Lận Duy không thèm để ý đến tiếng la hét líu ríu khó hiểu của hệ thống. Sau khi c** q**n ngoài của Hàn Kỳ, hắn lấy một chiếc chăn mỏng che phần cần che, rồi tập trung quan sát vết thương trên chân y.
Miệng vết thương đã lành được bảy, tám phần. Trong phạm vi của y học phương Tây, mức độ hồi phục này gần như đã đạt đến giới hạn rồi. E rằng các phương pháp châm cứu thông thường của y học phương Đông cũng không giúp được gì nhiều. Xem ra vị bác sĩ Trung y có thể chữa khỏi chân cho Hàn Kỳ xuất hiện ở giai đoạn sau của cốt truyện, cũng phải được xếp vào dạng kỳ ngộ của hào quang nhân vật chính.
Lận Duy thở dài một hơi, nhìn gương mặt ngủ trầm tĩnh, tuấn tú của Hàn Kỳ, cảm thán với hệ thống: [Lúc đó y bị thương nặng như vậy, chắc chắn đã chịu không ít đau khổ.]
Đây vốn chỉ là thiết lập nhân vật trong cốt truyện, nhưng khi nỗi đau khổ này được cụ thể hóa trên một con người, những gì nó mang lại tuyệt đối không phải là thứ vài đoạn văn ngắn có thể mô tả hết được.
Hệ thống nghe Lận Duy nói vậy, cũng chẳng buồn bận tâm đến phương pháp chữa bệnh quá "phóng khoáng" của họ nữa, lập tức nhỏ giọng hùa theo: [Nhìn thôi đã thấy đau chết đi được, hay là chữa khỏi cho y sớm đi chủ nhân. Mấy năm nữa vị bác sĩ Trung y già kia mới xuất hiện cơ!]
[Ừm.]
Lận Duy đi lấy một chậu nước nóng, vặn mở lọ thuốc nhỏ kia rồi đổ dung dịch thuốc đen đặc vào trong chậu nước mới lấy. Sau khi khuấy đều, hắn dùng khăn mặt thấm nước thuốc rồi chườm nóng chân y một lúc.
Mãi cho đến khi dược hiệu dần được hấp thụ, hắn mới lấy túi kim đã được khử trùng từ trước ra và bắt đầu châm cứu.
Dường như Hàn Kỳ đang chìm trong giấc mộng cũng cảm nhận được điều khác lạ ở chân mình, vô thức hừ một tiếng. Lận Duy tin loại thuốc mê của mình điều chế, chắc chắn y sẽ không tỉnh giấc. Nhưng hệ thống lại có tật giật mình, nó sợ đến mức hoảng loạn, cả hệ thống đều thấy không ổn.
Chủ yếu là vì cảnh tượng hiện tại quá... Nếu Hàn Kỳ thật sự mở mắt thì... Hệ thống không dám nghĩ tiếp nữa!
Khoảng một tiếng sau, Lận Duy mới từ từ rút kim, hắn lau vết thuốc rồi mặc lại quần cho y.
May mà mùi thuốc này không nồng, đợi khi thuốc mê hết tác dụng mùi thuốc cũng gần tan hết.
Lần này, khi Hàn Kỳ tỉnh lại, tâm trạng y vô cùng phức tạp.
Đầu tiên là vì y đã chuyển từ chiếc xe lăn bên cửa sổ đến trên ghế sô pha, ở đây chỉ có y và Lận Duy, không cần nghĩ cũng biết là ai làm.
Thứ hai là giờ y cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm, là cảm giác thoải mái nhất kể từ khi gặp tai nạn đến giờ. Y không biết chuyện gì đã xảy ra trong lúc y ngủ, chỉ có thể quy sự thay đổi này cho tiếng đàn của Lận Duy, thứ đã giúp y đi vào giấc ngủ sâu để cơ thể được nghỉ ngơi đầy đủ.
