Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 39: Vì y

Uông Dương đang ngồi tại phim trường đợi Mạnh Tuyết quay xong để nói chuyện thay đổi hợp đồng. Gần đây phân cảnh của Lận Duy ngày càng ít nên hắn cũng rảnh rỗi hơn, thấy Uông Dương ngồi một mình, hắn chủ động đi tới chào hỏi: "Xong việc rồi à?"

Uông Dương ngẩn ra một lúc mới nhận ra hắn đang hỏi về cái cớ mình bịa ra tối qua, tâm trạng cậu ấy rối bời, chỉ ngơ ngác gật đầu: "Ừ, xong rồi."

"Vậy là tốt rồi." Lận Duy mỉm cười, cũng gật đầu.

"À, sếp bảo cậu quay xong thì tới phòng anh ấy một chuyến, cậu xem...?" Uông Dương lúng túng hỏi, bỗng không biết nên dùng thái độ gì khi đối mặt với Lận Duy.

Nhưng sếp cậu ấy cũng lo hơi xa quá rồi, cậu ấy thực sự không thể sinh ra cảm xúc tiêu cực gì với cậu ấm này dù đã biết tính cách hắn không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Nhưng cậu ấy cũng không thể trở lại tâm thế hóng hớt khi thấy một cậu bé dũng cảm theo đuổi sếp nhà mình như trước nữa. Kịch đang hay, ai ngờ hóng một hồi lại phát hiện hóa ra cậu ấm này đang "giả ngốc", chẳng biết đã ăn sạch sếp mình từ lúc nào.

Thì ra vai hề trong suốt quá trình này chỉ có mình cậu ấy.

Điều đáng sợ hơn cả là mỗi khi Lận Duy quan tâm hỏi han, cậu ấy vẫn không khỏi cảm thấy ấm lòng vì sự chân thành nhẹ nhàng ấy, vẫn không thể không tự thuyết phục bản thân, dù tính cách hắn có hơi phức tạp đa chiều nhưng bản chất vẫn rất dịu dàng lương thiện.

Thích một người thì có gì sai? Thông minh hơn người thì có gì sai?

Đáng sợ thật.

Lận Duy đoán chắc Hàn Kỳ sẽ muốn gặp mình, còn đang đợi y xem xong đoạn ghi hình tối qua rồi nhắn tin bảo hắn đến. Không ngờ y lại nhờ Uông Dương truyền lời thay.

"Vậy tôi qua đó trước nhé."

"OK." Uông Dương nhìn hắn rời đi, sau đó vội nhắn tin báo trước cho sếp.

Lúc này, Hàn Kỳ đã rời giường và rửa mặt thay đồ chỉnh tề. Cũng may y chỉ bị thương một chân, không thể đi lại như bình thường, nhưng vẫn có thể tự lo việc sinh hoạt hằng ngày, nếu không Uông Dương cũng chẳng yên tâm để y một mình trong khách sạn chờ Lận Duy đến.

Dù Hàn Kỳ đuổi Uông Dương đi sớm chủ yếu là để tiện cho y xem đoạn ghi hình tối qua.

Sau khi xem toàn bộ đoạn ghi hình ấy hai lượt, Hàn Kỳ đã chai lì với việc Lận Duy c** đ* mình, mà có khi hắn còn lén làm thế mấy lần rồi.

Y nhìn ra được, Lận Duy thật lòng muốn dùng cách này để giảm bớt di chứng ở chân cho y.

Hắn chườm nóng, xoa bóp, thay nước nóng rồi tiếp tục chườm hết lần này đến lần khác.

Dù lòng không mấy thoải mái, nhưng Hàn Kỳ cũng không thể phủ nhận sự tận tâm tỉ mỉ của Lận Duy khi học làm tất cả những việc này vì mình.

Bao nhiêu lúng túng, khó xử cũng dần tiêu tan khi y nhận ra điều này.

Lần này khi Lận Duy đến, Hàn Kỳ tự mình ra mở cửa, hai người đứng ngoài cửa nhìn nhau, Hàn Kỳ là người dời mắt đi trước.

