Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 27: Thích

Lận Duy cứ tưởng Hoắc Kỳ Quân sẽ bực bội, nhưng không ngờ Hoắc Kỳ Quân chỉ khẽ thở dài rồi không hỏi thêm gì nữa, cứ như y không hề ngạc nhiên trước sự im lặng của hắn vậy.

"Ánh mắt của cậu là sao đấy?" Hoắc Kỳ Quân nhìn hắn: "Tôi không trẻ con như cậu nghĩ đâu!"

Bắt Lận Duy thỏa mãn mọi mong muốn của y là điều không thực tế. Có lẽ Lận Duy đủ thích y và có thể cho y tất cả mọi thứ, nhưng niềm tin của hắn dành cho chuyện hai người ở bên nhau lại chẳng quan gì đến lượng tình cảm cả, Hoắc Kỳ Quân đã hiểu tại sao Lận Duy lại chần chừ đến vậy.

Tất nhiên y có thể thông cảm được, không còn vội vàng đòi hỏi một câu trả lời trong gượng ép nữa, y không muốn Lận Duy phải khó xử.

Trong khoảnh khắc này, sự khác biệt giữa yêu và không yêu được thể hiện rất rõ rệt, vậy mà người trong cuộc lại không hề nhận ra, chỉ cho rằng ánh mắt cảm thán của Lận Duy là do hắn đang quá ngạc nhiên mà thôi.

"Tôi không nghĩ cậu trẻ con." Lận Duy mỉm cười nói: "Chỉ hiếm khi nào thấy cậu kiên nhẫn với người khác như vậy, hơi bất ngờ."

"Cậu đâu phải người khác!" Hoắc Kỳ Quân lẩm bẩm, cố tình không để Lận Duy nghe thấy.

Hai người bước ra khỏi nhà hàng, Lận Duy nhìn giờ rồi hỏi y: "Cậu phải về công ty à?"

Thật ra Hoắc Kỳ Quân muốn ở lại với hắn thêm một lúc, dù sao bầu không khí bây giờ cũng thích hợp hơn hôm qua nhiều. Nhưng y mới vừa hạ quyết tâm nhanh chóng quét dọn trở ngại, giờ lại tỏ ra mê sắc quên việc, không làm việc đàng hoàng thì có hơi mất mặt.

Y im lặng một lúc, Lận Duy cũng hiểu y đang nghĩ gì, trong lòng hơi xao động, bèn nói: "Dù sao chiều nay tôi cũng không bận gì, nếu muốn về công ty thì tôi đi cùng cậu nhé?"

"Được." Tai Hoắc Kỳ Quân nóng bừng, y đồng ý ngay không chút do dự.

Cả buổi chiều, hai người thong thả ngồi trong văn phòng của Hoắc Kỳ Quân, Lận Duy kể lại những gì Dư Du đã nói với hắn hồi sáng nay, bà Hoắc biết chuyện thay đổi cổ phần và nhận ra y muốn lật địa vị người cầm quyền của bà ta nên đã lên kế hoạch gây áp lực lên Hoắc Kỳ Quân tại đại hội cổ đông hàng năm.

Trong trường hợp Hoắc Kỳ Quân sở hữu nhiều cổ phiếu hơn bà ta, bà ta phải khiến phía Hoắc Kỳ Quân mắc một số sai lầm trong khâu quản lý để y không đạt được mục đích của mình. Dù sao y cũng là con ruột của bà ta, bà ta không nỡ dồn y vào chỗ chết, vì thế bà ta chỉ đành liên lạc với Dư Du, ám chỉ hắn ta giữ chừng mực phối hợp cho tốt

Trong cốt truyện gốc, chuyện này không hề xảy ra vì bà Hoắc luôn có thể đàn áp Hoắc Kỳ Quân, nhưng giờ đây, vì sự can thiệp của Lận Duy, tình hình đã khác đi rất nhiều.

"Bà ấy càng sống càng thụt lùi mà!" Hoắc Kỳ Quân không nói gì nhiều về, y hai mươi mấy tuổi rồi, chưa đến mức không nhận ra mẹ mình là người thế nào.

