Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 29: Làm

Gần đây, Lận Duy phát hiện Hoắc Kỳ Quân càng lúc càng quấn lấy hắn không rời giống hệt Kem thế giới trước, y lại còn hay tỏ vẻ muốn nói rồi thôi, hỏi y có chuyện gì, y cứ ấp a ấp úng mãi không chịu nói.

"Dạo này rảnh rỗi quá nên chán à?" Lận Duy chỉ đành tự đoán rồi gợi ý: "Hay là mình nghỉ phép một chuyến, tìm chỗ nào chơi cho thoải mái nhé?"

"Hử?" Lúc đó Hoắc Kỳ Quân đang nằm gối đầu lên đùi Lận Duy, im lặng cầm điện thoại xem "tài liệu học tập" Phương Duyệt Duyệt gửi từ lần trước. Nghe hắn nói vậy, y vô thức muốn đáp lại là mình đâu có chán.

Có trời mới biết tại sao y có thể mù quáng đến độ ở bên Lận Duy cả ngày mà không thấy chán dù hai người chẳng nói với nhau câu nào. Ngay cả bản thân y cũng cảm thấy chuyện này thật khó tin.

Nhưng nghĩ lại, ra ngoài đổi không khí cũng không tệ. Có lẽ Lận Duy đã quá quen với vai "người bạn tốt nhất của Hoắc Kỳ Quân" trong nhiều năm, đến cả những chi tiết nhỏ nhặt trong không gian quen thuộc đều vô hình ảnh hưởng đến hắn, kéo lý trí của hắn lại, khiến hắn vô thức giữ lại chút lý trí cuối cùng cho mối quan hệ này.

"Được đấy, cậu kiếm chỗ đi!" Hoắc Kỳ Quân có ý đồ khác, không muốn đi quá xa: "Đừng chọn nơi nào đông người, cũng đừng sắp xếp hành trình sẵn, đến nơi nghỉ ngơi vài hôm rồi tính tiếp."

"Ừ." Lận Duy đồng ý, dạo gần đây Hoắc Kỳ Quân bận tối mắt tối mũi, nào là tăng ca, xã giao rồi còn công tác triền miên, giờ đưa y đi thư giãn đương nhiên phải chiều theo ý y rồi.

Cuối cùng họ chọn một hòn đảo nhỏ, không phải mùa du lịch nên bãi biển cũng khá vắng. Thay vì khách sạn, Lận Duy đặt hẳn một căn biệt thự ven biển.

Ngày họ đến, cả bãi biển chỉ lác đác vài người, không hề ồn ào, sóng vỗ nhịp nhàng, âm thanh rì rào của biển khiến lòng người dịu lại.

"Nơi này cũng được đấy." Hoắc Kỳ Quân đứng trên ban công nghe tiếng sóng một lúc mới quay lại phòng. Y thấy Lận Duy đang mở vali, vừa định vào phụ thì vô tình thấy mấy món đồ vô cùng bắt mắt...

Vành tai y đỏ bừng cả lên.

"Cậu... Chuẩn bị từ bao giờ vậy?" Hoắc Kỳ Quân đi vào ngồi bên mép giường, giả vờ cầm một món lên xem, nhìn đi nhìn lại mấy lần để xác nhận mình không nhìn nhầm, rồi lắp bắp hỏi.

Lận Duy nhìn y bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Đây không phải là lý do cậu đồng ý đi chuyến này à? Sao, hay là tôi hiểu lầm?"

Hắn cũng chỉ nhận ra điều này sau khi nghe một loạt yêu cầu của Hoắc Kỳ Quân. Xưa nay mèo nhà hắn có thích ra ngoài dạo chơi bao giờ đâu, trừ khi có mục đích khác mới miễn cưỡng đồng ý.

Còn mục đích là gì thì cứ nhìn dáng vẻ như mắc hội chứng khao khát da thịt* của y là đoán ra được thôi.

*Oxytocin là hormone được sinh ra thông qua các hành động thân mật với người khác như ôm hay hôn. Hội chứng khao khát da thịt (touch starvation hay skin hunger) là tình trạng thiếu oxytocin khi không được tiếp xúc thân thể với người khác trong thời gian dài.

"Khụ khụ!" Lần này Hoắc Kỳ Quân còn đỏ luôn cả cổ, cố chống chế: "Ơ thế... Cậu biết số đo của tôi không đấy."

