Lận Duy một nhà hàng buffet trên tầng cao nhất của khách sạn để nói chuyện. Hắn ngồi trong một góc khuất, rõ ràng nhưng cũng riêng tư.
Mạnh Tuyết cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Cô ấy vốn chẳng tự giác gì về việc mình là "bạn gái trên danh nghĩa" của Hàn Kỳ nên càng không thấy mình cần phải tránh né người yêu cũ là Lận Duy.
Dù sao thì thân phận bạn gái của cô ấy cũng không phải thật, huống chi chuyện Lận Duy thích Hàn Kỳ, càng khiến ranh giới vốn nên rõ ràng giữa ba người họ rối tung rối mù.
"Vừa quay xong chắc đói rồi phải không?" Lận Duy đợi Mạnh Tuyết ngồi xuống, rót cho cô ấy một ly nước nho, hỏi: "Muốn ăn gì không? Để tôi lấy giúp cô."
Mạnh Tuyết lắc đầu, nâng ly nước màu tím nhấp một ngụm, sau đó nghiêm túc nói: "Không vội, hôm nay tôi hẹn gặp anh là vì có chuyện muốn thú nhận."
Lận Duy nghe xong thì bật cười: "Có chuyện gì mà phải dùng đến hai chữ "thú nhận" vậy?"
"Trước đây tôi đã lừa anh, rất xin lỗi, thực ra tôi với anh Hàn không phải người yêu đâu."
"Hả?" Lận Duy cau mày, không rõ Mạnh Tuyết nói chuyện này với mình làm gì nhưng trước mắt hắn chỉ có thể giả vờ không biết: "Nhưng... Cô lừa tôi thế mà anh ấy chưa từng phủ nhận, rốt cuộc là sao?"
Gương mặt Mạnh Tuyết đầy vẻ áy náy, đáp: "Trước kia tôi có ký một hợp đồng với anh Hàn, nội dung là đóng vai bạn gái của anh ấy trong hai năm. Cho nên lúc anh hỏi, tuy tôi biết làm vậy không công bằng cho anh, nhưng vẫn phải nói dối. Tôi xin lỗi anh nhiều lắm!"
Lận Duy chống đầu, vẻ mặt ngơ ngẩn lạ thường, không hiểu nổi diễn biến tình hình lúc này: "Thế sao bây giờ cô lại quyết định nói ra?"
Đừng có nói là thấy áy náy với thiết lập "đơn phương Hàn Kỳ nhưng đành từ bỏ" hắn dựng lên đấy nhé!
May mà không phải, ít nhất không hoàn toàn vì chuyện này. Mạnh Tuyết thành thật đáp: "Hôm nay Uông Dương đến tìm tôi, anh Hàn muốn chấm dứt thỏa thuận trước đó, thay bằng hợp đồng bình thường."
Lận Duy nghe vậy thì nhíu mày, vô thức an ủi cô ấy: "Đừng buồn, anh ấy vừa nhìn đã biết là kiểu người giỏi thể hiện cảm xúc, có khi làm vậy chỉ vì nhận ra nên đối xử với cô một cách bình đẳng và tôn trọng hơn thôi..."
"Lận Duy!" Mạnh Tuyết vội cắt lời: "Anh hiểu nhầm rồi, tôi không buồn chút nào cả."
Cô ấy vốn không có tình cảm với Hàn Kỳ nên ánh mắt Hàn Kỳ nhìn Lận Duy càng rõ ràng, cô ấy càng không thể để mình rơi vào cảnh ngộ khó xử ấy.
"Tôi nói với anh chuyện này chỉ để anh biết, từ trước đến giờ tôi với anh Hàn chưa từng yêu nhau, anh có thể thoải mái thích anh ấy, thậm chí theo đuổi anh ấy."
"..."
Lận Duy chết lặng, âm thầm gõ gõ đầu hệ thống: [Chuyện quái gì đang xảy ra đây? Nữ chính không yêu nam chính, nam chính lại chủ động chấm dứt quan hệ với nữ chính?]
[Em cũng không hiểu luôn!] Hệ thống cũng thấy kỳ lạ, nhưng không quá lo lắng: [Nhiệm vụ của chúng ta không cần quản chuyện nam nữ chính phải đến được với nhau, chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ?]
Lận Duy vẫn chưa yên lòng, chỉ thở dài đáp: [Nói thì nói vậy, nhưng nếu một câu nói dối khi lâm trận của anh khiến Mạnh Tuyết canh cánh trong lòng, cuối cùng còn dẫn đến việc họ bỏ lỡ nhau, anh cũng thấy áy náy.]
Hệ thống cảm thấy vô lý: [Chuyện đó thì liên quan gì đến chủ nhân chứ? Chính Hàn Kỳ là người chủ động kết thúc mà!]
Lận Duy lại nghĩ: [Không thể nhìn nhận đơn giản như vậy được. Rất có thể thái độ của Mạnh Tuyết đã ảnh hưởng đến quyết định của Hàn Kỳ.]
Trước kia hắn không nhận ra, nhưng giờ nghĩ lại, hắn đã vô tình chặn mất cơ hội bồi đắp tình cảm giữa Hàn Kỳ và Mạnh Tuyết chỉ vì quá muốn chữa chân cho Hàn Kỳ.
Vốn tưởng nam nữ chính có duyên trời định, hắn chỉ cần loại bỏ chướng ngại cho bọn họ là ai cx đạt được điều mình muốn, nào ngờ lại vô tình dọn cả tình duyên của họ đi luôn.
Giờ thì bó tay thật rồi.
Lận Duy âm thầm thở dài, cố gắng vãn hồi: "Thật ra dù hai người chưa từng ở bên nhau thì tôi và anh ấy cũng không thể thành được. Trước đây tôi không biết gì cả, nông nổi mới đuổi theo đến tận đây. Nhưng mấy hôm nay chung sống mới tỉnh ra, rõ ràng anh ấy là trai thẳng, nếu tôi nói muốn theo đuổi anh ấy thật chắc anh ấy chỉ thấy ghê tởm thôi, cần gì phải khổ vậy?"
Giờ đến lượt Mạnh Tuyết khó hiểu, "rõ ràng" ở chỗ nào? "Trai thẳng" ở chỗ nào?
Đúng! Trước khi Lận Duy xuất hiện, Hàn Kỳ trông không hề giống người sẽ thích con trai. Nhưng kể từ khi hắn vào đoàn phim, từ sự khách sáo lạnh nhạt ban đầu, tâm trí y dần bị hắn thu hút, cảm xúc vui buồn cũng đều thay đổi thất thường vì hắn...
Nghĩ đến đây, Mạnh Tuyết khựng lại, chợt tỉnh ngộ, những thay đổi đó phần lớn đều xảy ra khi Lận Duy không có mặt nên hắn không nhận ra cũng là bình thường.
Dường như cô ấy đã hiểu vì sao sáng nay khi hỏi Hàn Kỳ có nghiêm túc không, Uông Dương lại ấp a ấp úng, còn Lận Duy thì không ôm hy vọng gì vào cuộc tình này.
Người yêu thì yêu quá nhiều, còn người được yêu lại không chịu thành thật, nhận thức lệch lạc cũng là chuyện dễ hiểu.
Mạnh Tuyết không dám khẳng định tâm ý của Hàn Kỳ, chỉ có thể khuyên nhủ: "Không thử sao biết được? Anh thích người ta như vậy, rõ ràng có cơ hội nhưng lại cứ thế bỏ cuộc, sau này sẽ không hối hận thật ư?"
"..." Cuối cùng Lận Duy cũng hiểu ra, Mạnh Tuyết không có chút tình cảm mập mờ nào với Hàn Kỳ thật. Hợp đồng vừa chấm dứt là cô ấy lập tức tới động viên hắn mạnh dạn theo đuổi tình yêu ngay.
Lận Duy hơi áy náy, nhưng chuyện đã đến nước này, hắn cũng chẳng còn lý lẽ gì để ép Mạnh Tuyết thích Hàn Kỳ nữa, chỉ còn biết âm thầm niệm kinh gõ mõ, mong rằng Mạnh Tuyết lỡ mất người này thì tương lai vẫn gặp được mối duyên tốt.
Hoặc nếu Hàn Kỳ thích cô ấy thật thì sẽ hóa giải hiểu lầm, theo đuổi lại cô ấy cũng được.
Lận Duy nghĩ vậy, cuối cùng kết luận mình vẫn nên dồn sức chữa chân cho Hàn Kỳ thì hơn. Với tình trạng hiện tại của Hàn Kỳ, sự thờ ơ của Mạnh Tuyết có thể bị y hiểu lầm thành lời từ chối, nên y mới quyết định chấm dứt hợp đồng yêu đương kia, trả tự do cho Mạnh Tuyết.
Chuyện này vốn không nằm trong cốt truyện gốc. Nếu không có gì thay đổi, thì đáng ra Mạnh Tuyết sẽ dần rung động trước sự chở che của Hàn Kỳ. Đến khi Hàn Kỳ cũng lún sâu và tình yêu, y sẽ tự đẩy cô ấy ra xa vì mặc cả chuyện chân bị thương.
Nếu đúng như hắn nghĩ, sự hiểu lầm lần này do hắn gây ra thật. Xui thay, chuyện kiểu này lại không thể nào giải thích rõ được, nói ra chẳng khác nào giẫm đạp lên lòng tự tôn của Hàn Kỳ.
"Thà tiếc nuối còn hơn để mọi thứ trở thành cơn ác mộng. Tôi thấy cứ vậy cũng ổn." Lận Duy không lay chuyển: "Cô đừng lo cho tôi nữa, cũng nên nghĩ cho anh ấy chứ, một trai thẳng tự nhiên bị một tên đàn ông khác tỏ tình, khó chịu lắm chứ đùa."
Mạnh Tuyết thấy hắn cứng đầu, cuối cùng cũng đành thôi.
Lúc này, tâm lý của hai người lại giống nhau đến lạ, đều nghĩ rằng muốn chuyện này thay đổi phải để Hàn Kỳ chủ động bước ra một bước, giờ nói thêm gì cũng vô ích.
Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó. Mạnh Tuyết còn chưa ăn gì, Lận Duy lấy cho cô ấy vài món ít calo, nhưng không ở lại ăn cùng. Dù sao khách sạn này đã được đoàn phim bao trọn, toàn người trong giới, giả vờ tình cờ gặp nhau sẽ đỡ rắc rối hơn không ít.
Lận Duy quay về phòng mình một chuyến, lấy phần hương mê còn lại rồi mới đến chỗ Hàn Kỳ.
Hắn cứ tưởng giờ này Uông Dương còn ở, ai ngờ y lại tự ra mở cửa. Hắn bước vào, đảo mắt xung quanh hai lượt cũng không thấy bóng dáng cậu trợ lý vàng kia đâu cả.
Hàn Kỳ biết hắn vừa nói chuyện với Mạnh Tuyết về, cố ý quan sát biểu cảm của hắn, nhưng y thấy hình như Lận Duy không có gì khác thường cả, không rõ là hắn giỏi che giấu vẫn chưa kịp nghĩ kỹ mọi thứ.
"Uông Dương không có ở đây, cậu có việc gì cần tìm cậu ta à?" Hàn Kỳ hỏi, giọng mang theo chút thất vọng khó nhận ra.
Lận Duy lấy một chiếc hộp nhỏ ra đưa cho y, sau khi y nhận lấy, hắn chủ động đẩy xe lăn giúp y.
"Đây là hương an thần tôi nói với anh, định nhờ Uông Dương mang đi kiểm tra rồi mới cho anh dùng."
Hàn Kỳ nghe xong cười khẽ: "Hương mê thì cứ gọi là hương mê thôi, còn cố đổi tên làm gì."
Lận Duy cũng cười: "Chỉ muốn anh đỡ áp lực tâm lý khi sử dụng thôi."
Hàn Kỳ nghĩ, cũng dùng được mấy lần rồi, còn ngại gì nữa. Y nhận lấy hương, cũng không định gửi đi kiểm nghiệm, dù sao tạm thời vẫn y chưa cần dùng đến, cứ cất đi trước đã.
Ban đầu Lận Duy chỉ định đưa hương tới rồi đi, nhưng thấy Uông Dương không có ở đây, sợ Hàn Kỳ bất tiện nên quyết định ở lại một lát.
Hai người cùng ngồi xuống, nhất thời không biết nói gì. Không khí lặng đi một lúc, Hàn Kỳ vẫn không kìm được sự tò mò trong lòng, ho nhẹ một tiếng rồi giả vờ vô tình hỏi: "Mạnh Tuyết tìm cậu làm gì thế, có thể kể được không?"
Thật sự là vì phản ứng của Lận Duy quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến Hàn Kỳ bắt đầu nghi ngờ Mạnh Tuyết có nói cho hắn biết chuyện hợp đồng tình yêu giữa mình và cô ấy không.
Tuy y muốn Lận Duy cứ giữ cách ở chung như hiện tại, đừng phá vỡ sự cân bằng khiến y phải từ chối thẳng mặt rồi làm hỏng mối quan hệ yên ổn bây giờ.
Nhưng Lận Duy không hề có chút dao động nào khiến Hàn Kỳ không khỏi cảm thấy hụt hẫng, thầm nghĩ hắn thờ ơ quá cũng không tốt, y không thích phải đoán suy nghĩ của người khác.
"À, Tiểu Tuyết nói hai người vốn không phải người yêu, còn xin lỗi vì đã từng lừa tôi." Lận Duy thành thật đáp, hắn không đoán được Hàn Kỳ đang nghĩ gì nhưng hắn chẳng định giấu, chỉ thử thăm dò: "Anh Hàn, tôi mạo muội hỏi một chuyện được không?"
"Cậu hỏi đi." Hàn Kỳ ngập ngừng một lúc mới gượng gạo đồng ý. Y hơi hối hận vì đã khơi mào chủ đề này, nhưng tạm thời hắn không nghĩ ra cách từ chối.
Y thấp thỏm chờ Lận Duy lên tiếng, nhưng không ngờ cuối cùng hắn chỉ thở dài nói: "Thôi, hỏi rồi cũng chẳng để làm gì."
Chân Hàn Kỳ chưa hồi phục hẳn, nếu hắn hỏi y có thích Mạnh Tuyết không, y trả lời kiểu gì hắn cũng khó biết có phải thật lòng hay không, hỏi cũng vô ích.
Nhưng chính sự do dự đó đã khiến Hàn Kỳ hiểu lầm, tưởng rằng hắn đã động lòng, nhưng đến phút cuối lại kìm nén không nói ra. Câu "hỏi rồi cũng chẳng để làm gì" thản nhiên ấy khiến Hàn Kỳ bỗng cảm thấy chua xót.
Y há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại chẳng tìm được bất cứ lời nào có thể an ủi được hắn cả.
Lận Duy cảm thấy bầu không khí đang trầm xuống, vội cười chuyển chủ đề: "À đúng rồi, phân đoạn của tôi sắp quay xong hết rồi, có thể tăng tần suất trị liệu lên một ngày một lần, cố gắng hoàn thành tất cả liệu trình trước khi bộ phim này đóng máy."
"Trước khi bộ phim này đóng máy?" Hàn Kỳ nhíu mày: "Sau đó cậu có kế hoạch gì khác à?"
"Cũng không hẳn." Lận Duy sững lại: "Tôi chỉ nghĩ sau này chắc khó gặp anh hơn..."
Hắn muốn giúp Hàn Kỳ đứng lên được trước khi đoàn phim tan rã, như vậy sau này có rời đoàn phim rồi, khả năng y chấp nhận cho hắn điều trị tiếp sẽ cao hơn.
Nhưng lời đó lọt vào tai Hàn Kỳ lại thành Lận Duy sợ sau khi quá trình quay phim kết thúc y sẽ không còn muốn để tâm tới hắn nữa, vậy nên mới tranh thủ cơ hội làm hết những việc có thể làm.
Tại sao có những người rõ ràng rất thông minh lại cứ thích dùng cách ngốc nghếch như thế để yêu một người nhỉ?
Hàn Kỳ thấy lòng mình đắng chát.
Có phải y đối xử với Lận Duy tệ quá rồi không?