Ai thích ai?
Hoắc Kỳ Quân nhìn khung chat giữa y và Phó Tiểu Thanh cứ như vừa nhìn một câu ngu ngốc đến mức đảo lộn cả trời.
Phó Tiểu Thanh lại sớm đoán được phản ứng của y, gửi tiếp: [Nếu bây giờ anh còn cứng miệng, vậy thì chúng ta chẳng có gì để bàn tiếp nữa. Nói cho mà biết, em chỉ hy vọng anh Lận Duy có thể tỉnh táo hơn một chút, sớm ngày thích người khác, đừng lãng phí thời gian cho một tên khốn như anh, mộ kẻ đến cả đối diện với lòng mình cũng không làm được, lại còn muốn bám lấy anh ấy không buông!]
Hoắc Kỳ Quân bị nói cho cứng họng không biết phản bác thế nào, đành phải lảng sang chuyện khác: [Sao em lại thiên vị cậu ấy như thế, không phải anh quen em trước à?]
[Hỏi hay lắm!] Phó Tiểu Thanh không cho y chút mặt mũi nào: [Em cũng muốn biết sao anh có thể mặt dày hỏi ra câu đó đấy?]
[...] Thôi được rồi, Hoắc Kỳ Quân đành chịu thua, bất kể từ góc độ nào, y đều là người đuối lý.
Y chỉ đành lùi một bước: [Cứ cho những gì em nói đều đúng đi, anh thích cậu ấy, nhưng chuyện giới tính không đúng thì phải làm sao?]
Lúc gõ ra bốn chữ "anh thích cậu ấy", tim y bỗng đập nhanh hơn mấy nhịp. Hoắc Kỳ Quân ngồi một mình trên giường khách sạn, ngơ ngẩn đưa tay lên ôm ngực, phát hiện mình không thể nào tự lừa dối bản thân nữa.
Có lẽ y thật sự có chút rung động. Y thừa nhận điểm này, cũng đã tìm sẵn lý do cho mình, bất kỳ ai được Lận Duy yêu thương tỉ mỉ chu đáo như thế, đều không thể bình tĩnh nổi.
Y cũng chỉ là một người bình thường, cũng biết rung động mà thôi.
Chỉ là tâm hồn bị tình yêu đả động cuối cùng vẫn phải quay về thực tại. Y cảm thấy mình không thể chấp nhận nổi việc ở bên một người đồng giới, chút rung động này không đủ để lay chuyển xu hướng tính dục đã khắc sâu trong bản tính của y.
[Đây là vấn đề tự anh phải khắc phục, chẳng lẽ em có thể dùng vài ba câu để bẻ cong anh được chắc?]
Phó Tiểu Thanh bất lực, quyết định cho y một liều thật mạnh: [Dù sao nếu anh thật sự không chấp nhận được, thì cứ giữ khoảng cách với anh Lận Duy đi. Người như nghe một hiểu mười như anh ấy, biết ý của anh rồi chắc chắn sẽ quyết đoán mà thu lòng mình về, tương lai tự khắc có người phù hợp với anh ấy hơn anh.]
[Anh ấy tốt như vậy, xứng đáng có một mối quan hệ yêu đương thuận theo tự nhiên, chứ không như thích anh, còn cần anh phải miễn cưỡng thích lại!]
Hoắc Kỳ Quân vô thức muốn nói y không hề miễn cưỡng. Nhưng y lại nghĩ, y có giải thích trạng thái vừa rung động lại không dám hành động của mình như thế nào, có lựa chọn từ ngữ ra sao, hình như cũng đều đúng như lời Phó Tiểu Thanh nhận xét. Hồi lâu sau y mới nghĩ thông suốt sự khác biệt trong đó.
Từ miễn cưỡng khiến người khác cảm thấy y có chút không tình nguyện, nhưng y... Có lẽ nên dùng cụm từ "muốn bỏ mà không được" để miêu tả tâm trạng của y bây giờ thì thích hợp hơn.
Nhưng dù có chết y cũng không nói những lời này ra khỏi miệng nổi, gõ chữ cũng không được. Vì vậy, y cứ gõ rồi lại xóa, mấy phút trôi qua vẫn chưa viết nổi một câu hoàn chỉnh.
