"Hửm?"
Hoắc Kỳ Quân bị sự chủ động hiếm có của Lận Duy mê hoặc, không nghe rõ được hắn đang nói cái gì.
May mà người được ưu ái luôn có quyền miễn trừ. Lận Duy thở dài nói: "Tôi không thể nói cho cậu biết thời gian cụ thể, chỉ có thể nói tôi vẫn luôn thích cậu, từ trước đến giờ đều thích cậu."
Dù là kiểu thích nào, từ nay về sau, nó sẽ là kiểu Hoắc Kỳ Quân mong muốn.
Thật kỳ lạ, rõ ràng Hoắc Kỳ Quân vẫn luôn biết Lận Duy thích mình, nhưng khi chữ "thích" thực sự thốt ra từ miệng Lận Duy, nỗi vui ập đến quá đỗi ngạc nhiên này vẫn có thể hoá thành luồng điện yếu ớt bám vào máu lan đến từng ngóc ngách trong cơ thể y nhờ trái tim đang đập kịch liệt.
Hoắc Kỳ Quân muốn hỏi hắn tại sao hắn không nói sớm hơn, nhưng y không hỏi ra được. Không biết lúc hắn thấy y dốc lòng theo đuổi Phó Tiểu Thanh, phải chịu đựng việc y phòng bị hắn như phòng bị tình định, còn phải dọn dẹp tàn cuộc và tạo cơ hội cho y, Lận Duy đã cảm thấy thế nào?
Nhưng nếu nhắc đến Phó Tiểu Thanh trong tình huống này thật thì y hết cứu, may mà EQ của Hoắc Kỳ Quân không thấp đến vậy.
Cuối cùng, y chỉ cười khẽ, nhỏ giọng hỏi: "Bạn trai, hôn một cái nữa được không?"
Y cần một số hành động thân mật gần gũi có thể cảm nhận bằng mắt để xác minh tính chân thực ngay lúc này.
Câu trả lời đương nhiên là có thể.
***
Lúc này, bên ngoài biệt thự, bà Hoắc vẫn chưa rời đi ngay như Hoắc Kỳ Quân nghĩ. Hoặc cũng có thể nói bà ta đã có mục đích mới ngay khi nhìn thấy Lận Duy.
Bà ta nhớ trước đây Dư Du đã từng nói, Lận Duy đang theo đuổi cậu ta, lúc đó, bà ta cũng chẳng quan tâm lắm, trong giới này có rất nhiều thành phần ăn chơi trác táng, chướng mắt thì chướng mắt thật, nhưng bà ta cũng không rảnh đến nỗi đi dạy dỗ con cái nhà người ta.
Nhưng vừa rồi, bà ta bỗng nghĩ, có lẽ bắt đầu từ Lận Duy sẽ là một lựa chọn tốt. Rõ ràng Lận Duy là anh em tốt được Hoắc Kỳ Quân tin tưởng, bà Hoắc tin chắc Lận Duy biết rõ chuyện chân tướng của vụ Phó Tiểu Thanh "mất tích". Lần này Hoắc Kỳ Quân giấu người này quá kỹ, đến cả bà ta cũng không tìm ra được, chắc chắn y đã lợi dụng quan hệ ngoài Hoắc Thị, người này chỉ có thể là Lận Duy.
Nếu tìm được manh mối từ chỗ Lận Duy thì không thể tốt hơn. Bà Hoắc không đặt nhiều hy vọng, nhưng cũng không ngại dùng Dư Du làm mồi nhử.
Vì vậy, sau khi rời khỏi nhà Hoắc Kỳ Quân, bà ta vẫn luôn ngồi trong xe, chờ Lận Duy ra khỏi nhà.
Sau khi kiên nhẫn chờ đợi gần nửa tiếng, nơi cách đó không xa mới có chút động tĩnh. Bà Hoắc ngồi trong xe nhìn qua cửa kính một chiều, nào ngờ lại thấy Lận Duy và con trai mình đang đi ra ngoài cùng nhau.
Bà Hoắc cứ tưởng họ sắp ra ngoài, nhủ lòng thôi để tìm cơ hội khác sau. Đang định bảo tài xế lái xe đi, nào ngờ bà ta còn chưa kịp quay đầu, họ đã chậm rãi bước đến căn nhà bên cạnh, nơi Lận Duy ở.
