Lận Duy có một vai nhỏ trong đoàn phim này. Tuy đất diễn không nhiều nhưng lại là vai mối tình đầu sống mãi trong lòng nữ chính. Cũng có thể coi là nguyên chủ diễn theo bản tính.
Diễn xuất vốn không phải chuyện khó với Lận Duy, nhưng vì lần này phải vào vai một cậu ấm nhà giàu bất tài. Hắn đành phải giả vờ lóng ngóng học cách tìm góc máy, cố gắng giữ chừng mực để không gây quá nhiều phiền phức cho nhân viên trong đoàn, hết sức tránh để lộ vẻ thành thạo quá đáng của mình.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Điều khó xử nhất là hầu hết các cảnh của hắn đều xuất hiện trong hồi ức của nữ chính. Tuy nam phụ thứ n và nữ chính không thể có những cảnh quá thân mật, nhưng một câu chuyện tình đầu tuổi thanh xuân trong sáng cũng không thể thiếu những cái nắm tay, những cái ôm nhẹ nhàng.
Và khi quay những cảnh này, ngày nào Hàn Kỳ cũng có mặt ở phim trường để theo dõi trực tiếp đúng như tình tiết truyện đã định sẵn.
Ông lớn ngồi xe lăn, mặt mũi lúc nào cũng âm u tỏa ra khí lạnh khiến xung quanh y hình thành một vòng "chân không". Y coi đoàn phim như viện nghỉ dưỡng của mình, bất cứ nơi nào có cảnh quay của Mạnh Tuyết y đều kè kè bên cạnh.
Ngoài trợ lý và Mạnh Tuyết ra, hầu như bình thường không ai dám lại gần y, ngay cả đạo diễn cũng chẳng có can đảm tiến lên bắt chuyện.
Trong tình huống này, Lận Duy cảm thấy mọi tương tác cơ thể giữa mình và Mạnh Tuyết chẳng khác nào đang nhảy múa trên bãi mìn của nam chính, nhưng khổ nỗi công việc yêu cầu nên chẳng thể tránh được.
Nhưng thực ra Hàn Kỳ chỉ đang ngẩn người trong lúc nhìn về phía họ thôi, thế mà Uông Dương lại để ý mọi thứ thay y, không nhịn được cười, nhắc nhở y: "Nãy giờ cái cậu ấm kia liếc trộm anh mấy lần rồi đấy."
Hàn Kỳ được cậu ấy nhắc, ánh mắt vô định mới tập trung lại rồi dừng trên người Lận Duy cách đó không xa.
Trùng hợp thay, lúc này Lận Duy đang đứng sau lưng Mạnh tuyết, vừa định vòng tay ôm lấy eo cô theo chi tiết có trong kịch bản. Bị y nhìn như vậy, hắn giật mình rụt tay về.
"CẮT!"
"Cậu rút tay về làm gì? Ôm đi chứ!"
Đạo diễn cầm loa yêu cầu họ quay lại. Chính Lận Duy cũng cảm thấy sai sót này của mình có hơi khó đỡ, hắn cười khổ vỗ trán, cuối cùng hắn không liếc về phía y nữa, tĩnh tâm diễn lại.
Hàn Kỳ thấy cảnh này thì hơi khựng lại, sau đó thản nhiên rời tầm mắt. Chỉ có Uông Dương chứng kiến toàn bộ quá trình không nhịn được, bật cười "phụt" một tiếng.
Phản ứng như này mới thú vị chứ, mới mẻ hơn tình tiết hợp đồng yêu đương sếp cậu ấy đang chơi nhiều!
"Cậu rảnh lắm à?" Hàn Kỳ quay đầu lại, lạnh lùng hỏi.
"Đâu có đâu!" Uông Dương thu lại nụ cười trong một giây, lấy máy tính bảng ra, bắt đầu làm việc từ xa.
Sau khi Lận Duy nghiêm túc trở lại, cảnh quay hôm nay của hắn và Mạnh Tuyết đã nhanh chóng hoàn thành. Nguyên chủ là người bỏ tiền vào đoàn phim, ban đầu đạo diễn chẳng trông mong gì, nhưng không ngờ hiệu quả cuối cùng lại khá tốt khiến ông vui như nhặt được tiền.