Chỉ là y nghĩ một hồi bỗng bật cười: "Cậu nghĩ thử xem, nếu bà ấy biết cuối cùng tôi lại yêu cậu, bà ấy có hối hận vì lúc trước đã đối xử với Tiểu Thanh như kia không?"

Lận Duy lắc đầu: "Đúng là người ta dễ dàng thỏa hiệp và nhượng bộ hơn khi có điều so sánh, nhưng tôi nghĩ có thể bác ấy sẽ coi chuyện này là một cách cậu phản kháng bác ấy. Bác ấy rất hiểu cậu, sẽ không tin cậu thích người cùng giới thật đâu."

Hoắc Kỳ Quân nghe xong, dần ngừng cười: "Đừng nói là cậu cũng nghĩ vậy đấy nhé?"

Lận Duy không thèm để ý đến sự thay đổi sắc mặt của y, chỉ mỉm cười nói: "Đáng tiếc, tôi còn hiểu cậu hơn bác ấy, chút chuyện nhỏ này vẫn chưa đáng để cậu hy sinh sự trong trắng của mình."

Hoắc Kỳ Quân cạn lời, hắn nói cứ như thể y sắp bán mình vậy!

Phì phì phì!

Y tự so sánh xong tự cảm thấy ghê tởm, nhưng câu hỏi của Phương Duyệt Duyệt lại hiện lên trong đầu y. Quả thật y và Lận Duy vẫn chưa thống nhất được ai trên ai dưới, nhưng trước khi quan hệ của họ đạt đến bước đó, hấp tấp hỏi câu này chắc chắn sẽ khiến Lận Duy hiểu lầm y là người háo sắc.

Ngẫm nghĩ một hồi, y thấy vẫn nên tạm thời bỏ chuyện này qua một bên đã. Khó khăn lắm bầu không khí giữa hai người mới không còn "khó tả" nữa, y không cần tự tìm phiền phức cho mình làm gì cả.

Lận Duy không biết y đang nghĩ linh tinh gì trong dáng vẻ nghiêm túc xem tài liệu, nếu không chắc chắn hắn sẽ trêu chọc y vài câu cho xem.

Mặc dù có đôi khi hắn biết mình không nên nói những câu đùa mập mờ này với Hoắc Kỳ Quân, đổ thêm dầu vào mối quan hệ của hai người, nhưng Lận Duy thừa nhận, có lẽ khả năng tự chủ của hắn chưa được rèn luyện tốt, đôi khi hắn sẽ không thể kiểm soát được bản thân.

Đêm hôm đó khi họ về nhà, chiếc xe của Lận Duy sắp sửa chạy thẳng vào gara, hai người bỗng phát hiện ra điều gì đó không ổn, đèn trong phòng khách nhà Hoắc Kỳ Quân đang bật sáng.

Lận Duy và Hoắc Kỳ Quân nhìn nhau, nhướng mày nói: "Ngoài tôi ra, người duy nhất có thể tự do ra vào nhà cậu cũng chỉ có bác gái thôi."

Có vẻ đây là chút quan tâm cuối cùng dành cho đứa con trai cưng trước khi bà ta ra tay. Nếu Hoắc Kỳ Quân chịu nhượng bộ, có lẽ mọi sóng gió sẽ tan biến như chưa từng xuất hiện.

"Xuống xe trước đi, tôi đỗ xe rồi tìm cậu sau." Lận Duy bình tĩnh nói.

Cánh tay đang tháo dây an toàn của Hoắc Kỳ Quân bỗng khựng lại, sau đó cau mày: "Cậu đừng qua đó, kẻo bà ấy lại làm cậu bị thương."

Lận Duy cười: "Trong lòng bác ấy, tôi không hề có "tiền án" nào cả, thậm chí bác ấy còn không biết con trai mình đã ngủ trên giường tôi hai ngày nay rồi cơ, cậu chột dạ thay tôi làm gì?"

"Cậu quên chuyện cậu chuyển nhượng cổ phần cho tôi rồi à?" Nghe Lận Duy dùng những lời này để miêu tả mối quan hệ hiện tại của họ, mặt Hoắc Kỳ Quân nóng bừng, bất mãn nói: "Cậu công khai đứng về phía tôi chẳng khác nào công khai đối nghịch với bà ấy, bà ấy đối xử tốt với cậu mới là lạ đấy!"

