Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 37: Xem thử không

"Được rồi, nếu cậu không có chuyện gì nữa thì về trước đi, mai hẵng đến." Chưa được bao lâu, Hàn Kỳ đã bắt đầu đuổi khách.

Bình thường Uông Dương luôn đợi đến khi Hàn Kỳ ngủ rồi mới rời đi, hôm nay bị đuổi sớm như vậy, trong lòng bỗng nảy ra suy nghĩ sếp lấy vợ xong quên... Ấy phì phì phì!

"Cô Mạnh sắp tới ạ?" Cậu ấy cố tình hỏi.

Hàn Kỳ đang nhắn tin bỗng khựng lại, sau đó thản nhiên ngẩng đầu lên nhìn cậu ấy, lạnh nhạt đáp: "Đừng nói linh tinh, tôi sẽ không gọi một cô gái đến phòng mình lúc nửa đêm đâu, hiểu chưa?"

Uông Dương thầm chê bai y ra vẻ, chẳng lẽ nửa đêm gọi một cậu trai thích mình về thì không có vấn đề gì chắc? Một người đàn ông thẳng như sắt thép suốt ba mươi năm, cuối cùng lại đâm đầu con đũy tình yêu với một cậu ấm mà chính bản thân y còn chẳng hay biết gì, cậu ấy chịu hết nổi rồi!

"Đã rõ!" Uông Dương giơ tay làm động tác OK, chịu hết nổi thì chịu hết nổi thôi, cậu ấy đâu dại đến gây thù với khoản lương cao ngất và khoản thưởng cuối năm khổng lồ của mình.

Bên kia, Lận Duy vừa nhận được tin nhắn đồng ý của Hàn Kỳ đã chạy đến ngay, trên đường đến còn đang nghĩ xem nên lấy lý do gì để đuổi Uông Dương đi, không ngờ lại gặp cậu ấy đang ra khỏi cửa.

Uông Dương nhìn hắn, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Lận Duy thấy lạ, hỏi một câu: "Sao thế? Có chuyện gì muốn nói với tôi à?"

"Ừ, tôi có chút việc, mai mới quay lại, đành nhờ cậu chăm sóc sếp vậy." Uông Dương nhận ra mình vẫn không thể coi Lận Duy là người có lòng dạ thâm sâu, dù sao sự chân thành của cậu ấm dành cho mọi người chẳng giống diễn trò chút nào.

"Yên tâm, cậu cứ lo việc của mình đi." Lận Duy tưởng cậu ấy có chuyện gấp thật nên không hỏi gì thêm, chỉ vỗ vai cậu ấy một cái.

Uông Dương rời đi với vẻ mặt đầy lo lắng.

Lúc này Lận Duy mới gõ cánh cửa đã được mở sẵn, sau khi nghe Hàn Kỳ nói "mời vào", hắn thay giày rồi bước vào trong.

Vừa đi đến giữa phòng khách, hệ thống đã phát hiện phòng có thêm vài chiếc camera siêu nhỏ, sau đó lập tức báo cáo phát hiện kinh thiên động địa này cho Lận Duy, hơn nữa còn hoảng hốt, run rẩy hỏi: [Chủ, chủ nhân, ngài nói xem... Có khi nào anh ta đã phát hiện ra cái gì rồi không?]

Lận Duy ngạc nhiên nhướng mày nhưng không hoảng như hệ thống, hắn nghĩ chút thôi đã đủ đoán được nguyên nhân.

Hắn bình tĩnh trấn an: [Đừng sợ, chắc trước anh muốn tăng hiện quả điều trị nên chườm thuốc lâu quá, anh ta thấy lạ. Trước đó anh còn nóng vội xoa bóp chân cho anh ta, chắc anh ta chỉ muốn xác nhận rốt cuộc anh đã làm những gì khi anh ta đang ngủ thôi.]

Hệ thống rụt rè nói: [Anh ta đã nghi ngờ rồi, hay là chúng ta bỏ cách này đi nhé?]

