Ngày hôm sau, Lận Duy lại không xuất hiện vào giờ ăn trưa, Uông Dương liếc nhìn sắc mặt sếp nhà mình là biết ngay cậu ấm không báo trước với y.
Đương nhiên cậu ấy không có ý trách móc, sếp nhà cậu ấy thả thính người ta lại không chịu trách nhiệm, cậu ấm cũng đâu có nghĩa vụ phải làm thằng ngốc nhẫn nhục chịu đựng.
Nhưng cậu ấy vẫn rất thấu hiểu lòng người, nhắc nhở một câu: "Tiểu Lận lại chạy đi đâu rồi nhỉ?"
Mạnh Tuyết đang ăn cháo, nghe vậy còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ đáp: "Nãy Tần Nguyệt gọi anh ấy đi rồi, bảo là muốn cảm ơn anh ấy vì đã giúp đỡ."
Không rõ Tần Nguyệt biết chuyện Lận Duy âm thầm "nói chuyện" với Cao Hàm thay cô ấy từ đâu, cô ấy thấy nếu không mời một bữa cơm để tỏ lòng biết ơn thì không được.
Tuy Mạnh Tuyết cảm thấy Lận Duy không cần phần báo ơn này, hắn muốn Tần Nguyệt yên tâm nên mới nhận lời mà thôi.
Nhưng trước mặt Hàn Kỳ, Mạnh Tuyết sẽ không nói rõ ràng như vậy.
Nếu Hàn Kỳ không quan tâm thì cô ấy chẳng có gì để nói. Còn nếu Hàn Kỳ để tâm, cô ấy lại mong y không kiềm chế nổi tình cảm của mình, hành động bốc đồng một chút.
Nếu không Lận Duy sẽ không bao giờ cảm nhận được sự quan tâm của y, trông hắn như sắp nản lòng thoái chí đến nơi rồi kìa.
Cô ấy vẫn chưa biết chuyện Hàn Kỳ đã nghe Lận Duy nói hắn thích y ngay từ đầu, chỉ nghĩ hai người họ có tình cảm với nhau nhưng lại chần chừ không chịu thổ lộ.
Nếu không, chỉ bằng thái độ như gần như xa, ỷ vào việc Lận Duy thích y rồi cứ cập mờ mãi, e rằng cô ấy đã khuyên Lận Duy từ bỏ lâu rồi.
Hàn Kỳ liếc nhìn Uông Dương, Uông Dương vội vàng lắc đầu, ra hiệu chuyện này không phải do cậu ấy tiết lộ cho Tần Nguyệt.
Chuyện này chỉ có vài người biết, không phải Uông Dương, người như Lận Duy cũng sẽ không chủ động nói ra, vậy thì chỉ có thể là Cao Hàm tự mình đoán được gì đó rồi lén lút tìm Tần Nguyệt để mắng cho đã miệng.
Quá trình diễn ra thế nào cũng dễ đoán thôi. Chắc là Cao Hàm cảm thấy Tần Nguyệt "thông đồng" Lận Duy thành công, có chịu thiệt cũng không thể quản được cái mồm của mình, tìm đến tận cửa móc mỉa vài câu, đúng chuẩn phong cách hại người mà chẳng ích ta.
Đây vốn là chuyện nhỏ, Hàn Kỳ chỉ hơi khó chịu vì Lận Duy không nói trước với y một tiếng. Nhưng nghĩ kỹ lại, dù Lận Duy có muốn báo cho y một tiếng nên thì hắn nên lấy tư cách gì đây?
Dù vậy, y cũng không thể giả vờ như mình chẳng thấy khó chịu chút nào được. Y cứ nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên nhắn tin cho Lận Duy.
[Lại đi đâu rồi?] Biết rõ còn hỏi.
Lận Duy nhận được tin nhắn khi đang nói lời khách sáo với Tần Nguyệt, hắn nhướng mày, xem ra Hàn Kỳ đã coi hắn là bạn bè thân thiết rồi, thấy hắn không có mặt còn quan tâm xem hắn đi đâu nữa.
Với tính cách của Hàn Kỳ, được như này thật không dễ dàng gì.
[Đang ăn cơm với cô Tần.] Sau khi trả lời mình đang làm gì, Lận Duy suy nghĩ một chút rồi nhắn thêm: [Hôm nay ngài Hàn có thể về khách sạn sớm một chút không? Lát nữa tôi sẽ đến tìm anh.]
