Lận Duy sững sờ vì nụ hôn bất ngờ của y, nhưng cũng chính vì vậy mà hắn cảm thấy, Hoắc Kỳ Quân đang nghiêm túc biến sự bốc đồng và rung động nhất thời dành cho hắn thành tình yêu thật sự.
Điều này rất khó tin.
Hắn há hốc mồm, nhưng không biết phải nói gì phải, cuối cùng hắn chọn im lặng, chỉ có thể đưa tay xoa đầu Hoắc Kỳ Quân để xua đi sự ngượng ngùng hành động liều lĩnh này gây ra.
Nhưng Hoắc Kỳ Quân lại không hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào, tim y đập chậm lại sau một hồi hoảng loạn, thậm chí bây giờ y còn háo hức, nghĩ rằng họ có thể thử thêm một mức nữa. Vì vậy, trước khi Lận Duy kịp rút tay về, y đã đưa tay ra nắm lấy cổ tay đối phương, dùng sức kéo mạnh...
Nhưng không kéo được.
Y ngạc nhiên ngước mắt lên, đúng lúc thấy Lận Duy đang nhướng mày nhìn mình với ánh mắt đầy kinh ngạc.
"Xin cậu, cậu đừng làm loạn nữa!" Sau khi nhìn nhau một lúc, Lận Duy bất đắc dĩ nói ra câu này, giọng điệu rất dịu dàng như thể sợ y nghĩ nhiều.
Hoắc Kỳ Quân lại chỉ nghe thấy Lận Duy dịu dàng nói "xin cậu" với mình, nhịp thở của y nháy mắt trở nên gấp gáp, y khăng khăng: "Nếu tôi bảo không thì sao?"
Y cố chấp tăng lực, kéo Lận Duy về phía mình khiến hắn loạng choạng, phải vội vàng vịn vào vai y mới đứng vững được, còn y thuận thế ôm lấy eo hắn.
"Tôi còn muốn thử cái khác nữa cơ, không được à?" Y nghĩ Lận Duy thích mình trước nên suy bụng ta ra bụng người, hỏi mà không sợ gì cả.
Lận Duy cạn lời cảm nhận sức lực của cánh tay đang vòng qua eo mình, may sao lúc Hoắc Kỳ Quân đột nhiên hôn hắn, hệ thống đã hét lên một tiếng rồi tự động offline, nếu không tư thế này chắc chắn sẽ khiến nó cười chết mất.
Hắn định gỡ tay Hoắc Kỳ Quân ra, nhưng rõ ràng cậu ấm đang say men tình kia không muốn buông. Lận Duy bất lực, chỉ có thể giữ chặt vai y, nhân lúc y không kịp phòng bị, hắn cúi xuống, nhấc bổng Hoắc Kỳ Quân đang ngồi trên giường lên, ném ra giữa giường.
"Đương nhiên... Là không."
"?"
Thấy y vội vàng bật dậy như bị ga trải giường làm bỏng, vẻ mặt hơi bực bội, Lận Duy bật cười, đứng bên mép giường phẩy phẩy tay cái rồi để lại một câu: "Tôi còn việc phải làm, cậu đi rửa mặt nghỉ ngơi sớm đi!"
Sau đó hắn lập tức bước ra khỏi phòng như không có chuyện gì xảy ra.
Hoắc Kỳ Quân nhìn bóng lưng hắn khuất dần sau cánh cửa, bực bội nằm ngửa ra giường, một lúc sau, dường như y đã nhận ra mình vừa làm điều ngu ngốc gì, y đưa tay tháo kính, lấy tay che mặt thở dài.
Lúc này, y xấu hổ không dám gặp ai, còn hối hận vì đòi ở chung phòng với Lận Duy.
Mãi đến khi tắm rửa, sấy tóc xong nằm lên giường ngủ, Lận Duy vẫn chưa về.
Sáng hôm sau, mắt Hoắc Kỳ Quân vẫn chưa mở, việc đầu tiên y làm khi thức dậy là đưa tay sờ chỗ bên cạnh, quả nhiên vẫn trống không.
"Chậc!" Y không khỏi bĩu môi, dũng khí kéo y ngủ cùng, còn tháo cà vạt che mắt y tối qua bay đâu mất rồi???