Lận Duy nghe xong, khẽ bật cười: "Chuyện đó tôi chưa nghĩ tới thật." Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng của Hoắc Kỳ Quân, không nhịn được cúi người hôn lên môi y một cái, sau đó dịu giọng nói: "Trong kế hoạch của tôi, chắc cậu sẽ không cần dùng đến cái đó đâu."

"???"

Lúc đầu Hoắc Kỳ Quân vẫn chưa kịp hiểu, ngây ra mất mấy giây rồi đột nhiên trợn tròn mắt nhìn Lận Duy.

Lận Duy vẫn cười dịu dàng, khẽ nhướng mày như muốn nói y không nghe lầm đâu, ý hắn đúng là như thế đấy.

Khoan... Từ từ...

Đầu Hoắc Kỳ Quân như chết máy. Dù trước đó Phương Duyệt Duyệt cũng từng cảnh báo y về chuyện này, nhưng y không mấy để tâm.

Bình thường dù là chuyện nhỏ hay lớn, hầu như cái gì Lận Duy cũng chiều theo y, y chưa từng thấy mặt này của Lận Duy dù trước đó y cũng có điều phát giác.

Ngay từ khi Lận Duy khéo léo đối phó với đủ chiêu trò của mẹ y, y đã cảm nhận được việc Lận Duy không hề vô hại như vẻ bề ngoài, hắn lịch sự với mọi người chẳng qua là vì hắn có giáo dục và sự dịu dàng ấy có thể biến mất bất cứ lúc nào. Quyền chủ động trong mọi mối quan hệ đều nằm trong tay hắn.

Nhưng vì Lận Duy đối xử với y quá tốt, khiến Hoắc Kỳ Quân rất khó phân biệt được ranh giới giữa nghe theo và nuông chiều.

Giờ thì y đã rõ rồi.

"Tôi, tôi... Thật ra...!" Ban đầu Hoắc Kỳ Quân định nói mình chưa chuẩn bị tâm lý cho chuyện này, nhưng suýt nữa lại thốt ra câu "thật ra cũng không phải không được" khiến y hoảng quá vội vàng im miệng.

Thấy y căng thẳng, Lận Duy cũng không ép y phải chấp nhận. Hắn vẫn bình tĩnh tiếp tục sắp xếp hành lý như không có chuyện gì, nhẹ nhàng nói: "Được rồi, tôi không có ý định ép cậu đâu, thả lỏng nào. Nếu cậu không muốn thì cứ coi như lần này chúng ta chỉ đi du lịch thôi, không sao cả."

Hoắc Kỳ Quân nghe đến chữ "ép" thì vô thức nuốt nước bọt, ánh mắt trốn tránh. Mãi đến khi nghe hết câu mới không nhịn được, lườm hắn một cái. Vì sao lạ là "không sao cả", người trưởng thành nóng lòng muốn "ngủ" bạn trai thì có gì sai đâu?

"Sao cậu bình tĩnh thế, không sợ tôi mãi mãi không chấp nhận được à?" Y bĩu môi hỏi.

Lận Duy nhún vai, vừa treo đồ vào tủ quần áo vừa nói: "Nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, có một số chuyện chỉ có thể thuận theo tự nhiên, thời gian sẽ trả lời tất cả."

Hắn không hề muốn ép buộc Hoắc Kỳ Quân phải chấp nhận chuyện này, chỉ muốn dùng cách này để nói với đối phương rằng hắn cũng chưa chuẩn bị xong nên đừng vội, cũng đừng nghi ngờ tình cảm của họ có thiếu hụt gì cả.

Chỉ tiếc là trong chuyện này, Hoắc Kỳ Quân lại suy nghĩ khác hắn.

Y chỉ cảm thấy cái gọi là "không định ép" của Lận Duy tương đương với việc hắn có thể rút lui với cái cớ "muốn tốt cho y" bất cứ lúc nào.

"Cậu đúng là khắc tinh của tôi mà!" Hoắc Kỳ Quân nhắm mắt ngã người xuống giường. Y tháo kính đặt sang một bên, bóp trán rồi khẽ nói: "Để tôi suy nghĩ thêm đã."

Thật ra y cũng không kháng cự chuyện này cho lắm, chỉ là trước giờ y vẫn luôn tưởng tượng nhầm chiều nên giờ cần thời gian để thích nghi với cảm giác chênh lệch đó thôi. Nhưng không hiểu sao vừa nghĩ đến việc đổi vị trí với Lận Duy là Hoắc Kỳ Quân lại thấy xấu hổ đến mức tê cả đầu ngón tay, muốn co cả người lại.

