Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 33: Dê xồm

Lận Duy không có bàn tay vàng như nữ chính, hắn chỉ thêm chút mánh khóe thôi miên vào tiếng đàn, để Hàn Kỳ có thể tạm thoát khỏi cơn đau đang bủa vây. Đương nhiên tác dụng không bằng nữ chính nhưng có còn hơn không.

Ít nhất trông Hàn Kỳ có vẻ rất hưởng thụ, Lận Duy không bỏ lỡ tia kinh ngạc thoáng qua trong đáy mắt y lúc mắt chạm mắt.

Dường như Uông Dương cũng phát hiện ra tình trạng của y đã tốt hơn một chút, bỗng thấy hơi mờ mịt.

Thấy Hàn Kỳ phải chịu dằn vặt mà cậu ấy chẳng thể giúp được gì, nên cuống quá hóa liều, kéo Lận Duy đến đây với suy nghĩ ăn may, ai ngờ lại có tác dụng thật?

Shhhhhh!

Uông Dương đứng thẳng dậy, lòng thấy vô cùng chấn động. Dù cậu ấy rất thích thú khi hóng chuyện tình "cậu ấm thầm mến sếp già khó ưa", còn thích lấy chuyện này ra để trêu chọc sếp, nhưng phần lớn cậu ấy chỉ đứng dưới góc nhìn người ngoài cuộc thôi, nhân phẩm của cậu ấm này còn tốt đến bất ngờ nên mới có mới yên tâm quan sát tiếp.

Cậu ấy vẫn cho rằng bà xã tương lai của sếp sẽ là cô Mạnh, dù sao sự đặc biệt có một không hai đó chẳng khác nào duyên trời định cả.

Nhưng bây giờ...

Thôi được rồi! Uông Dương vẫn rất thực tế, cho rằng có thêm một người có khả năng giúp Hàn Kỳ giảm bớt đau đớn là chuyện tốt. Điều tuyệt vời nhất là người này không những thầm mến Hàn Kỳ mà còn rảnh rỗi cả ngày. Chắc chắn hắn sẽ không từ chối cơ hội được ở bên Hàn Kỳ mỗi ngày.

A Di Đà Phật!

Uông Dương ôm lấy trái tim nhỏ vẫn còn đang vui sướng sám hối trước, cậu ấy lại sắp tạo nghiệt rồi.

Bên kia, khi Lận Duy đàn xong bản nhạc thứ ba, Hàn Kỳ nằm trên sô pha cũng đã chìm vào giấc ngủ sâu, hàng mày giãn ra, đã không còn nhăn nhíu hay ngủ nông vì đau như nãy nữa.

Lận Duy rón rén đi tới, quan sát sắc mặt Hàn Kỳ, xác nhận y đã khá hơn mới thuận tay kéo chiếc chăn mỏng đắp lên cho y.

Hắn ra hiệu với Uông Dương đang đứng gần đó, ý bảo ra ngoài nói chuyện, Uông Dương cũng gật đầu.

Hai người đi ra ngoài, Lận Duy mở lời trước: "Tôi thấy cậu sốt ruột như vậy mà vẫn không ép anh ấy đến bệnh viện, chắc vì tình trạng này của anh ấy có đến bệnh viện cũng vô ích, đúng không?"

Uông Dương không ngờ hắn lại tinh ý đến vậy, sau một hồi do dự vẫn thừa nhận. Cậu ấy còn phải kể khổ thay sếp, để cậu ấm này cam tâm tình nguyện vây quanh sếp mình nữa chứ!

"Ừm, vết thương ngoài da của anh ấy đã lành cả rồi, bây giờ chỉ là đau dây thần kinh, bác sĩ cũng hết cách." Uông Dương vừa nói vừa thở dài: "Thật ra nếu sếp chịu tiếp nhận vật lý trị liệu đúng giờ, dù hiệu quả chậm, ít nhiều cũng có thể giảm bớt chút đau đớn."