Hàn Kỳ nheo mắt trả lời: [Lát nữa đến tìm? Cậu và Tần Nguyệt còn có sắp xếp gì khác à? Chú ý một chút, đừng gây ra tin đồn không cần thiết cho đoàn phim!]
Lận Duy cạn lời, rõ ràng người từng gây ra đủ loại tin đồn trong đoàn phim là chính y cơ mà?
Nhưng hắn cũng chẳng làm gì ông lớn vô lý này được, ai bảo y là người nắm quyền quyết định trong đoàn phim chứ. Hắn chỉ đành nhịn: "Không có sắp xếp gì khác, chiều nay cô Tần còn có suất diễn. Tôi phải về trước để điều chế thuốc, số thuốc lần trước dùng hết rồi."
Thuốc tự chế dù có được bảo quản kỹ cũng không giữ được lâu nên Lận Duy không làm nhiều.
[Tôi sẽ không gây rắc rối cho đoàn phim đâu.] Hắn cố tình bồi thêm một câu. Đối phó với kiểu người "miệng cứng lòng mềm" như Hàn Kỳ thì phải tìm góc độ, chọc đúng chỗ khiến y áy náy mới được.
Quả nhiên thái độ của Hàn Kỳ dịu đi hẳn: [Tôi không có ý đó, đừng nghĩ nhiều.]
Khung chat vẫn liên tục hiện chữ "đang nhập", Lận Duy kiên nhẫn đợi, sau đó nhận được thêm một tin nhắn: [Tôi có thể gánh vác được mọi rắc rối do cậu gây ra. Chỉ là nếu có tin đồn, fan của Tần Nguyệt thấy cậu là người mới, e rằng sẽ không khách khí với cậu đâu.]
Nói vậy cũng không sai, tuy tin đồn có được làm rõ và biến mất nhanh chóng, nhưng lúc đầu khó tránh khỏi việc bị chửi ầm ầm, đến cả người có thế lực lớn như Hàn Kỳ cũng không ngăn được.
Phụt, khổ thân Hàn Kỳ, nóng vội thế này mà vẫn có thể nghĩ ra một cái cớ không thể chê vào đâu được để che giấu thói quen ăn nói chua ngoa của mình.
Lận Duy cố tình để y đợi hai phút mới trả lời: [Ngài Hàn cứ yên tâm, tôi hiểu rồi.]
"Bạn gái à?" Tần Nguyệt ngồi đối diện, thấy hắn cười vừa dịu dàng vừa cưng chiều khi trả lời tin nhắn, bèn trêu chọc một câu.
"Hả?" Lận Duy hoàn hồn, hơi bất ngờ. Không hiểu sao tự nhiên cô ấy lại hỏi như vậy, lắc đầu phủ nhận: "Không, chỉ là bạn thôi."
Tần Nguyệt không ngờ lại nhận được câu trả lời phủ định, cô ấy không tin, nhưng cũng biết ý không hỏi thêm nữa. Cô ấy nghĩ có lẽ Lận Duy không muốn công khai nên mới phủ nhận với người ngoài, chuyện này cũng rất phổ biến mà.
Bữa ăn này diễn ra khá vui vẻ. Tần Nguyệt không giỏi giao tiếp, hôm nay cô ấy đã cố lấy hết can đảm để mời Lận Duy, may mà Lận Duy là người rất giỏi xua tan áp lực khi giao tiếp, không để cô ấy cảm thấy khó xử chút nào.
Trong khi mọi chuyện bên này diễn ra khá suôn sẻ thì tâm trạng của Hàn Kỳ lại rối tung lên vì vài câu nói của Lận Duy. Y nhìn chằm chằm vào đoạn hội thoại trong khung chat, đủ loại cảm xúc tức như giận dỗi, hối hận, áy náy, đuối lý... Đan xen trong lòng.
Y bắt đầu ngờ ngợ, có lẽ y lại bị mấy câu "trà xanh" của Lận Duy chòng ghẹo nữa rồi. Dù sao theo những gì y tìm hiểu trong thời gian qua, tên nhóc đó đâu phải kiểu người tổn thương vì vài câu nói của người khác.
Nhưng Hàn Kỳ lại không thể yên tâm nổi. Y cho rằng nếu người nghe là Lận Duy, một câu nói nhẹ của y chắc chắn sẽ có sức nặng hơn cả chục câu nói nặng của người khác nên y không khỏi nghĩ, nếu Lận Duy vẫn hiểu lầm y chê hắn phiền phức thì y có nên giải thích rõ ràng với hắn không?
Uông Dương thấy tâm trạng sếp nhà mình không ổn. Cơ mà y đã không chủ động nói, cậu ấy cũng sẽ không hỏi, nhỡ hỏi rồi lại lòi ra một đống vấn đề tình cảm, sao cậu ấy giải quyết hết được.
Đã thế sếp nhà cậu ấy còn đang trong trạng thái "có chết cũng không chịu thừa nhận mình đã rung động" nên Uông Dương không muốn làm quân sư tình yêu cho sếp trong thời gian này chút nào.
Ngay cả người trong cuộc còn không chịu thừa nhận tình cảm của mình thì góp ý cái gì, chẳng lẽ bàn xem làm cách nào để cậu ấm mãi mãi đơn phương, mãi mãi nhiệt tình với y à?
Dù Uông Dương có nhẫn tâm nói ra được thì chắc chắn sếp cũng sẽ nổi giận khi nghe thấy những lời đó thôi.
Dĩ nhiên, Hàn Kỳ cũng chẳng định hỏi ý kiến Uông Dương làm gì. Y không muốn để lộ việc mình quá để tâm đến Lận Duy, tránh gây ra hiểu lầm không đáng có.
Tuy y vẫn kiên quyết cho rằng y chỉ tán thưởng và áy náy, có lẽ còn có thêm một chút ý nghĩ Lận Duy đang chịu thiệt thòi vì đã đối xử tốt với y vô điều kiện và chẳng cần hồi báo.
Hàn Kỳ cứ ôm tâm tình rối tung như vậy chạy về khách sạn sớm hơn bình thường, mãi đến lúc Lận Duy đến tìm y theo lời hẹn.
"Lần này tôi không chuẩn bị hương an thần đâu."
Hàn Kỳ vừa bị Lận Duy bế lên sô pha ngồi, còn chưa kịp sửa lại thói quen "suồng sã" này của hắn thì đã nghe thấy hắn nói vậy.
Hàn Kỳ ngẩn ngơ chớp mắt vài cái mới hiểu được ý của hắn.
Quả nhiên, thấy y không phản ứng, Lận Duy cười nói thẳng: "Ngài Hàn, lần này anh tự cởi nhé?"
Không phải vì Lận Duy lười, hắn chỉ cảm thấy hắn làm loại chuyện này hộ y trong lúc y đang tỉnh táo thì có vẻ hơi kỳ quặc.
"Ừ." Hàn Kỳ thản nhiên đáp, trông rất bình tĩnh: "Chuyện này không vội, cậu ngồi xuống trước đi, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Lận Duy ngoan ngoãn ngồi xuống, hỏi: "Chuyện gì vậy?"
"Cậu có muốn cái gì không?" Hàn Kỳ mím môi hỏi: "Tôi biết cậu không thiếu tiền, thế nên cậu có muốn gì nằm ngoài khả năng của cậu nhưng trong phạm vi năng lực của tôi không?"
Đây là kết quả sau khi y suy nghĩ cả buổi chiều. Giữa y và Lận Duy, không thể cứ để một mình hắn cho đi mãi được, y cũng phải cho Lận Duy biết, y đã nhìn thấy tất cả những điều này và muốn báo đáp lại, dù đó không phải điều Lận Duy mong muốn nhất.
Ít nhất cũng phải cho Lận Duy biết, y cũng có để ý hắn, chứ không chỉ coi hắn là gánh nặng có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Lận Duy không biết y suy nghĩ phức tạp đến vậy nên nghe vậy cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói: "Muốn anh hợp tác điều trị để cơ thể khỏe mạnh có tính là "trong phạm vi năng lực" của anh không?"
Nhanh chóng chữa khỏi chân, theo đuổi Mạnh Tuyết, nếu không có dũng khí theo đuổi có thể chờ đợi mối duyên mới, yêu đương bình thường. Tóm lại là đừng đi theo con đường "ngược tâm ngược thân" như trong cốt truyện gốc rồi gây ra một đống rắc rối làm tăng độ khó nhiệm vụ của hắn là được, đó là điều duy nhất hắn muốn.
