Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 24: Tôi muốn

Hoắc Kỳ Quân nằm đó, vẻ mặt ngượng ngùng. Thật ra, chiếc giường này rất lớn, đủ cho y và Lận Duy ngủ chung.

Trước đây, nếu có thêm một người nữa trên giường thì cùng lắm y sẽ chỉ cảm thấy không quen, chứ không đến nỗi "thà chịu đựng sự khó chịu khi mặc quần áo bụi bẩn cả ngày đi ngủ chứ không dám quần áo ra vì ngại" như bây giờ.

Cà vạt thắt chặt đến nỗi khiến y khó chịu, nhưng y cũng chỉ lặng lẽ đưa tay lên kéo nó ra. Ngay sau đó, y nghe thấy tiếng thở dài nhỏ đến mức gần như không nghe thấy của Lận Duy, một bàn tay đưa tới, nhẹ nhàng chậm rãi tháo cà vạt giúp y. Sau khi cà vạt được kéo ra khỏi cổ, nó không được đặt sang một bên mà lại bịt kín mắt y như một tấm bịt mắt, không một lời giải thích.

Tầm mắt y đột nhiên tối sầm lại.

"Ngủ đi, đừng nghĩ linh tinh nữa." Lận Duy nhẹ nhàng nói.

Từ khi bị Dư Du khiêu khích, tâm trạng Hoắc Kỳ Quân hỗn loạn như đứng giữa chốn đô thị phồn hoa, nhưng trong khoảnh khắc này, cuối cùng nó cũng tạm thời bình tĩnh lại, mọi ồn ào đều biến mất, cơn mệt mỏi và buồn ngủ ập đến.

Lận Duy vẫn luôn im lặng chờ đợi, đến khi nhịp thở của y ổn định mới mở mắt ra, nhìn con mèo thành tinh của mình với vẻ mặt phức tạp.

Khác với chú mèo Anh lông dài màu xám bạc tròn trịa từ đầu đến chân trước đây, người đàn ông đang ngủ trước mặt hắn có hàng lông mày thanh tú, mắt sáng như sao, ngũ quan tuấn tú, dáng người mảnh khảnh, vai rộng eo thon. Nếu không phải có vài sự trùng hợp ngẫu nhiên và cảm giác quen thuộc mơ hồ, hắn sẽ không bao giờ liên hệ hai người với nhau.

Thật ra, ngay cả bây giờ, hắn vẫn không thể coi mèo và người là một, nhưng cũng không thể coi họ là những cá thể hoàn toàn khác biệt. Bản thân chuyện này đã đủ rối ren rồi, thế mà giờ đây, hắn lại làm sai một số chuyện khác nữa, dẫn đến mối quan hệ vốn đã rối tung của họ càng trở nên khó diễn tả.

Nhưng dù có là những ngày tháng bên nhau hiện tại hay mối duyên nuôi dưỡng y cả đời ở thế giới trước, Lận Duy cũng không muốn làm y tổn thương.

Ngày hôm sau, khi Hoắc Kỳ Quân tỉnh dậy, trên giường chỉ còn lại mình y. Y ngồi dậy, vừa đeo kính đã thấy quần áo mặc ở nhà Lận Duy lấy từ nhà y được đặt ở phía bên kia giường.

Người này luôn như thế, lúc nào trông cũng dịu dàng với tất cả mọi người, nhưng Hoắc Kỳ Quân luôn cảm thấy, cách Lận Duy đối xử với y rất khác biệt. Dù bản tính Lận Duy là vậy, nhưng hắn sẽ giữ chừng mực ở một số chi tiết nhỏ, không làm chúng với những người khác.

Như thể giữa có cảm giác gần gũi trời sinh đã thế, có thể xóa mờ ranh giới an toàn giữa họ, khiến họ không hề bài xích bất kỳ sự tiếp xúc cơ thể nào.

Thật kỳ lạ, trong ký ức trước đây, Lận Duy chưa bao giờ cho y cảm giác này. Hoắc Kỳ Quân chỉ có thể hiểu theo hướng Lận Duy trước kia đã kiềm chế bản thân và cố tình giữ khoảng cách với y.

Sau khi vào phòng tắm rửa mặt thay đồ, Hoắc Kỳ Quân chậm rãi xuống lầu.