Sau khi rửa mặt xuống lầu, Hoắc Kỳ Quân phát hiện Lận Duy không những không về ngủ mà mới sáng ra đã đi mất rồi. Y ngồi một mình trên bàn ăn, ăn bữa sáng Lận Duy để lại, lẳng lặng suy nghĩ miên man, cuối cùng cũng rút ra được một kết luận tùy tiện nhưng lại đúng mới tài.
Hình như mỗi lần y chủ động, Lận Duy đều vô thức lùi về sau, thậm chí còn khuyên y nên suy nghĩ lại. Chỉ khi y tỏ ra hơi mất mát hoặc yếu thế lúc cơ thể có vấn đề, Lận Duy mới phá lệ chiều theo y.
Người này đối xử với y tốt như thể y là độc nhất vô nhị, nhưng chưa bao giờ thực sự nghĩ đến việc ở bên cạnh y. Hoắc Kỳ Quân bỗng hiểu ra vài phần.
Y vẫn luôn phạm phải sai lầm tương tự, y luôn quá coi trọng tình cảm của mình mà không nghĩ đến hậu quả. Phó Tiểu Thanh đã phải trả giá cho sự thiếu suy nghĩ của y, chính Lận Duy là người ra mặt dọn dẹp mớ hỗn độn đó giúp y, vì vậy, Lận Duy quá hiểu tính cách của y.
Nói rõ hơn, có lẽ trong mắt Lận Duy, thật ra việc y thích hắn cũng chẳng khác gì lúc y theo đuổi Phó Tiểu Thanh, hắn thấy tất cả những thứ này đều chỉ là trò trẻ con.
Vì vậy, hắn không muốn dây dưa quá nhiều, kẻo lại khiến mọi chuyện đổ vỡ, đến mức làm bạn cũng thấy ngượng ngùng.
Sau khi tự vấn bản thân, cuối cùng Hoắc Kỳ Quân cũng thoát khỏi tâm trạng yêu đương mù quáng, quyết định tạm thời không quấy rối hắn nữa. Việc bây giờ y nên tập trung dồn hết sức lực vào là loại bỏ mọi rào cản để y và Lận Duy có thể ở bên nhau.
Vốn dĩ hôm nay Hoắc Kỳ Quân không cần đi làm, nhưng y vẫn đến công ty. Dư Du không có ở đó, Hoắc Kỳ Quân mới nhớ ra tối qua Lận Duy đã nói hôm nay hắn sẽ gặp Dư Du. Tối qua nghe được chuyện này, y cũng không thấy có gì to tát, giờ hình ảnh hai người này giả vờ hẹn hò hiện lên trong đầu, y bỗng cảm thấy không quá thoải mái.
May mà y biết mình không thể để Lận Duy cảm thấy mình không đáng tin nên đã cố kìm nén ý định gọi điện gây sự với hắn.
Nhưng y cố nhịn, cố không nhúc nhích lại có người giục y phải nhúc nhích.
Vừa đến công ty chưa được bao lâu, điện thoại của y rung lên liên hồi, y cầm lên xem thì thấy toàn là ảnh do Phương Duyệt Duyệt gửi đến...
Ảnh Lận Duy và Dư Du gặp nhau ở quán cà phê được chụp ở một góc rất lén lút. Tuy Hoắc Kỳ Quân biết rõ giữa hai người không có gì, nhưng nhìn thấy vẫn cảm thấy không thoải mái.
"Chuyện gì thế! Đó là bạn trai anh phải không???"
Phương Duyệt Duyệt thấy y không trả lời, còn vội vàng gọi điện thoại đến.
Hoắc Kỳ Quân day day lông mày: "Sao cô lại đụng mặt bọn họ được thế?"
"Đây là thứ cần quan tâm à???" Phương Duyệt Duyệt kích động đến mức gần như lắp bắp: "Sao thế??? Bạn trai anh không chịu nổi tình yêu trong sáng nữa nên ngoại tình với trợ lý của anh à?????"