Mãi đến khi Phó Tiểu Thanh đợi đến mức mất kiên nhẫn, mách cho y một chiêu: [Đừng dằn vặt nữa, cậu ấm trai thẳng ạ, đi tìm một bộ phim mà xem thử xem. Chấp nhận được thì chấp nhận, không chấp nhận được thì dẹp cái tính ích kỷ của anh đi, để anh ấy đi yêu người khác!]
[Cũng đâu phải anh chưa xem qua, cảm giác xem hai người đàn ông yêu nhau trong phim sao giống với việc bản thân mình làm thật được?] Hoắc Kỳ Quân cảm thấy mình không có tâm lý kỳ thị đồng tính, nhưng y chắc chắn không phải người đồng tính.
Phó Tiểu Thanh bỗng thấy khâm phục sự kiên nhẫn Lận Duy dùng khi dỗ dành Hoắc Kỳ Quân, lực gõ chữ cô ấy tác động lên màn hình điện thoại càng lúc càng mạnh.
[Đồ ngốc! Ai bảo anh xem phim văn nghệ?]
[... Ò.]
Mãi sau Hoắc Kỳ Quân mới hiểu ra, tai y đỏ bừng, mặt cũng dần nóng lên, may mà bây giờ y đang ở một mình nên không ai nhìn thấy.
[Em mới là đồ ngốc! Cảm ơn nhé!]
Y gửi xong dòng cuối cùng rồi vội thoát khỏi giao diện trò chuyện. Phó Tiểu Thanh vinh dự nhận được đãi ngộ giống hệt Lận Duy, được ngồi trong danh sách hạn chế hết ngày hôm nay.
Hoắc Kỳ Quân đè nén cảm giác gượng gạo trong lòng, mở khung chat của "nạn nhân" thứ hai trong ngày.
Nếu nói Phó Tiểu Thanh là người biết chuyện thì Phương Duyệt Duyệt lại là "nhà tiên tri" trong truyền thuyết. Tất nhiên, lời tiên tri này cuối cùng có chuẩn hay không vẫn còn phải xem xét, nhưng hiểu biết và hứng thú của cô ấy với loại chuyện này tuyệt đối không được... Bình thường cho lắm.
Vì vậy, Hoắc Kỳ Quân hỏi xin cô ấy loại phim kia để xem thử mà không hề có cảm giác tội lỗi, chắc chắn cô ấy có!
Lúc Phương Duyệt Duyệt nhận được tin nhắn đã sững sờ mất một lúc. Đúng như Hoắc Kỳ Quân dự đoán, cô ấy có thật, nhưng cô ấy vẫn rất kinh ngạc, vì cô ấy không hiểu: [Anh với cái vị kia nhà anh, vậy mà vẫn chưa lên giường cơ à?]
Khuôn mặt vô cảm của Hoắc Kỳ Quân đỏ bừng khi nhìn dòng chữ đó.
Kể từ khi cô gái này thân thiết với y vì sự kiện "bạn trai" ở bữa tiệc xem mắt, cô ấy đã không còn vẻ thục nữ, duyên dáng lúc mới gặp mặt nữa, cô ấy chẳng thèm giả vờ nữa, những lời tr*n tr** như vậy cũng có thể nói với y được luôn mà!
Y không chịu nổi nữa, nhưng Phương Duyệt Duyệt vẫn chưa dứt: [Sao hai người nhịn được hay vậy? Không phải người ta nói đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa th*n d*** à? Hai người hẹn hò lâu như vậy mà vẫn còn Plato trong sáng cơ đấy!]
Hoắc Kỳ Quân phiền lòng nhắm mắt lại, chỉ ước gì mình không biết chữ, mặt cũng phủ lên một tầng đau khổ. Dùng những lời này để tả y và Lận Duy, với y mà nói vẫn có phần vượt rào.
[Bớt nói nhảm đi! Rốt cuộc cô có không!] Y buông xuôi tất cả, ngầm thừa nhận lời của Phương Duyệt Duyệt. Bộ não của y vẫn dùng tốt, cớ gì phải dùng chỗ khác để suy nghĩ chứ!
