Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 35: Camera

Giữa người yêu thầm và người được yêu thầm vốn không nên có cảm giác giằng co. Người mang tâm tính bề trên trừ khi sinh ra như Hàn Kỳ lại càng không muốn rơi vào thế bị động trong bất kỳ mối quan hệ nào.

Nhưng khi Lận Duy tưởng y đã từ chối, khẽ thở dài một tiếng rồi định đứng dậy rời đi, Hàn Kỳ có không cam lòng đến mấy cũng phải thừa nhận, y đã bị tên nhóc chết tiệt này nắm thóp rồi.

Hàn Kỳ thật sự chưa từng nghĩ đến việc chà đạp tấm chân tình tha thiết cậu ấm nhỏ này dâng lên dù là vì bản nhạc mới hắn nhắc tới, hay vì cảm giác thư thái tiếng đàn hắn đàn mang lại.

Y không thể hạ mình nên đành ra hiệu bằng mắt cho Uông Dương. Uông Dương nhận được tín hiệu, vội vàng tiến lên ngăn Lận Duy lại: "Khoan đã cậu Lận, đừng đi vội!"

Lận Duy dừng bước, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Uông Dương kéo hắn sang một bên, nói nhỏ: "Vừa rồi sếp nói anh ấy bị đau chân nhưng thuốc giảm đau đã uống hết rồi, trong đoàn phim không có loại sếp hay uống. Tôi phải đến bệnh viện một chuyến, phiền cậu đưa sếp về khách sạn giúp tôi nhé?"

Nói xong, cậu ấy lại an ủi thêm một câu vì sợ hắn vẫn còn ấm ức chuyện vừa rồi: "Anh ấy không khỏe nên mới không khống chế được tính tình nóng nảy, không phải nhắm vào cậu đâu, cậu đừng để bụng nhé."

Đương nhiên Lận Duy không để bụng, nói trắng ra là hắn hoàn toàn không bận tâm Hàn Kỳ nghĩ về hắn như thế nào, bởi vì với hắn, bây giờ y cũng chỉ là một mục tiêu nhiệm vụ mà thôi.

Trọng tâm của hắn là: "Anh ấy bị đau chân?"

Vừa nghe đến đây, Lận Duy chau mày. Theo lý mà nói, hắn mới châm cứu cho y được mấy ngày, nếu hiệu quả trị liệu không có vấn đề gì, lẽ ra vết thương không nên tái phát nhanh như thế mới phải.

Uông Dương cũng không ngờ đến nước này rồi mà cậu ấm vẫn chỉ quan tâm đến câu nói dối cậu ấy buột miệng bịa ra. Đến cả lương tâm không tồn tại của cậu ấy cũng phải nhói lên một cái.

"Cũng đỡ rồi, không nặng như mấy lần trước." Cậu ấy vỗ vai Lận Duy đầy trìu mến: "Tôi phải đi lấy thuốc đây, anh ấy nhờ cả vào cậu nhé!"

"Vâng." Lận Duy nhận lời ngay không nghĩ nhiều.

Uông Dương quay về nhà xe lấy chút đồ, nhân tiện ghé vào tai Hàn Kỳ nói nhỏ mình định đi đâu.

Không đợi Hàn Kỳ kịp phản ứng, Lận Duy đã quay lại. Hắn không ngồi chỗ cũ mà chọn ngồi xổm xuống trước xe lăn của Hàn Kỳ.

Nháy mắt, nơi này chỉ còn lại hai người họ. Hàn Kỳ cúi đầu nhìn hắn, không dám tùy tiện nói lời dối lòng nữa, y hơi mất tự nhiên hỏi nhỏ: "Cậu ngồi xổm ở đây làm gì?"

"Uông Dương nói chân anh bị đau, bắt đầu từ khi nào vậy?" Lận Duy kìm nén cảm giác muốn vươn tay ra kiểm tra, chậm rãi hỏi han.

"... Mới đây thôi, không đau lắm." Hàn Kỳ chớp mắt lia lịa, giọng điệu ấp úng. Y có thể cảm nhận được mặt mình đang nóng dần lên vì xấu hổ, lòng đầy bực bội.

