"Cậu có biết mình đang nói cái gì không hả?"
"Tôi biết."
...
[Aaaaaaaaaa!!!!]
[Ngài có biết mình đang làm gì không đấy???]
[Chủ nhân!!!]
Đã gần một tiếng trôi qua kể từ khi Hoắc Kỳ Quân nói ra câu đó, hệ thống vẫn liên tục phát ra những tiếng thét chói tai trong đầu Lận Duy như bị nhiễm virus.
[Tự nhiên ngài bị điên rồi hả???]
[Tại sao ngài lại đồng ý!!!]
Lận Duy day day thái dương, không bịa ra lý do kịp, đành phải thành thật nói: "Anh không hề có ý định đồng ý, nhưng nãy thấy cậu ấy như vậy, anh chỉ... Không thể nói lời từ chối, cậu có thể hiểu được... Sự khác biệt trong đó không?"
[Em hiểu, ngài mới là người không hiểu ấy!!!]
[Bây giờ ngài không nỡ từ chối người ta, sau này sẽ không nỡ chia tay, cuối cùng sẽ không nỡ rời đi!]
Hệ thống nhớ lại những ngày tháng nuôi mèo sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở thế giới trước, chỉ cảm thấy nó sắp bị lỗi mã hoá vì lo lắng.
[Anh ta không còn là mèo của ngài nữa, giờ anh ta là người rồi, là người đấy! Anh ta có thể sống rất lâu đấy!!!]
Lận Duy nghe nó lải nhải không ngừng, thấy nó lo lắng quá độ rồi, chỉ có thể khô khan an ủi: [Cậu lạc quan lên tí đi, có khi không phải chờ lâu như vậy đâu?]
[Shhhhh!]
Hệ thống hiểu lầm, lập tức phát ra tiếng hít sâu máy móc, giọng điệu đột nhiên trở nên do dự, đáp: [Cũng không cần phải tàn nhẫn như vậy... Đâu?]
Nói xong, hình như nó vẫn thấy lời của mình quá xui xẻo, vội vàng nói: [Phì phì phì! Không kiêng kị gì hết! Mèo nhà mình sẽ sống lâu trăm tuổi!]
Lận Duy không biết nên mắng nó vì khả năng thấu hiểu kém cỏi hay nên thấy khó hiểu vì sao một sản phẩm công nghệ cao lại mê tín dị đoan đến vậy.
[Ý anh là, bây giờ cậu ấy chỉ muốn thử thôi, sau thời gian thử chưa chắc đã thành chính thức, hiểu chưa?]
[...]
Hiểu rồi, nhưng không ảnh hướng đến việc hệ thống nghĩ đây chỉ là biện minh. Hoắc Kỳ Quân trông như sắp phát điên vì tình rồi kia kìa! Ôi, chắc chắn chủ nhân của nó cũng đang không được tỉnh táo cho lắm!
Nhưng dù vậy, nó cũng không hỏi ra việc nhỡ Hoắc Kỳ Quân nhất định phải có được hắn thì sao, bởi vì rõ ràng lúc này Lận Duy sẽ không thể cho nó câu trả lời chính xác.
Đôi khi, cảm xúc là thứ vô lý và không đáng tin cậy. Trong số liệu phân tích của hệ thống qua nhiều thế giới, nó giống như một điều bất khả kháng, bằng một cách thần kỳ nào đó, nó có thể thúc đẩy con người làm những điều mà họ sẽ không bao giờ làm khi tỉnh táo.
Đôi khi, thậm chí nó còn có thể điều khiển cả hệ thống.
Thật kinh khủng!
Lận Duy thở phào nhẹ nhõm khi thấy hệ thống cuối cùng cũng bình tĩnh lại, vì hắn rất hiếm khi do dự, lúc Hoắc Kỳ Quân hỏi hắn có muốn thử không, tâm trạng của hắn phức tạp đến mức đến hắn cũng khó có thể xác định được. Hắn biết mình không nên đồng ý, nhưng lời từ chối đã bị cảm giác muốn bảo vệ đối phương chặn lại, hắn không thể thốt ra dù chỉ nửa chữ.
Trước đây hắn không hề biết mong muốn bảo vệ dành cho Hoắc Kỳ Quân lại mãnh liệt đến vậy. Nhưng nghĩ đến mười năm nuôi nâng, dường như điều đó cũng trở nên dễ hiểu hơn nhiều.
