Phản ứng đầu tiên của Uông Dương khi nghe yêu cầu kia là tưởng khách sạn có trộm.
Nhưng nhìn phản ứng của sếp nhà mình lại thấy không quá giống, nghĩ đến việc Lận Duy vừa mới rời đi, Uông Dương lập tức từ bỏ việc suy đoán lý do.
Chắc chỉ là chút tình thú nho nhỏ hứng khởi nhất thời thôi.
Từ khi bị Lận Duy tránh mặt, Hàn Kỳ cứ ngẩn ngơ mãi, Uông Dương đã đoán trước rồi sẽ có ngày sếp nhà mình không kiềm chế nổi nữa. Sớm hay muộn chỉ phụ thuộc vào việc Lận Duy từ bỏ khi nào và sức chịu đựng của sếp ra sao mà thôi.
Đừng nói đến chuyện giới tính không phù hợp nữa, đàn ông ấy à, khi con tim rung rồi, chẳng lẽ cơ thể lại không động theo chắc? Không hiểu lúc đầu y ra vẻ đạo mạo giữ kẽ để làm gì nữa.
May mà sếp và cô Mạnh chỉ là quan hệ người yêu hợp đồng, vẫn còn kịp quay đầu trước khi lao xuống vực, nếu không sẽ thành màn kịch tên đàn ông thúi ngoại tình và cậu bé ba may mắn đúng như tiên đoán lúc trước của cậu ấy rồi.
Tuy đạo đức của cậu ấm rất tốt, nhưng Uông Dương không tin hắn không hề dao động khi Hàn Kỳ chủ động mời gọi.
Dù đã có dự cảm từ trước, nhưng trước khi mọi chuyện chấm dứt, Uông Dương thấy cứ tạm thời coi như không biết gì là tốt nhất.
Tính đến lúc này, tần số suy nghĩ của ba người họ hoàn toàn chệch nhau.
Nếu nói suy nghĩ về thiết lập yêu thầm Hàn Kỳ của Lận Duy vẫn đang dừng ở vạch xuất phát thì chắc Hàn Kỳ đã đi được một phần năm đoạn đường.
Còn Uông Dương ấy à, cậu ấy đoán chắc mình đã ở vạch đích, chỉ còn đợi cái kết viên mãn nữa thôi.
"À đúng rồi, tôi đã sắp xếp để Tần Nguyệt thay thế vai diễn của Cao Hàm, mai cô ấy sẽ vào đoàn." Uông Dương chợt nhớ ra, dù không quá quan trọng nhưng vẫn báo cáo trước.
"Ừ." Quả nhiên Hàn Kỳ không hề quan tâm.
Tần Nguyệt không phải nghệ sĩ dưới trướng bọn họ, một trong những lý do để Uông Dương chọn cô ấy là vì danh tiếng của cô ấy không tệ, chuyên tâm đóng phim, sẽ không muốn gì làm nấy như Cao Hàm trước đó. Ban đầu là để tránh va chạm với Mạnh Tuyết, hình như giờ phải thêm cả cậu Lận vào danh sách cần bảo vệ rồi.
Dù có thể cậu ấm không cần ai xen vào chuyện của mình, gia thế của hắn không bằng Hàn Kỳ, nhưng vẫn đủ để áp đảo đa số người khác, không ai ngu đến nỗi cố tình gây chuyện với hắn.
Hôm sau, cuối cùng Lận Duy cũng không chạy mất hút sau mỗi lần diễn xong nữa. Buổi trưa, Mạnh Tuyết dẫn Tần Nguyệt mới vào đoàn quay trở về, nhìn thấy Lận Duy ngoan ngoãn ngồi ở vị trí đối diện Hàn Kỳ, tâm trạng lập tức vui vẻ hẳn lên.
"Cuối cùng anh cũng chán chơi game rồi à!" Ban đầu cô ấy vẫn chưa thấy có gì, nhưng sau mấy ngày, cô ấy cảm thấy có Lận Duy ở đây, bầu không khí giữa mọi người dễ chịu hơn hẳn.
