Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 21: Bày đặt

Hoắc Kỳ Quân bỏ chạy, không quên kéo cả Dư Du theo. Mãi đến chuẩn bị lên máy bay, y mới nhắn cho Lận Duy một tin báo rằng mình đi công tác, gửi xong vội cho hắn vào danh sách hạn chế, ẩn hộp thoại, sau đó bật chế độ máy bay ngay lập tức. Rất liền mạch dứt khoát.

Thẳng đến khi yên vị trên máy bay, sắp sửa rời khỏi không phận thành phố chứa đựng hơi thở của Lận Duy, y mới có dũng khí nhìn lại mọi chuyện đã xảy ra tối qua.

Tất cả những hành động ma xui quỷ khiến này chắc chắn đều có thể đổ cho việc... Y uống quá nhiều!

Mọi chuyện bắt đầu khi y bị đánh thức lúc đang ngủ lơ mơ được khoảng mười mấy phút, y phát hiện Lận Duy đang nắm chặt tay mình. Ngay giây phút ấy tim y đập thịch một cái, trong đầu y lướt qua vô số cảm xúc phức tạp như kinh ngạc, do dự, mừng thầm, xấu hổ, bực bội...

Đương nhiên, y không rụt tay về ngay, chỉ có ngón tay nằm trong lòng bàn tay Lận Duy hơi co lại theo phản xạ, những điều còn lại y không biết phải phản ứng thế nào cho phải.

May mà Lận Duy cũng nhanh chóng hoàn hồn, không nắm tay y nữa. Nhưng y còn chưa kịp thở phào, vừa ngồi dậy đã nghe thấy giọng nói đầy ẩn ý của đối phương: "Kem?"

"..." Hoắc Kỳ Quân suýt nữa nghẹt thở, nhưng y vẫn biết chữ này không thể coi là bằng chứng cho việc y có một giấc mơ ngốc nghếch đến vậy, vì thế chỉ có thể dùng vẻ mặt căng cứng đáp lại bằng một âm tiết: "Hửm?"

Nếu Lận Duy chỉ nghe thấy chữ này trong lời nói mớ của y thì hắn đã không nghĩ nhiều, nhưng một vài mảnh ký ức đầy ngờ vực trước đó, đã xâu chuỗi lại với nhau ngay tại thời điểm Hoắc Kỳ Quân nói ra câu nói kia như có điềm báo trước.

Hắn luôn cảm thấy Hoắc Kỳ Quân giống một con mèo. Có lẽ không phải vì y có tập tính của mèo thật, mà là hắn có cảm giác Hoắc Kỳ Quân hành động rất giống một con mèo. Y không giống mèo, mà là thi thoảng tính cách của y khiến hắn nhớ đến Kem.

Lại nhớ đến lần đi siêu thị trước đó, Hoắc Kỳ Quân buột miệng chê loại pate Kem không thích ăn không ngon. Trong trường hợp chưa từng nuôi mèo, cũng chưa từng ăn nhầm, thế lời nhắc nhở theo phản xạ của y chẳng phải là quá khó hiểu rồi à?

Lúc đó Lận Duy đã cảm thấy khá kỳ lạ, sau đó chỉ cho rằng đó là chuyện nhỏ không quan trọng nên không nghĩ nhiều, nhưng kết hợp với câu nói mớ vừa rồi...

Hắn không tin vào sự trùng hợp, mà tin vào trực giác của mình hơn.

[Có thể tra giúp anh xem cậu ấy có quan hệ gì với Kem được không?] Vì đây không phải là chuyện liên quan đến nhiệm vụ, Lận Duy không ra lệnh hệ thống.

Nhưng hệ thống cũng có tình cảm rất sâu đậm với Kem, không cần hắn nhắc nhở nó đã tự động làm: [Đang tra rồi ạ, nhưng đợi kết quả phân tích chắc phải mất vài ngày.]

[Không sao, không vội.]

[Chủ nhân, nếu anh ta là... thật thì sao đây ạ?] Hệ thống không chắc lắm, họ nên đối xử với Hoắc Kỳ Quân bằng thái độ như thế nào đây.

Lận Duy cười nói: [Vậy không phải tốt lắm à? Mèo con lớn rồi.]

[Ể? Đúng ha!] Hệ thống đang hoa hết cả óc bị thuyết phục, tuy mèo con đã biến thành một vị "tổng tài bá đạo" cao lớn đẹp trai, nhưng Kem vẫn còn đây, chính là một chuyện đáng để vui mừng.