Thế nhưng sau khi biết chuyện chạy chữa chỉ để vơi bớt cảm giác đau và khả năng hồi phục vẫn rất nhỏ dù có tích cực điều trị đến mấy, Hàn Kỳ không muốn nghe cậu ấy nhắc đến viện thăm khám nữa.

Cậu ấy kể hết những chuyện này ra, hy vọng hắn có thể nhận ra tiếng đàn của hắn chính là liều thuốc giảm đau thứ hai của Hàn Kỳ. Mong hắn hãy phát huy tinh thần của một người thầm mến, tự giác cống hiến.

Lận Duy nghe ra hàm ý trong lời cậu ấy, chỉ mỉm cười đầy ôn hòa. Bản thân hắn cũng muốn dùng cơ hội này để tiếp cận Hàn Kỳ, tìm cớ xem xét chân cho y.

Đây vốn là chuyện đôi bên cùng có lợi nên hắn lười so đo với mớ ý định "bóc lột" hắn của Uông Dương, lập tức nói: "Vậy sau này có cần, cứ tìm tôi bất cứ lúc nào cũng được."

Không hiểu sao Uông Dương lại cảm thấy tội lỗi như đã bị nhìn thấu, nhưng cậu ấm chỉ cười dịu dàng, chắc do cậu ấy nghĩ nhầm thôi nhỉ?

Lúc Hàn Kỳ tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối. Uông Dương vừa đỡ y ngồi dậy vừa hỏi bằng giọng điệu đắc ý không kìm nổi: "Cảm giác thế nào? Cậu ấm chơi đàn có hay không sếp?"

Hàn Kỳ nghe vậy thì sững người, ánh mắt vô thức nhìn về phía cây đàn dương cầm cách đó không xa. Nhớ lại khoảnh khắc Lận Duy ngồi đó chơi đàn và mỉm cười với y, trong lòng y dâng lên một cảm giác trì trệ không tên. Y hơi mất tự nhiên cụp mắt xuống.

"Sau này đừng làm phiền cậu ấy nữa." Y day day thái dương, nhỏ giọng nói.

Uông Dương nghe xong mặt lập tức sầm lại, những thứ khác đều có thể thỏa hiệp, nhưng riêng chuyện này phải cứng rắn.

Cậu ấy vừa đấm vừa xoa: "Không được! Cậu ấy bảo nếu cần có thể tìm cậu ấy bất cứ lúc nào, nếu tôi không tìm cậu ấy lần nào hết, chắc chắn cậu ấy sẽ đoán được. Cậu ấm này thích anh như vậy, biết mối quan hệ giữa anh và cô Mạnh xong cũng không còn ôm suy nghĩ viển vông nào nữa rồi, sếp à, anh có cần đẩy mọi chuyện vào ngõ cụt thế không?"

"..." Hàn Kỳ nghe thế thì thấy khó hiểu vô cùng. Y chỉ bảo Uông Dương đừng làm phiền người ta thôi, sao Uông Dương nói cứ như thể y muốn trùm bao tải rồi ném Lận Duy xuống biển cho khuất mắt vậy?

"Chính vì cậu ấy... Thích tôi." Nhắc đến chuyện này, Hàn Kỳ vẫn thấy rất xấu hổ, nhưng vẫn nói: "Nên tôi mới không muốn cho cậu ấy bất cứ ảo giác nào cả."

Uông Dương thầm nghĩ, tiêu chuẩn đạo đức của hắn cao ngang thánh nhân, chiều nay đắp chăn cho y còn cẩn thận không chạm vào người y cơ mà. Y ngủ ngay trước mặt, cơ hội tốt như vậy mà hắn còn chẳng làm gì, hoàn toàn không phải loại người có tố chất làm bé ba.