Không chỉ lần này, ý hệ thống là về sau hắn cũng đừng làm nữa, nguy hiểm thế này không nên dấn thân vào làm gì, dù sao Hàn Kỳ cũng có hào quang nam chính, sớm hay muộn cũng sẽ khỏi thôi.

Việc bọn họ chữa cho nam chính cũng có thể thúc đẩy việc nhiệm vụ hoàn thành nhanh hơn, nhưng lỡ có gì trục trặc... Nghĩ thôi cũng thấy rợn người rồi, nếu Hàn Kỳ không chấp nhận được thì phải làm sao? Với phong cách hành xử của Hàn Kỳ trong cốt truyện gốc, e là nhiệm vụ sẽ thất bại toàn tập mất.

Lận Duy chưa trả lời ngay, hắn cảm thấy hành động này của Hàn Kỳ hơi thừa thãi, cũng không giống như đang tức giận hay muốn bắt lỗi mình.

Nếu Hàn Kỳ thực sự phản cảm, y cấm Lận Duy lại gần là được rồi, y có năng lực và địa vị để Lận Duy nghe theo mình hoàn toàn, cần gì phải dùng cách vòng vo thế này?

Nhưng nếu y chỉ tò mò, thậm chí còn ngầm chấp nhận hành vi của hắn ở một mức độ nào đó thì cách làm này lại khá hợp lý.

"Sao không nói gì?" Hàn Kỳ thấy hắn vừa vào phòng đã im lặng lạ thường, hơi ngạc nhiên: "Không vui à? Chắc trong đoàn chẳng có ai dám bắt nạt cậu đâu nhỉ?"

Lận Duy hoàn hồn, cười nói: "Tôi hòa đồng thế, lại chỉ diễn vai khách mời chẳng cạnh tranh gì với ai, đâu ai rảnh rỗi đi gây chuyện với tôi chứ?"

Hàn Kỳ thấy cũng đúng, Mạnh Tuyết bị nhắm đến nhiều vì cô ấy luôn phải cạnh tranh giành tài nguyên, còn Lận Duy chỉ là đến chơi thôi.

Nhưng nghe vậy, sắc mặt Hàn Kỳ khẽ thay đổi: "Vậy cậu có từng nghĩ đến việc tiếp tục đóng phim không? Tôi thấy cậu khá có năng khiếu đấy."

Dù y đã nhìn Lận Duy bằng con mắt khác, nhưng quá khứ ăn chơi lêu lổng của hắn lại là thật. Hàn Kỳ chỉ thấy hắn có chút lanh lợi, hiếm lắm mới kiếm được một công việc hắn chịu làm đàng hoàng. So với việc quay về ăn bám, y thấy hắn ở lại giới giải trí vẫn tốt hơn, ít ra y có thể bảo vệ hắn nhiều hơn chút.

Y không thể đáp lại được tình cảm của Lận Duy, nhưng giúp đỡ hắn đôi chút thì vẫn được.

Lúc này Lận Duy dám chắc Hàn Kỳ không hề tức giận hay nghi ngờ mình lén lút làm gì thật, hắn muốn thăm dò thêm một chút nên nói: "Ngài Hàn, tôi không có hứng thú với diễn xuất."

Hàn Kỳ nhìn hắn, không nói gì. Đương nhiên y vẫn nhớ lý do khiến Lận Duy chịu vào đoàn phim diễn vai này, y chỉ thấy hắn hoàn thành công việc khá tốt nên mới nghĩ hắn cũng có chút hứng thú với công việc này.

Vậy hóa ra Lận Duy chẳng thích diễn chút nào nhưng vẫn nghiêm túc hoàn thành vai diễn, cũng là vì y à?

"Vậy cậu hứng thú với điều gì?" Hàn Kỳ khẽ thở dài, rũ mắt xuống hỏi: "Âm nhạc à?"