Lận Duy bước vào, khép cửa lại, sau đó đi vòng ra sau lưng Hàn Kỳ, đẩy xe lăn đưa y vào trong như đã rất nhiều lần trước đó, vừa chậm rãi đi vừa nói: "Ngài Hàn, chắc anh đã xem đoạn ghi hình rồi đúng không? Bây giờ tôi có thể biết, tôi có làm gì kỳ lạ hay không chưa?"

"Có hay không cậu không tự biết chắc?" Hàn Kỳ cụp mắt, thản nhiên đáp lại.

Lận Duy bật cười, nói thẳng: "Nếu tôi không biết thì đã chẳng cho anh ngửi hương an thần trước khi làm rồi."

"Cậu còn dám nhắc tới chuyện đó cơ à!" Hàn Kỳ tức đến bật cười.

"Loại hương đó tôi dùng công thức đặc chế, không gây hại cho cơ thể, còn có thể điều hòa giấc ngủ nữa." Lận Duy đẩy xe tới bên ghế sô pha, cúi người bế y đặt lên sô pha, sau đó mới đối diện với ánh mắt giận dỗi của y, nghiêm túc hỏi: "Anh giận thật à?"

Câu hỏi của hắn khiến Hàn Kỳ ngẩn người một thoáng, nhất thời quên luôn cả cơn bực mình vì bị bế ngang lên. Đáp án đương nhiên là không, nếu y giận thật thì giờ này Lận Duy đâu thể bình an vô sự đứng trước mặt y nữa, đã bị y đóng gói đưa về nhà từ lâu rồi.

Nhưng nếu bảo Hàn Kỳ không giận tí nào thì cũng có hơi quá, y không nói ra nổi.

Cuối cùng, y chỉ có thể thở dài một tiếng: "Nếu tôi bảo giận thì cậu định làm gì?"

Lận Duy nhún vai, thành thật nói: "Làm gì được bây giờ, chắc chỉ cố dỗ anh thôi."

Hàn Kỳ khịt mũi coi thường, y lớn hơn Lận Duy vài tuổi, kinh nghiệm sống cũng nhiều gấp mấy lần, sao y có thể để tên nhóc này dỗ dành dễ thế được?

Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, chứ ngoài mặt chỉ mắng nhẹ một câu như đang chê hắn vô dụng: "Ngốc!"

Lận Duy chẳng để tâm đến nhận xét của y, ngồi xuống cách y một chiếc gối ôm, cười nói: "Xem ra anh không giận, vậy là tốt rồi."

Hàn Kỳ bĩu môi, không phản bác.

"Ngài Hàn, đề nghị hôm qua của tôi, anh nghĩ thế nào rồi?" Lận Duy tranh thủ hỏi lại chuyện muốn đảm nhận việc trị liệu cho Hàn Kỳ.

Hàn Kỳ vô thức chạm vào chân bị thương của mình, tính ra mấy ngày nay nó không còn đau như trước nữa, nếu Lận Duy kiên trì, coi như nhường hắn một chút cũng không sao.

Sau một hồi trầm ngâm, cuối cùng Hàn Kỳ cũng đồng ý: "Lần sau khỏi cần mang hương an thần tới nữa."

Ý là đã đồng ý để hắn ra tay điều trị rồi.

Lận Duy thầm tính toán, chắc phải tạm hoãn liệu pháp châm cứu lại, đợi Hàn Kỳ hồi phục đến mức có thể đứng thẳng bằng hai chân rồi hãy nhắc lại. Khi ấy, Hàn Kỳ sẽ không còn nghi ngờ khả năng của hắn nữa.

Dù sao, cho đến giờ tất cả các chuyên gia Hàn Kỳ từng tìm đều kết luận rằng cái chân bị thương đó rất khó hồi phục hoàn toàn.

Muốn chữa khỏi triệt để chắc chắn phải dùng kim châm, nhưng giờ hắn không có giấy phép hành nghề, Hàn Kỳ dám lấy bản thân mình ra cho hắn thử đã là tin tưởng hắn lắm rồi.

Lận Duy dư giả kiên nhẫn nên cũng thuận theo ý y: "Tôi vẫn còn nhiều hương lắm, lát nữa tôi đưa hết cho anh, anh có thể mang đi kiểm tra để chắc chắn không vấn đề gì. Sau này nếu mất ngủ thì có thể đốt thử một nụ xem sao."