Hôm nay Lận Duy không đi làm, lúc này đang ngồi trên sô pha nghịch điện thoại, thấy y xuống, hắn đứng dậy nói: "Cuối cùng cũng dậy rồi, thôi không ăn sáng nữa, ăn trưa sớm tí nhé!"

Hắn vừa đi vào nhà bếp vừa nói, lời nói và hành động của hắn trông rất tự nhiên, như thể hoàn toàn không để ý đến việc hôm qua Hoắc Kỳ Quân đột nhiên chơi trò mập mờ với hắn vậy.

Hoắc Kỳ Quân không biết mình đang cảm thấy thế nào. Y cứ tưởng Lận Duy sẽ vui khi y chịu cân nhắc việc chấp nhận tình cảm của hắn, nhưng thực tế lại trái ngược với những gì y tưởng tượng. Lận Duy bình tĩnh đến mức khiến y cảm thấy bất an.

Dù vậy, cuối cùng cậu ấm này cũng có sức sống trở lại, xắn tay áo vào bếp giúp hắn.

"Đừng có phá đám đấy!" Thấy y bước vào, Lận Duy vô thức nói một câu, nói xong đến chính hắn cũng phải sững sờ.

Hoắc Kỳ Quân lẩm bẩm với hắn, vẻ mặt khó hiểu: "Tôi bị điên chắc, tôi nhịn đói chỉ để phá đám cậu thôi à!"

Lần đầu y rửa chén nên hơi lóng ngóng tí thôi mà, có cần nhớ dai thế không?

"Ý tôi không phải vậy..." Lận Duy sờ mũi, không biết giải thích thế nào, chỉ là câu cảnh báo vô thức mỗi khi thấy mèo nhà mình lẻn vào bếp lúc đang nấu ăn thôi.

Hoắc Kỳ Quân hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt tuấn tú xị xuống: "Đưa bát đĩa cho tôi rửa!"

"Được."

Sau khi nấu xong bữa này, Hoắc Kỳ Quân cảm thấy hơi lạ. Đây là lần đầu tiên y phát hiện, đặt những món ăn bình thường y thích ăn lên cùng một bàn, lại... Rời rạc đến vậy.

Tôm luộc, gà xé, bí đỏ, canh ngô, nói sao nhỉ... Trông không hợp để ăn kèm cơm.

Nhưng Hoắc Kỳ Quân ăn được hai miếng thì chỉ thấy ngon. Tài nấu nướng của Lận Duy không chê vào đâu được, chưa kể chúng còn là những món ăn khoái khẩu của y nữa.

"Hình như cái gì cậu cũng biết thì phải?" Ăn được nửa bữa, Hoắc Kỳ Quân mới tỉnh táo lại, bàn ăn này không phải ngẫu nhiên, chắc chắn Lận Duy biết rõ y thích ăn gì rồi cố tình làm món đó.

Y không nói trắng ra, nếu hỏi tại sao Lận Duy lại biết rõ sở thích của y thì có vẻ hơi tự luyến, nhưng y biết Lận Duy có thể hiểu ý mình.

Nghe vậy, Lận Duy bật cười. Thật ra, hắn cũng không chắc Hoắc Kỳ Quân có còn giữ sở thích lúc còn là mèo hay không, dù sao khẩu vị của mèo và người cũng khác nhau, hắn chỉ nhớ tới rồi muốn làm thử xem sao thôi.

"Cậu cứ ăn đi!" Chuyện này khó mà nói ra được.

"Tôi đang ăn đây còn gì!" Hoắc Kỳ Quân lấy lại được sự tự tin từ bàn ăn này, cũng chẳng còn quan tâm đến thái độ né tránh của hắn nữa.

Dù sao hắn cũng chỉ trốn tránh một thời gian thôi, người mới rơi vào như y đã bước ra một bước rồi mà người lún sâu như hắn lại dậm chân tại chỗ cả!

Y đã quên béng cả việc mình chỉ hứa với Lận Duy rằng mình "sẽ suy nghĩ kỹ" thôi, thế mà mãi cá không chịu cắn câu, y sắp thẹn quá hoá giận khiến Lận Duy không thể không dỗ dành y.