Y sống gần ba mươi năm trời rồi, nói một là một hai là hai, làm việc quyết đoán, trước giờ luôn là người khác cẩn thận lấy lòng y. Đây là lần đầu tiên y phải giả bệnh tỏ ra yếu đuối để giữ chân một người, đối phương còn là một thằng nhóc thối đang yêu thầm mình. Nghĩ thôi đã thấy hoang đường, biết thế vừa rồi y đã không trút giận lên người Lận Duy.

"Có thể cho tôi biết anh đang đau ở đâu không?" Lận Duy xoa xoa hai tay, rồi áp lòng bàn tay đã nóng lên của mình vào đầu gối bị thương của Hàn Kỳ.

Tim Hàn Kỳ đập thịch một cái, hành động này hơi vượt quá giới hạn nhưng không hiểu sao lời quát mắng lại nghẹn ở cổ họng không thốt ra được, hai tay đặt trên tay vịn xe lăn cũng vô thức siết chặt. Nhưng y chẳng nói gì, cũng chẳng làm gì, cứ mặc hắn làm gì thì làm.

Lận Duy cảm nhận được cơ bắp dưới lòng bàn tay mình đang căng cứng, kết hợp phản ứng này với câu đau vừa rồi, e rằng cơn đau nghiêm trọng hơn lời nói nhẹ bẫng của y nhiều.

Lúc này hắn cũng chẳng thèm bận tâm đến chuyện khác, không đợi Hàn Kỳ trả lời đã đứng bật dậy bế thốc y khỏi xe lăn sau đó đi về phía nhà xe dưới ánh mắt kinh ngạc của y.

Ngay khoảnh khắc cơ thể bị nhấc bổng lên không trung, Hàn Kỳ vô thức vòng tay qua cổ Lận Duy. Ngay khi y nhận ra chuyện gì đang xảy ra, vừa sa sầm mặt mày muốn lên tiếng thì Lận Duy đã nhẹ nhàng đặt y xuống chiếc giường ở phía cuối xe, bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp chân cho y.

Hàn Kỳ tựa vào đầu giường, vẻ mặt vô cùng khó tả, lời quở trách đã đến bên miệng lại nuốt ngược trở về vì động tác của Lận Duy trông rất chuyên nghiệp.

Một cậu ấm vô công rỗi nghề, công việc đàng hoàng duy nhất từng làm là chạy đến đoàn phim đóng vai khách mời để theo đuổi y, sao lại học cái này cơ chứ?

Nghĩ đến đây, Hàn Kỳ không tài nào mắng hắn được nữa.

Hơn nữa, y cũng nhớ ra, đây không phải lần đầu tiên Lận Duy bế y. Mấy hôm trước, khi y nghe tiếng đàn rồi ngủ quên trên xe lăn, chắc chắn Lận Duy cũng đã bế y đặt lên ghế sô pha như thế này chắc cũng vì vừa vội vừa thuận tay, nếu y so đo lại thành không biết điều.

Hàn Kỳ im lặng mặc cho hắn làm. Trước đây chân của y bị thương rất nặng, nếu không cẩn thận có thể sẽ đụng phải chỗ đau. Y cứ chờ mãi, chờ đến khi Lận Duy tạm dừng tay ngẩng đầu lên hỏi y đã đỡ hơn chưa, vẫn chưa xảy ra trường hợp hắn nhỡ tay làm y đau.

"Ừm." Vốn Hàn Kỳ không hề đau, lúc này thuận thế đáp mình đã đỡ hơn.

Y cũng không định gặng hỏi sao Lận Duy lại biết việc này, tránh chuyện Lận Duy nói ra đáp án khiến cả hai đều rơi vào tình trạng khó xử.

"Vậy thì tốt rồi." Lận Duy thở phào một hơi. Thật sự hắn không tìm ra được chỗ bất thường trên chân Hàn Kỳ. Chắc do hắn đã đánh giá quá cao hiệu quả của một lần châm cứu, cũng đánh giá thấp sự cứng đầu của cơn đau đớn thuộc hệ thần kinh, đôi khi tác động tâm lý cũng có thể khiến nó tái phát.

Hắn nhẩm tính thời gian từ lúc Uông Dương rời đoàn phim đến bệnh viện gần nhất và quay về, có lẽ đủ để hắn trị liệu cho Hàn Kỳ thêm một lần nữa, thế là hắn vội vàng đề nghị: "Vậy tôi đưa anh về khách sạn trước nhé?"