Lúc đó, Lận Duy đang đưa tay ra mở cửa, không hiểu sao Hoắc Kỳ Quân lại ôm chầm lấy hắn khiến Lận Duy vô thức buông tay rồi chống vào cửa ổn định thân hình, cửa vẫn chưa mở được.
Bà Hoắc nhìn thấy cảnh này, trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành, bởi vì Hoắc Kỳ Quân được bà ta nuôi dạy rất nghiêm khắc, chưa từng đùa giỡn và tiếp xúc quá giới hạn với có thể bạn bè như vậy bao giờ. Làm ra hành vi xâm phạm khoảng cách an toàn như trẻ con thế này vừa không hợp tình, lại càng không hợp lý.
Bên kia, Lận Duy bất ngờ bị con mèo khổng lồ hình người kia vồ lấy, nhưng cảm thấy rất dễ chịu, hắn cười hiền lành, giơ tay xoa nhẹ đầu Hoắc Kỳ Quân: "Buông ra, để tôi mở cửa đã, vào trong rồi nói."
"Không muốn buông." Hoắc Kỳ Quân đặt cằm lên vai Lận Duy, chợt nhớ ra Phương Duyệt Duyệt từng nói y và Lận Duy cao ngang nhau, lúc này y không khỏi lẩm bẩm trong lòng, rõ ràng ôm như vậy là vừa vặn rồi.
Y ôm eo Lận Duy kéo người lùi lại nửa bước, chừa không gian cho Lận Duy mở cửa, nhưng cửa vừa được mở ra, y lại thấy hối hận, bèn đưa tay đè tay nắm cửa rồi kéo về, sau một tiếng cách nhỏ, cánh cửa lại đóng chặt lại.
"A Kỳ!" Lận Duy tức đến bật cười.
Hoắc Kỳ Quân vờ như không nghe thấy tiếng gọi cảnh cáo kia, dùng lực xoay người hắn lại, bất chấp hôn hắn thêm lần nữa.
Lúc đầu, Lận Duy bất lực, sau đó hắn cụp mắt xuống nhìn đôi mắt đang nhắm nghiền, chỉ có hàng mi khẽ rung lên vì hưng phấn của y, xem ra y rất thích cảm giác k*ch th*ch khi hôn hắn ngay ngoài cửa.
Thôi bỏ đi, cứ chiều theo y vậy.
Hắn cam chịu nhắm mắt, đưa tay ôm gáy y, nhẹ nhàng hôn đáp lại.
Hệ thống đã offline từ lúc Hoắc Kỳ Quân ngồi lên đùi hắn ở nhà bên cạnh rồi, nếu không chắc chắn nó sẽ nhắc nhở hắn, không đến mức để bà Hoắc nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng này.
Nhưng ngày hôm sau, khi hệ thống hoạt động trở lại, nó vẫn tận tâm kể cho Lận Duy nghe những gì mình tìm được trên mạng, sau đó nói với vẻ mặt khó hiểu: [Thế mà bà ta chịu bỏ đi vậy á hả, không bắt tại trận rồi cuộc hai người chia tay à?]
Khi Lận Duy biết được điều này, hắn hơi nhướn mày ngạc nhiên, rồi mới hiểu ra lúc đợi bên ngoài bà Hoắc đã nghĩ gì.
[Chắc chắn bà ta không muốn đâm thủng lớp giấy cửa sổ này. Bà ta không thể chấp nhận việc A Kỳ thú nhận với bà ta rằng cậu ấy thích đàn ông. Ít nhất bây giờ bà ta vẫn có thể tự lừa dối mình, rằng A Kỳ bị anh dạy hư, chỉ đang tò mò chơi đùa một chút mà thôi.]
[Chủ nhân, chắc bà ta sẽ không chuyển hướng đối phó ngài đâu nhỉ?]
[Anh đoán có lẽ bà ta sẽ làm vậy, nhưng không sao, bà ta càng ích kỷ thì mọi chuyện của A Kỳ sẽ càng suôn sẻ.]
Lận Duy không quan tâm đến chuyện này lắm, nhưng dạo này Hoắc Kỳ Quân sẽ rất bận rộn, chưa chắc bà Hoắc chịu đựng được đến tận cuộc họp cổ đông cuối năm, rất có thể sẽ hành động sớm hơn.
