[Đã báo cáo kết quả nhiệm vụ, đang chính thức thoát khỏi thế giới này...]
[Chủ nhân, mời quay về không gian chờ dịch chuyển.]
[Đang lưu trữ dữ liệu, dữ liệu mới đang được cấy vào... Xẹt xẹt xẹt... Lưu trữ dữ liệu thất bại...]
[Có quyền hạn cao hơn can thiệp, đang trích xuất dữ liệu... Dữ liệu được chọn đã khóa... Xẹt xẹt xẹt...]
[Chủ nhân!!!]
Ý thức của Lận Duy quay về khoang trung chuyển, hắn chỉ nghe thấy vài đoạn âm thanh điện tử báo hiệu quy trình đã xảy ra sự cố, cùng với tiếng hét thất thanh của hệ thống giữa những tiếng dòng điện nhiễu loạn rồi chìm vào giấc ngủ say.
Khi tỉnh lại, cảm giác mất mát trống rỗng dâng đầy lồng ngực, nhưng Lận Duy lại không tài nào nhớ nổi cảm xúc vốn có ở đây là gì, cũng không kịp nghĩ ngợi nhiều. Hắn nhớ mình đã cố tình trì hoãn thời gian rời khỏi thế giới trước vì muốn nuôi Kem nên chắc chắn đã đến thế giới này muộn hơn mong muốn.
"Lận Duy! Chúng ta đã chia tay lâu rồi! Tôi và ngài Hàn có quan hệ gì cũng chẳng liên quan đến anh!"
Hắn vừa mở mắt đã thấy nữ chính Mạnh Tuyết đang dùng vẻ mặt vô cùng mất kiên nhẫn nói ra câu này, cái tên ban đầu đã tự động thay thành tên hắn. Lận Duy nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh, phát hiện họ đang ở trong một căn nhà tranh đơn sơ tồi tàn, nhìn thôi cũng biết đây khung cảnh dàn dựng trong phim trường.
Lận Duy tìm thấy đoạn tình tiết này trong cốt truyện gốc hệ thống truyền cho hắn. Nguyên chủ là một cậu ấm nhà giàu, gần đây vẫn luôn quấn lấy Mạnh Tuyết đòi "nối lại tình xưa", còn cố ý dùng "sức mạnh của đồng tiền" để giành một vai diễn trong bộ phim mới nhất của nữ chính, hòng "nhất cự ly".
Trớ trêu thay, dạo gần đây nguyên chủ nghe thấy tin đồn "Mạnh Tuyết được ông lớn Hàn Kỳ trong ngành bao nuôi mới có vai diễn hiện tại" đang lan truyền khắp đoàn phim, hắn ta nhất thời nóng máu nên gọi Mạnh Tuyết tới tra hỏi.
Hắn ta hỏi thẳng không biết lễ độ là gì, nhưng lại không biết ông lớn Hàn Kỳ kia đang ở ngay ngoài cửa, y ngồi trên xe lăn lắng nghe lời hắn ta qua một bức tường với sắc mặt âm u.
Trong cốt truyện gốc, sau màn này, nguyên chủ đã bị ông lớn "đóng gói" ném ra khỏi đoàn phim. Còn gia đình của nguyên chủ cũng đã ép hắn ta ra nước ngoài vì sợ đắc tội với Hàn Kỳ.
Lận Duy nhíu mày, đến "đúng lúc" thật đấy, nếu giờ ứng xử không tốt là hắn chuẩn bị nói lời tạm biệt vĩnh viễn với nhiệm vụ luôn là vừa.
"Sao lại giận rồi?" Hắn đành giả vờ khó hiểu, duy trì hình tượng thẳng tính của nguyên chủ, tự biên tự diễn: "Tôi đến đây để tiếp cận anh ấy mà, nếu bạn gái cũ của tôi có quan hệ không rõ ràng với anh ấy thì tôi cũng khó xử lắm!"
"Tôi đã nói tôi...?" Mạnh Tuyết vô thức cảm mấy lời này là mấy lời chẳng mấy tốt đẹp, định mắng trả, nhưng mới nói được nửa chừng bỗng khựng lại. Cô ấy chợt nhận ra ý của câu Lận Duy vừa nói.
"Khoan đã, anh anh anh... Anh nói anh đến đoàn phim này là vì ngài Hàn?"