"Không có gì." Lận Duy đã có cách để xác nhận, không nhất thiết phải moi thông tin từ miệng Hoắc Kỳ Quân. Thấy dáng vẻ không muốn thừa nhận của y, hắn dứt khoát không hỏi nữa, chỉ nói: "Dậy uống canh giải rượu trước đã."

"Ò." Hoắc Kỳ Quân không ngờ hắn lại từ bỏ việc tìm hiểu nhanh đến vậy, cả người vẫn còn hơi ngơ ngác, vô thức nghe lời ngồi dậy.

Lận Duy tưởng mình có thể bình tĩnh chờ đến khi có đáp án chính xác, nhưng trong thực tế, sau khi đã chắc đến tám phần người trước mặt chính là mèo của mình, tâm trạng của hắn trỗi dậy như thác lũ đổ về, thật sự không nhịn được nữa, đưa tay đặt lên đầu y lẳng lặng xoa một cái.

Hệ thống cũng bị hành động thần sầu này của hắn dọa choáng váng. Nói thật, đây không hề giống xoa mèo, cảm giác k*ch th*ch cứ như đang vuốt đầu một con hổ vậy, làm hệ thống vô cùng kinh hãi.

Khi Hoắc Kỳ Quân cảm nhận được tiếp xúc trên đỉnh đầu, bàn tay vừa định bưng bát canh lên bỗng khựng lại, cả người cứng đờ tại chỗ như bị nhấn nút tạm dừng. Hồi lâu sau y mới phản ứng lại, vội vàng bưng bát canh giải rượu lên, cúi đầu nhấp một ngụm.

Y không dám hỏi tại sao Lận Duy tự dưng xoa đầu y, cũng như lúc nãy y không hỏi tại sao Lận Duy lại nắm tay y.

Thế nhưng, y đã âm thầm chấp nhận hành động xâm chiếm khoảng cách an toàn của từng chút một này, nhưng Lận Duy lại chẳng hề tự giác hay hiểu ngầm. Sau khi sờ tóc y xong chỉ nghe thấy hắn còn được đằng chân lân đằng đầu nhận xét một câu: "Keo vuốt tóc nhiều quá, cảm giác không được tốt lắm."

Hắn cứ nghĩ mình đang v**t v* một bé mèo hình người, ai ngờ đâu kiểu tóc của cậu ấm này lại chẳng mềm mại một chút nào.

Tâm trạng thất vọng thể hiện rõ qua lời nói.

Hoắc Kỳ Quân ngẩng đầu liếc hắn một cái.

Lận Duy thấy vậy bèn bật cười khẽ, vội sửa lời: "Gội đầu là được thôi, đều là lỗi của keo vuốt tóc."

"..." Hoắc Kỳ Quân chỉ cảm thấy cạn lời, lẽ nào Lận Duy còn muốn y gội đầu xong sáp lại gần để hắn thử cảm giác hay gì?

"À phải rồi, lát nữa cậu tắm rửa ở chỗ tôi rồi hẵng về, tôi sợ hơi men của cậu chưa tan, lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sao." Lận Duy không để tâm trong lòng y đang oán thầm điều gì, nói xong câu đó, hắn nhận lấy cái bát rỗng trong tay y rồi quay về nhà bếp.

Hoắc Kỳ Quân mất hai giây phản ứng, sau đó ôm đầu đứng dậy, về nhà mình một chuyến để lấy quần áo sạch, suy nghĩ một lát rồi bước vào phòng tắm ở tầng một.

Lận Duy dọn dẹp nhà bếp xong, đi ngang qua phòng tắm thì nghe thấy có tiếng động, bèn cố ý kéo một chiếc ghế ra ngồi đợi ở cửa, để phòng trường hợp có chuyện xảy ra nhưng hắn không thể giúp ngay được.

Thậm chí hắn còn chu đáo gõ cửa, báo cho Hoắc Kỳ Quân biết là mình đang ở ngay ngoài, có chuyện gì cứ gọi.

Hành động này khiến động tác c** q**n áo của Hoắc Kỳ Quân trở nên mất tự nhiên.

Bên trong và bên ngoài phòng tắm chỉ cách nhau một lớp cửa kính mờ. Lúc chưa nhận ra tâm tư của Lận Duy, y còn có thể thoải mái tự nhiên, nhưng khổ nỗi bây giờ đã khác rồi!