Nhưng kỳ thực, ban đầu y không hề đặt quá nhiều kỳ vọng vào việc này. Bởi vì khi Mạnh Tuyết chơi đàn, hiệu quả y cảm nhận được đã rất rõ ràng. Không hiểu sao y lại hơi mềm lòng, Lận Duy hỏi có muốn nghe hắn đàn không y cũng không từ chối.
Hàn Kỳ không biết chút mềm lòng này là từ đâu ra, hắn chỉ là một thằng nhóc không biết trời cao đất dày, dám thấy sắc nảy lòng tham, đơn phương thích y mà thôi.
"Anh, anh ổn không? Ngủ lâu vậy có bị chóng mặt không?" Lận Duy vừa hỏi vừa bước đến đỡ y ngồi dậy. Sau khi y ngồi vững, hắn lập tức ngoan ngoãn lùi sang một bên.
Hàn Kỳ nhìn hắn thật sâu, giọng nói vừa tỉnh ngủ còn hơi khàn, ngắn gọn súc tích: "Rất ổn, không chóng mặt."
Cũng thật lạ, tính theo tuổi tác y lớn hơn Lận Duy gần năm tuổi, thế nhưng nhiều lúc y lại có ảo giác Lận Duy chỉ có vẻ bề ngoài non nớt mà thôi, thực tế khi ứng phó bất cứ chuyện gì hắn luôn vô cùng điềm tĩnh, thậm chí còn luôn cố tình để tâm đến cảm nhận của tất cả mọi người.
Hoặc có lẽ đó không phải là ảo giác. Khi ở riêng một phòng với Lận Duy, cảm giác này càng mãnh liệt hơn. Y nghĩ, nếu đổi từ "để tâm" thành "kiểm soát" có lẽ sẽ chính xác hơn.
Nghĩ kỹ lại, Mạnh Tuyết có thể hóa giải hiềm khích, còn coi hắn là bạn bè có thể tin tưởng dù trong lòng cô ấy hắn từng coi hắn là "bạn trai cũ rác rưởi", ngay cả tên vô lương tâm như Uông Dương thỉnh thoảng cũng không thể không nói đỡ cho hắn trước mặt y, cả chính bản thân y nữa...
Hàn Kỳ tin chắc mình không phải là người tốt theo nghĩa thông thường. Càng nghĩ y càng cảm thấy sự khoan dung y dành cho Lận Duy đã nới rộng ra từng chút một vì sự đắn đo hợp lý trong quá trình tiếp xúc tưởng chừng như cố tình giữ khoảng cách kia.
Sau khi sự nóng nảy trong lòng tiêu tan, y còn cảm thấy sự né tránh của Lận Duy trong thời gian gần đây như đang lấy lùi làm tiến, thế mà y còn tự mình cắn câu!
"Vậy anh có muốn ăn chút gì không?" Lận Duy nhìn đồng hồ, đã bốn giờ chiều, còn khá lâu mới đến bữa tối, nhưng chắc Hàn Kỳ mới vừa trị liệu xong sẽ đói.
Đợi một lúc không thấy Hàn Kỳ trả lời, hắn đưa tay lên trước mặt y vẫy vẫy: "Anh?"
Lúc này Hàn Kỳ mới hoàn hồn. Y không nghe thấy câu hỏi trước đó của Lận Duy, chỉ nhìn hắn rồi buột miệng gắt gỏng: "Không muốn gọi anh thì đừng gọi nữa."
Nói xong, chính y cũng sững người. Không phải vì câu nói này có gì không đúng mà là giọng điệu của y thay đổi tự nhiên đến thế, cứ như thể tiềm thức y đã xếp hắn vào nhóm người nhà, vội vã lược bỏ đi những khách sáo xa lạ không cần thiết.