Mạnh Tuyết bỗng thấy hơi nghi ngờ về khả năng nghe hiểu của mình. Thậm chí cô ấy còn chẳng kịp cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ của mình trong suốt thời gian qua, chỉ biết ngơ ngác hỏi: "Anh muốn tiếp cận anh ấy để làm gì?"
Hàn Kỳ ở ngoài cửa nghe vậy cũng cau mày.
Thế nhưng trợ lý Uông Dương đang nắm tay đẩy xe lăn lại phát giác diễn biến sự việc đang rẽ sang một hướng hoàn toàn khác với những gì họ dự tính, thậm chí còn đang lao về phía khá kỳ dị, vẻ mặt cậu ấy cũng trở nên cổ quái không kém.
Lận Duy biết bây giờ hắn buộc phải "tẩy trắng" cho chuyện nguyên chủ quấn lấy Mạnh Tuyết, buộc phải ở lại đoàn phim để khống chế những tình tiết sẽ ảnh hưởng đến nhiệm vụ.
Thế là, sau khi giả vờ do dự một lúc, hắn tỏ vẻ ngượng ngùng khẽ ho vài cái, rồi "thành thật" nói: "Ban đầu tôi định theo đuổi anh ấy, ai ngờ đến đoàn phim lại đụng trúng cô. Người yêu cũ gặp nhau đã đủ khó xử rồi, thế mà cả đoàn phim còn lan truyền tin đồn giữa cô và anh ấy có vấn đề khắp nơi!"
Giọng điệu hơi oán trách của hắn làm Mạnh Tuyết bỗng gặp ảo giác mọi chuyện đều là lẽ đương nhiên.
Nhưng cơn tức giận của cô ấy nhanh chóng lấn át sự kinh ngạc: "Anh thích đàn ông???"
"Không phải..." Lận Duy sờ mũi ngầm thừa nhận, rồi lại lập tức tìm cớ giải thích: "Khi ở bên cô, tôi vẫn còn quá trẻ, nào đã ý thức được đâu. Sau này nhận ra nên tôi chia tay với cô ngay rồi thây."
Mạnh Tuyết không tin lắm: "Rõ ràng lúc đó anh thích em gái khóa dưới vừa nhập học nên đá tôi!"
"Vậy chẳng lẽ tôi lại công khai come out à!" Lận Duy dang hai tay ra ngụy biện: "Sau lần đó, tôi có yêu đương gì với đàn em đấy đâu."
Thật ra là do nguyên chủ đá Mạnh Tuyết chưa được bao lâu thì đã hối hận, không hạ mình xuống nước cầu xin quay lại được, cũng chẳng có tâm trạng theo đuổi người khác. Mãi cho đến khoảng thời gian gần đây, Mạnh Tuyết được Hàn Kỳ lăng xê kiếm được một đợt danh tiếng, suy nghĩ muốn chính thức theo đuổi lại cô trong lòng nguyên chủ mới trỗi dậy.
Mạnh Tuyết không biết nội tình, thấy hắn nói chắc như đinh đóng cột thành ra cũng bị thuyết phục, tin hắn thật. Giận là lẽ đương nhiên, dù sao mối tình đầu ở trong lòng cô ấy chẳng khác gì một ngôi mộ cũ, nhưng cái chuyện phiền lòng này lại khiến cơn giận ấy nghẹn trong cổ họng, nuốt không được mà xả cũng chẳng xong.
Cơ mà trọng điểm lúc này không nằm ở đó.
Cô ấy hơi do dự không biết nên đáp lại thế nào. Giữa cô ấy và Hàn Kỳ có một thỏa thuận giả vờ hẹn hò trong hai năm, nếu cô ấy nói mình và Hàn Kỳ là người yêu, vậy chẳng phải cô ấy sẽ... Thẳng tay cắt đứt mọi khả năng theo đuổi Hàn Kỳ của Lận Duy rồi à?
Nhưng xét cả về tình lẫn lý, cô ấy không thể vi phạm thỏa thuận.
"Xin lỗi, Lận Duy, Tôi và ngài Hàn... Đang hẹn hò..."
Mạnh Tuyết cúi đầu, khó khăn nói ra câu này, thậm chí còn không nhận ra việc "chính thất" tỏ ra áy náy khi biết bạn trai cũ đang nhòm ngó bạn trai hiện tại của mình kỳ quặc đến mức nào.
Dĩ nhiên Lận Duy biết mối quan hệ thực sự của họ, câu trả lời của Mạnh Tuyết cũng nằm trong dự liệu của hắn, chỉ là thái độ chột dạ này của cô ấy khiến hắn dở khóc dở cười.