Thái độ của Mạnh Tuyết đối với hắn cũng tốt hơn hôm qua một chút. Ngày đầu tiên phát hiện bạn trai cũ vào đoàn, cô ấy đã lén lút cầu nguyện với ông trời đừng để hắn ta biến thành một vị "đồng đội" heo vô tích sự.
"Anh thay đổi nhiều thật đấy." Cô ấy chân thành cảm thán, không biết do thời gian làm con người ta trưởng thành hay vì có Hàn Kỳ đang nhìn ở phía xa nên Lận Duy vô thức muốn thể hiện thật tốt nhỉ?
Cô ấy đoán phần lớn là vế sau, bởi vì mới hôm qua thôi, cái dáng vẻ Lận Duy tìm cô ấy để hỏi về mối quan hệ với Hàn Kỳ trông vẫn chẳng đáng tin chút nào.
Nhưng nếu là vế sau thì tội lỗi của cô ấy đúng nặng nề, Mạnh Tuyết thầm thở dài, nghĩ bụng nếu sau này có cơ hội...
Lận Duy không biết sau một câu cảm thán ngắn ngủi này chứ bao nhiêu suy diễn. Thậm chí cô ấy còn nảy sinh ý định tạo điều kiện giúp hắn theo đuổi Hàn Kỳ.
Nghe vậy, hắn chỉ cười nói: "Chúng ta đã không gặp nhau lâu thế rồi, còn không hiểu chuyện như hồi đại học sao được."
Mạnh Tuyết ngẫm nghĩ, lời này vừa đúng vừa không đúng. Người bình thường rời trường học bước vào xã hội, hiểu chuyện thường là vì đã trải qua sự mài giũa của đời thường, buộc phải gọt đi những góc cạnh của bản thân. Nhưng một cậu ấm vô lo vô nghĩ như Lận Duy thì có thể gặp phải chuyện buồn khổ gì chứ?
Mới gặp Hàn Kỳ một lần đã thích rồi đâm đầu vào theo đuổi, còn ném tiền vào đoàn phim để có được vai diễn.
Mạnh Tuyết nghi ngờ nỗi khổ lớn nhất hắn từng nếm trải chính là chuyện hắn phát hiện ra mình thích con trai, dằn vặt rất lâu cuối cùng vẫn quyết định chia tay cô ấy và chuyện biết được người đàn ông mình thích đã có người thương mà người thương này lại chính là bạn gái cũ của mình nữa chứ!
Tất cả mọi chuyện còn liên quan đến cô ấy cả mới tài. Nếu nghĩ theo cách thất đức hơn, có lẽ đây cũng là một kiểu "nghiệp quật" nhỉ?
Nhưng có lẽ năm đó Lận Duy không rõ xu hướng tính dục của mình thật. Thấy biểu hiện của hắn thẳng thắn, quang minh chính đại đến vậy, Mạnh Tuyết cũng không trách hắn nhiều. Cô ấy chỉ ký hợp đồng làm bạn gái giả của Hàn Kỳ, gặp chuyện này cô ấy chỉ cảm thấy chột dạ.
Nghĩ đến đây, Mạnh Tuyết hít một hơi thật sâu, nhìn về phía Lận Duy đang nhận lấy chai nước trợ lý đưa, nói: "Nghỉ trưa rồi, tôi với anh khớp lại lời thoại cho cảnh ngày mai nhé."
Hôm nay Lận Duy đã thể hiện vượt ngoài mong đợi của cô ấy, đây còn là kết quả khi hắn phải học lại mọi thứ từ đầu. Nếu trước đó cô ấy không bỏ qua chuyện tìm Lận Duy khớp kịch bản trước vì định kiến trong quá khứ, có lẽ kết quả còn có thể tốt hơn.
"Được thôi." Lận Duy đang lo không có cớ để đi cùng cô ấy vào trưa nay, bởi vì theo tình tiết truyện, nguyên chủ bị ông trùm cho người ném khỏi đoàn phim nên nữ phụ Cao Hàm không chịu nổi nữa tự mình ra tay ngay vào hôm sau.