Khi hắn nói chuyện này với Hoắc Kỳ Quân, sắc mặt Hoắc Kỳ Quân bỗng trở nên vô cùng đặc sắc: "Cậu nói tối hôm đó bà ấy đã thấy hết rồi á hả???"
Lận Duy ừ một tiếng, ban đầu còn định an ủi y, không ngờ ngay sau đó, hắn lại nghe y lẩm bẩm: "May mà hôm đó tôi không định làm gì khác với cậu ngoài cửa."
"Cậu còn nghĩ đến chuyện khác cơ à?" Lận Duy vừa bực mình vừa buồn cười, hỏi y: "Nói nghe xem nào, chuyện khác là chuyện gì?"
Hoắc Kỳ Quân im lặng: "..."
Nể mặt chuyện "bão" sẽ "đổ bộ" sớm hơn dự tính, Lận Duy không hỏi thêm gì nữa, nhưng Hoắc Kỳ Quân lại cảm thấy thái độ của hắn không ổn, luôn có linh cảm chuyện trên giường sẽ không diễn ra như ý y muốn.
Chuyện này đúng là một chuyện tốn tế bào não, nhưng Hoắc Kỳ Quân chẳng muốn mất thời gian vào chuyện này nữa, qua việc y vướng vào đủ thứ rắc rối không thể phân tâm cho thứ gì khác ngoài công việc là để để thấy khi bắt gặp y hôn Lận Duy, mẹ y đã suy sụp đến mức nào.
Người được lợi duy nhất có lẽ chỉ có Phó Tiểu Thanh, cuối cùng cô ấy cũng được gạch tên khỏi danh sách "ám sát" của mẹ y.
Y tranh thủ thời gian bận rộn để gửi tin nhắn chúc mừng Phó Tiểu Thanh. Phó Tiểu Thanh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sau khi hỏi rõ mọi chuyện, cô ấy lại gọi điện tới.
"Mọi chuyện sao rồi? Mẹ anh sẽ không chuyển hướng xử lý anh Lận Duy chứ?" Phó Tiểu Thanh còn chưa kịp mừng rỡ vì được giải thoát, đã đưa ra phản ứng giống hệt hệ thống.
Hoắc Kỳ Quân không vui: "Sao em lại quan tâm đến cậu ấy thế? Cậu ấy đang rất ổn nhé! Cậu ấy nhiều thủ đoạn lắm, khéo mẹ anh còn không phải đối thủ của cậu ấy cơ mà."
Mấy ngày nay hắn nghe được không ít trò hề, Lận Duy cũng chẳng giấu y mánh khóe của mẹ y dùng. Đây là lần đầu tiên Hoắc Kỳ Quân nhận ra anh bạn trai hiền lành của mình có bản lĩnh đến vậy.
Phó Tiểu Thanh hơi thả lỏng, bất mãn nói: "Đó là vì anh Lận Duy giỏi, chứ không phải lý do để anh đi gây chuyện khắp nơi! Tất cả những chuyện này đều do anh tùy hứng mà ra cả đấy, anh còn không biết xấu hổ mà ghen tuông cơ à!"
Nói xong vẫn chưa hả giận, cô ấy bồi thêm mấy câu nữa: "Trước đây anh cũng từng hỏi anh Lận Duy tại sao anh ấy lại đối xử tốt với em đúng không? Hoắc Kỳ Quân! Anh không biết xấu hổ à???"
"Nói thì cứ nói bình thường thôi, lớn tiếng thế làm gì?" Hoắc Kỳ Quân đuối lý, khí thế lập tức giảm xuống.
"Hừ!" Cuối cùng Phó Tiểu Thanh chỉ đáp lại bằng một tiếng hừ lạnh.
***
Cứ như vậy, một tháng nữa trôi qua, công việc của công ty cũng sắp kết thúc. Sau cuộc họp cổ đông đột xuất gần đây nhất, cuối cùng Hoắc Kỳ Quân cũng thuận lợi nắm quyền phát biểu trong Hoắc Thị.
Sau cuộc họp, hai mẹ con nhà họ Hoắc đều ăn ý chờ mọi người lần lượt rời đi, cho đến khi cả phòng họp chỉ còn lại hai người.
