Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 42: Cậu mà là em trai tôi

Lận Duy kinh ngạc nhìn Hàn Kỳ vẫn đang bực bội, hắn không ngờ y lại chủ động tiết lộ chuyện y biết hắn thích y sớm như vậy, dù sao người này vẫn luôn giả ngốc mà.

Hắn cứ nghĩ Hàn Kỳ sẽ không vạch trần, ai ngờ logic hành động của người này lại tùy hứng đến thế.

Nhưng ngay khoảnh khắc lời nói vừa thốt ra, Hàn Kỳ đã hối hận. Y vội vàng buông tay đang giữ cằm Lận Duy ra.

Y vắt óc tìm cớ để nói cho qua chuyện, nhưng câu nói vừa rồi quá rõ ràng. Cho dù Lận Duy có nhận ra y không cố ý, muốn giả vờ không hiểu cho qua chuyện thì cũng quá giả tạo.

Sau một hồi im lặng, cả phòng khách yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy đứng ngồi không yên, Lận Duy mới cúi đầu tiếp tục động tác chườm nóng cho y. Hắn cố tình tỏ ra bình tĩnh để giảm thiểu tối đa sức ảnh hưởng từ câu nói bất ngờ vừa rồi.

"Thì ra anh biết à." Lận Duy cười như không có gì rồi dùng vẻ mặt bất lực an ủi: "Ngài Hàn, anh thả lỏng chút đi, cơ căng quá tôi ấn vào sẽ đau đấy."

Hàn Kỳ nghe vậy cố gắng thả lỏng theo lời hắn, nhưng trong tình huống này, làm vậy rất khó. Y dùng vẻ mặt bình tĩnh nhìn Lận Duy, lòng đầy phức tạp, hai tay đặt bên cạnh người cũng vô thức siết chặt. Hồi lâu sau, y mới mím môi, giọng khô khốc hỏi: "Cậu... Không có gì muốn nói với tôi à?"

Lận Duy lắc đầu: "Không có gì để nói cả, vì dù anh có biết hay không cũng không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng, không phải sao?"

Giống như chuyện hắn có thích Hàn Kỳ thật hay không, thì những lời hắn nói và những điều hắn làm, vẫn luôn lấy chuyện muốn chân của Hàn Kỳ bình phục làm mục đích mà thôi.

Tương tự, Hàn Kỳ là trai thẳng, chỉ cần nhìn vào bản hợp đồng hẹn hò y ký với Mạnh Tuyết là biết y có hảo cảm với cô ấy thì y mới làm như vậy. Có nói ra bao nhiêu lời giải thích hợp lý cũng không thể che dấu được điều này, dù lúc đó y chưa thực sự nhận ra.

Và dù Hàn Kỳ biết chuyện hắn "thích" y hay không, y cũng không thể đáp lại tình cảm của một người đồng giới, suy cho cùng cũng không có gì khác biệt.

Lời Lận Duy nói là thật, nhưng Hàn Kỳ lại cảm thấy có gì đó không đúng. Nếu y không biết, ít ra hắn vẫn còn một tia hy vọng, nhưng bây giờ y đã nói rõ với hắn rằng y biết, điều đó có nghĩa là y đã luôn cố ý phớt lờ tấm chân tình này. Sao có thể giống nhau được?

Không đau lòng à?

Hàn Kỳ nghĩ vậy, vô thức buột miệng hỏi nhỏ.

"Không đau lòng, vì tôi đã không giữ suy nghĩ phải theo đuổi anh cho bằng được nữa rồi. Tôi không phải là người mù quáng đâm đầu chịu khổ."

Lận Duy nhún vai, đổi cho y một chiếc khăn khác để chườm tiếp, vừa cười vừa nói: "Lúc biết anh có bạn gái tôi đã từ bỏ rồi. À mà, có phải lúc đó anh đã nghe lén tôi nói chuyện với Tiểu Tuyết không, tôi nhớ sau lần đó tôi không hề nhắc lại chuyện này nữa mà?"

"Ừ." Lúc này Hàn Kỳ cũng chẳng có lý do gì để chối bỏ, thậm chí chẳng còn tâm trí so đo hai chữ "nghe lén" với hắn, y chỉ nhíu mày nhấn mạnh: "Trước giờ, quan hệ của Mạnh Tuyết và tôi chỉ là hợp đồng."