Nghe xong, Hàn Kỳ lại bày ra vẻ mặt một lời khó nói hết: "Sao cậu lại có thứ này?"

"Tôi cố ý bỏ tiền mua một đơn thuốc cổ với giá cao rồi tự chế ra đấy." Lận Duy nghe ra ẩn ý trong lời y, vội vàng phủ nhận hòng chứng minh trong sạch: "Tôi chưa từng dùng cho ai khác cả!"

Hắn không phải yêu râu xanh đâu nhé!

Hàn Kỳ nghe thế, vừa tức vừa buồn cười, thứ này chỉ dùng trên người y thì không có vấn đề chắc?

Thôi vậy, dùng cũng dùng rồi, giờ có nói gì cũng vô ích, ai bảo y không thể giận hắn nổi cơ chứ.

Cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận, bầu không khí dần tốt lên trông thấy.

***

Bên phía Uông Dương cũng bắt đầu bàn với Mạnh Tuyết về chuyện hủy thỏa thuận và đổi hợp đồng.

Trên mặt Uông Dương vẫn còn hơi chột dạ vì sếp nhà mình "chuyển đối tượng" quá nhanh, nhưng Mạnh Tuyết hỏi thẳng như đã đoán được từ trước: "Là vì Lận Duy phải không?"

Bọn họ vốn không yêu đương thật, cái gọi là "thỏa thuận yêu đương" chỉ để hợp lý hóa việc cô ấy thường xuyên ra vào nhà Hàn Kỳ và chơi đàn cho y nghe mà thôi.

Nếu Lận Duy không xuất hiện, với mức độ quan tâm Hàn Kỳ dành cho Mạnh Tuyết, chuyện cô ấy nảy sinh tình cảm ngoài thỏa thuận chỉ là việc sớm hay muộn. Nhưng Lận Duy đã xuất hiện, lặng lẽ thu hút hết sự chú ý của Hàn Kỳ. Từ lúc bắt đầu Mạnh Tuyết đã chẳng có cơ hội động lòng, tất nhiên bây giờ cô ấy càng không bận tâm.

Cô ấy có một hợp đồng chính thức không điều khoản đen, hơn nữa các tài nguyên đã hứa cũng không thiếu cái nào, tính ra cô ấy còn lời to.

Uông Dương không đáp, nhưng coi như ngầm thừa nhận, dù sao sếp của cậu ấy vẫn còn đang cứng mỏ lắm.

Mạnh Tuyết vừa xem điều khoản hợp đồng mới vừa nói: "Tôi đã biết ngay sẽ là vậy mà. Vậy cũng tốt, tình yêu sét đánh hiếm thấy biết bao, cuối cùng Lận Duy cũng trưởng thành, thật lòng thích một người, thế mà tôi lại ngáng ở giữa dưới danh nghĩa bạn gái, tôi áy náy lắm."

Hàn Kỳ chủ động giữ khoảng cách với cô ấy vì Lận Duy, chắc chắn cũng đã động lòng rồi. Mạnh Tuyết không có ý kiến gì, còn thấy như vậy tốt cho cả ba.

Thấy cô ấy thực sự không để tâm, Uông Dương cũng hứng thú hỏi thăm: "Hồi trước cậu chủ Lận yêu cô, tính cách vẫn chưa chín chắn à?"

Cậu ấy tưởng kiểu người luôn chu đáo với tất cả mọi người như Lận Duy là do bẩm sinh chứ!

"Nói không đáng tin là vẫn còn nhẹ đấy." Mạnh Tuyết không muốn nhớ lại nhiều, chỉ nói: "Có lẽ chỉ có tình yêu đích thực mới có thể khiến một người thay đổi hoàn toàn, tôi nghĩ anh ấy thật sự rất thích ngài Hàn."

Uông Dương thầm ghi nhớ câu này. Với cái kiểu "nói một đằng nghĩ một nẻo" của sếp cậu ấy, nghe được mấy lời này thể nào y cũng khoái lắm cho xem.

"Ngài Hàn thật lòng à?" Mạnh Tuyết không kìm được hỏi.

Chuyện này Uông Dương cũng không dám chắc. Đến giờ sếp của cậu ấy vẫn còn cứng miệng nói mình không thích đàn ông cơ mà!

