủ để gây ra một trận cãi vã kịch liệt và đủ để trở thành chất xúc tác giúp họ phá vỡ mối quan hệ thỏa thuận ban đầu.
Nhưng giờ đây, Hàn Kỳ và Mạnh Tuyết đã chấm dứt quan hệ yêu đương hợp đồng. Lận Duy cân nhắc mối quan hệ hiện tại giữa mình và Hàn Kỳ, trực giác mách bảo hắn rằng y sẽ không giận cá chém thớt với hắn vì chuyện này. Nếu không cái gọi là tình bạn kia cũng quá mong manh rồi.
Dù vậy, hắn vẫn phải chuẩn bị tâm lý trước. Sau khi hoàn thành liệu trình trị liệu hàng ngày, Lận Duy còn cố tình nhắc Hàn Kỳ một câu.
"Tuy anh và Tiểu Tuyết đã hủy thỏa thuận, nhưng tôi cảm thấy cần phải báo trước với anh một tiếng, ngày mai tôi và cô ấy có một cảnh hôn..."
Lận Duy mới nói được một nửa mà sắc mặt Hàn Kỳ đã sa sầm, hắn chỉ đành nhún vai ngừng chủ đề này lại.
Hắn đợi Hàn Kỳ đáp lại, nhưng đợi mãi cũng không thấy y nói gì. Lận Duy thực sự bất lực với tính khí thất thường của y, dễ dỗ là thật, mà khó chiều cũng là thật. Từ khi bước vào thế giới nhỏ này, ngày nào hắn cũng cảm thấy như mình đang nuôi mèo vậy.
Hắn không khỏi nhớ đến thế giới trước, mỗi lần bị Kem làm phiền đến mức muốn mắng "con mèo chết tiệt" thì nhóc con đó lại dụi dụi vào người hắn ngay, giả vờ như thể nó ngoan ngoãn lắm không bằng.
Thấy y thực sự không định nói gì, Lận Duy đành phải kiên nhẫn hỏi tiếp: "Hay là tôi bảo đạo diễn xem có thể mượn góc quay xem được không nhé?"
Nói thì nói vậy, chứ lời của Lận Duy trong đoàn phim vẫn chưa có sức nặng đến thế. Bộ phim này do chính Hàn Kỳ đích thân giám sát, đạo diễn cũng là người có tiếng, họ sẽ không để một cậu ấm mang tiền vào đoàn muốn sửa kịch bản kiểu gì cũng được.
Dù thời gian qua Lận Duy đã thể hiện rất xuất sắc cũng vậy mà thôi.
Vì thế, hắn chỉ có thể dùng cách này để nhắc nhở Hàn Kỳ, nếu y vẫn để tâm, không muốn cảnh này xảy ra thì cũng chỉ mỗi y có thể thay đổi suy nghĩ của đạo diễn.
Thật ra Hàn Kỳ không hề nhận ra biểu cảm của mình đã thay đổi, phản ứng trong khoảnh khắc đó chỉ diễn ra trong vô thức. Đương nhiên y cũng hơi khó chịu thật, nhưng cảm giác đó quá mơ hồ, y tưởng vì mình còn giữ lại chút tâm lý chiếm hữu với bạn gái cũ nên y không định để cảm giác sớm muộn gì cũng phai nhạt này làm ảnh hưởng đến công việc.
"Đổi cái gì? Đã chọn con đường diễn xuất thì những chuyện này đều là điều không thể tránh khỏi." Hàn Kỳ nén lại cơn bực trong lòng, tự mình kết luận.
"Được thôi, vậy sau này anh đừng có trách tôi không nhắc trước đấy nhé." Lận Duy chỉ lo phủi sạch trách nhiệm cho mình rồi cứ để y cãi cố.
Hắn cũng muốn nhân cơ hội này thăm dò xem mối duyên giữa Hàn Kỳ và Mạnh Tuyết có cứu vãn được nữa hay không. Nếu Hàn Kỳ vẫn khó chịu như trong cốt truyện gốc, nếu Mạnh Tuyết cũng không kháng cự thì hắn sẽ thử tác hợp lại xem sao, nếu cô ấy kháng cự thì cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên thôi.
Hắn cũng đã phát hiện, nếu nam nữ chính không đến được với nhau sẽ khiến những tình tiết trong cốt truyện gốc không xảy ra, nhiệm vụ của hắn cũng dễ hoàn thành hơn hẳn.
Còn Hàn Kỳ lại cảm thấy những gì hắn nói rất khó hiểu. Lận Duy đã làm nhiều chuyện quá đáng như thế mà y còn có thể chấp nhận hết, đến cả Uông Dương cũng phải lẩm bẩm nhắc mãi, vậy mà vẫn chưa đủ để hắn yên tâm ư?
Câu "Tôi đối xử với cậu chưa đủ tốt à?" đến bên miệng bỗng nghẹn lại, y chợt nhận ra y thực sự chưa từng đối xử tốt với Lận Duy. Cùng lắm y chỉ tha thứ cho những hành vi vượt ranh giới của hắn vì những điều đấy tốt cho y mà thôi.