Lận Duy gật đầu: "Tôi biết, cho nên tôi còn phải cảm ơn nó vì đã giúp tôi quyết định từ bỏ từ sớm."

"... Cậu có ý gì?" Người bị "từ bỏ" nghe vậy, sắc mặt lập tức sa sầm, tỏ vẻ không vui.

Lận Duy nhướng mày nhìn y một cái: "Anh không có ý định đáp lại tình cảm của tôi phải không? Nếu không anh cứ giả vờ không biết để làm gì?"

"Tôi...!" Hàn Kỳ bị hắn nói đến cứng họng. Lẽ ra y nên xuống nước theo cái cớ Lận Duy đưa cho mới phải, hắn đã tỏ vẻ không muốn đòi hỏi gì thêm, tại sao y lại không hài lòng?

Nhưng không hài lòng là không hài lòng, Hàn Kỳ không thể tự lừa mình dối người, chấp nhận cách nói của Lận Duy được. Nếu thật sự quyết định không thích y nữa từ lâu, vậy sau này những việc Lận Duy đang dốc hết tâm sức làm cho y phải tính thế nào đây?

Lận Duy thấy y áy náy, nghĩ một lát rồi nghiêm túc khuyên nhủ: "Đừng dằn vặt nữa, có được không? Tôi hiểu ý anh, nhưng tôi thật sự không cảm thấy khó chịu vì chuyện này đâu. Anh không có lỗi gì cả, nói thẳng ra, đây là chuyện của riêng tôi, tôi tự mình giải quyết được."

Không đợi Hàn Kỳ nói gì, hắn lại nói lời đảm bảo: "Anh cũng có thể yên tâm, tôi sẽ không nảy sinh ý đồ gì khác chỉ vì biết anh và Tiểu Tuyết không phải là người yêu thật đâu."

Mặc dù Hàn Kỳ không cố ý, nhưng mọi chuyện vừa xảy ra tương đương với việc Hàn Kỳ dùng thực tế nói với hắn biết, dù không có bạn gái y cũng không thể chấp nhận hắn.

Như vậy cũng tốt, bây giờ Lận Duy chỉ muốn chuyện này nhanh chóng qua đi.

Hàn Kỳ và Mạnh Tuyết có duyên không phận rồi, hắn cũng không cần vai diễn người thích Hàn Kỳ để làm lá chắn nữa.

Nếu câu trước là thật lòng khuyên Hàn Kỳ buông bỏ sự áy náy không cần thiết, thì câu sau chỉ để tỏ ra yếu thế. Hắn cần phải trấn an Hàn Kỳ, ít nhất trước khi nhiệm vụ hoàn thành, hắn không thể để y xa lánh hắn được.

"Vậy nên, phiền ngài Hàn tiếp tục giả vờ như không biết gì được không?" Cuối cùng Lận Duy khẽ hỏi.

"Cậu không để tâm thật à?" Hàn Kỳ vẫn chưa thể cho qua được.

Lận Duy "ừ" một tiếng rồi nói: "Vì anh đã biết từ lâu nhưng không xa lánh tôi, tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể làm bạn bè nhỉ? Tôi cũng không có ý gì khác đâu. Bây giờ tôi chỉ muốn làm hết việc tôi muốn trước khi bộ phim đóng máy thôi, cũng coi như cho bản thân một lời giải thích. Rời khỏi đoàn phim, nếu anh không muốn gặp lại tôi, tôi cũng sẽ không làm phiền anh nữa."

Miệng thì ngoan ngoãn thật thà, nhưng thực chất trong lòng Lận Duy đã tính toán cả rồi. Đợi đến khi Hàn Kỳ có thể đứng dậy, lúc đó còn cần Lận Duy làm phiền y chắc? Hàn Kỳ chủ động tìm hắn mới đúng kìa!

Hàn Kỳ không hổ là kiểu người miệng dao găm tâm đậu hũ, Lận Duy chỉ giả vờ đáng thương chút thôi mà y đã nhíu mày.

