Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 38: Thằng nhóc khốn kiếp

Tiếng đàn dương cầm vừa vang lên, Hàn Kỳ cố gắng kiềm chế không cho mình đắm chìm vào giai điệu, y muốn thử xem mình có thể chống lại tiếng đàn, không thiếp đi hay không.

Nhưng khi mùi hương trong phòng ngày càng nồng nặc, cơn buồn ngủ cũng đua nhau kéo đến, y mới nhận ra đến cả hương liệu cũng có vấn đề, y tức đến bật cười.

Thằng nhóc này cũng to gan thật đấy, liều cả mạng vì người mình thích, đầu óc có bao nhiêu tế bào não là dành hết cho chuyện nghĩ cách đối xử tốt với y, cứ lao tới như xe mất phanh, chẳng hề nghĩ đến hậu quả. Nếu hắn lỡ chọc giận y thật thì sao?

Trước khi mơ màng ngủ thiếp đi, y còn nghĩ may sao người Lận Duy thích là y chứ nếu đổi thành người khác, sợ rằng khả năng chấp nhận của người ta không tốt bằng y, chắc chắn cậu ấm chẳng biết trời cao đất dày này sẽ đau lòng lắm.

Bên kia, Lận Duy thấy y đã ngủ thiếp đi, động tác đánh đàn cũng chậm dần rồi ngừng hẳn.

[Chủ nhân! Ngài định làm lại tất cả cho anh ta xem thật đấy à!] Hệ thống không thể hiểu nổi logic của loài người, rõ ràng có thể cho qua chuyện, sao còn chủ động vạch trần để làm gì thế!!!

Lận Duy nhẹ nhàng đậy nắp đàn lại, giải thích: [Không đập đi làm sao xây lại được. Anh muốn k*ch th*ch anh ta một chút, để anh ta đừng lảng tránh chuyện chữa trị chân nữa. Yên tâm đi, anh dám chắc tám phần anh ta sẽ không giận thật đâu.]

Tất nhiên hắn không định châm cứu cho Hàn Kỳ xem, sợ làm y hoảng sợ. Lần này hắn chỉ kết hợp dùng thuốc đắp nóng và xoa bóp huyệt vị, làm tan hết những vết máu tụ còn sót lại thôi.

Hệ thống vẫn không yên tâm: [Nhỡ đâu kết quả rơi vào hai phần còn lại thì sao?]

[Chẳng sao cả. Anh dỗ anh ta được mà.] Lận Duy đã phát hiện, chỉ cần tránh những tình tiết bắt nạt và sỉ nhục Mạnh Tuyết như trong cốt truyện gốc, phần lớn thời gian Hàn Kỳ đều cực kỳ ôn hòa.

Tuy bình thường mặt y lạnh tanh, trông có vẻ không thân thiện, chứ thực ra y có phát cáu cũng chỉ cần dỗ vài câu là mọi cơn giận sẽ tiêu tan hết cả, ít nhất những ngày tiếp xúc ngắn ngủi này cho hắn cảm giác như thế.

Lận Duy chưa bao giờ để hình tượng và thiết lập nhân vật trong cốt truyện gốc bó buộc suy nghĩ của mình, một ông lớn trồng cỏ bạc hà ở đầu giường làm sao tàn nhẫn độc ác cho nổi?

Hắn bế ngang Hàn Kỳ rồi đặt y nằm lên ghế sô pha như thường lệ, hệ thống nhìn hắn bình tĩnh c** th*t l*ng của y dưới sự theo dõi của mấy cái camera, không thể không liên tưởng cảnh tượng này với một số bộ phim không tiện nêu thể loại, cuối cùng tự nó không chịu nổi nữa, suy nghĩ vỡ tan thành từng mảnh, offline luôn.

Dù sao lần này cũng không cần nó canh gác nữa.

Tạm thời Lận Duy cũng không rảnh để quan tâm đến cơn khủng hoảng của hệ thống, hắn pha thuốc vào nước nóng như thường lệ, bắt đầu quá trình điều trị đã được đơn giản hóa.

Lần này hắn đến khá muộn, sau khi làm xong mọi thứ cũng đã gần mười một giờ rồi.