Sau khi bà Hoắc phát hiện ra mối quan hệ của y và Lận Duy, đây là lần đầu tiên bà ta nhìn thẳng vào mặt y: "Nếu con chỉ muốn gây sự để mẹ hối hận thì con đã đạt được mục đích rồi đấy."
Hoắc Kỳ Quân nghe vậy lập tức cảm thấy khó chịu. Từ đầu đến cuối, việc y dần nảy sinh tình cảm với Lận Duy chẳng liên quan gì đến những chuyện phiền lòng này cả!
"Chia tay với cậu ta đi." Bà Hoắc vẫn đang tự nhủ, "nhường nhịn" nói một câu như lẽ hiển nhiên: "Con đã trưởng thành rồi, dù mẹ có chấp nhận Phó Tiểu Thanh hay không cũng không thể ngăn cản quyết định của con. Nếu đã vậy con cứ tìm Phó Tiểu Thanh hoặc bất cứ người phụ nữ nào khác mà con thích về đi, sao phải tự làm khổ mình chứ..."
"Mẹ." Hoắc Kỳ Quân đột nhiên ngắt lời bà ta, cúi đầu mỉm cười rồi nói: "Lận Duy nói đúng, cậu ấy hiểu con hơn mẹ, con sẽ không bán mình chỉ để gây sự với mẹ đâu!"
Điều này khác hẳn lúc y quyết tâm theo đuổi Phó Tiểu Thanh, lúc đó chỉ là xúc động nhất thời, ảo tưởng đến nhanh đi cũng rất nhanh, không giống như lúc ở bên Lận Duy, y đã tự bẻ cong mình luôn rồi.
Hồi tưởng lại toàn bộ quá trình, Hoắc Kỳ Quân vẫn cảm thấy xấu hổ. Rõ ràng người yêu thầm là Lận Duy, nhưng cuối cùng người phải thấp thỏm lo âu lại y!
Y không muốn nghe mẹ mình hiểu lầm vì mớ thành kiến ấy nữa, nói một câu chặn đứng mọi lời khuyên nhủ của bà ta:
"Con thích cậu ấy."
Vô cùng, vô cùng, vô cùng thích.
Không thêm hai chữ này vào đã chút thể diện cuối cùng y muốn giữ lại rồi, dù bà Hoắc không muốn tin cũng có thể dễ dàng nhận ra sự nghiêm túc tràn ngập trong bốn chữ y nói.
Rời đi trong không vui vẻ điều nằm trong dự đoán.
Hoắc Kỳ Quân không hề bị ảnh hưởng. Khi trở về văn phòng, y tình cờ gặp Dư Dư đến xin thôi việc, y cố gắng thuyết phục vài câu cho có lệ rồi phê duyệt, đây chính là điều Lận Duy đã bàn bạc với y từ trước.
"Giúp tôi cảm ơn anh Lận nhé." Cuối cùng, Dư Dư nở nụ cười thoải mái với Hoắc Kỳ Quân, sau đó tự an ủi mình bằng một suy nghĩ méo mó... Có lẽ Hoắc Kỳ Quân là phần thưởng mà ông trời ban tặng cho một người tốt như Lận Duy, hoàn hảo một chút cũng là điều nên làm, Lận Duy xứng đáng, hắn ta không cần phải đố kị.
Hoắc Kỳ Quân luôn cảm thấy nụ cười của hắn ta có ẩn ý khác, y gật đầu với vẻ mặt không chút cảm xúc, sau đó vờ như đã quên hết mọi chuyện.
Sau ngày hôm đó, Hoắc Kỳ Quân hoàn toàn được tự do, cuối cùng cũng có thời gian để suy nghĩ về tiến triển trong mối quan hệ giữa y và Lận Duy...
Họ đã ôm, đã hôn, đã ngủ chung giường lâu như vậy, nhưng vẫn chỉ dừng lại ở đó. Không phải Hoắc Kỳ Quân không muốn mà là vì vấn đề trên dưới chưa rõ ràng, không tiện hỏi thẳng nên y vẫn cứ giữ mãi trong lòng.
Nhưng tại sao Lận Duy lại chẳng có vẻ vội vàng gì, cũng chưa bao giờ biểu lộ chút h*m m**n nào với chuyện này vậy...?