Lận Duy mỉm cười với cô ấy rồi quay sang nhìn Tần Nguyệt, chủ động chào hỏi: "Chào cô Tần, tôi là Lận Duy."
Tần Nguyệt không biết hắn, thậm chí còn không biết Hàn Kỳ, người duy nhất cô ấy quen là Uông Dương đã liên hệ với mình, cô ấy tưởng Uông Dương là quản lý của Mạnh Tuyết.
Dù vậy, Tần Nguyệt cũng không tỏ vẻ khinh thường, còn rất lịch sự, nở nụ cười tươi rói: "Tôi là Tần Nguyệt, rất vui được gặp anh, anh đẹp trai!"
Lận Duy đã từng tìm hiểu tính cách Tần Nguyệt trong cốt truyện gốc, biết cô ấy là kiểu người cố giữ mình tách biệt với mọi chuyện ngoài luồng, chuyên tâm muốn đóng phim, cũng không ký hợp đồng với công ty lớn nào vì không muốn bị tư bản thao túng rồi bị bắt làm những điều mình không muốn.
Cô ấy là một nữ diễn viên rất tốt, tiếc là lần này nhận vai cứu cánh lại bị fans Cao Hàm coi là giành vai, chuyện này ầm ĩ vô cùng, còn có người đứng sau lén đổ thêm dầu vào lửa.
Dù cuối cùng đoàn phim có ra mặt giải thích, nhưng trong cốt truyện gốc, Cao Hàm bị ép rời khỏi giới, cô ta không lên tiếng nên chẳng có mấy ai tin, độ thiện cảm của người qua đường dành cho Tần Nguyệt cũng sụt giảm hẳn, gây ảnh hưởng không nhỏ đến một diễn viên tự do như cô ấy.
Lận Duy có ấn tượng khá tốt với cô nàng này, nghĩ lần này Cao Hàm rời đoàn cũng có phần do hắn tác động, nên hắn tiện tay giúp Tần Nguyệt một chút cũng là điều nên làm.
Thế là hắn chủ động kéo chiếc ghế bên cạnh mình ra, mời cô ấy ngồi.
Uông Dương và Mạnh Tuyết đều thấy chuyện này rất bình thường. Ai cũng biết Lận Duy rất thân thiện, hắn cư xử dịu dàng và lễ phép không chỉ với riêng Tần Nguyệt mà là với tất cả nhân viên lớn nhỏ trong đoàn, chẳng giống một cậu ấm ăn chơi đàn đúm chút nào.
Ngay cả với Cao Hàm, Lận Duy cũng luôn giữ thể diện cho cô ta, thậm chí còn lo Hàn Kỳ âm thầm ra tay trả đũa, lén phái người đi bảo vệ cô ta một thời gian.
Chỉ có Hàn Kỳ cảm thấy khó chịu, trong mắt y, Lận Duy khác hẳn hình tượng cậu ấm ngây thơ do người khác tưởng tượng ra bằng lớp filter dày tám trăm mét. Y có thể chấp nhận việc Lận Duy hơi "tâm cơ" khi quan tâm y, nhưng nếu hắn cố ý diễn cảnh này cho y xem thì hơi nóng vội quá rồi.
Dù vậy, Hàn Kỳ không hiện rõ cảm xúc ra mặt, nếu không sẽ khiến Lận Duy hiểu lầm là y rất để tâm, rồi cái đuôi của hắn sẽ vểnh lên tận trời cao mất. Nhưng Uông Dương lại rất nhạy, vừa nhìn đã phát hiện tâm trạng sếp nhà mình thay đổi, thầm lắc đầu thở dài, chủ động lên tiếng chen ngang, cố tình làm một cái bóng đèn chói lóa xen giữa Lận Duy và Tần Nguyệt.
Lận Duy đang lo chưa biết mở lời thế nào, thấy Uông Dương nhập cuộc thì giả vờ do dự một lúc rồi nói: "Vai diễn vốn do cô Cao đảm nhận, tuy chưa được công bố chính thức, nhưng chắc fan lớn cũng biết nội tình rồi. Nếu đổi người mà phía đoàn phim không có lời giải thích rõ ràng e rằng sẽ nháo nhào lên đấy."