Lận Duy đoán có lẽ phải đến sáng mai Hàn Kỳ mới tỉnh, nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn quyết định không mặc lại quần tây cho y. Vì ngại lục lọi tủ đồ, hắn chỉ lấy tạm tấm chăn mỏng trên sô pha quấn lên cho y, sau đó bế y về phòng ngủ, đặt y lên chiếc giường lớn.

Sợ nửa đêm y khó thở, Lận Duy hơi do dự nhưng rồi vẫn đưa tay tháo hai chiếc cúc áo trên cùng, hắn còn rút tấm chăn mỏng ra, đắp cho y mới coi như xong hết mọi việc.

Lận Duy không nán lại quá lâu, dù sao trong phòng ngủ riêng của y không có camera, ở lâu không tiện giải thích.

Ra đến cửa phòng xép, hắn còn vẫy tay với mấy chiếc camera rồi mới rời đi.

Chỉ tiếc cẩn thận đến đâu cũng có điều sơ sót, hắn chăm sóc Hàn Kỳ rất chu đáo nhưng lại quên không đẩy xe lăn về phòng, điện thoại của Hàn Kỳ cũng bị bỏ quên trên sô pha.

Thế là sáng hôm sau, Hàn Kỳ tỉnh lại trên giường, phát hiện trên người mình chỉ còn lại chiếc sơ mi đã bị mở vài nút và chiếc q**n l*t. Mặt y lúc đỏ lúc xanh nhưng lại chẳng thể tự xoay xở được, chỉ đành dùng điện thoại bàn cạnh giường gọi nội bộ, bảo Uông Dương mau lăn sang đây.

Uông Dương vội vã chạy vào phòng ngủ, vừa thấy cảnh tượng hỗn loạn này là chân cậu ấy mềm nhũn, suýt nữa ngồi phịch xuống đất.

"Trời ơi! Sếp! Anh... Chuyện này..." Chẳng lẽ đã ngủ cùng cậu ấm thật rồi à?

"Đừng nghĩ bậy." Hàn Kỳ lạnh lùng cảnh cáo, nhưng y đợi đến khi gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ xen lẫn tức giận tiêu đi rồi mới nói thì hiệu quả hù dọa sẽ tốt hơn rất nhiều.

Nhưng vấn đề là, nhìn cảnh tượng trước mắt ai mà không nghĩ bậy cho được. Uông Dương khó tin hỏi: "Thật sự không xảy ra chuyện gì ạ?"

"Không." Hàn Kỳ nhếch mép, cơ thể y có bị... Hay không, đương nhiên y có thể phân biệt được, ngoài cái chân bị thương cảm thấy ấm áp ra thì cơ thể không có gì khác thường cả.

Lúc này Uông Dương mới thở phào, bắt đầu lấy lại phong thái, đứng chống nạnh bên mép giường: "Không cần biết có hay không, cậu ấm kia cũng quá là..."

"Cậu ta xin phép tôi rồi." Hàn Kỳ cắt ngang lời cậu ấy, trong lòng thấy hơi khó tả, y vốn không định nói chi tiết, nhưng lại vô thức lên tiếng ngăn Uông Dương trách nhầm người.

Hàn Kỳ vẫn chưa rõ rốt cuộc tối qua xảy ra chuyện gì, nhưng y tin rằng mọi chuyện Lận Duy làm đều xuất phát từ mong muốn giúp y chứ không phải vì d*c v*ng cá nhân. Thế nên, trong lúc chưa rõ sự tình, y không muốn nghe Uông Dương trách móc hắn.

"Được rồi, bình tĩnh lại đi, mang điện thoại của tôi vào đây rồi lấy cho tôi bộ đồ."

Đôi khi Uông Dương cảm thấy bất lực khi vớ phải một ông sếp dại trai đến mức này, bị người ta l*t s*ch đồ đặt lên giường trong lúc không tỉnh táo mà vẫn cố bênh vực đối phương cho được?