"Cậu đoán sai rồi." Lận Duy phân tích cho y: "Cậu đối đầu với bác ấy chỉ là chuyện nhất thời. Về bản chất, dù bác ấy có làm gì thì mục đích luôn là đối xử với cậu thật tốt theo cách riêng của mình, cho nên bác ấy sẽ không bao có thái độ thù địch với một người bạn luôn bên ở cạnh con trai mình vô điều kiện đâu."

"Vậy thì tốt." Hoắc Kỳ Quân bán tín bán nghi bước xuống xe.

Sau khi đỗ xe vào gara, Lận Duy còn tranh thủ hỏi hệ thống xem bà Hoắc đang chạy tiến độ tới đoạn nào rồi.

[Bà ta vẫn đang tìm kiếm Phó Tiểu Thanh khắp thế giới ấy.] Hệ thống cũng cảm thấy khó hiểu trước sự kiên trì của bà ta. Dường như bà ta được thiết lập sẵn một chương trình để chia rẽ Phó Tiểu Thanh và Hoắc Kỳ Quân, khi làm vậy, bà ta hoàn toàn không để ý đến diễn biến thực sự của hiện thực.

[Cho dù sau này bà ta có tìm thấy Phó Tiểu Thanh, chụp ảnh rồi ném trước mặt Hoắc Kỳ Quân, em sợ có khi Hoắc Kỳ Quân còn vô thức hỏi đây là ai luôn ấy?]

[Không đến mức đó đâu.] Lận Duy dối lòng bênh vực anh bạn trai đã nhanh chóng có người khác của mình.

[Ngài cứ mù quáng đi!] Hệ thống tuyên bố nó ghét mùi chua của tình yêu!

Thật ra, dù Hoắc Kỳ Quân chưa quên mất Phó Tiểu Thanh trông như thế nào, nhưng khi bà Hoắc nhắc lại cái tên này với giọng điệu hận y không hiểu cho lòng mình, cảm xúc đầu tiên dâng lên trong lòng y lại là hoang đường.

Như kiểu y đã tốt nghiệp trung học từ lâu, đang chờ báo cáo lên đại học sau kỳ nghỉ hè nhưng mẹ y bỗng nhiên quan tâm đến y, nghiêm khắc hỏi y đã làm xong bài tập hè tiểu học chưa...

Điều nực cười hơn nữa cả là, sau khi biết y không làm bài tập hề này, mẹ y còn định "đánh" y một trận vì "thương y". Y có giải thích cũng vô ích, chỉ có thể chịu đòn.

Lúc Lận Duy đến, quả nhiên hai mẹ con họ đang cãi nhau. Nhưng đúng như Lận Duy đã đoán trước, thái độ của bà Hoắc đối với hắn vẫn còn khá tốt, bà ta sẽ không ghét ai giúp đỡ con trai mình vô điều kiện, càng không làm ra loại chuyện ngu ngốc như xua đuổi người giúp con trai mình hết lòng rời đi.

"Bác ơi, tính A Kỳ là thế đấy, bác đừng chấp cậu ấy, đừng nổi nóng kẻo lại hại sức khoẻ." Lận Duy mỉm cười bước đến, vừa mở miệng đã bênh vực Hoắc Kỳ Quân theo thói quen, hành động của hắn còn giống người nhà hơn cả mẹ Hoắc Kỳ Quân.

Bà Hoắc sững sờ một lúc, Hoắc Kỳ Quân vốn đang mang vẻ mặt u ám lại cười khẽ.

"Cậu ấy nói đúng, tính con vậy đấy, mẹ bao dung con chút nhé!" Y cố tình nhếch mép lặp lại lần nữa.

Bà Hoắc hừ một tiếng, không hề lay chuyển, ban đầu bà ta vẫn muốn giữ lại chút thể diện, đến gặp y cho có lệ thôi. Suy cho cùng, bà ta không trông chờ vào việc đứa con trai cứng đầu của mình sẽ chịu thua nữa rồi, chỉ cần Hoắc Kỳ Quân không chịu tiết lộ tung tích của Phó Tiểu Thanh, bà ta sẽ không bỏ cuộc.