Hắn cũng chỉ có thể vờ như mình không nhận ra, im lặng một hồi lâu mới dùng ngữ điệu thất vọng nói: "Thế à? Vậy tôi... Thôi. Tôi cũng không thiếu đạo đức đến mức tranh người với bạn gái cũ đâu!"
Câu này nói cho nữ chính, cũng để nói cho người ở ngoài cửa nghe. Đâu thể vừa thoát khỏi diện quấy rầy Mạnh Tuyết đã khiến nam chính nghĩ mình sắp làm phiền người ta được...
Hắn chỉ muốn yên ổn ở lại đoàn phim, dù sao phần lớn tình tiết trong cốt truyện gốc đều xảy ra trong thời gian quay bộ phim này.
Mạnh Tuyết nghe thế, vừa thấy áy náy vừa cạn lời. Thật ra cô ấy cảm thấy một cậu ấm nhà giàu vô lo vô nghĩ như Lận Duy chưa chắc đã theo đuổi được một người ở vị thế cao, lạnh lùng và mạnh mẽ như Hàn Kỳ.
Cô ấy chỉ cho rằng, nếu mình không chiếm mất vị trí này thì ít ra hắn cũng có cơ hội theo đuổi rồi bị Hàn Kỳ từ chối thay vì đơn phương mãi.
Tuy nhiên, sau lời "thú nhận" của Lận Duy, sự phản cảm cô ấy dành cho anh bạn trai cũ này đã vô thức đã giảm đi quá nửa. Mạnh Tuyết chỉ có thể cảm thán thế giới này thật hoang đường.
Hai người nghe lén ngoài cửa cả buổi trời cũng có cùng cảm nhận.
Vốn dĩ họ lo Mạnh Tuyết sẽ bị cậu ấm này bắt nạt nên mới cố ý chạy đến một chuyến, chuẩn bị chống lưng cho người ta, ai ngờ họ lại nghe được chuyện thế này cơ chứ?
Cậu ấm này là bạn trai cũ kiêm mối tình đầu của Mạnh Tuyết thì cũng thôi, nhưng đối tượng hắn có muốn theo đuổi lần này lại không phải Mạnh Tuyết mà là Hàn Kỳ???
Đúng là tên nhóc không biết trời cao đất dày, Hàn Kỳ là người đến cả cha mẹ hắn gặp cũng phải đối đãi một cách cẩn trọng đấy!
Chuyện này thực sự quá bất ngờ. Hàn Kỳ vừa mới gặp tai nạn xe cách đây không lâu, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục, sắc mặt vốn đã xanh xao giờ phút này lại có thêm vài phần hồng hào vì tức giận và xấu hổ.
Trợ lý Uông Dương đứng sau lưng y còn phản ứng dữ dội hơn, cậu ấy nhịn cười đến mức cả người khẽ run lên.
Hàn Kỳ quay đầu lườm cậu ấy một cái, ra hiệu đẩy xe lăn rời đi. Có lẽ người bên trong sắp ra ngoài rồi.
Uông Dương lập tức đưa y rời khỏi cửa, trốn sang bên hông căn nhà bối cảnh này.
Quả nhiên, không lâu sau Mạnh Tuyết và Lận Duy cùng nhau bước ra. Không khí giữa hai người trông có vẻ tốt hơn lúc đến rất nhiều. Mạnh Tuyết vén tóc, không khỏi tò mò: "Sao anh lại... Thích anh ấy?"
Hàn Kỳ trốn ở một bên nghe vậy, mí mắt giật giật, không hiểu Mạnh Tuyết hỏi câu này làm gì. Dùng thân phận bạn gái cũ, tò mò tại sao bạn trai cũ lại... Có hứng thú với bạn trai hiện tại của mình, cô ấy không thấy kỳ lạ hả?
Rất kỳ lạ, nhưng không cần lo, Lận Duy sẽ giả ngốc. Cũng may, hình tượng của nguyên chủ vốn là một cậu ấm nhà giàu không có não, nên việc ngốc đến mức này cũng không ai bất ngờ.
"Tôi theo cha mẹ dự một bữa tiệc rồi gặp anh ấy. Tôi nhờ người hỏi thăm lịch trình của anh ấy, sau đó chạy đến đây."