Còn vì sao cậu ấy đoán được sếp nhà mình bị bế lên giường trong lúc không tỉnh táo... Nếu tối qua Hàn Kỳ tỉnh thì sáng nay điện thoại và xe lăn đâu có nằm ngoài kia!

Nhưng biết sao được, cậu ấy chỉ có thể làm theo thôi.

Việc đầu tiên Hàn Kỳ làm sau khi lấy lại điện thoại không phải xem camera đêm qua mà là nghiến răng nhắn tin cho Lận Duy một tin: [Thằng nhóc thối, tốt nhất là tối qua cậu không làm chuyện gì kỳ lạ cả!]

Lời cảnh cáo mang theo sự thân thiết, vừa không quá nghiêm túc vừa phải làm hắn biết điểm dừng, kẻo thằng nhóc này ỷ vào việc y quá bao dung hắn nên càng ngày càng không biết trời cao đất dày là gì.

Không ngờ mới sáng sớm mà hắn đã trả lời lại ngay: [Ngài Hàn, xin hỏi chuyện gì được coi là kỳ lạ vậy?]

Ý là, quả thật hắn có làm vài việc, chỉ không biết Hàn Kỳ có cảm thấy những việc đó là kỳ lạ hay không thôi. Nhưng nếu đến cả việc thức dậy thấy mình ăn mặc xộc xệch mà còn không tính, Lận Duy cảm thấy khéo những gì mình làm y chẳng có gì quá đáng thật.

Hàn Kỳ nhìn dòng tin nhắn này, cạn lời hồi lâu. Thôi vậy, xem video theo dõi đã rồi nói tiếp.

Y ngẩng đầu bảo Uông Dương: "Hôm nay tôi không đến phim trường, cậu sang đó canh chừng đi, đợi Lận Duy diễn xong thì bảo cậu ấy đến gặp tôi."

Nói xong lại nhìn vẻ mặt đau khổ của Uông Dương, y không yên tâm bèn bổ sung: "Cậu đối xử nhẹ nhàng với cậu ấy chút, chuyện tối qua không như cậu nghĩ, cậu ấy cũng biết là có camera."

Uông Dương tươi cười đấy, chứ thật ra trong lòng đang gào thét ầm trời rồi, cậu ấy đâu có ngờ Lận Duy có tool hack, chỉ nghĩ sếp nhà mình chủ động khai báo chuyện trong phòng có camera cho hắn, ý là sợ Lận Duy không biết rồi lỡ làm ra gì đó khó xử hay gì?

Nếu vậy mà vẫn không gọi là yêu thì còn là gì được nữa!

Với lại, rõ ràng hắn biết có camera mà vẫn cố tình tạo ra cảnh tượng hỗn loạn thế này, đúng là có chỗ dựa vào cái nó khác hẳn!

Uông Dương suy nghĩ tình hình trước mắt một hồi, trước khi đi còn dò hỏi: "Sếp, sếp chọn cậu ấy à? Vậy còn hợp đồng với cô Mạnh có cần...?"

"Cái gì mà chọn cậu ấy?" Hàn Kỳ nhíu mày: "Tôi không thích đàn ông, cậu ấy cũng không ngoại lệ. Tôi đã bảo đừng nghĩ lung tung rồi, cậu muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa hả?"

Hàn Kỳ sống gần ba mươi năm, lần đầu gặp người như Lận Duy, chỉ thấy tình cảm của hắn đủ chân thành. Y nghĩ bất kỳ ai được yêu thương hết mực như vậy cũng sẽ áy náy khi không thể đáp lại.

Bảo vệ đối phương một chút là điều duy nhất y có thể làm.

"Vâng." Uông Dương mất mấy giây mới tìm lại được giọng nói của mình, cậu ấy chưa từng thấy ai mù mờ như thế, người này lại còn là ông sếp luôn khôn khéo của mình nữa chứ. Đúng là trời mưa bão, sếp trở mặt, một trợ lý nhỏ bé như cậu ấy chẳng thể làm gì được!

Cậu ấy quay người, đang định rời đi thì sau lưng lại vang lên giọng nói hơi do dự.