Nhưng lời này quá thô thiển, chắc chắn y sẽ không thích nghe đâu, Uông Dương đành phải nói vòng vo: "Hay anh cũng ký hợp đồng với cậu ấy đi? Tiền trao cháo múc là khác rồi còn gì."

"Cậu ấy không thiếu tiền." Hàn Kỳ nhắc nhở bằng giọng điệu thản nhiên.

Uông Dương chẳng để tâm: "Có ai chê tiền nhiều đâu, dù đóa hoa lớn lên trong nhà kính này có coi tiền như rác, nhưng bố mẹ cậu ấy lại là thương nhân khôn khéo, có quan hệ với anh khéo vui còn không kịp."

"Không cần." Hàn Kỳ từ chối chẳng cần suy nghĩ.

Y không phải đồng tính, y chỉ rung động vì tình cảm đơn thuần của hắn trong giây lát và hiện y vẫn bằng lòng làm một người tốt mà thôi. Nếu đã không thể đáp lại tấm lòng của hắn, vậy đừng dây dưa cho họ hy vọng ngay từ đầu.

Nhưng nếu y làm theo lời Uông Dương thật, e rằng tổn thương y gây ra cho Lận Duy sẽ lớn hơn cả. Thế chẳng phải biết vẫn cố làm à.

Nghĩ đến đây, Hàn Kỳ ngước mắt nhìn Uông Dương, không thể không hỏi một câu: "Sao cậu thất đức thế?"

"..." Ánh mắt Uông Dương nhìn y lộ ra vẻ thờ ơ, có đức đâu nữa mà thất, cậu ấy còn tưởng sếp mình hiểu rõ điều này nhất cơ.

Hàn Kỳ nhận thấy sự khiển trách không lời trong mắt cậu ấy mới bừng tỉnh, đặt nắm tay lên môi ho nhẹ vài tiếng: "Tôi đói rồi, có gì ăn không?"

Uông Dương thở dài một hơi, biết chuyện này không thể thương lượng được nữa cũng chỉ đành dừng ở đây, gọi đồ ăn cho y.

Bên kia, sau khi Lận Duy về phòng, hắn tự mình lên mạng đặt một bộ dụng cụ châm cứu và mát-xa rồi liệt kê một danh sách dược liệu, định mua về để tự bào chế một vài loại thuốc thoa ngoài.

[Chủ nhân, tuy ngài là dân chuyên nghiệp, nhưng giờ ngài đang thuộc diện hành nghề không có giấy phép đấy! Hàn Kỳ không đời nào chịu cho ngài chữa trị đâu.] Hệ thống có hơi rầu rĩ.

[Không để y biết là được rồi.] Lận Duy đã nghĩ ra cách ứng phó. Trong số dược liệu hắn vừa đặt, có cả nguyên liệu để bào chế thuốc mê, là phương thuốc cổ truyền chính thống của chính thần y, đã loại bỏ tác dụng phụ, chỉ lợi không hại.

Hệ thống sốc bay màu: [Anh định chuốc thuốc mê rồi lén lút chữa chân cho y á?]

Nhiệm vụ của hai người là giúp ý thức thế giới sửa chữa sai lầm mà? Sao ký chủ của nó lại hóa thành kẻ điên vi phạm pháp luật trước cả nhân vật chính thế này?

[Ừm.] Lận Duy không hề phủ nhận, tạm thời hắn không nghĩ ra được cách nào khác để Hàn Kỳ chấp nhận để hắn chữa trị.

Những ngày tiếp theo, Lận Duy luôn vội vàng trở về khách sạn ngay sau khi quay xong số phân cảnh ít ỏi của mình. Ngay cả khi Mạnh Tuyết mời khớp thoại hắn cũng không đi, chỉ nói về khách sạn có việc.