Hai người cùng đi về phía nhà xe di động, vừa đi được nửa đường, hệ thống bỗng hào hứng nhắc nhở Lận Duy: [Cô ta đến rồi, cô ta đến rồi, cô ta mang theo cốc nước sôi một trăm độ và dáng đi loạng choạng của mình đến rồi!]
Lận Duy nhíu mày, vội nâng mắt lên nhìn.
Quả nhiên, phần quay của Cao Hàm cũng đã xong, cô ta mỉm cười vui vẻ tiến lại, tự nhiên khoác lấy tay Mạnh Tuyết.
[Đừng báo tin giả.] Lúc nãy Lận Duy còn tưởng cô ta không xách thẳng thùng nước sôi xông lên nộp mạng như tình tiết trong cốt truyện gốc chứ.
Hệ thống không cho đây là tin giả: [Lát nữa đi đến trước mặt Hàn Kỳ là cô ta sẽ tung ra hai vũ khí giết người đó ra ngay thôi, em báo trước để ngài chuẩn bị tâm lý mà!]
Trong cốt truyện gốc, Cao Hàm cố tình đưa cho Mạnh Tuyết một cốc nước sôi. Mạnh Tuyết không đề phòng, đụng phải cốc nước sôi chắc chắn sẽ không cầm chắc được, còn vô thức hất văng ra theo phản xạ tự nhiên của cơ thể.
Nhưng trớ trêu thay, người đi bên cạnh cô ấy chính là Hàn Kỳ hiện đang bị thương phải ngồi trên xe lăn nên không thể né kịp. Cao Hàm cũng là một kẻ tàn nhẫn, cô ta tự mình ưỡn ẹo lao đến trước mặt Hàn Kỳ, đỡ cho y.
Mục đích của hành động ngớ ngẩn này rõ như ban ngày. Hàn Kỳ không phải kiểu người được mỹ nhân xả thân cứu giúp cái là mất não, y không hề mắc bẫy. Cuối cùng Cao Hàm còn bị Uông Dương ngấm ngầm dạy dỗ cho một trận ra trò, thậm chí còn khiến cô ta phải nếm trải cảm giác đau đớn gấp trăm lần cái đau khi tay Mạnh Tuyết tiếp xúc trực tiếp với nước sôi.
Nói cô ta đáng đời cũng đúng, nói thủ đoạn tàn độc cũng chẳng sai. Lận Duy không hề đồng cảm với Cao Hàm, nhưng vì nhiệm vụ, hắn không thể để Hàn Kỳ ra lệnh cho Uông Dương làm chuyện đó.
Sắc mặt Lận Duy vẫn không đổi, hắn khách sáo mỉm cười với Cao Hàm. Nhưng khi Cao Hàm đối mặt với hắn lại hơi mất tự nhiên. Dù sao cô ta mới xúi giục người ta đi gây sự với Mạnh Tuyết ngay ngày hôm qua mà thôi, ai ngờ hôm nay hai người này lại thay đổi thái độ, thân thiết thế này luôn rồi. Cô ta không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lòng thấy vô cùng chột dạ.
Mạnh Tuyết nhớ tới lời nhắc nhở của Lận Duy, lòng thấy hơi khó chịu, nhưng không tiện bất mãn ra mặt ngay tại nơi có máy quay khắp nơi như đoàn phim. Vì vậy, cô ấy chỉ có thể nén cảm giác không thoải mái, để mặc Cao Hàm khoác tay mình suốt đường đi.
Ba người trở về nhà xe di động của Mạnh Tuyết. Hàn Kỳ và Uông Dương đang ở trên chiếc xe bên cạnh. Uông Dương nghe thấy tiếng động bên ngoài thì vén rèm lên nhìn một cái, sau đó lập tức nói: "Ôi sếp ơi! Cậu ấm thầm mến anh cũng... Khụ! À... Cậu Lận và cô Cao cũng về cùng cô Mạnh đấy ạ."