Nếu y hỏi câu này thật thì đúng là không biết xấu hổ.
"Trách ai thì trách, chứ tôi sẽ không trách cậu." Sau khi suy đi tính lại, cuối cùng Hàn Kỳ cố tình dịu giọng, đảm bảo với hắn.
"Được rồi, cảm ơn!" Lận Duy khẽ mỉm cười.
Ngày hôm sau, cảnh hôn này còn long trọng hơn những gì hắn tưởng tượng rất nhiều.
Chỉ riêng việc đạo diễn đích thân đến giám sát công đoạn trang điểm và tạo hình cho hắn và Mạnh Tuyết, còn cho ý kiến và chỉnh sửa tỉ mỉ là đủ để thấy rồi.
Tiếp theo là tập dượt vị trí di chuyển và góc quay. Sau khi hai người tập luyện nhiều lần dưới gốc cây xanh um, đạo diễn mới quyết định, bảo mọi người cùng đợi hoàng hôn.
Quay được một cảnh đẹp như mơ đúng là tốn rất nhiều thời gian và công sức.
Vì quá long trọng, Hàn Kỳ có muốn "mắt không thấy, lòng không phiền" cũng không thể không chú ý đến động tĩnh bên đó.
Lận Duy ngoảnh lại nhìn, thấy mặt Hàn Kỳ vẫn vô cảm khó mà đoán được tâm trạng, nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc sang bên này. Rõ ràng y cũng có hơi khó chịu.
"Sợ anh ấy không vui à?" Mạnh Tuyết cầm kịch bản gõ nhẹ vào vai hắn với vẻ mặt trêu chọc.
Lận Duy rời mắt, cúi đầu cười với cô ấy rồi đáp trả: "Đúng là sợ anh ấy không vui, nhưng không phải kiểu như cô nghĩ đâu."
Lời hắn nói có ẩn ý, nhưng không quá rõ ràng. Hắn không muốn gây áp lực cho Mạnh Tuyết, dù Hàn Kỳ đã chủ động hủy bỏ thỏa thuận, nhưng y vẫn là sếp lớn của cô ấy.
Mạnh Tuyết nghe xong thì hiểu ra, lại tức không chịu được, gõ thêm cái nữa: "Sao mãi mà anh vẫn chưa hiểu vậy? Nếu anh ấy thực sự có ý gì với tôi thì lúc phát hiện tiếng đàn của anh cũng có tác dụng, anh ấy đã không vội vàng hủy bỏ thỏa thuận với tôi rồi!"
"Chuyện này không thể nói lên điều gì cả." Việc Hàn Kỳ dần từ bỏ Mạnh Tuyết do rất nhiều nguyên nhân.
Đầu tiên, hắn muốn chữa chân cho Hàn Kỳ nên đã cưỡng ép can thiệp vào chuyện chơi đàn dương cầm vốn rất thích hợp để vun đắp tình cảm của hai người họ. Dù Lận Duy có cố ý hay không thì việc phần lớn sự chú ý Hàn Kỳ vốn dồn vào Mạnh Tuyết bị chuyển hướng và sự đặc biệt của Mạnh Tuyết bị thay thế cũng là thật.
Tiếp theo, có lẽ Mạnh Tuyết cũng tự dâng lên một khoảng cách với Hàn Kỳ vì hắn bịa chuyện mình thích Hàn Kỳ. Có lẽ suy nghĩ "không thể động vào người bạn mình thích" này không nhiều, nhưng chắc chắn có, thậm chí còn dần nhiều lên khi mối quan hệ của họ càng lúc càng tốt.
Còn cả chuyện, Lận Duy đã âm thầm giúp cô ấy tránh được không ít tình tiết bị ức h**p, khiến Hàn Kỳ không có cơ hội bảo vệ cô ấy nữa.
Hàn Kỳ chưa từng được Mạnh Tuyết đáp lại, y còn đang trong giai đoạn nhạy cảm nên việc buông tay vì cơn hờn dỗi là chuyện rất bình thường.
Thế nên không thể kết luận chuyện Hàn Kỳ có còn thầm thích Mạnh Tuyết hay không chỉ dựa vào một quyết định hủy bỏ thỏa thuận như cô ấy nói được.
Mạnh Tuyết thật sự hết cách với cái đầu gỗ này, chỉ có thể trợn trắng mắt rồi nói: "Nếu người anh ấy để tâm là tôi thì sau này sẽ còn cả đống cơ hội khiến anh ấy không vui đấy, anh lo liệu hết nổi không? Mấy cảnh thân mật giữa tôi và nam chính còn cháy hơn cảnh này nhiều!"
Lận Duy thầm nghĩ, trong cốt truyện gốc mấy cảnh thân mật giữa cô ấy và nam chính bộ của phim này đều bị Hàn Kỳ xóa sạch rồi còn đâu. Thậm chí, nhờ tác dụng của hào quang nhân vật chính, cốt truyện tình cảm trong sáng này còn được khán giả nhất trí khen ngợi nữa kìa.
"Cô nói đúng." Lận Duy không muốn tranh luận thêm, chỉ gật đầu đồng tình.