Sau bữa tối, hai người trở lại phòng khách, lần này, cả hai đều không biết nên mở lời thế nào, bầu không khí có phần kỳ lạ.

Một lúc lâu sau, Hoắc Kỳ Quân không chịu nổi nữa, hắng giọng nói: "Cậu không có gì muốn nói với tôi à?"

"Tất nhiên là có, nhưng tôi không biết phải bắt đầu từ đâu." Lận Duy nói thật, vừa mở miệng đã hỏi thẳng sao Hoắc Kỳ Quân cứ khăng khăng nghĩ rằng hắn thích y cũng đâu được?

Hoắc Kỳ Quân lại nghĩ, với tính cách của Lận Duy, hắn đã nhẫn nhịn nhiều năm thể rồi nên khả năng hắn không nói được lời nào là rất cao.

Cũng có thể nói rằng, Lận Duy đã quen và cũng muốn đứng ở vị trí người bạn thân nhất này hơn. Cho dù thấy y thích người khác, hắn cũng có thể lặng lẽ đứng nhìn, thậm chí còn giúp y theo đuổi người ta, giúp y xử lý mớ hỗn độn do hành động thiếu suy nghĩ của y gây ra.

Không biết cảm giác của hắn khi thấy y cau có, ghen tuông linh tinh với hắn vì Phó Tiểu Thanh, mà vẫn có thể tươi cười dọn dẹp tàn cuộc đó cho y sẽ ra sao.

Nghĩ đến đây, y cũng không dám trách Lận Duy dây dưa trì hoãn nữa.

Dù sao sau hôm kia và hôm qua, y đã đánh mất hình tượng trai thẳng trước mặt Lận Duy rồi, thật khó để thừa nhận rằng y bị bẻ cong, nhưng phần khó nhất này cũng đã trôi qua rồi.

Hoắc Kỳ Quân nghĩ tới nghĩ lui, tặc lưỡi một tiếng rồi bắt đầu chủ đề trước: "Cậu nói có những chuyện cần phải nói trực tiếp mới rõ được, giờ chúng ta đang mặt đối mặt rồi, cậu không định thành thật khai báo đi à?"

"Ý cậu là Dư Du?" Lận Duy đã hứa sẽ không nói chuyện của Dư Du cho Hoắc Kỳ Quân biết, vì thế, ít nhất là trước khi Dư Du rời đi, hắn không thể thất hứa rồi làm hắn ta rơi vào tình thế khó xử, nên chỉ có thể bịa ra một lý do thoái thác.

"Quan hệ của tôi và cậu ta không như cậu nghĩ. Tôi chỉ tình cờ phát hiện ra mẹ cậu đã cử người đến tiếp xúc với cậu ta nên mới bảo cậu ta giả vờ đồng ý để giúp cậu nắm rõ tình hình thôi."

Lận Duy nói dối không chớp mắt: "Ban đầu cậu ta không muốn, nhưng tôi đã đưa cho cậu ta một mức giá tương ứng, sau đó cậu ta mới đồng ý."

"Thì ra những chuyện cậu kể về mẹ tôi mấy hôm nay không phải cậu điều tra được mà là Du Dư nói với cậu à?"

Biết ngay mà, làm gì có thám tử tư nào giỏi thế được.

Hoắc Kỳ Quân không quá bất ngờ, chỉ thấy khó hiểu: "Sao cậu không nói thẳng với tôi mà lại giả vờ theo đuổi rồi ngấm ngầm liên lạc với cậu ta? Chẳng lẽ chuyện cậu ta giúp tôi không phải chuyện gì tốt à? Tôi cũng có trách cậu ta chỉ vì cậu ta hưởng lợi từ chỗ cậu đâu!"

"Cậu ta không muốn cho cậu biết. Dù sao mẹ con cũng không thể thù hằn nhau mãi, cậu ta không muốn làm kẻ kẹt ở giữa, kẻo sau này hai mẹ con nhà cậu hòa giải với nhau rồi, cậu ta lại trở thành người xấu."

"Ý cậu ta là sao?" Hoắc Kỳ Quân tức đến mức mặt mày tối sầm lại: "Cậu ta nghĩ sau này tôi sẽ dâng tế cậu ta để hàn gắn quan hệ với mẹ tôi chắc?"