"Được." Hàn Kỳ không có ý kiến gì nhưng khi Lận Duy cúi xuống định bế y lên, y vội vàng vươn tay chặn vai đối phương lại, vừa ngượng vừa bực nói: "Đi lấy xe lăn lên đây!"

Nói xong, y nhấn nút ở đầu giường, một tấm ván tự động vươn ra từ cửa xe, kê xuống mặt đất để xe lăn có thể đẩy lên.

Lận Duy vẫn nhớ chuyện chiếc nhà xe của y đã được cải tạo qua, nhưng hắn chỉ muốn làm chuyện đỡ phiền phức mà thôi. Nếu Hàn Kỳ không muốn hắn bế thì hắn cũng chỉ đành bỏ gần tìm xa.

Hai người về đến khách sạn, sau khi đỡ Hàn Kỳ ngồi ổn định trên sô pha, Lận Duy bắt đầu suy nghĩ làm sao để khơi lại chuyện cũ, để Hàn Kỳ nghe hắn đàn. Dù sao việc ngửi hương rồi ngủ say bất tỉnh nhân sự cũng khiến người ta nghi ngờ quá.

Không ngờ, Hàn Kỳ lại là người mở lời trước: "Không phải cậu nói đã soạn một bản nhạc mới muốn đàn cho tôi nghe à? Vừa hay bây giờ tôi đang rảnh."

Lận Duy ngẩn ra một lúc mới đáp: "Ồ, được!"

Hắn vừa định đứng dậy, Hàn Kỳ bỗng nghĩ ra điều gì đó, gọi hắn lại. Y lấy điện thoại, do dự một lúc rồi nói: "Chúng ta thêm phương thức liên lạc đi, sau này có việc gì có thể tìm thẳng tôi."

Lận Duy nhớ lại: "Hình như tôi có kết bạn với anh rồi." Nhưng chưa từng dùng đến.

"Đó là tài khoản công việc, bình thường Uông Dương quản lý." Hàn Kỳ không biết Lận Duy đã từng gửi tin nhắn cho tài khoản đó chưa, cũng không biết nếu có thì Uông Dương đã trả lời thế nào. Tóm lại, cứ phủi sạch trách nhiệm của mình trước đã.

"Được thôi." Lận Duy nghĩ thầm đây là biểu hiện cho thấy Hàn Kỳ bắt đầu tin tưởng mình. Hắn không thể nói ra câu "có chuyện tôi tìm Uông Dương cũng thế" phá hỏng bầu không khí được, chỉ đành kết bạn lại với y.

Khác với phong cách chuyên nghiệp của tài khoản công việc đã thêm trước đó, ảnh đại diện tài khoản cá nhân của Hàn Kỳ là một chậu cây xanh đặt ở đầu giường. Phông nền mang đậm hơi thở đời sống, không giống ảnh tìm bừa trên mạng. Đương nhiên, nó cũng không quá phù hợp với khí chất của ông lớn của y.

Không hiểu sao Lận Duy lại cảm thấy cái cây nhỏ trong ảnh và con người thật của Hàn Kỳ trước mắt hợp nhau một cách kỳ lạ. Con người quả là một loài sinh vật vô cùng phức tạp.

[Khoan đã, đây là... Cây gì vậy?] Sau khi nhìn kỹ hình dạng của lá cây, Lận Duy ngờ vực hỏi hệ thống.

Hệ thống không hiểu phản ứng của hắn, sau khi tra cứu trong kho dữ liệu mới vỡ lẽ, nó cười "khặc khặc khặc" mấy tiếng mới nói: [Chủ nhân, ngài không nhận nhầm đâu, không cần nghi ngờ bản thân, đây chính là Nepeta cataria đó!]

Tên khoa học là Nepeta cataria, tên khác là... Bạc hà mèo.

[...] Lận Duy câm nín.

Hắn không nhịn được, buột miệng hỏi Hàn Kỳ: "Chậu cây nhỏ trên ảnh đại diện của anh, do anh trồng à?"

Dường như Hàn Kỳ không thấy có vấn đề gì, thấy hắn tò mò thì y đáp: "Ừm, là một chậu bạc hà. Thấy nó mọc khá tốt, mùi thanh mát có thể giúp tỉnh táo nên mua về làm cảnh."

