"Xin lỗi, xin lỗi, tôi tưởng Tiểu Tuyết đã nhận lấy rồi nên mới buông tay..."
Lần này Cao Hàm hoảng thật. Cô ta dám làm vậy vì theo kế hoạch ban đầu, cô ta sẽ đỡ cho Hàn Kỳ!
Trong kế hoạch này, ngoại trừ cô ta ra, cái cốc nước đó nóng cỡ nào cũng chỉ có Mạnh Tuyết đã chạm vào cốc biết rõ nhất. Cô ta còn mặc một chiếc váy có tùng xòe rộng, đủ không gian để xoay xở, dù có bị bỏng cũng sẽ không quá nghiêm trọng. Trong tình huống đó, chắc chắn Hàn Kỳ sẽ không truy cứu sâu, tất cả những điểm bất hợp lý cứ đổ cho hai chữ "bất cẩn" là đủ.
Nhưng sự việc hoàn toàn không diễn ra theo kế hoạch này. Lời nhắc nhở của Lận Duy nói càng khiến ý đồ của cô ta lộ rõ hơn. Bây giờ, ngay cả lời giải thích đã chuẩn bị sẵn đến chính cô ta nghe cũng thấy vô cùng yếu ớt và vô lý.
Đương nhiên tất cả mọi người đều nhìn ra cô ta không có ý tốt. Nếu trong số họ người ngu tin cái lý do đó thật, thì đó chỉ có thể là chính Cao Hàm, người đã gây ra chuyện này.
Lúc này, vẻ mặt Uông Dương nhìn cô ta giống hệt như cái meme ông lão nhìn điện thoại trên tàu điện ngầm vô cùng phổ biến kia ấy.
Hình minh họa https://i.imgur.com/L61ZWGT.png
"Không xảy ra chuyện gì là tốt rồi, nước hơi nóng, cầm không vững cũng là bình thường." Lận Duy vừa nói lời khách sáo, vừa lùi lại hai bước, trả Hàn Kỳ lại cho Uông Dương chăm sóc, còn mình thì thong thả quay về chỗ ngồi.
Là người duy nhất bị ngộ thương tại hiện trường, tính tình của vị cậu ấm này tốt đến mức khiến người ta phải nhíu mày.
Nhưng với tư cách là bạn gái cũ, Mạnh Tuyết lại thầm đảo mắt coi thường. Cô ấy khó mà không nghi ngờ hắn đang cố tình tỏ ra ngoan ngoãn trước mặt Hàn Kỳ.
Thực ra, Lận Duy chỉ cảm thấy không cần phải tranh cãi thẳng mặt. Chuyện này xảy ra, chắc chắn Hàn Kỳ sẽ không thể giữ Cao Hàm ở lại đoàn phim nữa. Có thể nói là mục đích đã đạt được rồi, cũng có thể nói do tính cách của hắn như vậy. Hắn không thích tìm niềm vui từ hành vi làm khó người khác lúc nguy nan, dù cho đối phương đáng bị như thế.
Cao Hàm không hề cảm kích hắn, bởi lẽ cô ta đinh ninh nếu hắn không lên tiếng ngăn cản Mạnh Tuyết thì bây giờ cô ta đã không phải xấu hổ đến vậy. Vì thế, cô ta chỉ ậm ừ vài tiếng rồi kiếm cớ rời đi.
...
"Cái loại người gì vậy trời, giúp cho mà còn không biết điều!" Mạnh Tuyết lấy một túi đá ra khỏi tủ lạnh, dúi vào tay Lận Duy, vẻ mặt không vui.
"Cũng đâu cần cô ta biết điều. Đã bảo cô phải đề phòng cô ta rồi, lần này chừa chưa?" Lận Duy cười, cầm túi đá lên tự chườm cho mình.
Thực ra chỉ có vài giọt nước bắn lên mu bàn tay hắn thôi, lúc này vết đỏ cũng sắp tan hết rồi. Hắn làm chuyện thừa thãi này chỉ vì không muốn lãng phí tấm lòng của Mạnh Tuyết.
"Tôi nào nghĩ được cô ta ngốc đến thế, cứ tưởng chỉ cần đề phòng cô ta dụ tôi nói mấy lời mập mờ rồi ghi âm tung ra ngoài thôi chứ!" Mạnh Tuyết thở dài, đôi khi gặp phải loại người làm việc không suy nghĩ này mới là đau đầu nhất.
"Sau này tôi tránh xa cô ta ra thì hơn!"
Lúc này, Uông Dương liếc nhìn sắc mặt u ám như mây đen của sếp nhà mình, vội an ủi: "Đoàn phim mà có loại người chỉ biết gây chuyện như này sớm ngày gì cũng ra chuyện lớn, tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp người thay thế vai của cô ta."