Lận Duy chỉ có thể tự thuyết phục mình, dù cuối cùng hiểu lầm này bắt nguồn từ đâu, tại sao Hoắc Kỳ Quân lại nảy sinh ý nghĩ như vậy, thì ngay từ ban đầu hắn cũng đã nói dối, hắn không hề oan, dù lý do hắn nói dối cũng liên quan đến Hoắc Kỳ Quân.
Còn việc hắn thích đàn ông có phải nói dối hay không ấy à? Thật ra hắn chưa bao giờ thích người khác giới, ít nhất trong đêm qua, khi Hoắc Kỳ Quân ngủ cạnh hắn, hắn không hề cảm thấy khó chịu khi biết đối phương có thể có tình cảm đó với mình.
Nếu hắn đã không muốn từ chối, vậy có lẽ bản năng đã quyết định thay hắn, Lận Duy không thể phản kháng, chỉ có thể chấp nhận.
Vậy cứ thử xem sao.
Có lẽ đúng như hắn nói, sau thời gian thử chưa chắc đã trở thành chính thức, dù sao sau khi hắn đồng ý, Hoắc Kỳ Quân vẫn còn ngơ ngác, lúc bình tĩnh lại thì vội tìm cớ chuồn đi ngay.
Lận Duy hiểu sự thay đổi đột ngột trong mối quan hệ này khiến y mất tự nhiên, nhưng hắn không định giúp y thích nghi. Nếu cuối cùng Hoắc Kỳ Quân phát hiện y vẫn không thể chấp nhận thì cũng chỉ là "chuyện vốn nên như vậy" mà thôi.
Hắn nghĩ rất hay, nhưng đáng tiếc, đến buổi tối, sự "lạc quan" này đã đột ngột kết thúc khi Hoắc Kỳ Quân bỗng gọi điện cho hắn, bảo hắn sang nhà bên giúp y thu dọn đồ đạc để chuyển sang nhà hắn.
"Thế cậu đợi một chút nhé, tôi dọn một phòng cho cậu." Lận Duy dừng lại một lát rồi nói tiếp.
Ở đầu dây bên kia, Hoắc Kỳ Quân trả lời hắn bằng giọng điệu vô cùng trách móc: "Chẳng lẽ cậu không thể... Cho tôi ở phòng cậu được ư???"
Họ đã ngủ chung giường một đêm rồi, y cũng đâu có từ chối! Nếu muốn từ chối thì đã từ chối ngay từ lúc Lận Duy giữ y lại rồi! Ngốc quá đi mất!
Lận Duy giả ngu thất bại, còn cảm thấy buồn cười câu nói bóng gió của y, cũng không biết cái sự tự tin mình là đứng đầu thế gian này tới từ đâu nữa.
"Cậu đừng hối hận là được." Hắn suy nghĩ một hồi nhưng vẫn đồng ý, với phản ứng của Hoắc Kỳ Quân lúc ban ngày, ngủ chung giường chắc chắn sẽ không còn cảm giác như đêm qua.
"Không hề!" Hoắc Kỳ Quân giục hắn: "Mau tới đây!"
"Được."
Lận Duy cúp điện thoại, đi sang nhà bên cạnh, vừa vào cửa đã thấy Hoắc Kỳ Quân xách túi từ tầng hai đi xuống. Thấy hắn, y suýt nữa bước hụt, vội vàng bám lấy lan can mới đứng vững được.
"Nếu cậu vẫn chưa quen thì chúng ta cứ ở riêng trước đã nhé?" Lận Duy khoanh tay trước ngực nhìn y, chân thành khuyên nhủ.
Hoắc Kỳ Quân cảm thấy mất mặt, tai đỏ bừng, nhưng vẫn cố chấp: "Có gì đâu mà chưa quen, vừa rồi tôi chỉ đứng không vững thôi!"
"Xuống cầu thang phải cẩn thận chứ." Lận Duy lắc đầu, bước lên cầm đồ trong tay y, nhìn cậu ấm đứng đơ ra đó, ánh mắt mông lung không biết nhìn đi đâu, hắn thở dài hỏi: "Còn gì nữa không?"
"À, có một thứ nho nhỏ nữa, trên giường ấy." Hoắc Kỳ Quân cảm thấy hơi khó thở.