"Đợi đã..." Hàn Kỳ ngồi trên giường, nhắm mắt xoa huyệt thái dương, trầm ngâm một lúc rồi nghiêm túc nói: "Soạn lại một bản hợp đồng nghệ sĩ bình thường cho Mạnh Tuyết, hợp đồng trước coi như vô hiệu, tài nguyên đã hứa cho cô ấy vẫn giữ nguyên."

Hàn Kỳ nói xong, y đợi một lát mới nghe thấy Uông Dương hờ hững "vâng" một tiếng. Y mím môi, ngượng ngùng giải thích: "Mạnh Tuyết là nghệ sĩ nữ, cứ liên tục có tin đồn tình ái với tôi cũng không hay, nếu đã không nhất thiết phải vậy thì cứ giữ khoảng cách sẽ tốt hơn."

"Hiểu rồi." Uông Dương trả lời rất dửng dưng, chẳng buồn nói thêm gì. Dù sao sếp của cậu ấy cũng không thiếu người đánh đàn cho y nghe. Sau khi phim này đóng máy, chỉ cần sếp chịu hạ mình hẹn gặp, chắc chắn cậu ấm vẫn sẽ ngoan ngoãn chạy tới.

"Còn nữa, tôi không muốn có người bàn tán về quan hệ giữa tôi và Mạnh Tuyết nữa, cả trên mạng lẫn ngoài đời."

"Vâng, tôi sẽ xử lý." Uông Dương biết điều đáp.

Nhưng...

Uông Dương đột nhiên nhớ ra một chuyện không thể không nhắc: "Sếp, hồi đó cậu ấm biết anh có bạn gái trên danh nghĩa là cô Mạnh nên mới từ bỏ đấy. Giờ anh muốn làm rõ quan hệ với cô Mạnh, anh có chắc mình sẽ kiểm soát được suy nghĩ của cậu ấy không?"

"..." Hàn Kỳ nghe vậy thì sững người, khi đưa ra quyết định này, y hoàn toàn không nghĩ đến chuyện ấy.

Dù có hơi bất công với Lận Duy, nhưng y vẫn hy vọng quan hệ của mình và hắn vẫn giữ ở trạng thái như hiện giờ.

Y không muốn tiếp tục kéo dài chuyện với Mạnh Tuyết nữa, trước đây thì không sao, nhưng Uông Dương vừa nhắc tới y lại cảm thấy khó chịu.

"Cứ làm như tôi nói đi đã." Cuối cùng Hàn Kỳ vẫn không thay đổi quyết định. Thằng nhóc Lận Duy này rất giỏi nắm bắt suy nghĩ của y, không biết lấy tự tin từ đâu ra nhưng Hàn Kỳ cảm thấy Lận Duy có thể hiểu và sẽ không làm trái ý y.

Uông Dương nhận lệnh rồi vội vã rời đi, trong phòng chỉ còn lại một người, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Hàn Kỳ cầm điện thoại, phải chuẩn bị tâm lý hồi lâu mới từ từ mở giao diện lưu trữ đám mây của mấy cái camera ra. Dữ liệu không bị cắt ghép, bắt đầu ghi hình từ trước khi Lận Duy vào nhà. Ban đầu Hàn Kỳ còn định tua nhanh, nhưng khi đầu ngón tay vừa chạm vào màn hình lại vô thức rụt về.

Y cứ ngẩn người chờ đợi, cho đến khi thấy cảnh Lận Duy hỏi mình có muốn nghe đàn không. Thấy mình gật đầu đồng ý như bị ma xui quỷ khiến, bàn tay đang đặt trên chăn của y bất giác siết chặt lại.

Tất nhiên y cũng hiểu, với tình trạng của mình lúc sáng thì mấy chuyện nhỏ nhặt này chẳng đáng là gì.

Hàn Kỳ hít sâu một hơi, tự cho là mình đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng khi tận mắt thấy Lận Duy bắt đầu c** q**n mình ra với vẻ mặt nghiêm túc, y lại vô thức ném điện thoại ra thật xa.

Một lúc sau, khuôn mặt tuấn tú của Hàn Kỳ đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi thấp giọng chửi một câu: "Thằng nhóc khốn kiếp này!"