Chưa đợi Uông Dương đáp, Tần Nguyệt đã thắc mắc: "Không phải cô ấy có việc nên không quay được hả? Vậy chắc sẽ tự giải thích với fan chứ?"
Lận Duy lắc đầu, vì Cao Hàm không yên phận, muốn giở trò với Mạnh Tuyết nên mới bị đổi vai. Hắn không tin cô ta sẽ chủ động cho qua chuyện này, vì cô ta chưa gây hậu quả gì nghiêm trọng, nếu ầm ĩ lên thật, Tần Nguyệt rất khó lấy ra chứng cứ nào hữu dụng.
Cao Hàm không cam lòng nhưng không dám đắc tội Hàn Kỳ, khả năng cao sẽ nhằm vào người không có ai chống lưng như Tần Nguyệt. Dù mất vai rồi, cô ta vẫn có thể kiếm chút đồng cảm, khiến người thay vai của mình là Tần Nguyệt không được bất cứ lợi lộc gì.
Với trình độ chuyên môn của Uông Dương, Lận Duy cảm thấy cậu ấy không thể đến nỗi không lường trước được tình huống này, nhưng chuyện thế này chẳng lạ gì, nên có đoán được thì chắc cũng không định nhúng tay vào.
"Cô Tần, tốt nhất cô nên chuẩn bị sẵn phương án xử lý dư luận từ sớm đi. Cô Cao im lặng nhưng chưa chắc fan của cô ấy đã chịu ngoan ngoãn ngồi im. Cái giới này có bao giờ thiếu người thích hóng chuyện rồi đổ thêm dầu vào lửa đâu."
"Tôi biết rồi." Tần Nguyệt rất cảm kích trước lời nhắc nhở của hắn, để lại một câu hẹn mời ăn cơm, sau đó xin lỗi Mạnh Tuyết vì không thể khớp thoại như đã hứa rồi vội vã rời đi.
Lận Duy nhìn bóng lưng cô ấy, suy nghĩ một lát, cảm thấy mình nên đích thân gọi "khuyên nhủ" Cao Hàm một chút thì hơn.
Hắn không nói ra, nhưng Uông Dương chưa chen miệng câu nào đã hiểu được suy nghĩ của hắn. Có lẽ cậu ấm đang nghĩ hắn là người yêu cầu Cao Hàm rời đoàn phim nên nếu Tần Nguyệt bị hiểu lầm thì cũng là lỗi của hắn chăng?
Uông Dương không hiểu nhưng vẫn tôn trọng.
Cậu ấy vừa quay đầu lại đã bắt gặp sếp đang cau mày nhìn mình với vẻ giận dỗi.
Đứng hình mất vài giây, Uông Dương mới ngộ ra, cuối cùng sếp cũng chịu để tâm đến hình tượng của mình trong lòng Lận Duy rồi chứ gì?
Lần này cậu ấy xử lý vụ Tần Nguyệt quá lạnh lùng, mà ý kiến của cậu ấy cũng đại diện cho ý kiến của sếp, Lận Duy lại là người vừa mềm lòng vừa lương thiện, người nên lo không lo, người ngoài như hắn lại coi đây là trách nhiệm của mình, vô tình khiến sếp cậu ấy hóa thân thành tên tư bản máu lạnh.
Dù bản chất đúng là vậy thật.
Uông Dương mệt mỏi cầm điện thoại nhắn tin cho sếp nhà mình: [Sếp! Cậu ấm đã biết rõ anh là người thế nào từ lâu rồi, anh quên chuyện cậu ấy từng đề phòng anh trả thù Cao Hàm nên phái người bảo vệ cô ta như nào rồi à?]
Hàn Kỳ đọc tin nhắn xong, sắc mặt càng đen hơn, mãi đến khi thấy tin nhắn tiếp theo, vẻ mặt y mới dịu đi đôi chút.
[Nhưng rõ ràng cậu ấy không hề để tâm mà! Cậu ấy biết tất cả, vậy mà vẫn thích anh.]
Hàn Kỳ cố kiềm chế khóe miệng đang muốn nhếch lên, nhắn lại một câu: [Đừng để chuyện này gây ra tiếng gió gì, làm gì cũng phải chú ý chừng mực.]