Việc bào chế thuốc và thử nghiệm phương án châm cứu cần phải dựa vào tình hình bệnh, nhưng Lận Duy không thể tự mình kiểm tra tình trạng cơ thể của Hàn Kỳ, chỉ đành để hệ thống xâm nhập vào kho dữ liệu của bệnh viện, lấy hồ sơ bệnh án của Hàn Kỳ ra rồi bước vào chế độ "thần y quên ăn quên ngủ". Ngoài những cảnh quay cố định ra thì hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu.

Ban đầu Hàn Kỳ còn tưởng sau khi y từ chối việc để Lận Duy đến chơi đàn thay Mạnh Tuyết, kiểu gì cũng sẽ khiến hắn dùng ánh mắt thất vọng lén nhìn vài ngày. Y đã chuẩn bị sẵn tâm lý, quyết không dao động, nào ngờ Lận Duy lại trốn biệt tăm, không thấy bóng dáng đâu.

Uông Dương khoanh tay đứng nhìn. Sao cậu ấy không nhận ra sếp nhà mình đang không thoải mái được chứ, đáng đời!

Cậu ấy cố nhịn mấy ngày, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi áp lực tâm lý khi phải trơ mắt nhìn thời gian sếp mình ngẩn ngơ ngày một nhiều thêm. Khó khăn lắm mới gặp được Lận Duy, nhưng hắn lại vội vã muốn rời đi, cậu ấy bèn hỏi thay sếp: "Tiểu Lận, dạo này đang bận gì thế?"

"Không có gì, chỉ về chơi game thôi." Đương nhiên Lận Duy không thể nói thật, chỉ cười đáp: "Dù sao vai của tôi cũng không nặng, ngày thường tìm chút việc để giết thời gian."

Nhưng lời này vừa nghe đã biết chỉ là cái cớ. Khối lượng công việc ngày nào cũng tương đương nhau, sao mấy hôm trước không thấy hắn trốn mọi người đi "giết thời gian"?

Cũng chỉ có Mạnh Tuyết tin: "Ha ha! Cứ tưởng anh thay đổi thật rồi chứ, ai ngờ mới giả ngoan được mấy hôm đã hiện nguyên hình rồi!"

Lận Duy mỉm cười, ngầm thừa nhận. Hồi đại học nguyên chủ rất thích chơi game, thậm chí còn cho Mạnh Tuyết leo cây mấy lần vì mải chơi game, hắn biết chắc Mạnh Tuyết còn nhớ.

Hàn Kỳ đứng bên cạnh không nói gì, nghe thấy lời của Mạnh Tuyết lòng mới khẽ động. Không cần nói cũng biết mấy ngày trước Lận Duy luôn giả ngoan là vì ai. Thậm chí hắn làm thế chỉ xuất phát từ bản năng muốn tạo ấn tượng tốt với y thôi, thế mà giờ đến sức lực để giả vờ cũng không còn.

Chắc do nhận ra mình người mình thích đang né tránh mình nên cảm thấy khó chịu thật rồi?

Lần này ngay cả Uông Dương cũng không biết nói gì cho phải.

Lận Duy không ở lại lâu, vừa chào hỏi họ xong đã vội vã rời đi. Chỗ thuốc hắn cần dùng đã điều phối gần xong, giờ chỉ còn thiếu khâu chế thuốc mê nữa thôi.

Mấy ngày cứ thế trôi qua, Lận Duy đang suy tính xem nên hành động thế nào, Uông Dương bỗng gửi cho hắn một tin nhắn. Cậu ấy nói mình có việc gấp cần rời khỏi đoàn phim nửa ngày, Mạnh Tuyết lại không rảnh, nên nhờ hắn trông chừng ông sếp đang đi lại bất tiện hộ mình.

Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Uông Dương cũng cảm thấy mình lanh lợi hết biết. Ai kia nói năng hùng hồn cho lắm, giờ lại không thể đổi ý vì cái nết sĩ diện, ngày nào cũng âm u nặng nề.