Đang rầu rĩ, tầm mắt y đột nhiên tối sầm lại, Lận Duy nhẹ nhàng phủ lòng bàn tay che mắt y.

"Cậu mới là khắc tinh của tôi!" Lận Duy thở dài như đang cam chịu: "Đừng nghĩ nữa, để tôi nghĩ thay cho." Hắn thiếu điều nói thẳng với y rằng hắn sẽ nhượng bộ, chỉ cần thêm thời gian mà thôi.

Vừa dứt lời, hắn đã cảm nhận được hàng mi dưới lòng bàn tay mình run nhẹ.

Hoắc Kỳ Quân hít sâu một hơi, đưa tay nắm lấy cổ tay hắn, gỡ ra khỏi mắt mình. Y không đeo kính nên tầm nhìn hơi mờ, vô thức kéo Lận Duy lại gần mình hơn.

"Thật ra... Cũng không phải không được." Y nghiến răng, cuối cùng vẫn thốt ra câu nói khiến mình mất hết mặt mũi này.

Lận Duy nhìn y chằm chằm như để xác định câu nói này có thật lòng hay không, có phải y đang miễn cưỡng mình hay không.

Hoắc Kỳ Quân cũng không biết giờ mình trông như thế nào, có thuyết phục được sự thận trọng đến bảo thủ của Lận Duy hay không. Thế là y đưa tay đặt lên cà vạt của mình, chậm rãi kéo lỏng nó ra, tiếp theo là cúc áo sơ mi, một chiếc, hai chiếc... Cởi đến chiếc thứ ba thì tay y bị Lận Duy nắm chặt, không cho y tiếp tục nữa.

"Làm gì vậy?" Y hơi ngẩng cằm khiêu khích, ánh mắt chứa đầy ý cười: "Tôi đã đồng ý rồi, cậu đừng nói cậu không được đấy nhé?"

Hầu hết đàn ông nghe hai chữ "không được" đều sẽ thấy khó chịu, nhưng Lận Duy không nằm trong nhóm đa số này. Hắn chỉ nhẹ nhàng hỏi lại: "Bây giờ đang là ban ngày, cậu chắc cậu muốn làm thật à?"

Hoắc Kỳ Quân chẳng để tâm, y có dây thần kinh xấu hổ, nhưng nó không hiện diện trong phương diện này: "Ai quy định ban ngày không được làm?"

"Vậy đừng có hối hận." Lận Duy cười khẽ, nhấn công tắc gần đầu giường, đèn phòng và rèm cửa đồng loạt đóng lại, ánh sáng trong phòng tối hẳn đi, dù vậy vẫn đủ để hai người nhìn thấy nhau.

Lần đầu chắc chắn là một quá trình vừa dài vừa thử thách. Chẳng bao lâu sau, trong phòng đã vang lên tiếng ai đó hít mạnh một hơi.

"Có cần dừng lại không?"

"Đã, đã đến nước này rồi còn dừng cái gì! Lẹ lên coi!"

"Vậy cậu cố chịu một chút..."

"Bớt lắm lời lại đi!"

...

Sau đó, mọi âm thanh dần dần tan vào tiếng sóng biển, rèm cửa cũng khẽ lay động theo làn gió.

Hoắc Kỳ Quân cảm thấy, có lẽ toàn bộ cảm giác bối rối trong đời mình đều đã bị tiêu hao hết trong nửa đầu của hai tiếng đồng hồ này rồi, còn nửa sau...

Cảm giác cũng không tệ lắm!

Chỉ là y ngại không dám thừa nhận bản thân đã thoải mái đến mức đầu óc choáng váng, miệng vô thức buột ra không ít lời tầm bậy tầm bạ. Làm xong, y nghĩ lại mà chỉ hận không thể mất hết trí nhớ luôn cho rồi.

Cuối cùng y chỉ còn nước nhắm chặt mắt, mượn cảm giác mệt mỏi để cơ thể từ từ chìm vào giấc ngủ say.

Lận Duy ngồi tựa vào đầu giường nhìn y ngủ, vươn tay cẩn thận kéo chăn đắp cho y, sau đó cứ lặng lẽ ngắm nhìn y một lúc.