[Rõ!] Uông Dương lĩnh hội được ý của sếp, y không muốn cậu ấm áy náy rồi để Tần Nguyệt trong lòng mãi nhưng cũng sợ ra tay với Cao Hàm quá nặng sẽ làm cậu ấm hoảng sợ.
Uông Dương lập tức cử người thu thập "chuyện cũ" của Cao Hàm về làm nhược điểm, ai ngờ Lận Duy đã để hệ thống thu gom toàn bộ, còn tự tay chỉnh lý và gửi email nặc danh đi rồi.
Chưa tới hai ngày, bên Cao Hàm đã đăng bài đính chính khiến Uông Dương sững sờ, cậu ấy còn chưa kịp làm gì mà, cậu ấm ra tay nhanh thế á?
Sau khi nhận được tin, cậu ấy sững sờ hồi lâu, mặt in hai chữ nghiêm trọng, tiến lại gần sếp nhà mình, do dự không biết có nên nói hay không.
Hàn Kỳ cau mày hỏi: "Sao thế? Chỉ là một Cao Hàm thôi mà, đừng nói với tôi là cậu không thể xử lý được cô ta đấy?"
"Không phải đâu!" Uông Dương nghiến răng nói: "Tôi còn chưa kịp ra tay cậu ấm đã lo liệu xong cả rồi. Trong cái giới này mà hiệu suất làm việc của cậu ấy còn nhanh hơn cả tôi, sếp, anh không thấy chuyện này rất bất thường à? Tôi nghĩ cậu ấy không hề đơn giản như chúng ta tưởng đâu!"
"Ồ." Hàn Kỳ nghe xong vẫn rất bình tĩnh, nhìn cậu ấy như nhìn một tên ngốc, vẻ mặt như đang nói "chuyện này mà cũng cần cậu nói à".
"Sếp, anh biết từ lâu rồi hả?" Uông Dương bỗng nhớ tới chuyện Hàn Kỳ bảo cậu ấy lắp camera trong phòng khách, lập tức hít sâu một hơi. Trời ơi trời ơi trời ơi!!!
Đúng là con người phải luôn tin vào giác quan thứ sáu của mình! Uông Dương ôm ngực, nhớ lại cảm giác không được ổn lần đầu mình đưa Lận Duy về phòng sếp, rõ thế mà cậu ấy lại chẳng buồn để ý!
"Đừng nghĩ vớ vẩn." Hàn Kỳ cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu ấy: "Cậu nhóc đấy không có vấn đề gì cả, chỉ là giấu tính cách thật hơi kỹ thôi, cậu không cần thay đổi thái độ khi đối xử với người ta làm gì cả."
Uông Dương đành ấm ức vâng lời, nhưng chuyện camera vẫn được cậu ấy thúc đẩy lên gấp, lắp ngay trong tối hôm đó.
Hàn Kỳ không muốn phủ nhận tấm lòng của Uông Dương, nhưng vẫn kiên quyết từ chối việc kết nối camera với điện thoại của cậu ấy.
"Để tôi theo dõi là được, đừng làm mấy việc thừa thãi." Hàn Kỳ đành phải nhắc lại một lần nữa, y lo Uông Dương sẽ đề phòng Lận Duy quá mức, tuy hắn trông có vẻ hiền lành ngoan ngoãn, nhưng cũng nhiều tâm cơ, kiểu gì cũng phát hiện dễ dàng cho mà xem.
"Sếp! Tôi chỉ đang lo cho sự an toàn của anh thôi! Lỡ cậu ấm định dùng vũ lực thì... Được rồi được rồi, tôi không nói nữa!" Uông Dương bị y lườm, lập tức đau lòng ngậm miệng lại.
Trong lòng Hàn Kỳ dấy lên một cảm xúc vi diệu nhưng y sẽ không đồng ý với yêu cầu của Uông Dương, dù y đoán được Lận Duy làm gì trong lúc mình ngủ, nhưng...
Ai mà biết được hắn có hội lén lút... Hôn trộm hay làm gì đó không chứ?
Nhỡ Uông Dương nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa!