Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 86: Bế

Cảnh tượng này thật sự rất dễ khiến người ta nghĩ rằng Dụ Chiêu đã dùng nó để làm chuyện gì đó. Lận Duy biết rõ nhưng vẫn cố hỏi, sau đó nhận được một cái liếc xéo từ Dụ Chiêu.

Cuối cùng y vẫn không đủ can đảm giải thích rõ hơn, chỉ có thể hờn dỗi chuyển chủ đề: "Ta cứ quên mất phải trả lại chiếc áo choàng này cho người, lát nữa người lấy về đi!"

"Thôi bỏ đi. Nếu ta lấy lại nó, tối đến ngươi không ngủ được thì biết phải làm sao đây?" Lận Duy vẫn chưa buông tha cho y, cố nhịn cười trêu chọc y.

"Chẳng lẽ người không thể so với chiếc áo choàng kia à?" Dụ Chiêu hít một hơi thật sâu, bị ép đến mức còn có thể thốt ra được lời này.

"Được thôi." Lận Duy sẵn sàng đồng ý: "Để chiếc áo choàng này ở chỗ ngươi dễ gây rắc rối lắm. Nếu sau này ngươi không ngủ được cũng không cần phải ôm áo nữa, ôm ta cũng..."

"Người làm ơn đừng nói nữa được không!" Dụ Chiêu nghiến răng ngắt lời hắn, còn suýt nữa bóp nát tách trà trong tay. Y nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt gần như lóe lên tia lửa.

Nào ngờ đúng lúc này Lận Duy lại cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên giữa trán y.

Dụ Chiêu vô thức nhắm mắt lại, nhưng rồi lại nhanh chóng mở ra, thấy Lận Duy đang nhìn mình với nụ cười rạng rỡ. Tình cảm trong mắt hắn hiện rõ mồn một trước mắt y, không còn keo kiệt che giấu như trước nữa.

[Kỳ lạ thật, rõ ràng mới quen y chưa được bao lâu nhưng anh luôn có cảm giác mình đã yêu y từ rất lâu rồi vậy.]

Một khi vượt qua được rào cản trong lòng, cảm giác yêu thương đong đầy ấy lại hiện rõ mồn một.

[Hả? Thật, thật à?] Hệ thống chột dạ, đánh trống lảng: [Có lẽ kiếp trước các anh có nhân duyên tiền kiếp á!]

Tuy nghe có vẻ qua loa, nhưng xét theo một nghĩa nào đó, hệ thống không hề nói sai.

Lòng Lận Duy có hơi dao động, nhưng vẫn không tỏ ý kiến.

Thực ra, không chỉ có mình hắn cảm thấy như vậy. Bất cứ ai nhìn thấy ánh mắt của hắn lúc nãy đều sẽ nhận thấy cảm xúc ẩn chứa trong đôi mắt hắn không thể nào bộc phát chỉ sau một đêm.

Ban đầu, Dụ Chiêu vô cùng phấn khích, nhưng rồi một ý nghĩ chợt lóe lên, tim y hẫng một nhịp, nụ cười cũng tắt ngấm.

Nếu chuyện Lận Duy đã thầm yêu y nhiều năm là thật thì trước giờ y không hề hay biết, làm tròn phận mình thì cũng thôi. Nhưng sau khi Doãn Thập Nhất xuất hiện, y che giấu thân phận mật thám của Ngụy Vương cho nàng ấy, đối với Lận Duy, đây có thể là khởi đầu của sự phản bội.

Khi đó không biết Lận Duy cảm thấy thế nào, hắn triệu Doãn Thập Nhất vào cung, cố gắng cho y thêm một cơ hội lựa chọn, thế mà chưa kịp tìm ra thời điểm thích hợp để nói chuyện với y đã phải đối mặt với kế hoạch ám sát được y bố trí tỉ mỉ.

Dụ Chiêu vô cùng hối hận, nhớ lại ngày hôm đó, dưới đáy vực, y đã yêu cầu Lận Duy trả lại Doãn Thập Nhất cho mình như một điều kiện cho lòng trung thành. Lận Duy, không vui cũng không buồn, chỉ thản nhiên từ chối.

"Ta không trách ngươi, nhưng cũng không tin ngươi."

Hắn không trách y, đã như vậy rồi mà vẫn không trách y, chỉ biết rõ y không ôm thiện chí với quân vương nên không thể tin tưởng y.

Đó là những gì Lận Duy đã nói lúc đó, nhưng dù vậy, sau đó hắn vẫn hứa sẽ thả Doãn Thập Nhất ra khỏi cung, trả nàng ấy cho y sau khi mọi chuyện ổn thỏa. Thậm chí còn định tự mình ban hôn khi mối quan hệ giữa hai người họ tốt đẹp hơn.

Nếu lúc đó Lận Duy thích y thật...

"Đang nghĩ gì thế?" Lận Duy thấy y đột nhiên trưng ra vẻ mặt áy náy muốn chết, hơi buồn cười, hỏi.

Dụ Chiêu chán nản thành thật nói: "Không có gì đâu, chỉ là thấy hơi cắn rứt lương tâm chút thôi. Cho ta mạo muội hỏi một chút nhé, người bắt đầu thích ta từ khi nào vậy?"

Lận Duy lập tức hiểu ra y đang băn khoăn vì điều gì. Để tránh cho Dụ Chiêu bị những ký ức cũ giày vò, hắn quyết định nói ra sự thật, nhưng hắn cũng không chắc chắn lắm, chỉ đành chọn một câu trả lời dè dặt hơn: "Chỉ mới... Vài ngày trước?"

Tuy hệ thống liên tục ám chỉ rằng thái độ của hắn đối với Dụ Chiêu có gì đó bất thường, nhưng cùng lắm hắn chỉ nghĩ tính cách của Dụ Chiêu hợp với sở thích của mình nên không để ý lắm. Suy cho cùng, trước khi Dụ Chiêu đột nhiên thổ lộ tình cảm với hắn, hắn cũng chưa từng nghĩ đến phương diện đó.

"... Người nghiêm túc chứ?" Dụ Chiêu bỗng nghẹn lời, thậm chí còn nghi ngờ hắn đang nói đùa, rồi mới xác nhận lại với vẻ mặt khó tin.

"Chứ không thì sao?"

"..."

Dụ Chiêu rời ánh mắt đi với vẻ mặt không cảm xúc. Trong nháy mắt, tất cả những buồn phiền, hối hận và đau lòng đều biến mất, chỉ còn lại vẻ ngượng ngùng khi ăn dưa bở.

Lận Duy thấy vậy, ngồi xuống, nhận lấy khay trà từ tay y, vừa tiếp tục pha trà, vừa nói: "Ngươi sợ ta thích ngươi sớm quá, ngươi đã vô tình làm tổn thương tình cảm của ta khiến ta nghẹn ngào mỗi khi nhớ tới chuyện đó. Ngươi cũng không hài lòng vì ta động lòng quá muộn, nghĩ rằng tấm lòng ta chưa đủ sâu, có phải là quá tham lam rồi không?"

Hơn nữa người này còn chẳng tự dằn vặt bản thân chút nào, chỉ toàn đi soi mói người khác, cũng không nghĩ lại xem tình cảm của mình "lâu dài" được bao nhiêu.

"..." Đúng là Dụ Chiêu không hề nghĩ vậy. Vì là nam chính của thế giới nhỏ bé này nên y luôn được ưu ái, thuận buồm xuôi gió đi được đến ngày hôm nay, "đẹp cả đôi đường" không phải là điều xa xỉ đối với y, mà là chuyện thường ngày.

Chẳng trách Dụ Chiêu lại viển vông đến vậy. Y đã đạt được thành công từ khi còn trẻ, bách chiến bách thắng, con đường làm quan thuận lợi, một bước lên trời. Dường như cả đời này y chỉ phải khổ sở vì Lận Duy, nhưng Lận Duy lại rất tốt bụng, ngoài việc thỉnh thoảng độc miệng vài ba câu ra thì hắn luôn chiều chuộng y, đó là lý do tại sao y không bao giờ học được bài học nào cả.

Lận Duy pha trà xong, rót vào ly đưa cho y, cười nói: "Đừng bận tâm nữa, nghĩ mãi về quá khứ có ích gì đâu. Hơn nữa, những lời ta nói với ngươi trên vách đá hôm đó cũng không hẳn là sự thật, hầu như chỉ là vài câu châm biếm vì ta không chịu nổi sự ngạo mạn của ngươi thôi. Thế nên là, ngươi không cần phải đặt nặng chuyện đó quá đâu."