Uông Dương mới nói được nửa câu đã bị ánh mắt áp lực nặng nề không chút cảm xúc của y nhìn chằm chằm, đành phải nghiêm túc đổi giọng giữa chừng. Trong lòng cậu ấy lại nghĩ, sếp nhà mình có hơi mẫn cảm với cái danh xưng đùa cợt "cậu ấm thầm mến anh" quá rồi thì phải, đây quả là một khởi đầu không hề tầm thường.
"Đều là bạn của cô Mạnh, sếp, mình có cần ra ngoài gặp một chút không ạ?"
Với tư cách là người yêu dù chỉ là danh nghĩa, một khi Mạnh Tuyết đưa bạn bè đến mà Hàn Kỳ ở ngay xe bên cạnh lại không chịu lộ diện, ít nhiều gì cũng hơi không nể mặt Mạnh Tuyết, dù cô ấy sẽ không để ý đến điểm này.
Hiếm khi Hàn Kỳ lại do dự vài giây, nhưng cuối cùng y vẫn gật đầu đồng ý.
Dưới mái hiên nhỏ bên ngoài xe nghỉ, Cao Hàm đã ngồi sẵn ở đó, nhìn Lận Duy giúp Mạnh Tuyết lấy đồ uống và trái cây ra khỏi tủ lạnh. Thấy họ thực sự hòa hợp trở lại, đáy mắt cô ta lóe lên một tia tính toán.
Thấy Uông Dương đẩy Hàn Kỳ xuống khỏi xe, Cao Hàm lập tức đứng dậy, cất giọng ngọt ngào gọi một tiếng: "Tổng giám đốc Hàn! Anh Uông!"
"Ừm." Hàn Kỳ đáp lại cho có lệ. Chỉ có Uông Dương gật đầu với cô ta vì phép lịch sự xã giao, nhưng cậu ấy không để tâm đến cô Cao này, ánh mắt nhanh chóng chuyển sang cậu ấm Lận gan to bằng trời đang thầm thương trộm nhớ sếp nhà mình.
Trái tim hóng hớt trong lồng ngực đang đập thình thịch.
Nhưng lần này, Lận Duy không hề lộ ra vẻ thất tình buồn bã như ngày hôm qua giống những gì Uông Dương nghĩ, ngay cả cái vẻ e thẹn, nửa gần nửa xa mà cậu ấy tưởng tượng cũng không có. Hắn chỉ gọi Hàn Kỳ một tiếng "anh" rất bình thường, chào hỏi cậu ấy một tiếng rồi thôi.
Uông Dương thất vọng tràn trề, còn lông mi của Hàn Kỳ lại khẽ run lên. Y luôn cảm thấy tiếng "anh" này có hơi thân mật quá, không phù hợp với mối quan hệ biết mặt mới gặp mặt đôi ba lần của họ. Nhưng khi y cẩn thận nhớ lại lần đầu gặp mặt, sau khi được ba mẹ giới thiệu, hình như Lận Duy cũng đã gọi y như vậy.
Lúc đó y hoàn toàn không để ý, bây giờ mà bảo hắn sửa lại sẽ hơi hẹp hòi. Nhưng y lại nghĩ, có lẽ hôm qua tên nhóc này không nói dối thật, ngay từ lần đầu gặp mặt, tâm tư của hắn đã không hề đơn thuần rồi.
Lận Duy đã dùng cách xưng hô của nguyên chủ. Nhưng thực ra lúc đó ba mẹ của nguyên chủ muốn nịnh bợ Hàn Kỳ nên mới bảo hắn gọi như vậy.
"Mọi người ngồi đi." Mạnh Tuyết thấy nhiều người như vậy thì cũng hơi gượng gạo.
Cả nhóm ngồi xuống, Mạnh Tuyết tự giác ngồi bên cạnh Hàn Kỳ. Trước khi ngồi, cô ấy còn lén liếc Lận Duy một cái, thấy hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thường cứ như không hề để tâm.
Lúc này, Cao Hàm lại đứng dậy, nói: "Tiểu Tuyết, hôm nay tớ không khỏe, không uống đồ lạnh được, có nước nóng không?"