Miệng Lận Duy mấp máy, cuối cùng vẫn quyết định giữ chút thể diện cho y, không nói thực ra cây này không phải bạc hà, mà chỉ là họ hàng xa của bạc hà mà thôi.

Hắn im lặng đi đến chỗ đàn dương cầm, lấy hương ra đốt. Lần này, có lẽ Hàn Kỳ đã bớt đề phòng hắn, tâm trạng cũng thoải mái hơn nên cũng y chìm vào giấc ngủ nhanh hơn.

Loại việc như này, trước lạ sau quen. Giờ Lận Duy c** q**n Hàn Kỳ xong đến ngay cả hệ thống cũng không còn la lối om sòm nữa.

Hôm nay, do cơn đau chân của Hàn Kỳ tái phát nhanh ngoài dự đoán của Lận Duy nên hắn kiểm tra vô cùng tỉ mỉ, dùng thuốc chườm nóng tận hai lần để đảm bảo thuốc được hấp thụ triệt để hơn, mới bắt tay vào châm cứu.

Sau khi rút kim được gần một tiếng, cuối cùng Hàn Kỳ cũng tỉnh giấc. Không biết Uông Dương đã gặp chuyện gì trên đường mà mãi chưa về. Cậu ấy không về, Lận Duy cũng không thể bỏ người đi lại bất tiện như Hàn Kỳ ở lại một mình trong phòng khách sạn được nên đành phải tiếp tục ngồi chờ.

Lần này, cảm giác của Hàn Kỳ rõ rệt hơn trước. Cái chân bị thương luôn có cảm giác tê cóng do khí huyết không thông của giờ lại nóng lên từng đợt. Đây là thứ mà tiếng đàn chỉ có tác dụng an ủi tinh thần không thể nào đạt được.

Y chợt nhớ tới cách Lận Duy xoa bóp cho mình trong nhà xe hồi chiều, cảm giác bừng tỉnh thoáng qua trong đầu. Y ngẩng đầu lên, nhìn Lận Duy.

Y nghi ngờ tên nhóc này lại lén xoa bóp cho y lúc y ngủ say. Lần trước cảm giác không rõ ràng như vậy, chắc do hắn còn biết chột dạ, nhưng lần đầu tiên thành công đã cho hắn đủ dũng khí, nên lần nà hành động không biết chừng mực.

Ở một mức độ nào đó, Hàn Kỳ quả thực đã đoán ra một phần sự thật, nhưng phần "sự thật" này hoàn toàn nằm trong phạm vi y có thể chấp nhận. Y không hề tức giận, còn thấy hơi áy náy.

Lận Duy không phải người thật thà, hắn rất giỏi dùng chiêu lấy lùi làm tiến, nắm thóp được cả y, nên Hàn Kỳ đã thấm thía sâu sắc. Nhưng xem ra mục đích của hắn khi làm việc này không phải "muốn thay thế Mạnh Tuyết" như những gì y nghĩ mấy ngày trước.

Tốn bao tâm tư để tiếp cận y, giành lấy cơ hội đàn cho y nghe, nhưng lại cẩn thận giấu đi phần tốn nhiều công sức nhất... Nếu không phải chiều nay hắn vội vàng nhất thời, y đã không biết hắn có thể làm những chuyện này, cũng sẽ không quy công cho hắn.

Hàn Kỳ thầm thở dài một tiếng, mưu tính trăm đường cuối cùng vẫn chỉ là một kẻ ngốc.

Tối hôm đó, Uông Dương cố ý kéo dài thời gian cho đến khi hai người họ ăn tối với nhau xong mới trở về. Hàn Kỳ quá rõ mấy suy nghĩ vớ vẩn của cậu ấy, thậm chí còn lười hỏi tại sao cậu ấy đi lâu như vậy.

Sau khi Lận Duy rời đi, Hàn Kỳ do dự một lúc mới gọi Uông Dương lại.

"Sếp, có gì căn dặn ạ?"

"Ừm, lắp cho tôi vài cái camera trong phòng khách."

Nếu Lận Duy không muốn y biết, vậy y cứ giả vờ không biết là được. Nhưng y vẫn muốn tận mắt xem thử, rốt cuộc Lận Duy đã làm những gì.