"Chuyện tình cảm, người ngoài khó nói." Uông Dương chỉ có thể mượn những lời sáo rỗng để lảng tránh: "Như người uống nước mới biết nước nóng hay lạnh vậy."

"Cũng đúng." Mạnh Tuyết hơi khựng lại, không tiện nói gì hay tỏ vẻ gì trước mặt Uông Dương, nhưng trong lòng đã quyết sẽ nói chuyện với Lận Duy.

Thực ra, cô ấy cũng nên nhân cơ hội này đích thân xin lỗi Lận Duy vì đã lừa gạt hắn dù cô làm vậy cũng có nỗi bất đắc dĩ riêng.

Ngài Hàn là người đã giúp cô ấy lúc khó khăn, giờ giải trừ thỏa thuận cũng không có lỗi gì với cô ấy, nhưng cô ấy cũng xem Lận Duy là bạn tốt, không muốn hắn tổn thương.

"Tôi muốn tự mình giải thích chuyện giữa tôi và ngài Hàn với Lận Duy trước có được không? Dù sao tôi cũng từng bất lừa anh ấy, không muốn để anh ấy biết sự thật từ miệng người khác."

Khi cất hợp đồng đi, Mạnh Tuyết có đưa ra yêu cầu này. Uông Dương hơi do dự, chủ yếu là cậu ấy không chắc sếp có nói gì với Lận Duy hay chưa. Nhưng nghĩ lại, sếp còn đang cố chấp bám lấy kịch bản "trai thẳng", chắc sẽ không chủ động giải thích quan hệ giữa mình và cô gái khác cho hắn nghe đâu, nên Mạnh Tuyết làm vậy không có vấn đề gì lớn.

"Được." Uông Dương đồng ý.

Mạnh Tuyết nói cảm ơn cậu ấy rồi quay lại xe riêng của mình.

***

Cùng lúc ấy, khi Lận Duy và Hàn Kỳ đang trò chuyện đôi câu để giết thời gian, điện thoại của Lận Duy đột nhiên rung lên, là Mạnh Tuyết gọi đến.

Hàn Kỳ vô tình liếc thấy màn hình hiện chữ "Tuyết", lòng bỗng trầm xuống, chia tay lâu rồi mà vẫn lưu tên thân mật thế này, chẳng lẽ trước giờ hắn vẫn luôn giữ nguyên chưa từng thay đổi ư?

Lận Duy không nghĩ nhiều, đứng dậy đi tới một góc nghe máy: "Alo, Tiểu Tuyết, có chuyện gì à?"

"Đang rảnh, được thôi."

"Chiều cô quay xong thì gọi tôi, tôi qua tìm."

"Ừ, gặp sau nhé."

Ngoài mặt Hàn Kỳ tỏ ra không quan tâm, nhưng từng câu từng chữ đều lọt hết vào tai y. Sự khó chịu ban đầu tan đi, y đoán có lẽ Mạnh Tuyết vừa bàn chuyện hợp đồng với Uông Dương xong, muốn giải thích rõ quan hệ giữa y và cô ấy cho Lận Duy biết.

Không hiểu sao y lại thấy hơi căng thẳng, nếu Lận Duy biết y và Mạnh Tuyết không hề yêu nhau thì sẽ phản ứng thế nào đây?

Khi Lận Duy cúp máy, ngồi lại chỗ cũ, Hàn Kỳ không khỏi mở lời thăm dò: "Mạnh Tuyết tìm cậu à?"

"Ừ." Lận Duy sợ y hiểu lầm, vội giải thích thêm: "Nghe giọng thì chắc là có chuyện muốn nói, yên tâm, tôi sẽ hẹn gặp cô ấy ở nơi công cộng."

"... Cái gì?" Ban đầu Hàn Kỳ hơi giật mình, trong lòng chợt nghĩ, Lận Duy báo với y chuyện này làm gì, trông y giống như đang để ý lắm à?

Sau đó y chợt hiểu ra Lận Duy vẫn nghĩ Mạnh Tuyết là bạn gái y, hắn sợ cô ấy gặp riêng hắn vào ban đêm sẽ khiến y khó chịu nên mới cố tình nói rõ như vậy.

Hàn Kỳ bỗng thấy lòng ngổn ngang, chẳng biết nên nói hắn thế nào nữa.