"Đương nhiên là bạn bè rồi." Hàn Kỳ nhìn cảnh tượng trước mắt, thầm nghĩ nếu y không xem Lận Duy là bạn, sao y có thể chấp nhận để hắn làm những việc vượt quá khoảng cách giao tiếp thông thường trên người mình được. Nếu là bác sĩ chuyên nghiệp thì chuyện sẽ khác, nhưng Lận Duy đâu phải!

"Vậy thì tốt quá rồi." Lận Duy nói xong bỗng bật cười, không khỏi lém lỉnh trêu y một câu: "Thật vinh hạnh, đây là lần đầu tiên tôi có một người bạn chỉ cho phép tôi gọi bằng "ngài"."

Hàn Kỳ nghe vậy hơi chột dạ, sau đó chỉ ra: "Đó là do cậu tự muốn gọi như thế!"

"Rõ ràng tôi... Thôi bỏ đi, anh nói sao thì là vậy!" Lận Duy cười chẳng bận tâm.

Ai ngờ thái độ của hắn khiến Hàn Kỳ nghẹn họng. Nếu không phải hắn gọi y một tiếng "anh trai" miễn cưỡng đến thế, y đã chẳng bắt hắn đổi xưng hô. Y chỉ đang uyển chuyển từ chối xưng hô không lớn không nhỏ tên nhóc trời đánh này đề nghị mà thôi, dè đâu lại thành y kiêu ngạo?

"Vậy cái gì mà vậy! Cậu chỉ muốn gọi A Kỳ thôi chứ gì?"

Mặt Hàn Kỳ đỏ bừng, cũng không biết có phải vì tức giận không, y nghiến răng nói: "Được! Tôi cho phép!"

A Kỳ thì A Kỳ, để tránh tên nhóc này lại thầm oán mình không coi hắn là bạn!

"... Cảm ơn, nhưng anh không cần phải miễn cưỡng mình đâu." Lúc đó trong đầu Lận Duy vô thức nhảy ra cách gọi này nên hắn mới nói thẳng ra thôi, chứ hắn không khăng khăng muốn gọi vậy mới được.

"Có phải cậu đang cố tình chọc tức tôi không?" Hàn Kỳ nheo mắt nhìn hắn đầy nghi ngờ.

Lận Duy bèn thở dài: "Dĩ nhiên là không rồi, vừa nãy tôi chỉ đùa thôi. Anh không muốn ép tôi gọi anh là "ngài", thì tôi cũng không ép anh phải nghe cái xưng hô anh không thích."

"Không phải không thích." Hàn Kỳ bỗng khẳng định. Lúc này tâm trạng của y có hơi kỳ lạ, có lẽ do cảm giác hắn quá thiệt thòi. Thậm chí y còn nghĩ, nếu bây giờ Lận Duy đưa ra yêu cầu gì, chỉ cần y làm được, y sẽ không từ chối luôn mất.

"Cái tên này chỉ có cha mẹ gọi tôi lúc nhỏ thôi, trước đây không cho cậu gọi là vì cảm thấy tôi lớn hơn cậu mấy tuổi, cậu gọi như vậy có hơi không biết lớn nhỏ."

Lận Duy hiểu ý, gật đầu: "Vậy còn bây giờ...?" Hắn hoàn toàn không muốn gọi thế thật mà.

Hàn Kỳ như giận như không nhìn hắn: "Bây giờ... Bây giờ tôi cho phép cậu không biết lớn nhỏ với tôi rồi, đủ bạn bè chưa?"

"..." Lận Duy bỗng cảm thấy không còn gì để nói.

Hai người nhìn nhau, miệng Lận Duy mấp máy, không hiểu sao lại không thể thốt ra thành lời, đành cúi đầu đặt chiếc khăn đã nguội vào chậu nước, ho nhẹ vài tiếng rồi đứng dậy nói: "Tôi đi thay chậu nước nóng."

Lúc này Hàn Kỳ mới thấy ngượng ngùng, chỉ "ờ" một tiếng, không níu kéo chủ đề này nữa.