Nói đến Mạnh Tuyết, dạo này cô ấy không còn qua lại thân thiết với Hàn Kỳ nữa nên cuộc sống trong đoàn phim cũng dễ chịu hơn nhiều. Khi diễn cùng cô ấy, Lận Duy luôn chú ý quan sát, phát hiện cô ấy đã tránh được nhiều tình tiết bị người khác cố ý gây khó dễ, coi như nhờ họa được phúc.
Câu trả lời của Lận Duy lại khiến Hàn Kỳ im lặng hồi lâu, cuối cùng mới nhẹ giọng phản bác: "Cái đó không tính, tôi đang hợp tác với cậu rồi còn gì, nghĩ cái khác đi."
"Tôi thực sự không muốn gì khác cả." Lận Duy định nói đại một cái, nhưng nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được yêu cầu nào vừa nằm ngoài khả năng của hắn vừa nằm trong năng lực của Hàn Kỳ cả.
Thế là hắn dứt khoát chuyển chủ đề: "Còn ngài Hàn thì sao? Chỉ nói miệng là hợp tác thôi thì không tính nhé, có phải anh tưởng tôi không nhìn ra anh đang cố tình kéo dài thời gian không?"
"..." Hàn Kỳ trừng mắt nhìn hắn.
Lận Duy thấy y khó xử, không định ép y c** q**n trước mặt mình nên đứng dậy nói: "Tôi đi lấy chậu nước nóng, anh chuẩn bị trước nhé?"
"Ừ." Lần này Hàn Kỳ đáp rất nhanh.
Khi bưng nước nóng trở lại, Lận Duy không trêu ghẹo y nữa, bắt đầu pha thuốc với vẻ mặt bình tĩnh. Hàn Kỳ thấy hắn bình tĩnh đắp thuốc cho mình như vậy lại cảm thấy hơi kỳ lạ.
Người to gan đến mức có thể đánh thuốc mê y, tự ý chữa chân cho y lại không dám nhìn những chỗ vượt quá giới hạn. Sao lại có người mâu thuẫn như Lận Duy được nhỉ?
Nhưng không phải Hàn Kỳ không hiểu, Lận Duy làm những chuyện vượt khuôn phép là vì hắn quan tâm đến y. Hắn nghiêm túc giữ đúng mực khi làm những chuyện vượt quá chừng mực là vì hắn tôn trọng y.
Chỉ là người như vậy rất hiếm mà thôi.
"Tôi vẫn không hiểu, rốt cuộc lúc ấy cậu lấy đâu ra can đảm để làm những chuyện này?" Hàn Kỳ thả lỏng hoàn toàn, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng nghiêm túc của hắn một lúc rồi bật cười, hỏi.
Lận Duy suy nghĩ một lúc rồi đáp lại: "Cũng không phải ngay từ đầu tôi đã định vậy đâu. Tiếp xúc một thời gian rồi tôi mới phát hiện tính tình của anh không đáng sợ như lời đồn, tôi luôn cảm thấy dù anh có phát hiện ra anh cũng sẽ không quá tức giận. Xem ra tôi đã đoán đúng rồi, anh thực sự không hề tức giận một chút nào."
Hàn Kỳ thầm nghĩ, tôi chỉ không nổi giận với cậu thôi, nếu đổi thành người khác thử xem, tôi đã điều tra xem sinh vật biển thích dùng bao tải màu gì để đựng "thức ăn cho cá" rồi!
Nhưng...
"Người ta đồn tính tình tôi rất đáng sợ à?"
Lận Duy tranh thủ liếc nhìn y một cái, giọng điệu bình tĩnh: "Tôi tưởng ngài Hàn phải biết rõ chứ."
Mặt lạnh như tiền suốt ngày, dù có đẹp trai đến đâu cũng chỉ khiến người ta muốn tránh xa. Hơn nữa, thủ đoạn trên thương trường của y như sấm rền gió cuốn, không nể nang tình cảm, có tin đồn như vậy chả đúng quá còn gì?
Hắn không nói ra nhưng Hàn Kỳ lại nhìn ra được hết.
Hàn Kỳ vô thức dùng lưỡi chống má trong, y biết Lận Duy hiểu rõ mình là người thế nào, nhưng đây là lần đầu tiên y nhìn thẳng vào sự thật có lẽ ấn tượng đầu của y trong mắt chẳng tốt lành gì cho cam.
Người lớn tuổi ngại nhất việc mất mặt, y buột miệng hỏi: "Vậy mà cậu còn dám thích tôi?"