Y thật sự không rõ hôm nay và hôm qua có gì khác biệt, tại sao ở trước mặt Lận Duy y bỗng trở nên nhạy cảm đến thế, ngay cả thở cũng ngại quá lớn tiếng, chưa kể đến trái tim còn đang đập loạn xạ, sợ đứng quá gần Lận Duy sẽ nghe thấy mất.
Sao bạn thân thích mình và bạn trai thực tập lại khác nhau nhiều đến vậy chứ...
Còn chưa kịp hiểu ra lý do, Lận Duy đã dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán y, cắt ngang suy nghĩ miên man của y: "Vậy lên lấy đi."
"À!" Hoắc Kỳ Quân nghẹn lời vì thái độ lạnh nhạt của hắn, động tác cũng trở nên tự nhiên hơn chút, quay người đi lên lấy vài món đồ cuối cùng.
Khi sắp xếp đồ đạc vào phòng ngủ của Lận Duy, Hoắc Kỳ Quân nhìn tủ quần áo và giường đã bị mình chiếm nửa diện tích, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cảm xúc kỳ lạ đan xen giữa yên ổn và bất an, nhưng y còn chưa kịp cảm thấy hoảng hốt thì những cảm xúc khó hiểu đó đã biến mất khi ánh mắt y đặt lên người hắn.
"Cậu nhìn tôi làm gì?" Lận Duy đang sắp xếp đồ đạc cho y, nhận thấy ánh mắt y cứ dán chặt vào mình, hắn phân tâm hỏi.
"Không có gì." Đương nhiên Hoắc Kỳ Quân sẽ không nói ra phát hiện vừa rồi của mình.
Y vẫn luôn biết Lận Duy rất đẹp trai, dù là Phó Tiểu Thanh hay Phương Duyệt Duyệt, tất cả những người phụ nữ từng gặp Lận Duy đều khen ngợi vẻ ngoài của hắn không ngớt lời.
Nhưng vừa rồi, dường như đó là lần đầu tiên cảm giác Lận Duy thật đẹp trai hiện hữu trong đầu y, khiến y không thể rời mắt được.
Nhưng rồi y lại nghĩ, giờ... giờ hắn là bạn trai y rồi, y nhìn hắn một lúc thì có gì sai? Dù có nhìn hắn cả ngày cũng không cần phải chột dạ!
Thế là giọng điệu của y hiên ngang trở lại: "Tôi không được nhìn cậu à?"
"Tôi đang sợ cậu xấu hổ còn gì? Không biết người mới chiều nay còn vội vàng tìm cớ chuồn đi mất vì không dám đối mặt với tôi là ai ấy nhỉ?" Lận Duy cười trêu chọc y.
Hoắc Kỳ Quân tức rồi, y tiện tay cầm gối ném vào người hắn, nhưng hình như Lận Duy đã đoán trước được hành động của y, hắn giơ tay bắt lấy rồi nhẹ nhàng ném trả về phía y.
"Ai không dám cơ! Chiều nay tôi có việc phải làm thật mà!" Tuy y đã bỏ chạy thật, nhưng cũng tìm được việc để làm. Y đổi cặp nhẫn Lận Duy mua ở tiệc từ thiện tối đó về thành hai chiếc nhẫn nam.
Khi làm vậy, y vô cùng phấn khích, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện lỡ chẳng may y và Lận Duy không đến được với nhau. Khi cầm thành phẩm trên tay, đầu óc đang nóng bừng của y dần nguội đi, nhận ra mình đã bỏ qua quá nhiều bước, cặp nhẫn chưa thể tặng đi được.
"Còn là chuyện gì thì tạm thời vẫn chưa thể nói cho cậu được." Y bồi thêm một câu.
Nghe như thể y đang cố kiếm cớ cho mình, thế mà còn không kiếm cho ra một cái cớ đàng hoàng. May mà Lận Duy luôn biết điểm dừng khi trêu chọc y, không bao giờ đi sâu vào vấn đề khiến y không thể xuống nước được.
"Nếu không muốn nói thì sau này có thể không nói luôn cũng được." Thậm chí Lận Duy còn an ủi y theo lý do của y nữa.
"Cậu thì hào phóng rồi!" Đáng tiếc Hoắc Kỳ Quân lại không mấy cảm động, khi là bạn, sự đúng mực của Lận Duy chắc chắn là ưu điểm, nhưng khi là người yêu nó lại cho y cảm giác hơi lạnh nhạt.