Lận Duy nhún vai, giọng điệu bình tĩnh: "Cậu phải cho phép cậu ta dùng sự ác ý lớn nhất để phỏng đoán người khác hòng tự vệ chứ. Tôi và cậu đánh cược sai thì vẫn còn đường lui, nhưng cậu ta lại khác, nếu cậu ta đặt hết hy vọng vào nhân phẩm của người khác thì sẽ chỉ chuốc lấy sự chà đạp của xã hội này thôi."

Thật ra Hoắc Kỳ Quân cũng không trách Dư Du coi thường mình. Y tức chỉ vì sợ Dư Du sẽ nói y là loại người này trước mặt Lận Duy, dù y khẳng định Lận Duy thích mình và sẽ không thay lòng vì vài lời nói của người khác, nhưng nếu y có thể ghi được một trăm điểm thì tội gì phải chịu mất điểm vì chuyện cỏn con này chứ?

"Vậy là cậu không thích cậu ta." Sau khi bình tĩnh lại, Hoắc Kỳ Quân mới chậm chạp rút ra kết luận này.

Lận Duy nhướng mày cười: "Ừ, tôi không thích cậu ta và cậu ta cũng không thích tôi, thế nên cậu không cần phải đưa ra quyết định vội vàng và không phù hợp như vậy đâu. Tôi cũng đã nói với cậu từ lâu rồi, tôi thấy độc thân rất tốt, trước mắt vẫn chưa có ý định thay đổi."

"Vậy thì chưa chắc đâu!" Nghe xong nửa câu đầu, Hoắc Kỳ Quân lẩm bẩm bằng âm lượng chỉ mình y nghe thấy, nhưng nghe xong câu sau, y lại nghiến răng nghiến lợi.

Dù có vội vàng hay không, y đã đi đến bước này rồi, thể diện cũng mất hết rồi, giờ mà quay lại chẳng khác nào làm ăn thua lỗ!

"Tôi...!" Khí thế vừa dâng lên, chưa nói nổi hai chữ đã xẹp xuống, Hoắc Kỳ Quân phát hiện mặt mình vẫn chưa đủ dày, nhưng nếu hôm nay cứ để Lận Duy đẩy qua như vậy, y không cam lòng!

Y thiếu điều nói thẳng Lận Duy có thể tỏ tình với y được rồi, tại sao không chịu tiến về phía y một bước mà còn đẩy y ra?

Nghiện yêu thầm rồi à???

Càng nghĩ càng tức, vậy mà thủ phạm lại ngồi bên cạnh y với vẻ mặt bình tĩnh, nhìn y vật lộn một mình cơ chứ.

Hoắc Kỳ Quân thật sự không chịu nổi cơn thiệt này. Rõ ràng Lận Duy thích y, tại sao cuối cùng người chống lại bản năng của mình, trèo đèo lội suối trên con đường này lại là y chứ!

"Cậu không muốn yêu đương thật hả?" Y chỉnh lại kính, hít một hơi thật sâu rồi hỏi.

Lận Duy gật đầu, hắn muốn để Hoắc Kỳ Quân yên tâm, bỏ tính chiếm hữu không cần thiết của mình đi, cứ làm trai thẳng như trước là được.

Nhưng Hoắc Kỳ Quân lại không biết ơn, thấy hắn gật đầu, đầu lưỡi y vô thức chống chống má trong, cơn giận trong lòng như muốn trào lên tận đỉnh đầu, lúc này, trông y lại vô cùng bình tĩnh.

Ngay lúc Lận Duy nghĩ y đã chấp nhận lý do này, thả lỏng đầu óc định xuống bếp rửa bát, nào ngờ hắn vừa đứng dậy đã bị y nắm lấy tay.

Hoắc Kỳ Quân hơi dùng sức nắm lấy tay hắn, không kéo lại mà chỉ nhắm mắt.

Lận Duy quay đầu nhìn y, lòng bỗng thấy hoảng hốt tột độ. Quả nhiên, vài giây sau, hắn nghe thấy giọng Hoắc Kỳ Quân nhẹ nhàng vang lên.

Y nói...

"Dù tôi muốn thử với cậu một chút, cậu cũng không cần ư?"