"Hay để tôi xử lý cho." Lận Duy giơ tay: "Thuận theo lẽ thường, tránh để những lời đồn thổi trong đoàn phim lan rộng hơn, sẽ không tốt cho Tiểu Tuyết. Hơn nữa, coi như tự mình xả giận."
Nhà đầu tư lớn nhất của đoàn phim là Hàn Kỳ, không ai có thể tùy tiện đổi diễn viên nếu không có cái gật đầu của y. Nếu có sự ngầm Trung y của Hàn Kỳ, Lận Duy cũng ra mặt sẽ không có vấn đề gì nữa.
"Chuyện này..." Uông Dương do dự nhìn về phía Hàn Kỳ.
Ánh mắt của Hàn Kỳ dừng lại trên bàn tay đang giơ lên của Lận Duy vài giây, rồi khẽ gật đầu: "Được."
Lận Duy cười, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Sau khi ăn cơm xong và khớp lời thoại cho cảnh quay ngày mai với Mạnh Tuyết, Lận Duy dẫn trợ lý về khách sạn trước. Buổi chiều Mạnh Tuyết vẫn còn cảnh phải quay, chẳng mấy chốc khung cảnh rộn ràng chỉ còn lại Hàn Kỳ và Uông Dương nhìn nhau không nói nên lời.
Từ sau vụ tai nạn xe hơi bị thương ở chân, Hàn Kỳ đã không còn thích nói chuyện nữa. Uông Dương cứ nghĩ đến cảnh tượng ông sếp chín chắn, điềm đạm, ít nói cười, mặt mày lạnh lùng của nhà mình được một cậu ấm không biết trời cao đất dày hết lòng ngưỡng mộ còn che chở y trong lòng bàn tay, là lại cảm thấy lòng dạ ngứa ngáy muốn gãi đầu bứt tai. Nhưng lúc này cậu ấy lại không dám trêu ghẹo gì.
"Đi điều tra xem cậu ấy muốn xử lý thế nào, nếu cần thì giúp một tay." Ngay lúc đầu Uông Dương đang tràn ngập những tưởng tượng khó nói nổi thành lời, cuối cùng y cũng phá vỡ sự im lặng.
Ngay từ khi Lận Duy ôm chuyện này vào người, Hàn Kỳ đã nhạy bén phát hiện ra hắn có mục đích riêng. Nhưng y không quan tâm đến chuyện hắn có phải là người miệng nam mô bụng bồ dao găm hay không, nể tình bàn tay bị thương kia, y không ngại giúp một tay.
"Vâng ạ!" Uông Dương lập tức hí hửng nhận lời.
Ngày hôm sau, lúc cầm kết quả điều tra, cậu ấy dở khóc dở cười báo cáo lại với Hàn Kỳ.
"Không có bất kỳ hành động trả thù thêm nào cả, thậm chí cậu ấy còn cho trợ lý sắp xếp vệ sĩ bí mật đi theo Cao Hàm cho đến khi cô ta rời khỏi đoàn phim. Cậu ấy là Phật Như Lai chuyển thế đầu thai hay gì? Một thằng đàn ông như tôi nhìn cũng tức đến đau ngực luôn!"
Nói rồi, Uông Dương lại cười đầy chế nhạo: "Sếp, anh nói xem, chiêu này của cậu ấy để đề phòng ai thế nhỉ?"
Hàn Kỳ chỉ liếc cậu ấy một cái, lười trả lời câu hỏi vừa ngây thơ vừa biết rõ đáp án này.
Nhưng Uông Dương vẫn kiên trì không bỏ cuộc: "Xem ra vị cậu ấm lương thiện này cũng biết rất rõ sếp là người như thế nào đấy. Có người vừa đề phòng anh, vừa thích anh không kìm được, sếp ơi, cảm nghĩ của sếp thế nào ạ?"
"... Hình như cậu rất hứng thú với cậu ấy nhỉ?" Hàn Kỳ nghe vậy, ánh mắt khẽ lóe lên, sau đó hỏi một câu trúng ngay tim đen.
Uông Dương nào dám nói mình chỉ muốn hóng vở kịch cậu ấm dũng cảm theo đuổi tình yêu, thế là vội nói lảng sang chuyện khác: "Không phải lần đầu tôi gặp loại công tử bột kiểu này ư, thấy mới mẻ thôi mà! À mà... Chuyện của Cao Hàm, cứ cho qua như vậy thôi à?"
"Theo ý cậu ấy đi." Hàn Kỳ không quan tâm kết quả xử lý ra sao, y chỉ quan tâm người đề xuất cách xử lý có hài lòng hay không. Nếu đây là điều Lận Duy muốn, thì cứ theo ý hắn là được.
"Vậy được rồi." Uông Dương không còn gì để nói.