Nếu đã đạt được mục đích rồi thì không việc gì phải ở lại nữa, bà ta bỏ lại một câu "Con liệu mà xử lý" rồi đứng dậy bỏ đi.

Lận Duy định tiễn bà ta đi, nhưng bị Hoắc Kỳ Quân kéo lại.

"Dù cậu có lễ phép với bà ấy thế nào, bà ấy cũng chẳng thay đổi ý định của mình đâu." Hoắc Kỳ Quân hiểu rõ điều này và không muốn Lận Duy lãng phí tình cảm của hắn nữa.

"Tôi lịch sự với bác ấy chỉ vì bác ấy là mẹ của cậu thôi." Lận Duy nói thật, hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc làm hài lòng bà Hoắc để thay đổi hướng đi của sự việc. Cốt truyện gốc đã đưa kết quả rồi, bà ta thà chết chứ không chịu chấp nhận việc Hoắc Kỳ Quân "chà đạp" hôn nhân và cuộc sống của mình.

Hoắc Kỳ Quân lại nghe ra ý khác, chẳng phải đây là lời thổ lộ lập lờ của của Lận Duy đó sao?

Lúc này, trong phòng khách chỉ còn hai người, y nghĩ vậy, tâm trạng tự nhiên tươi tắn hẳn lên. Y kéo Lận Duy ngồi xuống bên cạnh, rồi bước một qua chân hắn, ngồi lên đùi hắn.

Rõ ràng tư thế này thân mật hơn lúc ngủ chung giường nhiều. Khi bị y kéo ngồi xuống ghế sô pha, Lận Duy không hề phản kháng, nhưng hắn không thể ngờ đến việc Hoắc Kỳ Quân lại ngồi thẳng lên đùi mình, hành động này chẳng khác nào tự chui vào lòng hắn.

Hệ thống hùng hổ offline.

Hoắc Kỳ Quân vốn chỉ định giả ngầu chút thôi, không ngờ tư thế này lại... Giờ đã lỡ ngồi như vậy rồi, tim y bỗng đập loạn xạ, mất hết cả bình tĩnh.

"Này, cậu..." Hoắc Kỳ Quân cố gắng bắt chuyện: "Cậu... Từ khi nào... Ừm..."

Y định hỏi Lận Duy thích mình từ khi nào, nhưng nói được một nửa lại phát hiện hình như trước giờ Lận Duy chưa từng thừa nhận hắn thích y, tuy ai cũng có thể nhìn ra được, nhưng hỏi như vậy lại có vẻ hơi tự mình đa tình.

"Thôi bỏ đi..." Không hỏi nữa!

Hoắc Kỳ Quân vừa ngượng vừa bực, quen được anh bạn trai chỉ lặng thầm đối xử tốt với mình còn không chịu nói ra thành lời cũng có cái khổ riêng, chứ đâu phải y có phúc không biết hưởng!

Lận Duy nhìn biểu cảm thay đổi liên tục của y, còn cảm thấy y thật đáng yêu, như thể mọi suy nghĩ của y đều hiện rõ trên mặt, hắn vừa nhìn là biết rồi.

Hắn siết chặt bàn tay đang đặt sau eo Hoắc Kỳ Quân: "Muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi."

Khi nói ra điều này, bản thân Lận Duy cũng hơi bất ngờ về độ chiều chuộng mình dành cho y.

Nếu Hoắc Kỳ Quân hỏi lại, có lẽ hắn sẽ nói với y rằng hắn đã thích y từ kiếp trước rồi. Tuy hai kiểu thích này không cùng khái niệm, nhưng nếu hắn nói điều này với Hoắc Kỳ Quân thật, vậy chứng tỏ tình cảm của hắn dành cho y chính là kiểu Hoắc Kỳ Quân muốn.

Trăm sông đổ về một biển, cũng có thể quy làm một.

Dù hắn có bao nhiêu lời bào chữa, chúng cũng không chân thành bằng lời hắn muốn nói với y lúc này.

"Không hỏi nữa à?"

"..."

Thấy Hoắc Kỳ Quân im lặng, Lận Duy mỉm cười, kéo y lại gần hơn nữa, lúc này ngay cả hơi thở của hai người cũng quyện vào nhau.