Lần đầu tiên hắn nhận ra, hóa ra cảm xúc gọi là "thích" này không phải lúc nào cũng tích tụ nhiều dần theo thời gian. Thì ra nó cũng có thể bùng nổ gấp bội, tràn ngập lấp đầy lồng ngực ngay tại một khoảnh khắc nào đó, khiến người ta không thể cảm nhận được bất kỳ điều gì khác nữa.

[Tình yêu là điều không ai phản kháng được, cũng vô cùng đáng sợ.]

Lận Duy nhớ lại giọng điệu vừa nghiêm túc vừa kính trọng của hệ thống khi nó nói về kết luận này.

Hắn rón rén xuống giường, mặc lại quần áo rồi ra ban công, đánh thức hệ thống đang trong trạng thái ngủ đông.

[Chủ nhân, ngài đã quyết định xong rồi à?] Rõ ràng hệ thống đã chấp nhận hiện thực, câu này chỉ hỏi cho có mà thôi.

Lận Duy ừ một tiếng: [Anh muốn ở lại.]

[Được thôi. Em cũng đoán được từ lâu rồi!] Hệ thống nhanh chóng phấn chấn trở lại: [Thực ra ý thức thế giới đã báo cho em biết, nó có thể bắt đầu vá lại những khuyết điểm trong thế giới này rồi đấy.]

Hệ thống phân tích ra, vì Lận Duy vẫn còn đắn đo nên hắn không cố tình uốn nắn nhận thức của Hoắc Kỳ Quân, chỉ là y đã tự khống chế tính khí ngông cuồng của mình vì Lận Duy vì y biết có những một số chuyện Lận Duy không thích y làm.

Tình yêu đúng là thứ kỳ diệu, có thể hủy diệt, cũng có thể tạo ra sự sống mới.

[Đáng ra nhiệm vụ đã được phán hoàn thành rồi, nhưng một khi nó hoàn thành, thời gian chúng ta có thể lại ở thế giới này sẽ bắt đầu đếm ngược, mà tỷ lệ điều chỉnh tốc độ thời gian của chúng ta sẽ không đủ dùng đến khi... Thế nên em vẫn chưa nộp kết quả. Em nghĩ cứ đợi đến khi cốt truyện gốc kết thúc rồi để chương trình tự động nộp lên, như vậy có thể kéo dài thêm vài năm nữa!]

Lận Duy nghe ra được ý muốn tranh công trong lời của nó, khẽ cười: [Cũng may là có cậu, cảm ơn nhé!]

Sau khi được khen, hệ thống phấn khởi offline, còn hắn thì đứng ngoài ban công hứng gió thêm một lúc, đến khi thấy thời gian cũng đã đủ, hắn mới quay trở lại phòng, đánh thức y dậy.

"Ban ngày ngủ nhiều dễ bị chóng mặt đấy." Lận Duy dùng đầu ngón tay gạt phần tóc loà xoà rủ xuống trán Hoắc Kỳ Quân ra: "Không đói à? Dậy ăn chút gì nhé?"

Hoắc Kỳ Quân nắm lấy tay hắn, áp lên mặt mình, nhỏ giọng đáp: "Cho hỏi, điều gì khiến anh nghĩ rằng bây giờ em còn có thể đứng dậy đi ăn với anh vậy?"

Nghe kỹ thì giọng vẫn còn hơi khàn.

Lận Duy không nhịn được, khẽ bật cười.

"Vậy đừng ngủ nữa, chơi điện thoại một lát cho tỉnh đi, để anh gọi đồ ăn về."

"Ừm."

Lận Duy thấy y đồng ý thì định rút tay về, nhưng Hoắc Kỳ Quân không buông, hắn còn chưa kịp thắc mắc thì đã cảm nhận được một thứ gì đó tròng lên ngón áp út của mình.

Hoắc Kỳ Quân tháo một chiếc trong cặp nhẫn đã chuẩn bị sẵn từ sớm ra đeo lên tay hắn, vừa chậm rãi vừa kiên định, kể từ khi quyết định nghỉ phép, y luôn mang theo chúng.

"Là cặp nhẫn anh tặng em đợt trước đấy, em đã chỉnh sửa lại rồi."

"Anh cũng đoán ra rồi."

Lận Duy cúi người trao cho y một nụ hôn, hai bàn tay đều đeo nhẫn nhẹ nhàng đan vào nhau.

"Anh biết nó có ý nghĩa gì chứ?"

"Em muốn trói buộc anh cả đời chứ gì?"

"Sao, không vui à?"

"Sao lại không? Vui muốn chết luôn ấy chứ."

"Thế nghe còn tạm được."