Sau khi tiễn Cao Hàm đi, Lận Duy mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hắn chỉ nhờ hệ thống để mắt một chút, nếu trong hai ngày này Uông Dương không có động tĩnh gì, thì chắc sau này y sẽ không lôi chuyện cũ ra tính sổ nữa.
Sau đó, đoàn phim yên bình được vài ngày. Lận Duy phát hiện Mạnh Tuyết đã xóa bỏ hết hiềm khích với mình, cô ấy luôn rủ hắn khớp lời thoại vào buổi trưa. Ban đầu hắn còn lo Hàn Kỳ sẽ để ý, dù sao hắn cũng là bạn trai cũ của Mạnh Tuyết, việc hắn thú nhận mình thích đàn ông cũng không thay đổi được sự thật này.
Nhưng diễn thử trước là lý do chính đáng, hắn cũng không tiện từ chối. Sau khi cẩn thận quan sát vài ngày, thấy Hàn Kỳ không có bất kỳ dấu hiệu ghen tuông nào, hắn mới dần dần yên tâm.
Đương nhiên, trong lúc hắn và Mạnh Tuyết trò chuyện vui vẻ, hành động thỉnh thoảng lại liếc trộm Hàn Kỳ của hắn cũng đã lọt vào mắt của tất cả những ai có lòng.
Ngay cả Uông Dương cũng không ngờ, Hàn Kỳ có thể chịu đựng được việc Lận Duy cứ lượn lờ bên cạnh mình như vậy. Dù ngoại trừ lần Lận Duy nóng lòng muốn bảo vệ Hàn Kỳ kia ra thì hắn chưa từng có hành động nào vượt quá giới hạn, nhưng cứ âm thầm dõi theo như thế hết ngày này qua ngày khác, sự mập mờ tích tụ lại cũng đủ để khiến người ta không thể làm ngơ.
"Ủa, sao chỉ có mình anh vậy, ngài Hàn đâu rồi?" Hôm đó, Mạnh Tuyết quay về cùng Lận Duy, nhưng chỉ thấy một mình Uông Dương đang ngồi đó chau mày bèn lên tiếng hỏi.
Uông Dương nhìn hai người đối diện, cảm thấy việc che giấu cho ông sếp không hiểu chuyện của mình là điều không cần thiết nên nói luôn: "Anh ấy không khỏe, bảo đi bệnh viện cũng không chịu, ở lại khách sạn nghỉ ngơi rồi."
Để giữ bí mật trong giai đoạn đầu, đoàn phim đã cố tình chọn một địa điểm quay khá hẻo lánh. Có xe cứu thương đi theo đoàn, nhưng trong điều kiện này cũng chỉ có thể cho vài viên thuốc giảm đau, chứ không thể tiến hành kiểm tra phức tạp được.
Kể từ khi nghe bác sĩ kết luận cái chân bị thương của y rất có thể sẽ không hồi phục đến mức đi lại tự nhiên được, Hàn Kỳ bắt đầu không thích đến bệnh viện. có chỗ nào không khỏe y thà cắn răng chịu đựng còn hơn. Mỗi lần như vậy đều khiến Uông Dương lo sốt vó, nhưng khổ nỗi Hàn Kỳ là sếp, Uông Dương cũng không ngang hơn y được.
Lận Duy đã biết cốt truyện gốc, đương nhiên cũng biết tình trạng chân của Hàn Kỳ hiện không được tốt lắm. Ở giai đoạn này, y nhìn trúng Mạnh Tuyết vì tiếng đàn dương cầm của Mạnh Tuyết có thể giúp y giảm bớt cơn đau thần kinh. Đúng là nhân duyên trời định mà
Ừm thì, đúng là một kỳ tích y học.
Sau khi nảy sinh tình cảm với Mạnh Tuyết, câu chuyện chuyển hướng thành truyện ngược cũng chỉ vì chiếc chân mãi không chữa khỏi kia tạo thành rào cản tâm lý nghiêm trọng cho Hàn Kỳ.
Y tự cho rằng hành động đẩy Mạnh Tuyết ra xa của mình là vì tốt cho cô ấy. Địa vị của Mạnh Tuyết và y vốn đã không bình đẳng, ý tốt của y trong mắt Mạnh Tuyết lại hóa thành sự coi thường, thích thì gọi đến không thích thì đuổi đi. Điều này còn nghiêm trọng hơn cả việc y không quá yêu cô ấy, nên mới dẫn đến một loạt tình tiết truy thê sấp mặt sau này, vạ lây vô số người.
[Anh nhớ cuối cùng chân của y được chữa khỏi bằng phương pháp Trung y thì phải?] Lận Duy trầm ngâm một lát rồi hỏi hệ thống: [Cậu thấy anh có làm được không?]