Y dựa vào bức tường trong cùng của phòng tắm, hít sâu vài hơi mới lấy lại được chút bình tĩnh, chậm rãi tiếp tục động tác...

Lận Duy không hề biết cuộc đấu tranh tâm lý trong đầu y, hắn vừa lướt điện thoại vừa đợi. Khoảng gần một tiếng sau, tiếng động trong phòng tắm ngừng lại hẳn, hắn ngước mắt nhìn sang.

Hoắc Kỳ Quân vẫn lành lặn không trầy xước miếng nào, trông cũng không có vẻ choáng váng. Y đang mặc đồ ngủ, mái tóc vừa được sấy khô mềm mượt, vài lọn tóc mái lòa xòa trước trán, khí chất sắc bén thường ngày giảm đi không ít.

"Sống cùng cậu ở bên kia lâu như vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy dáng vẻ tóc không vuốt keo của cậu đấy." Lận Duy thuận miệng cảm thán.

Thật ra hắn cũng không có ý gì khác, chỉ cảm thấy dáng vẻ này của Hoắc Kỳ Quân trông khá ngoan ngoãn, nhưng lời này mà nói ra khỏi miệng chắc chắn y sẽ xù lông, nên hắn chỉ đành bỏ qua.

"..." Hoắc Kỳ Quân nhìn hắn chằm chằm một lúc rồi bỗng thốt ra một câu: "Có muốn thử không?"

Chính y cũng không ngờ mình lại chủ động hỏi câu như vậy, nhưng khoảnh khắc này, có lẽ men say chưa tan hẳn nên nói xong y cũng chẳng thấy hối hận mấy.

"Cái gì?" Lận Duy chưa kịp nghĩ ra thử là thử cái gì.

Hoắc Kỳ Quân thấy hắn không nhanh nhạy vào đúng thời khắc quan trọng này thì không muốn cho cơ hội nữa, nhưng ai ngờ, khi đi đến bên cạnh hắn, y dừng bước, miễn cưỡng nắm cổ tay hắn đặt tay hắn l*n đ*nh đầu mình rồi lặp lại với vẻ mặt vô cảm: "Có muốn thử không?"

Có muốn thử không?

Có muốn thử không?

Aaaaaaaaaa!

***

Dù đã cách hẳn một ngày, Hoắc Kỳ Quân nhớ lại đến đây vẫn thấy xấu hổ đến tê cả da đầu, ôm mặt lặng lẽ sụp đổ.

Thậm chí y còn không nhớ rõ lúc đó Lận Duy đã trả lời thế nào, chỉ biết bàn tay đó chẳng hề khách sáo chút nào, không những xoa đầu y, hình như lúc rời đi còn thuận tay khều nhẹ cằm y một cái, hệt như đang trêu mèo...!

Đúng, trêu mèo!

Lận Duy trong mơ cũng thích làm như vậy. Khi còn là một con mèo, y không nhận ra điều này có gì khác thường, nhưng đổi lại là bây giờ, y bỗng phát hiện những hành động này mập mờ đến đáng sợ.

Điều đáng sợ hơn cả, là hình như y không hề bài xích chúng chút nào, thậm chí y là người mơ thấy những điều này trước, tối qua cũng là y chủ động mời gọi, rốt cuộc y đang làm cái quái gì vậy?

Hoắc Kỳ Quân nghĩ không thông nên đã bỏ chạy.

Dư Du, vị trợ lý bị buộc phải đi công tác đột xuất theo sếp, cũng hoang mang chẳng hiểu gì cả. Vốn dĩ chuyến này này không đến lượt tổng giám đốc Hoắc và hắn ta phải tự mình chạy đi, nhưng Hoắc Kỳ Quân đã quyết định, hắn ta cũng chỉ đành thu dọn hành lý đi theo.

Hắn ta nghi Hoắc Kỳ Quân đưa ra quyết định này chỉ vì muốn tách hắn ta ra khỏi Lận Duy. Dù sao sếp hắn ta tùy hứng thành thói, nói gì thì là cái đó.

Điều này khiến lòng Dư Du có chút hả hê. Mặc dù Lận Duy theo đuổi hắn ta cho có lệ, nhưng vẻ bối rối hiếm thấy của Hoắc Kỳ Quân là thật, mà hắn ta thực sự rất thích xem cảnh đó.

Lúc xuống máy bay, Dư Du cố tình gọi một cuộc điện thoại cho Lận Duy ngay trước mặt Hoắc Kỳ Quân.

"Ngài Lận, tôi đi công tác rồi, mấy ngày tới không có ở công ty, hoa không cần gửi nữa đâu ạ." Hắn ta cố tình dùng giọng điệu ngượng ngùng.

Hoắc Kỳ Quân nghe mà nhíu chặt mày. Ở đầu dây bên kia, Lận Duy cũng cảm thấy có gì đó không bình thường. Có lẽ Dư Du nghĩ hắn chỉ là một cậu ấm có phần khôn lỏi, nhưng thực tế hắn đã gặp đủ loại người, đủ loại chuyện rồi. Nhiều lúc hắn không định vạch trần làm người khác khó xử, nhưng nếu có kẻ nào dám mượn tay hắn để bắt nạt mèo của hắn thì tuyệt đối không được.

Lận Duy đoán, có lẽ là do tính chiếm hữu của Hoắc Kỳ Quân không được che giấu kỹ nên đã để Dư Du nhìn ra manh mối rồi.

Mặc dù tâm lý không muốn đáp lại cũng không muốn mất đi này của Hoắc Kỳ Quân không đáng khuyến khích, nhưng trước đây Lận Duy còn không mấy để tâm, huống chi là bây giờ. Đối với mèo của mình, hắn chỉ có nước cưng chiều vô đối mà thôi.

"A Kỳ có nói với tôi rồi." Giọng Lận Duy qua điện thoại vẫn dịu dàng không đổi: "Vậy tôi sẽ không gửi hoa nữa. Mấy ngày này phiền cậu trông chừng cậu ấy giúp tôi một chút, đừng để cậu ấy say như lần trước. Dạ dày cậu ấy không tốt, không thể uống nhiều rượu."

"...Vâng." Dư Du cười gượng gạo.

Hoắc Kỳ Quân đi ở phía trước, độ cong bên khóe miệng không tài nào đè xuống được, cuối cùng đành phải nắm tay lại đặt lên môi, giả vờ ho vài tiếng mới không bật cười thành tiếng.

Y cũng biết làm vậy không ổn lắm, nhưng Dư Du chưa đồng ý lời theo đuổi của Lận Duy, sớm biết tâm tư của Lận Duy vốn không đặt ở chỗ mình nên thấy may mắn mới phải. Cùng lắm thì lát nữa y tăng lương gấp đôi cho Dư Du, coi như là bồi thường thay cho Lận Duy.

Chỉ là nghĩ đến đây, Hoắc Kỳ Quân lại cảm thấy khó xử. Tâm tư của Lận Duy thật sự đặt trên người ai thì đã rõ như ban ngày, nhưng y...

Hoắc Kỳ Quân cứ vừa vui vẻ vừa rối rắm như vậy suốt quãng đường về khách sạn, bỗng y nhớ ra, hình như y đâu đến nỗi không có ai để hỏi?

Y cầm điện thoại lên gõ chữ, làm phiền Phó Tiểu Thanh đang trực ca trưa ở viện điều dưỡng.

[Rảnh không?]

Phó Tiểu Thanh nhận được tin nhắn còn ngẩn ra, cô ấy cứ ngỡ cậu ấm này đã sớm ném người cô bạn cây khế này ra sau đầu rồi cơ.

[Có, sao thế?]

[Có chuyện muốn hỏi em.] Hoắc Kỳ Quân do dự một lúc, cắn răng nhắn tiếp: [Nếu có người thích em, em không thể đáp lại, nhưng lại không muốn người đó thích người khác thì em sẽ làm gì?]

[...] Phó Tiểu Thanh đọc xong tin nhắn của y thì đảo mắt một cái, cô ấy dùng dấu ba chấm để biểu đạt sự cạn lời của mình rồi thẳng thừng đáp trả: [Anh nói cho em biết ai đã thích phải cái đồ ích kỷ nhà anh thế, em sẽ tự mình đi khuyên người đó quay đầu là bờ!]

[Cậu ấy sẽ không nghe lời em đâu!] Hoắc Kỳ Quân bị cô ấy chọc tức muốn chết, bắt đầu trả lời không động não.

[Anh Lận Duy gặp phải anh đúng là xui xẻo mà!]

[... Quả nhiên em biết!]

Phó Tiểu Thanh chậc một tiếng, gõ chữ lạch cạch.

[Không những biết, em còn nhìn ra từ lâu rồi, rõ ràng anh thích anh ấy chết đi được, còn bày đặt không thừa nhận!]