[A a a a đến rồi đến rồi!] Hệ thống gào ầm lên.
Lận Duy không ngăn cản cô ta ở bước này. Trong mắt hắn, Cao Hàm chỉ là một nhân vật phản diện được xây dựng theo khuôn mẫu điển hình, việc hại người không lợi mình ngay trước mặt nữ chính đã là bản năng khắc sâu trong DNA của cô ta rồi. Tốt nhất cứ để cô ta rời khỏi đoàn phim theo đúng tình tiết trong cốt truyện gốc, nếu không, không biết cô ta còn gây ra bao nhiêu phiền phức không có trong cốt truyện nữa.
Trong cốt truyện gốc, cô gái đến thay thế vai nữ phụ của Cao Hàm tên là Tần Nguyệt, một người bình thường hơn cả bình thường. Do đó, hắn chỉ cần đảm bảo Cao Hàm rời đi trong tình trạng chân tay lành lặn là được.
Mạnh Tuyết nghe Cao Hàm nói vậy cũng không nghĩ nhiều, đứng dậy định đi rót nước nóng cho cô ta, Cao Hàm cũng đi theo sau cô ấy.
Trong xe nghỉ, Cao Hàm nhận lấy cốc nước ấm Mạnh Tuyết rót cho mình rồi uống vài ngụm, sau đó tự mình cầm cốc rót thêm một ly nữa. Mạnh Tuyết đi ra ngoài trước, không lâu sau, Cao Hàm cầm một ly nước thong thả đi xuống theo.
"Tiểu Tuyết, cầm giúp tớ với." Cô ta giả vờ như vừa thấy vạt váy diễn của mình bị dính thứ gì đó.
Mạnh Tuyết vô thức đưa tay ra nhận, đúng lúc này, Lận Duy nhíu mày, như thể phát hiện có gì đó không ổn, hắn bước tới và lên tiếng ngăn cản: "Khoan đã, đừng chạm vào!"
Nước đang sôi nóng bỏng tay. Mạnh Tuyết vốn đã phòng bị với Cao Hàm vì lời nhắc của Lận Duy, nghe hắn nói vậy cô ấy không tiếp lấy cốc nước ấy nữa.
Nhưng tay Cao Hàm cũng đã đến giới hạn chịu đựng, không thể chịu nổi sức nóng nữa. Cốc nước sôi bị cô ta hất đi, bay thẳng về phía Hàn Kỳ.
Cả Mạnh Tuyết và Uông Dương đều sợ hãi định lao ra đỡ, nhưng sao tốc độ phản ứng của họ sao bì được với trọng lực. Chỉ có Lận Duy đã chuẩn bị từ sớm, vươn tay kéo một cái, chiếc xe lăn của Hàn Kỳ lùi về phía sau xoay một trăm tám mươi độ. Sợ y bị nước bắn phải, Lận Duy còn đưa tay che chắn cạnh mặt y.
Vài giọt nước sôi nóng bỏng bắn vào mu bàn tay Lận Duy, hắn vô thức "shhh" lên một tiếng, nhưng cũng đủ để lọt vào tai Hàn Kỳ.
"Anh không sao chứ?" Lận Duy hạ tay xuống, hơi áy náy với y. Dù hắn đã chuẩn bị để bảo vệ y, nhưng cuối cùng chuyện vẫn xảy ra khiến y kinh hãi một trận.
Lần này Mạnh Tuyết không bỏng, chắc ông lớn sẽ không muốn trả đũa Cao Hàm gấp trăm lần nữa đâu nhỉ.
"... Không sao." Hàn Kỳ lẳng lặng liếc nhìn mu bàn tay ửng đỏ của hắn, sắc mặt hơi trầm xuống.
Từ lúc chứng kiến cảnh tưởng vừa nãy, Uông Dương vẫn đứng bên cạnh há hốc mồm. Trời ơi, cậu ấm thầm mến sếp nhà mình trông có vẻ thật lòng phết nhỉ?
Mạnh Tuyết cũng bày ra vẻ mặt phức tạp.