Là một trợ lý tâm lý, cậu ấy chỉ có thể kiếm cách giải tỏa ưu phiền giúp sếp.

Cậu ấy biết Hàn Kỳ rõ cái gọi "việc gấp cần rời đoàn phim xử lý" của cấu ấy chỉ bịa ra cho có mà thôi, nhưng vẫn giả ngơ không vạch trần, ngầm đồng ý cho cậu ấy rời đi nửa ngày và đổi Lận Duy tới. Cậu ấy cảm thấy mình xứng đáng được nhận gấp đôi tiền thưởng cuối năm.

***

Lận Duy ôm chiếc túi đựng kim châm cứu, một lọ thuốc nhỏ và một cây hương an thần đặc chế, bình tĩnh đi đến chỗ Hàn Kỳ.

Lúc đến nơi Uông Dương ra mở cửa cho hắn, sau khi hắn vào nhà, Uông Dương giả vờ vội vã rời đi.

Trong phòng, Hàn Kỳ đang ngồi trên xe lăn trước cửa sổ sát đất, thấy hắn đến gần chỉ quay đầu nhìn lại.

"Anh." Lận Duy vẫn cười hiền hòa như cũ.

Hàn Kỳ nhìn chằm chằm vào hắn một lúc, y không nhìn ra được chút thất vọng hay oán giận nào trên mặt hắn.

"Ừm, làm phiền cậu rồi." Y thừa nhận mình luôn mềm lòng khi đối diện với Lận Duy.

Nếu đối phương là một cô gái...

Chậc! Không nên nghĩ như vậy. Hàn Kỳ hơi chán nản. Tâm thái ổn định quá mức của Lận Duy khiến những suy nghĩ này càng lúc càng dồn nén, khiến y càng lúc càng khó chịu.

Nào ngờ đâu, cậu ấm nghĩ thoáng trong mắt y giấu sẵn thuốc mê cố ý chuẩn bị cho y ở trong túi.

"Anh có muốn nghe tôi đàn một khúc không?" Lận Duy nhìn cây đàn dương cầm rồi hỏi.

Hàn Kỳ im lặng một lúc rồi gật đầu.

Được cho phép, Lận Duy đi đến bên cây đàn, tự nhiên đốt nén hương rồi đặt sang một bên, sau đó bắt đầu lướt tay trên phím đàn.

Hàn Kỳ thấy động tác của hắn, khi ngửi mùi hương thanh tịnh an thần kia cũng chỉ sầu vì hắn quá dụng tâm.

Lần đầu hệ thống làm chuyện này, vừa lo vừa sợ, đếm ngược thay cho chủ nhân của nó. Thời gian một nén hương vừa hết, chút hương an thần này cuối cùng cũng cháy tàn, Hàn Kỳ cũng chìm vào giấc ngủ sâu và thoải mái.

Lận Duy đi tới, nhẹ nhàng bế bổng y đặt y lên ghế sô pha rồi lấy lọ thuốc nhỏ và túi châm cứu ra.

Vết thương ở trên chân, quần tây không có độ co giãn, ống quần không thể kéo lên quá cao, lúc châm cứu cũng không thể để quần bó chặt khiến khí huyết không thông. Do dự một lát, Lận Duy vẫn đưa tay về phía thắt lưng da trên eo Hàn Kỳ...

[A a a a a!]

Hệ thống cảm thấy đôi mắt điện tử của mình sắp đui đến nơi rồi, nhưng nó lại phải canh gác cho Lận Duy, không thể offline được.

[Sao thế?] Lận Duy chỉ coi mình là thầy thuốc, tay tháo thắt lưng của Hàn Kỳ không hề run lấy một cái.

Hệ thống thều thào: [Chủ nhân, ngài...]

[Anh? Anh làm sao?]

[Trông anh bây giờ giống một tên d* x*m lắm ấy!] Hệ thống sụp đổ, còn nó, nó chính là đồng phạm của tên d* x*m!