Nếu chữa khỏi chân Hàn Kỳ sớm hơn làm y và Mạnh Tuyết ở bên nhau sớm hơn, sau này hắn có thể bớt được không ít chuyện.
[Chủ nhân, cho dù ngài muốn hành nghề y trong trạng thái không bằng cấp cũng phải xem Hàn Kỳ có chịu để ngài làm bừa hay không kia kìa.] Hệ thống không mấy lạc quan: [Nhưng nếu chỉ xét về lượng kiến thức y học cổ truyền được lưu trữ, thì chắc chắn chủ nhân giỏi hơn cái vị "chuyên gia Trung y" xuất hiện ở giai đoạn sau của cốt truyện gốc một tẹo.]
Đây là kỹ năng còn sót lại từ trong một lần hắn xuyên vào vai thần y cổ đại. Thậm chí hệ thống còn phát hiện trong bộ nhớ của nó có một kho chỉ dùng để lưu trữ kiến thức liên quan đến y học hiện đại, nó chỉ thấy hơi lạ khi không thể dò ra được nguồn gốc của chúng.
Nhưng có vẻ chuyện này cũng không quan trọng lắm thì phải?
Hệ thống tạm thời không nghĩ nhiều.
[Có chịu hay không, cứ thử rồi tính tiếp.] Đây là một việc lời nhiều hơn công, chắc chắn Lận Duy phải thử một lần mới được.
***
Bên này, Mạnh Tuyết vừa nghe Hàn Kỳ không khỏe đã thấy hơi nóng ruột nhưng vấn đề là lát nữa cô ấy còn một cảnh quay rất quan trọng, toàn bộ người và các thiết bị lớn của đoàn phim đều đã chuẩn bị sẵn sàng, không thể thể xin nghỉ ngay bây giờ được.
Uông Dương cũng biết lịch trình hôm nay của đoàn phim nên mới không mở lời. Nếu cậu ấy không phải cậu ấy sợ sếp mình biết tin xong sẽ nổi trận lôi đình, cậu ấy đã kéo Mạnh Tuyết về khách sạn từ lâu rồi.
"Tôi có thể đến thăm anh ấy không?" Lận Duy dò hỏi.
Hắn và Mạnh Tuyết là bạn đại học, đều học chuyên ngành âm nhạc. Mạnh Tuyết không có thời gian, để hắn thử cũng rất hợp lý mà nhỉ?
Đương nhiên, hắn không có "bàn tay vàng" của nữ chính, chắc chắn tiếng đàn của hắn sẽ không có tác dụng gì. Nhưng không sao, nếu tiếng đàn không được, hắn còn biết một chút y thuật.
Mạnh Tuyết nghe hắn hỏi vậy, mắt sáng hẳn lên.
"Hay để Lận Duy thử xem!" Cô ấy ngỏ ý với Uông Dương, giọng mang theo chút van nài: "Anh ấy và tôi cùng một thầy dạy ra đó."
"Thử cái gì?" Lận Duy giả vờ không hiểu.
Uông Dương suy nghĩ một lúc, cảm thấy thử chút cũng không mất gì. Cho dù tiếng đàn của cậu ấm này không giúp được sếp chắc cũng không khó nghe tới độ làm bệnh tình nặng thêm.
Hơn nữa, ngày thường y luôn tỏ thái độ không tốt đẹp gì, nhưng thực tế, mức độ bao dung y dành cho kẻ thầm thương trộm nhớ suốt ngày lượn lờ trước mặt y như Lận Duy có hơi thoáng đến bất thường. Có thể chuyển dời sự chú ý của y một chút cũng tốt.
Thế là, Uông Dương vẫn "dẫn sói vào nhà" dù lòng còn cảm thấy sợ hãi. Vừa dẫn hắn đến phòng Hàn Kỳ, cậu ấy vừa tự phỉ nhổ chính mình, nếu phải ví von thật, thì hắn nhìn sao cũng giống một chú dê nhỏ tự động dâng đến tận cửa, phải là "dê vào miệng cọp" mới đúng chứ!
Lúc này Hàn Kỳ đang cuộn mình ngủ thiếp đi trên sô pha. Nghe thấy tiếng mở cửa, y giật mình thức giấc nhưng cũng không để tâm, mãi đến khi có tiếng dương cầm từ từ tràn vào tai, y bỗng thấy cả người nhẹ bẫng mới chịu mở mắt, nhìn về phía chiếc đàn dương cầm nơi góc phòng khách.
Sau khi thử hai nốt nhạc cho quen tay, hắn ngẩng đầu lên, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Hàn Kỳ. Ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, hắn vô thức nở một nụ cười thật dịu dàng.
Hàn Kỳ đã thoáng sững người.
Uông Dương đứng một bên nhìn, lòng trầm trồ kinh ngạc không hết lời.