Y nhớ Lận Duy biết sáng tác, kỹ năng chơi đàn của hắn còn điêu luyện hơn cả Mạnh Tuyết. Nếu hắn muốn đi theo con đường âm nhạc cổ điển y cũng có nhiều mối quan hệ có thể giúp.

Nhưng Lận Duy lại chăm chú nhìn y, nói: "Ngài Hàn, những thứ đó đều không phải điều tôi hứng thú, mà nếu tôi hứng thú thật, tôi có tiền, có thời gian, cần gì phải đợi đến tận bây giờ?"

Hàn Kỳ im lặng, đúng vậy, một khi Lận Duy đã thích gì hắn luôn hành động rất nhanh, chẳng phải y là người rõ điểm này nhất ư. Như lần chỉ mới gặp thoáng qua đã lặn lội vào đoàn phim, còn dõng dạc nói muốn theo đuổi y này vậy. Nếu Mạnh Tuyết không xuất hiện...

Y mím môi, không dám hỏi tiếp nữa, y sợ ép quá sẽ làm Lận Duy quýnh lên, thẳng thắn nói hắn có hứng thú với mình, lúc đó sẽ khó xử đến mức không biết phải phải nhìn mặt nhau sao mất.

Y không hỏi nữa, nhưng Lận Duy không định buông tha chủ đề này, hắn nói: "Thật ra gần đây tôi khá hứng thú với một chuyện."

Hàn Kỳ ngước lên nhìn hắn. Y bỗng thấy hơi bất an, sợ hắn tuổi trẻ bồng bột nói năng ngông cuồng.

"Vậy cứ làm đi." Y định lấp l**m cho qua: "Cần gì thì bảo Uông Dương, tôi sẽ nói trước với cậu ta."

"Nhưng chuyện này chỉ có anh mới giúp được." Lận Duy liếc nhìn chân y đầy ẩn ý.

Nhưng Hàn Kỳ không để tâm đến động tác nhỏ đó của hắn, tay cầm điện thoại siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

"Giúp gì?" Đã nói đến đây rồi, Hàn Kỳ đành hỏi với giọng điệu khô khốc.

"Gần đây tôi đang học Trung y, cũng có theo một thầy, học cũng tạm ổn." Lận Duy gãi mũi, hơi ngượng: "Ngài Hàn, tôi nghe trợ lý Uông nói anh cũng đang cần một chuyên gia trị liệu, anh thấy tôi thế nào?"

"..." Trái tim đang treo lơ lửng Hàn Kỳ rớt xuống cái rầm, thậm chí còn hơi hụt hẫng, y im lặng hồi lâu rồi mới dở khóc dở cười: "Tôi không mời chuyên gia trị liệu lại đi tìm một kẻ học hành dở dang, không bằng cấp, chữa bệnh trái phép như cậu ấy à?"

Lận Duy nhún vai: "Ai bảo anh cứ không chịu mời chuyên gia, tôi đành thế chỗ thôi vậy, có còn hơn không chứ sao."

Hàn Kỳ nao nao, bỗng nhận ra sao một cậu ấm chỉ biết ăn chơi như Lận Duy thật lòng thích mấy chuyện này được, vì y cần nhưng lại không chịu tiếp nhận điều trị nên cậu ấm được nuông chiều từ bé như hắn mới phải vất vả theo học.

Xét cho cùng vẫn là vì y.

Thật ra... Hàn Kỳ cũng hơi dao động, dù sao y cũng chẳng ôm hy vọng gì vào phương pháp trị liệu ở bệnh viện, chiều lòng Lận Duy một chút, coi như dỗ dành hắn cũng đâu có gì to tát.

Y còn đang suy nghĩ, Lận Duy tiếp tục nói thêm: "Tôi cũng đâu phải dân nghiệp dư, lần trước tôi còn xoa bóp cho anh lúc ở trên xe đấy thôi, anh thấy không thoải mái à?"

"Cậu im miệng trước đi." Lâu lắm rồi Hàn Kỳ mới cảm thấy cạn lời đến vậy, hắn hỏi thế này chẳng khác nào muốn y phải trả lời là rất thoải mái à? Tên nhóc thối này cố tình chứ gì?