Lúc quay lại, tâm trạng của Lận Duy đã bình thường trở lại. Hắn cũng có "đơn phương ngóng trông" Hàn Kỳ thật đâu, vừa nãy không khí tự dưng trở nên mập mờ khiến hắn thấy hơi khó xử thôi.

Đến hắn còn như vậy, nói không chừng trong lòng Hàn Kỳ còn mất tự nhiên hơn nên hắn càng phải tỏ ra tự nhiên.

Sau khi tập trung làm xong liệu trình lần này cho Hàn Kỳ, hắn cố ý quan tâm hỏi thăm cảm nhận của đối phương.

"Gần đây anh còn thấy đau không?"

Hàn Kỳ lắc đầu, quả thực không còn đau nữa, nhưng cũng chẳng khá hơn được mấy. Chỉ cần cái chân của y chưa có hy vọng bình phục hoàn toàn, những thay đổi này cũng không phải là điều gì đáng mừng.

Lận Duy hiểu rõ tâm trạng của y, thấy y không mấy hứng thú, hắn lặng lẽ đưa tay, dùng sức ấn vào một huyệt đạo ở khoeo chân bị tật của Hàn Kỳ để giúp y không bỏ cuộc giữa chừng.

"Ưm...!" Hàn Kỳ chỉ cảm thấy nhói một cái, chân của y vô thức co lại.

Nếu bình thường y có cố gắng thế nào cũng chỉ có thể tạo ra sự dịch chuyển nhỏ không đáng kể, thì lần này... Chân của y thật sự đã co lên, nó lùi ra sau một khoảng có thể thấy bằng mắt thường!

Có lẽ do gần đây bớt đau, nên cơ bắp đã hồi phục được chút sức lực?

Hàn Kỳ cũng không dấy lên được bao nhiêu hy vọng, dù sao các chuyên gia hàng đầu trong và ngoài nước của lĩnh vực này đều đã đưa ra kết luận chân của y rất khó bình phục hoàn toàn. Y đã thất vọng rất nhiều lần rồi, khó mà lạc quan thêm được nữa.

Điều khiến y kinh ngạc hơn cả là Lận Duy học những thứ này vì y mà có thể đạt được chút thành tựu.

Nếu nói âm nhạc là chuyên ngành đại học hắn học, đàn dương cầm giỏi và biết sáng tác là lẽ đương nhiên, thì lần đầu đóng phim không làm vướng chân người khác và vật lý trị liệu cho y có hiệu quả đều là Lận Duy học cấp tốc trong thời gian ngắn vì y.

Nói đây là tài năng được trời ưu ái cũng không ngoa. Trong mắt Hàn Kỳ, gia thế của Lận Duy cũng thuộc dạng khá giả, sao lại biến mình thành loại người vô công rồi nghề ăn chơi đàng đ**m để cho người khác nói thế?

Nhưng Lận Duy không có chí tiến thủ, chuyện đứng đắn không làm, chỉ biết cầm tài năng người khác cầu cũng không được để theo đuổi một người đàn ông mới gặp một lần.

Hàn Kỳ nhìn hắn với tâm trạng phức tạp: "Cậu mà là em trai ruột của tôi, chắc bị tôi đánh chết lâu rồi."

Nhưng Lận Duy không những không phải em trai ruột của y, mà y còn là người đàn ông Lận Duy vừa gặp đã để ý.

Cảm giác hoang đường này thật khiến người ta bất lực.

Y mải mê suy nghĩ cả đống thứ, nhưng Lận Duy chỉ nghe được câu nói cụt lủn không đầu không đuôi y vừa thốt ra.

"... Cái gì?" Hắn nghi ngờ vừa rồi tai mình tự dưng bị điếc nên không nghe rõ.

Một lúc sau hắn mới phát hiện Hàn Kỳ không hề nói đùa, hắn tức đến bật cười, khó tin hỏi lại: "Ngài Hàn! Tôi chữa chân cho anh, cảm nghĩ đầu tiên của anh lại là nếu tôi là em trai anh, anh sẽ đánh chết tôi ấy hả?"

Hàn Kỳ nghe hắn chất vấn mới hoàn hồn, ánh mắt lóe lên, vội nói lảng sang chuyện khác: "... Đã nói đừng gọi tôi là Ngài Hàn nữa rồi mà."