Những lời Lận Duy nói đều là sự thật. Hàn Kỳ đã gặp nguyên chủ trước đó, trong cốt truyện gốc còn nói, y nể mặt cha mẹ có duyên gặp nhau một lần của nguyên chủ nên chỉ "đóng gói" ném hắn ta về nhà, không làm gì hắn ta cả.
Ngoài hắn ta, tất cả những kẻ đã quấy rối Mạnh Tuyết trong cốt truyện gốc, đều là thảm của thảm, càng ngày càng thảm.
"Vậy bây giờ anh...?" Mạnh Tuyết chậm rãi thở phào một hơi. Hóa ra chỉ gặp một lần, nảy sinh chút ý tưởng, cũng dễ dàng từ bỏ. Cảm giác tội lỗi trong lòng cô ấy cũng không còn nặng nề như vậy nữa.
"Đến cũng đã đến rồi, diễn xong vai này xong thì đi thôi." Lận Duy nhún vai, bỗng nhớ ra điều gì đó: "Đúng rồi, chuyện quan hệ giữa cô và Hàn Kỳ là do cô bạn thân Cao Hàm của cô lỡ miệng nói cho tôi biết đấy. Cơ mà diễn xuất của cô ta tệ thật, tôi còn lười vạch trần. Cô nên cẩn thận chút thì hơn."
"Tôi biết rồi." Mạnh Tuyết bị lời nói của hắn chọc cho bật cười, sau đó gật đầu ra vẻ suy tư.
Sau khi hai người vừa trò chuyện hòa hợp vừa đi xa dần, Hàn Kỳ mới được đẩy ra khỏi góc tối.
"Về trước đi."
Không thể nhìn ra bất cứ cảm xúc nào trong mắt Hàn Kỳ cả.
Uông Dương vội vàng đáp: "Vâng."
Lận Duy và Mạnh Tuyết người tách ra ở cửa thang máy khách sạn. Sau khi Lận Duy tìm được phòng của mình, cuối cùng hệ thống cũng sụt sùi đuổi theo.
[Huhu, chủ nhân!]
Lận Duy nghe nó gào đến ngơ ra: [Sao thế? Không phải em đi nộp biên bản tổng kết rồi à?]
Hệ thống khựng lại, rồi lập tức òa khóc: [Em cũng không biết nữa! Tự nhiên có cảm giác khó chịu như thể bộ nhớ bị khoét rỗng ấy. Nhưng em đã tự kiểm tra rồi, không tìm ra chỗ nào không ổn cả!]
Lận Duy nghe nó miêu tả rồi im lặng một lúc, hắn cho rằng chút lưu luyến hệ thống dành cho Kem đang tác quái, ý thức của hệ thống điện tử không thể hiểu được loại cảm xúc này nên mới không biết diễn đạt thế nào.
[Từ từ rồi sẽ ổn thôi.] Hắn chỉ có thể an ủi nó vậy.
[Vâng...] Sau một hồi ỉu xìu, cuối cùng hệ thống cũng nhớ ra việc hỏi tình hình của thế giới này.
Lận Duy kể lại cho nó nghe chuyện vừa xảy ra, rồi nói: [Nhiệm vụ vẫn phải làm, giúp anh để mắt đến Hàn Kỳ và trợ lý Uông Dương bên cạnh y.]
[Em biết rồi, thưa chủ nhân!]
Phía bên kia, Hàn Kỳ về khách sạn chậm hơn hắn một chút, đang tựa vào sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi. Trợ lý Uông Dương hóng chuyện xong cũng quay về trạng thái làm việc: "Sếp, anh nghĩ sao? Có cần tôi tống cổ cậu ta về nhà không?"
Hàn Kỳ không đáp lời ngay, bàn tay đặt trên phần đùi không bị thương bỗng gõ gõ mấy nhịp, y yên lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng: "Không cần, cậu ấy đã dẹp cái ý nghĩ đó rồi."
Uông Dương gật đầu, cũng không mấy ngạc nhiên: "Vâng, tôi cũng thấy cậu ta ở lại thì tốt hơn, biết đâu còn có thể giúp đỡ cô Mạnh ở một số điểm chúng ta không để ý tới. Trông cậu ấm này không đáng tin lắm, nhưng nhân phẩm lại tốt ngoài dự kiến."
Lại còn biết không thể làm bé ba nam cho bạn trai hợp đồng hiện tại của bạn gái cũ nữa chứ!
Phụt!
Uông Dương suýt thì bật cười. Sau khi bị sếp nhà mình liếc mắt cảnh cáo, cậu ấy lập tức kéo căng cơ mặt.