Hình ảnh hai người dùng tạo hình mối tình đầu được đoàn phim chuẩn bị tỉ mỉ để nói chuyện vui vẻ dưới bóng cây khiến Hàn Kỳ đang đứng nhìn từ xa cảm thấy vô cùng khó chịu.
Uông Dương đã sớm đoán được sếp nhà mình sẽ phản ứng như vậy. Cậu ấy không biết Hàn Kỳ và Lận Duy đã hứa rằng đợi đoàn phim quay xong hết mới rời đi, chỉ nghĩ hôm nay cậu ấm đóng máy rồi, nếu cậu ấy còn thờ ơ nữa thì sếp sẽ không gặp được người ta một khoảng thời gian rất lâu. Khéo sau khi tỉnh táo lại, nghĩ thông suốt mọi việc xong còn sẽ hành hạ cậu ấy nữa kìa!
"Sếp, cậu ấm có nói với anh cậu ấy rời đoàn phim vào lúc nào chưa?" Cậu ấy quyết định thăm dò trước.
Hàn Kỳ nhìn cậu ấy một cái, thản nhiên đáp: "Cậu ấy nghe theo tôi, khi nào tôi đi thì cậu ấy đi."
Uông Dương hơi sững người, sau đó chợt hiểu ra. Thảo nào sếp nhà rất thích cậu ấm nhưng lại không thể nhìn thấu tình cảm của chính y. Cậu ấm cho đi quá nhiều, quá chu đáo, khiến tâm trạng sếp bình yên chẳng chút dao động, đương nhiên cũng sẽ không có cảm giác nguy cơ thúc đẩy y nhìn nhận vào tình cảm của mình.
"Cũng tốt, tôi còn lo một khi cậu ấm rời khỏi môi trường khép kín của đoàn phim để quay lại thế giới đầy cám dỗ bên ngoài, cậu ấm sẽ nhanh chóng quên anh mất thôi." Uông Dương giả vờ than thở .
Hàn Kỳ cau mày, nhưng vẫn không có phản ứng gì quá lớn.
Thấy sắc mặt y thay đổi, Uông Dương thừa thắng xông lên: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu sếp thực sự chỉ muốn duy trì tình bạn trong sáng với cậu ấm thì cậu ấy nên thay lòng đổi dạ sớm một chút thì hơn. Theo tôi thấy ấy à, cậu ấm yêu anh từ cái nhìn đầu tiên chỉ vì trước đây cậu ấy chưa từng tiếp xúc với người ưu tú như anh, hay là tôi giới thiệu cho cậu ấy..."
"Cậu muốn giới thiệu ai cho cậu ấy? Nói tôi nghe thử xem nào." Hàn Kỳ nghe đến đây, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nhìn cậu ấy bằng ánh mắt như cười như không.
"Đùa thôi." Uông Dương vội vàng hãm lại: "Trên đời này, người có năng lực xuất chúng lại còn đẹp trai, quan trọng nhất là phải thích đàn ông như sếp, không dễ tìm đến thế đâu ."
Không dễ tìm, chứ không phải là không có.
Mặt mày Hàn Kỳ trầm xuống, nếu Lận Duy là tên công tử bột vô dụng như lời đồn thật thì cũng đành, nhưng sau một thời gian tiếp xúc với hắn, Hàn Kỳ đã hiểu rõ tiềm năng của tên nhóc vô dụng này hơn ai hết. Bản thân hắn đã rất ưu tú, đủ xứng với bất kỳ ai.
Nếu Lận Duy chịu trao tấm chân tình này cho người khác, chỉ sợ không ai có thể từ chối nổi. Ngay cả người không cùng xu hướng tính dục như y cũng không thể không lùi bước hết lần này đến lần khác, phá lệ bao nhiêu lần cơ mà?
Trong lúc y đang suy nghĩ thì bên kia cũng đã đợi được một bầu trời hoàng hôn hoàn hảo, cảnh quay chính thức bắt đầu.
Uông Dương không dám bảo sếp nhà mình xem cảnh này, nhưng nó quá đẹp, cậu ấy thực sự thể nhịn nổi, lặng lẽ lấy điện thoại ra định chụp trộm một tấm, rất nhiều người trong đoàn phim cũng làm vậy.
Nhưng Hàn Kỳ đâu có mù, động tĩnh bên kia lớn như thế, sao y có thể không nhận ra, thấy bộ dạng lén lút của Uông Dương, y chợt hiểu ra điều gì đó, lòng bỗng trùng xuống.
Y ngơ ngẩn do dự không biết có nên xem hay không, ai ngờ lúc giật mình lại y đã thấy ánh mắt mình rơi vào trên hai người bên kia.
Mạnh Tuyết mặc một chiếc váy dài màu xanh, ôm vài cuốn sách cũ trong tay, đứng bên cạnh Lận Duy cao ráo mặc áo sơ mi trắng. Nhân lúc hắn không chú ý, cô ấy nhón chân lên, một nụ hôn sắp rơi xuống khóe môi hắn...
Lận Duy vô tình nhìn lướt qua đám đông, bắt gặp ánh mắt của Hàn Kỳ ở đằng xa.
Trong khoảnh khắc này, cả hai đều sững người.