Lận Duy suýt bật cười trước sự không biết điều của y, giờ đã dọn dẹp gần xong rồi, hắn quay lại hỏi: "Cậu ăn tối chưa?"
"Ăn rồi." Lúc chờ nhẫn y đã ăn qua một ít, lúc y về thì trời đã tối hẳn: "Chẳng lẽ cậu vẫn đợi tôi về nên chưa ăn gì à?"
"Nằm mơ hả!" Lận Duy cười khúc khích, rồi nói: "Vậy cứ tự nhiên, hết việc rồi!"
Nào ngờ vừa nói xong câu đó, căn phòng im lặng mất mười nhịp thở.
"Ngoài việc bảo tôi ăn cơm cho đàng hoàng, cậu không còn gì khác muốn nói với tôi à?" Hoắc Kỳ Quân nheo mắt nhìn hắn.
Lận Duy sờ sờ mũi, dịu dàng nói: "Vậy cậu còn muốn nói gì với tôi nữa?"
"..." Làm sao Hoắc Kỳ Quân có thể trả lời được.
Hai người đang ở trong phòng, một người ngồi trên giường, một người đứng dựa vào tủ quần áo. Sau vài giây im lặng, cuối cùng Lận Duy cũng tìm được chủ đề: "Ngày mai tôi sẽ đi gặp Dư Du, báo cho cậu biết trước đấy, cậu... tốt nhất cứ giả vờ mình không biết đi, kẻo làm cậu ta sợ."
"Ừ." Hoắc Kỳ Quân thờ ơ đồng ý, y đã không còn ý kiến gì về Dư Du nữa nên sao cũng được, y không quan tâm lắm.
So với chuyện này, bây giờ y lại bận tâm đến một chuyện khác hơn. Sau khi mối quan hệ với Lận Duy thay đổi, hình như y không thể tìm lại nhịp điệu chung sống bình thường với hắn được nữa.
Không, không đúng, Hoắc Kỳ Quân thầm phủ nhận, rõ ràng thái độ của Lận Duy vẫn vậy, là vấn đề của y. Thứ y muốn đã khác, điều y mong đợi Lận Duy cho y cũng khác với lúc họ còn là bạn, nhưng Lận Duy lại quá nhẫn nhịn, y cảm thấy để phá vỡ tình thế tiến thoái lưỡng nan này, y phải cho đối phương chút k*ch th*ch!
Chính y cũng không thể hiểu nổi sự vướng mắc của mình, suy cho cùng đó cũng chỉ là một loại bản năng muốn tiến thêm một bước mà thôi, nhưng nó không ảnh hưởng đến việc y hành động theo bản năng.
Huống hồ có một số điều mà ngay cả y cũng không chắc chắn, phải cần xác nhận lại một lần nữa.
"Còn gì nữa không?" Lận Duy thật sự không còn gì để nói, lại hỏi y.
Hoắc Kỳ Quân mím môi gật đầu.
"Chuyện gì thế?"
"Cậu có thể cho tôi hôn một cái không?"
Giọng điệu của Hoắc Kỳ Quân kiên quyết như thể y nói muốn gia nhập đảng, nhưng nội dung lại quá đột ngột khiến Lận Duy nghe xong phải do dự một lúc.
"Gì cơ?"
Hoắc Kỳ Quân không tin hắn không nghe rõ, cũng không đủ kiên nhẫn để lặp lại, y đứng bật dậy, hai người cao ngang nhau, giờ họ đều đang đứng cạnh giường, chỉ cần hơi nghiêng người về phía trước là có thể với tới.
Lận Duy vẫn còn hơi khó tin.
"Khoan đã..." Vẫn chưa kịp chuẩn bị tinh thần mà???
Nhưng còn chưa kịp khuyên y bình tĩnh lại, tầm mắt hắn đột nhiên tối sầm lại, cảm giác mát lạnh mềm mại trên môi lướt qua trong nháy mắt.
Vẻ mặt Lận Duy hơi phức tạp.
"Được rồi! Giờ thì hết việc rồi đấy!"
Hoắc Kỳ Quân lùi lại một bước, ngồi phịch xuống giường, tim y đập thình thịch như nổi trống, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, chỉ lắng nghe nhịp tim của mình, thầm nghĩ Phó Tiểu Thanh nói trúng rồi.
Y thích chết đi được.