"Mấy câu lừa gạt trẻ con thế này cũng lấy ra an ủi ta à?" Khóe môi Dụ Chiêu khẽ cong lên, lòng dịu đi, chỉ là nghe không lọt chữ nào cả.

Y suýt nữa đã hành thích Hoàng đế, nếu Lận Duy không có võ công, hậu quả sẽ vô cùng khó lường, bản thân y cũng phải rùng mình mỗi khi nghĩ đến, làm sao có thể nói là không nghiêm trọng được?!

"Không phải ta đang an ủi ngươi. Lúc đó ngươi không biết con người thật của ta, nếu không ra tay, Doãn cô nương sẽ gặp chuyện, làm gì có thời gian do dự hay trì hoãn, cũng không thể đặt cược vào nhân phẩm của ta. Lúc đó, ngươi chỉ nghĩ đến ân tình, ta bàn đến lòng trong thành hư vô mờ mịt, ta cố tình lờ đi sự chênh lệch hiểu biết giữa chúng ta, đó là lý do thực sự khiến ta không trách ngươi."

Nếu hắn là hôn quân thật thì có gì đáng để trung thành chứ? Hắn bàn với Dụ Chiêu chuyện trung thành cũng chỉ dựa trên việc hắn không hề ngu ngốc, nhưng đối với Dụ Chiêu không hiểu rõ mọi chuyện, thì đây chẳng khác nào đang bắt nạt người ta.

Trước đây hắn chỉ muốn thu phục Dụ Chiêu nên không cần phải giải thích điều này với đối phương, nhưng giờ họ đã quyết định ở bên nhau, Dụ Chiêu thấy lo lắng, đương nhiên Lận Duy phải giải thích mọi chuyện với y rồi.

Lận Duy mỉm cười dịu dàng, nghiêm túc nói: "Xin lỗi vì bây giờ nói với ngươi những điều này. A Chiêu, ngươi không hề sai, vậy nên, dù lúc đó ta có thích ngươi hay không, ngươi cũng không cần phải cảm thấy có lỗi."

Lúc này Dụ Chiêu bắt rất đúng trọng điểm, y chỉ chọn lọc tiếp nhận những thông tin mình muốn nghe: "Vậy, lúc đó ngươi có thích ta hay không?"

Lận Duy cũng bó tay trước thái độ cứng đầu của y, chỉ biết thở dài thành thật trả lời: "Không mà."

Khi đó hắn vừa mới đến đây, vốn đã khó chịu vì không hiểu sao lại đến muộn, bỏ lỡ quá nhiều tình tiết. Hơn nữa, ngay từ lần đầu gặp mặt, Dụ Chiêu đã tỏ rõ thái độ và sát ý của mình, hắn không điên, cũng không thích đàn ông, sao có thể nảy sinh những cảm xúc đó được chứ?

Dụ Chiêu vô cùng thất vọng, nhưng câu trả lời y nhận được là tất cả những gì y có thể tự an ủi mình. Hắn yêu chưa đủ sâu thì chưa đủ sâu thôi, y có được hắn bằng cách chai mặt theo đuổi, thế đã tốt hơn việc Lận Duy không hề động lòng rồi.

Uống trà xong, Dụ Chiêu gọi người đến dọn dẹp phòng cho mình. Lận Duy thấy một chiếc ghế tựa trong viện, nằm dài trên đó nhàn nhã phơi nắng.
Chẳng mấy chốc, tin tức tướng quân đưa một công tử mặc hoa phục về viện đã truyền tới tai lão phu nhân.

Theo phép lịch sự, khi có khách đến nhà, nhất là tiểu bối, Dụ Chiêu phải dẫn khách đến gặp bà trước, trừ khi bà không tiện, nhưng lần này, y thậm chí còn không chào hỏi gì cả, Dụ lão phu nhân vốn hiểu biết sâu rộng, lập tức đoán ra ngay thân phận của thiếu niên nọ ngay.