Về phần xưng hô, ban đầu Hàn Kỳ còn chê gọi "anh" nghe quá thân mật, nghi ngờ đây là tư tâm của Lận Duy. Nhưng bao ngày qua cũng đủ để y ngẫm lại và hiểu ra, rõ ràng cha mẹ Lận Duy ra hiệu cho hắn gọi như vậy, Lận Duy chưa có lý do để đổi cách gọi mà thôi.
Gọi bao nhiêu tiếng, chẳng có tiếng nào chân thành, lần nào nghe cũng gượng gạo chết đi được.
"..." Lận Duy sững sờ, mím môi nhịn một lúc, cuối cùng không kìm được bật cười.
Hắn vừa thả lỏng, Hàn Kỳ đã cảm nhận được khí chất trên người hắn có chút thay đổi nho nhỏ. Rõ ràng nụ cười trên môi vẫn ôn hòa vô hại, nhưng bỗng biến thành sự tồn tại khiến người khác không tài nào coi khinh được nữa.
Quả nhiên hình tượng trước đây đều do hắn ngụy trang từng lớp từng lớp một!
"Vậy tôi nên xưng hô thế nào đây?" Đã bị nhìn thấu, Lận Duy dứt khoát từ bỏ việc giả vờ: "Ngài Hàn?"
Hàn Kỳ cụp mắt xuống: "Tùy cậu."
"Tùy tôi thật à?" Lận Duy nhướng mày hỏi: "Vậy tôi gọi anh là... A Kỳ, cũng được ư?"
Không hiểu sao trong đầu hắn lại lóe lên hai chữ này, thầm nhẩm lại trong lòng, hắn luôn cảm thấy vô cùng quen thuộc, vô cùng thân mật.
"Nhắc một câu, tôi lớn hơn cậu năm tuổi đấy." Hàn Kỳ nghe thấy cách gọi chỉ cha mẹ y dùng thốt ra từ miệng Lận Duy, đầu óc lập tức rung lên.
Không tiện nuốt lời, y đành uyển chuyển từ chối.
Lận Duy cũng chỉ hứng lên trêu y chút thôi, thấy y lấn cấn vụ tuổi tác thì cũng không ép: "Được rồi, ngài Hàn."
Hàn Kỳ mấp máy môi, dù hắn không muốn gọi y là anh cho lắm, nhưng "ngài Hàn" nghe xa cách hơn trước. Nhưng bạn gái trên danh nghĩa như Mạnh Tuyết cũng gọi y như vậy, nên cuối cùng y vẫn không nói gì.
Lận Duy cho y ăn chút gì đó lót dạ, rồi ở lại đến khi Uông Dương về mới rời đi. Lúc đi hắn còn dặn dò một câu: "Buổi chiều ngài Hàn có ăn một ít rồi, buổi tối đừng ăn nhiều quá, kẻo đầy bụng khó tiêu."
Với tình trạng đi lại bất tiện của Hàn Kỳ, nếu bị đầy bụng thật chắc chắn sẽ rất khó chịu.
"Ồ, được." Uông Dương ngơ ngác đáp.
Lận Duy vừa rời đi, sắc mặt cậu ấy lập tức thay đổi, vội vàng sáp lại gần Hàn Kỳ dò hỏi: "Tình huống gì đây? Tôi mới đi có một buổi chiều, cậu ấy đã đổi từ "anh trai" thành "ngài Hàn" rồi?"
Trời ơi! Không lẽ cậu ấm không kìm được tình cảm của mình, hành động quá lộ liễu, sau đó bản tính trai thẳng của ông chủ trỗi dậy, thẳng thừng từ chối cậu ấm đáng thương ấy rồi à?
Sắc mặt Hàn Kỳ có hơi cạn lời. Lận Duy gọi y là... Anh trai bao giờ? Cái miệng của Uông Dương cứ như một cái kính lúp phóng đại tất cả mọi chuyện. Bây giờ y bắt đầu thấy nghi ngờ lý do tại sao người trong đoàn phim dám lan truyền tin đồn về quan hệ giữa y và Mạnh Tuyết luôn rồi!