Hôm đó cô ấy đến Hoắc Thị, người đầu tiên tiếp đón cô ấy là Dư Du, đương nhiên cô ấy nhận ra khuôn mặt này, thậm chí cô ấy còn nhớ Lận Duy đã nhìn Dư Du thêm vài lần, Hoắc Kỳ Quân còn ghen nữa mà!
Trời ơi, đúng rồi!!!
Hoắc Kỳ Quân nghẹn lời, một lúc sau mới nói: "Cậu ấy đã nói chuyện gặp Dư Du với tôi từ tối qua rồi, cô đừng làm ầm lên nữa, Lận Duy không phải loại người đó, chuyện này hơi phức tạp, tạm thời tôi không thể giải thích với cô được."
"À~ Hiểu rồi!" Phương Duyệt Duyệt hơi thả lỏng, nhưng vẫn tò mò: "Vậy hai anh tiến triển đến đâu rồi?"
"Vẫn thế thôi, cậu ấy còn giữ mình hơn cả thánh nhân nữa, tôi biết làm sao được!" Hoắc Kỳ Quân biết mình không nên nói những lời này với con gái, nhưng nghĩ đến chuyện mất mặt hôm qua, y vẫn không nhịn được câu than thở.
"Nhưng chắc phải có lý do gì chứ?" Phương Duyệt Duyệt chợt nảy ra ý tưởng: "Chẳng lẽ hai người vẫn chưa quyết định ai trên ai dưới à?"
"..." Hoắc Kỳ Quân sững sờ, câu này có thể hỏi thẳng thừng vậy luôn à? Nhưng nghĩ lại, hình như y chưa từng nghĩ đến vấn đề này, chủ yếu là vì... Tiến triển của y và Lận Duy không nhanh như Phương Duyệt Duyệt nghĩ.
Nhưng xem ra y có thể bắt đầu suy nghĩ rồi.
Lận Duy tốt tính như vậy, chắc sẽ không tranh giành chuyện ai ở trên với y đâu nhỉ?
"Nói thật, trông hình như anh và bạn trai anh đụng số* rồi, anh nhìn anh ấy và và trợ lý Dư đi, nhìn cái là nhận ra ai trên ai dưới ngay." Phương Duyệt Duyệt cố ý nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm thì hai anh cao ngang nhau phải không?"
*công(1) yêu trúng công, thụ (0) gặp trúng thụ 😂
Đâu chỉ có thế, Lận Duy còn có thể dễ dàng bế ngang y lên, không hiểu một người trông nho nhã như hắn lấy sức trâu đấy từ đâu ra.
"Chiều cao không phải vấn đề của cậu ấy." Hoắc Kỳ Quân bướng bỉnh nói: "Tôi cũng không thích người lùn!"
"Anh tự tin như thế là tốt." Ở đầu dây bên kia, Phương Duyệt Duyệt trợn trắng mắt.
"Ý cô là sao?" Hoắc Kỳ Quân nhạy bén nhận ra cô ấy có điều muốn nói.
"Hì hì, đoán xem?"
"..."
Thôi bỏ đi, chấp trẻ con làm gì!
Hoắc Kỳ Quân cúp máy, tập trung làm việc. Không lâu sau, Lận Duy gọi đến hỏi y có nhà không, có muốn ăn cơm cùng nhau không.
"Cậu hẹn hò với Dư Du xong rồi à?" Y vẫn không nhịn được, móc mỉa một câu.
"Ừ, giờ tìm cậu hẹn hò tiếp này. Có đi không?" Lận Duy cười, không những không giải thích mà còn cố tình trêu chọc y.
"Đi đâu?" Hoắc Kỳ Quân cố nhịn.
Lận Duy báo địa chỉ, chính là nơi Phương Duyệt Duyệt vừa tố cáo với Hoắc Kỳ Quân. Hoắc Kỳ Quân hơi khó chịu, nhưng nghĩ đến việc Lận Duy phải đối phó với Dư Du cả buổi sáng chỉ để giúp y, y cũng không tiện bảo hắn đổi địa điểm.
"Cậu đợi ở đó đi, tôi đến ngay đây."
"Ừ, lái xe cẩn thận." Đầu dây bên kia nhẹ giọng dặn dò.