Dụ lão phu nhân đoán rằng tiểu Hoàng đế không muốn phô trương nên không vội vã đến bái kiến, bà ấy chỉ đợi đến giờ cơm mới cho người mang một bàn tiệc được chuẩn bị chu đáo đến.

Bữa trưa thịnh soạn đến mức Lận Duy chỉ cần nhìn qua đã hiểu: "Xem ra lão phu nhân biết ta đến rồi, trước khi đi vẫn nên đưa ta đến gặp mặt bà ấy, nếu không thì thất lễ quá."

"Thôi nào, người đừng làm bà ấy sợ." Dụ Chiêu vừa cắn một miếng đồ ăn Lận Duy thấy ngon, vừa gắp cho hắn một gắp đồ ăn: "Người là Hoàng đế, sao có thể đến thăm quan quyến của bề tôi? Mẫu thân ta sẽ sợ lắm đấy."

"Ta chỉ coi bà ấy như mẫu thân ngươi thôi, đương nhiên phải khác." Lận Duy giải thích rồi nói thêm: "Nhưng mà đột ngột quá cũng không được, làm bà ấy sợ thì xấu hổ lắm, vậy lần sau tìm được cơ hội thích hợp, ta sẽ chính thức gặp mặt bà ấy."

"Ừ, ừ, ừ, lần sau!" Dụ Chiêu vội vã đồng ý. Y cũng hơi lo lắng, nếu họ cùng xuất hiện trước mặt mẫu thân y chỉ sợ mối quan hệ mới được xác nhận của họ sẽ bại lộ mất.

Có lẽ mẫu thân y sẽ không chấp nhận mối tình kinh thiên động địa này, khéo Lận Duy vừa mới đi, bà ấy sẽ thỉnh gia pháp đánh gãy chân y. Dù Dụ Chiêu sẽ không đứng yên chịu đòn, nhưng nghĩ đến cảnh tượng đó, y nghĩ tốt hơn hết là không nên.

Sau bữa trưa, Lận Duy nằm trên ghế một lúc. Thấy hắn nhắm mắt nghỉ ngơi, Dụ Chiêu đoán hắn buồn ngủ, bèn tiến đến thì thầm bên tai hắn: "Để ta ôm người lên giường ngủ một lát nhé?"

Nói xong còn giả vờ định bế ngang Lận Duy lên, kết quả vừa cúi xuống, Lận Duy đã mở mắt ra, điểm nhẹ huyệt trên ngực y khiến cả người y mềm nhũn, ngã vào vòng tay đối phương.

"Không ngủ, nằm xuống với ta một lát đi." Lận Duy làm như thể không có chuyện gì xảy ra, nhường chỗ cho Dụ Chiêu. May là chiếc ghế rất rộng. Chắc vì bình thường Dụ Chiêu thích nằm rộng, giờ họ nằm hai người lại vừa vặn.

Hành động ôm người lên giường mình như trong tưởng tượng không thành, cuối cùng còn ngã vào lòng đối phương, y cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cũng không đứng dậy phá hỏng bầu không khí, huống chi, được ôm ấp như vậy cũng khá thoải mái.

Trong tưởng tượng của y, y sẽ ôm Lận Duy trong vòng tay tắm nắng, nhưng thực tế, y trở mình, cả thân trên dựa hết vào người Lận Duy, đắm mình trong ánh nắng ấm áp, y dụi mặt vào cổ Lận Duy, thoải mái đến mức nheo cả mắt lại.

Lận Duy thầm chọc ngoáy hành vi của y giống hệt mèo, hệ thống lại im lặng nhìn cái con người miệng chê thân mê này, khóe miệng không khỏi cong lên.

Hai người lẳng lặng nằm một lúc, ngay khi Lận Duy bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ, Dụ Chiêu đột nhiên nói với giọng điệu mất tự nhiên.

"Kỳ Phong..."

"Hả?" Lận Duy sững sờ trong giây lát.

"Tên tự của ta." Dụ Chiêu nắm tay Lận Duy, viết hai chữ đó lên lòng bàn tay hắn.

Y viết rất chậm rãi như sợ Lận Duy không biết là hai chữ nào. Nhưng y không hề nhận ra, ngay khi y viết xong chữ "Kỳ", vẻ mặt Lận Duy ngẩn ngơ trong giây lát, rồi dần thay đổi hẳn.