"Không có gì cả. Lần sau cứ để cậu ấy sang thẳng đây đi, vai diễn của Mạnh Tuyết quan trọng, thời gian này cứ để cô ấy tập trung quay phim đã."
Những chuyện khác Hàn Kỳ không chịu nói thêm. Uông Dương biết sếp nhà mình sĩ diện, một chiều ở chung đã có thể khiến y chịu nhượng bộ và rút lại lời thề thốt trước đó cũng đủ để thấy sức ảnh hưởng của cậu ấm không thể coi thường được nữa rồi.
Uông Dương vừa gật đầu đồng ý, vừa nhắc nhở cho tròn trách nhiệm: "Sếp, mấy lời thoại kinh điển của "tra nam" như này, anh nói với tôi là được rồi, đừng để cậu ấm nghe thấy đấy."
Hàn Kỳ nhíu mày, hơi do dự một lúc rồi ngước lên hỏi: "Ngay cả cậu cũng thấy tôi quá đáng à?"
"Người mấy hôm trước còn khăng khăng không nói "không muốn cho cậu ấy chút hy vọng nào để tránh cậu ấy lún sâu hơn" là ai ấy nhỉ?" Uông Dương xòe tay ra trước mặt y.
Để "chính thất" yên tâm làm việc rồi gọi cậu ấm ngưỡng mộ mình đến làm người thay thế trong giai đoạn không có bạn gái ở bên, y còn định dùng xong là vứt.
Dù Lận Duy không thánh mẫu đến mức khăng khăng từ chối y, nhưng có quá đáng hay không thì trong lòng mọi người cũng phải mình hiểu lấy chứ?
Nghe Uông Dương nói vậy, Hàn Kỳ cũng thấy yên tâm. Đầu tiên, y chưa từng nghĩ đến chuyện dùng xong là vứt, ít nhất y đã chấp nhận Lận Duy như một người bạn không tệ, nhưng những thứ xa hơn thì y không thể cho được.
Thứ hai... Chỉ một buổi chiều ở riêng đã giúp y nhận ra, Lận Duy không phải là một đóa hoa yếu ớt được nuôi trồng trong nhà kính như Uông Dương tưởng. Có lẽ tiêu chuẩn đạo đức của hắn cũng không cao như Uông Dương hình dung. Chiêu lạt mềm buộc chặt này dùng ngay trên đầu y, thậm chí còn dùng thành công một lần, Lận Duy có để tâm đến việc mình bị lợi dụng hay không cũng khó mà nói.
Hàn Kỳ cảm thấy, trong cuộc giằng co vô hình này giữa y và Lận Duy, dù y đưa ra quyết định gì, cả hai đều có thể tự mình gánh chịu lời lỗ, bởi vì Lận Duy là một người rất tỉnh táo.
***
Lận Duy hoàn toàn không biết hành động của mình đã khiến Hàn Kỳ suy diễn nhiều đến thế.
Thời gian này toàn bộ tâm trí của hắn đều tập trung vào việc thử thuốc. Sau lần thực hành đầu tiên, cuối cùng hắn đã nắm được toàn bộ tình trạng vết thương trên chân Hàn Kỳ. Lúc này, hắn vừa về đến phòng đã bắt đầu tỉ mỉ điều chỉnh lại phương thuốc.
Nhưng cho dù hắn biết được suy nghĩ của Hàn Kỳ, hắn cũng sẽ không quá để tâm. Hắn tiếp cận Hàn Kỳ để làm nhiệm vụ, không chân thành và cũng chẳng có lý do gì để chơi trò tiêu chuẩn kép. Mỗi người có thể lấy được thứ mình cần đã là điều tốt nhất rồi.