"Ờ." Mặt Hoắc Kỳ Quân hơi nóng lên, cũng không biết câu quan tâm hời hợt bình thường của Lận Duy sao lại làm y vui đến vậy,
Có những cảm xúc khó hiểu thật sự!
Đến nơi, y không ngờ Phương Duyệt Duyệt vẫn chưa đi, còn đang trò chuyện với Lận Duy. Vẻ mặt hớn hở ban đầu của Hoắc Kỳ Quân xị xuống, vội vàng bước tới ngồi cạnh Lận Duy.
"Sao cô còn ở đây?" Hoắc Kỳ Quân không khách khí gõ bàn.
"Bạn trai anh thấy tôi nên mời tôi ngồi cùng, dù sao tôi cũng đã giúp anh rất nhiều mà. Nhìn thái độ của anh ấy khi đối xử với tôi kia kìa, tự kiểm điểm lại bản thân đi, OK?" Phương Duyệt Duyệt không chiều tính khí cậu ấm của y giống Lận Duy được.
Nhưng nghe cô ấy nói vậy, Hoắc Kỳ Quân lại không hề thấy khó chịu chút nào, chỉ hơi nhếch môi.
Phương Duyệt Duyệt lập tức nhận ra, mấy câu mình vừa nói chắc khác nào đang đang nhắc y, khiến y sướng điên lên được.
Lận Duy tỏ ra lịch sự với cô ấy vì cô ấy đã giúp đỡ y, câu này được thốt ra từ miệng một người ngoài cuộc như cô ấy, Hoắc Kỳ Quân không đắc ý mới lạ!
Phương Duyệt Duyệt vốn định ngồi lại chào hỏi hai người họ một lúc rồi đi, nhưng giờ cô ấy như bị dính chặt vào ghế, dù Hoắc Kỳ Quân đưa mắt ra hiệu thế nào cũng giả vờ như không thấy.
Lận Duy thấy hết cảnh hai người họ "mắt đi mày lại", nhưng không hề đuổi người đi. Phương Duyệt Duyệt là một cô gái tốt, Hoắc Kỳ Quân có một người bạn như vậy cũng không tệ.
Nhưng đến cuối bữa ăn, Phương Duyệt Duyệt lại thấy hối hận, tên điên Hoắc Kỳ Quân này gọi một đĩa tôm to đùng ra rồi không động đũa miếng nào, mắt Phương Duyệt Duyệt sắp trợn trắng rồi, nếu không muốn bóc vỏ tôm thì sao không gọi một đĩa tôm bóc sẵn đi? Rõ ràng thế ai không nhìn ra thì hiến mắt đi là vừa rồi!
Cô ấy cá dám cá, chắc chắn Lận Duy đã hiểu ý, hắn biết Hoắc Kỳ Quân đang giở trò nhưng chỉ cười nhẹ rồi chịu khó bóc mười mấy con tôm bỏ vào bát cho y!
Phương Duyệt Duyệt nhìn với khuôn mặt đầy dấu chấm than, đôi khi ông trời đúng là không có mắt, sao một tên trẻ con như Hoắc Kỳ Quân lại có anh bạn trai tốt bụng đến vậy cơ chứ???
Cuối cùng, Hoắc Kỳ Quân thắng cuộc, Phương Duyệt Duyệt ăn xong lập tức nóng lòng muốn rời đi, cô ấy không thể chịu nổi nữa!
Sau khi cô ấy đi, Hoắc Kỳ Quân a lên một tiếng rồi bị Lận Duy vạch trần: "So đo với con gái vui lắm hả?"
"Ai bảo cô ấy cố tình làm bóng đèn chọc tức tôi!" Hoắc Kỳ Quân không hề cảm thấy xấu hổ, còn tự hào là đằng khác: "Cậu chê tôi so đo với con gái mà còn phối hợp với tôi làm gì?"
"Nghĩa vụ của bạn trai tập sự chăng?" Lận Duy nhún vai, thản nhiên trả lời.
Hoắc Kỳ Quân cười: "Cũng biết điều đấy! Vậy... Cậu có muốn chuyển lên chính thức không?"
"..." Lận Duy đột nhiên im lặng.
Y nói chuyện vẫn thiếu suy nghĩ y như trước.