Hàn Kỳ cố gắng gạt bỏ nghi ngờ trong lòng, nhắm mắt đấu tranh tâm lý một hồi lâu, cuối cùng bóp trán, chấp nhận số phận: "Tôi không đồng ý nhưng cậu vẫn làm nhiều lần rồi đó thôi?"

Y quyết định vạch trần: "Nếu đã to gan đến mức tự tiện ra tay thì còn hỏi tôi làm gì?"

Lận Duy hơi ngẩn người, sau đó mỉm cười với y, thẳng thắn thừa nhận: "Nhưng anh cũng nghi ngờ mà? Trong phòng có thêm mấy cái camera, đúng không?"

Hắn chỉ tay về mấy hướng.

Hàn Kỳ nghe vậy, đồng tử co lại: "Cậu biết à???"

Lận Duy tìm đại một lý do: "Ừm, tôi nhạy cảm với camera, vừa vào là phát hiện ra ngay."

Lý do này đúng là lố bịch nhưng Hàn Kỳ tin. Bởi vì chuyện Uông Dương vừa mới cho người mang camera tới đây không lâu vẫn có thể tra ra được, nhưng camera do Uông Dương tự tay lắp, ngoài y không một ai biết vị trí cụ thể, thế mà Lận Duy lại chỉ chính xác hết.

"Cậu không làm diễn viên đúng là phí của trời." Hàn Kỳ nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp.

"Tôi còn có chuyện quan trọng hơn." Lận Duy lắc đầu.

Chuyện quan trọng hơn, Hàn Kỳ lặp lại trong lòng mấy lần, không khỏi nghĩ, là y à? Có lẽ vậy, nhìn tình hình hiện tại, mục đích cuối cùng của tất cả những việc Lận Duy làm cũng chỉ có thể là vì y.

"Chắc anh cũng cảm nhận được, lần nào tỉnh dậy, chân anh cũng đỡ hơn một chút đúng không."

Hàn Kỳ không nói gì.

Lận Duy nhìn y. Gương mặt tuấn tú của y bị vẻ vô cảm bao phủ, làn da hơi tái nhợt khiến y trông u ám lạ thường nhưng không hiểu sao hắn lại nhớ đến chậu bạc hà mèo nhỏ được đặt ở đầu giường y, trái tim tự dưng mềm nhũn.

Hắn bỗng muốn trêu chọc y một chút, cũng muốn ép y, để y thoát khỏi rào cản tâm lý, thoải mái tiếp nhận quá trình điều trị của hắn.

"Anh không muốn biết rốt cuộc tôi đã làm gì khi anh ngủ à?"

Hàn Kỳ không ngờ hắn dám nhắc tới chuyện này: "Bây giờ đâu cần đoán đáp án của vấn đề này nữa."

Lận Duy cố tình chớp mắt chột dạ: "Thế thì chưa chắc, anh muốn xem thử không?"

"Ý cậu là sao?" Hàn Kỳ không hiểu nổi mạch suy nghĩ của hắn.

"Ý tôi là, đã lắp camera rồi thì đừng để phí, ít nhất phải dùng thử một lần chứ." Lận Duy mặc kệ hệ thống đang la hét thất thanh trong đầu mình, chân thành đáp: "Nếu anh tò mò, tôi có thể... Thực hành lại cho anh xem một lần."

Hàn Kỳ khựng lại vài giây, sau đó bị cái logic này chọc cho tức cười: "Cậu chỉ đang kiếm cớ để làm thêm lần nữa thôi chứ gì???"

Lận Duy cũng không phủ nhận, chỉ cười dịu dàng nhìn y, mời mọc: "Vậy ngài Hàn có muốn nghe tôi đánh đàn không?"

"Nghe thì nghe."

Hàn Kỳ nheo mắt, do dự vài giây, cuối cùng vẫn không kìm được mà gật đầu đồng ý.