Bởi vì phải điều chỉnh đơn thuốc, Lận Duy lại bắt đầu thoắt ẩn thoắt hiện. Trưa ngày hôm sau, Hàn Kỳ thấy hắn vẫn chưa xuất hiện ở khu nhà xe di động, mặt lập tức sa sầm cả xuống, dọa Mạnh Tuyết đang không hiểu chuyện gì giật cả mình.
"Sao, sao vậy?" Mạnh Tuyết đã bắt đầu tự kiểm điểm xem có phải dạo này mình chỉ lo đóng phim nên chọc giận ông lớn này rồi không.
"... Không có gì." Hàn Kỳ không cố ý, y chỉ nghĩ, sau những chuyện ngày hôm qua, y và Lận Duy đã ngầm hiểu về một số chuyện. Ai ngờ mọi thứ không diễn ra như y tưởng tượng, sự hụt hẫng trong khoảnh khắc đó lớn đến mức khiến chính y cũng phải kinh ngạc.
Uông Dương hơi thán phục vị cậu ấm này rồi, hành động này chẳng khác nào đang nhảy múa trên sự kiên nhẫn vốn không mấy dồi dào của sếp nhà cậu ấy. Nhưng nếu nói hắn được chiều lắm sinh kiêu cũng không đúng lắm.
Dù cậu ấy có thiên vị sếp nhà mình đến đâu cũng không thể nói ra được câu sếp đối xử cậu ấm rất tốt được, ngược lại thì đúng hơn!
Tuy dưới góc của cậu ấy, Hàn Kỳ dành cho Lận Duy rất nhiều đãi ngộ đặc biệt, và sự đặc biệt này chỉ có người trợ lý đủ thấu hiểu Hàn Kỳ như cậu ấy mới thấy được. Có lẽ người bình thường sẽ không cảm nhận được niềm "vinh dự" này.
Uông Dương thử dùng lý lẽ này để an ủi sếp nhà mình, đáng tiếc hiệu quả rất thấp. Thấy Hàn Kỳ sắp quay lại trạng thái ngày càng âm u của mấy hôm trước, cuối cùng Lận Duy cũng tự tìm đến cửa.
"Ngài Hàn, có thể nghe tôi chơi đàn không? Hai ngày nay tôi mới soạn một bản nhạc mới." Hắn nở nụ cười quen thuộc, đi tới ngồi xuống đối diện Hàn Kỳ rồi đưa ra lời mời.
Hàn Kỳ dùng vẻ mặt vô cảm nhìn hắn một lúc. Ngay khi Uông Dương nghĩ y sẽ từ chối, y lại lên tiếng: "Hai ngày nay cậu chỉ bận việc này thôi à?"
"Ừm!" Lận Duy gật đầu. Hàn Kỳ không chủ động gọi hắn, hắn đành phải tự tìm một lý do để đến cửa.
"Nếu tôi không muốn nghe thì sao?" Cơn giận trong lòng Hàn Kỳ đã tan đi phân nửa, nhưng ít nhiều gì vẫn thấy hơi không cam lòng nên cố tình hỏi vậy.
Lận Duy sững người. Vô lý nhỉ, lần trước hắn đã châm cứu rồi, đáng lẽ Hàn Kỳ phải cảm nhận được hiệu quả rõ rệt mới đúng chứ? Lẽ nào đối phương không cho rằng đây là công lao của việc hắn chơi đàn à?
Tuy đúng là không phải thật.
"Vậy thì thôi." Hắn thở dài một hơi. Xem ra chỉ có thể học theo mấy tên d* x*m, đêm hôm lẻn vào "khuê phòng" của y rồi. Cái miệng quạ của hệ thống đúng là linh nghiệm quá mà.
Hàn Kỳ thấy hắn từ bỏ nhanh thế sắc mặt lại xấu đi. Còn giả vờ ngoan hiền làm gì, chẳng phải lúc trước hắn quyến rũ người ta giỏi lắm đấy à!