[Có có có!] Lúc này Phương Duyệt Duyệt mới bình tĩnh lại: [Anh đợi chút, chỗ tôi nhiều phết, nén lại gửi hết cho anh thì lâu lắm, để tôi xem xem có những thể loại nào đã...]
Hoắc Kỳ Quân thật sự rất muốn nói, chỉ cần gửi bừa một bộ là được rồi, y chỉ muốn thử xem mình có chấp nhận được không, chứ có muốn xem để "học hỏi" thật đâu mà.
Đang nghĩ ngợi, Phương Duyệt Duyệt gửi qua mấy tấm ảnh chụp màn hình, toàn là những hình ảnh không thể miêu tả của hai người đàn ông, chũng bỗng lấp đầy toàn bộ màn hình điện thoại. Hoắc Kỳ Quân suýt nữa ném văng điện thoại đi.
[Đủ rồi, đủ rồi đừng gửi nữa!] Y khó khăn ngăn Phương Duyệt Duyệt đang liên tục gửi hình.
[Đều không ưng à?] Phương Duyệt Duyệt nhạy bén nhận ra sự kháng cự của y từ vài lời ngắn ngủi, cô ấy suy nghĩ một lúc rồi trả lời: [Cũng phải. Anh có một người bạn trai đẹp như vậy, xem mấy cái này chắc khó mà nổi hứng.]
Rồi cô ấy lại đưa thêm chủ ý: [Nếu anh chê nhức mắt hay là tôi gửi cho anh mấy văn bản nhé! Học được hay không tùy vào khả năng tiếp thu của anh cả đấy.]
Hoắc Kỳ Quân nghĩ một lát, cảm thấy cũng được, nhẹ nhàng hơn cú sốc thị giác vừa rồi nhiều, cứ coi như bước từng bước một.
Thế là cuối cùng y nhận được một tệp văn bản nặng tầm một gigabite, nằm trên giường bắt đầu nghiêm túc đọc từng trang một.
Có lẽ vì văn bản ký tự có nhiều không gian để tưởng tượng hơn nên Hoắc Kỳ Quân không cảm thấy khó chịu như lúc liếc nhìn những hình ảnh kia nữa.
Y cứ đọc, đọc rồi nhập tâm từ lúc nào không hay, vô tình tiêu tốn hết cả một buổi chiều, mãi cho đến tối Dư Du qua gõ cửa hỏi y có muốn ăn gì không y mới bừng tỉnh.
Vốn dĩ y định nói không ăn, nhưng sắp nói ra khỏi miệng y lại nhớ đến gì đó. Y đồng ý, bảo hắn ta đợi một lát rồi dậy thay quần áo.
Hoắc Kỳ Quân vừa thắt cà vạt vừa nghĩ, y chỉ lười nghe Lận Duy cằn nhằn, nhỡ Dư Du sẽ coi chuyện y không ăn cơm như một câu chuyện phiếm để kể cho Lận Duy nghe thì sao!
Thật ra, mỗi lần Lận Duy y đều chỉ hỏi han vừa phải chứ chưa bao giờ lải nhải với y, cũng không hiểu sao y lại có ảo giác mình rất sợ bị Lận Duy cằn nhằn.
***
Lần này đi cùng Hoắc Kỳ Quân, cuối cùng Dư Du cũng thu lại hết mọi tâm tư nhỏ nhen, không dám cố tình chọc tức y nữa, bữa cơm này diễn ra vô cùng yên tĩnh.
Hoắc Kỳ Quân lại là người không chịu nổi trước, y ngước mắt nhìn Dư Du đang cúi đầu ăn cơm, do dự một lúc rồi hỏi: "Cậu thấy Lận Duy ra sao?"
Hỏi xong y lại nói thêm một câu: "Tôi chỉ hỏi với tư cách là bạn của cậu ấy thôi, cậu không cần cảm thấy áp lực."
Y hoàn toàn không có ý gán ghép hay thúc giục, hy vọng Dư Du không hiểu lầm.
Ánh mắt Dư Du lóe lên, ý đồ xấu xa bén nhọn xẹt qua đáy lòng, có một khoảnh khắc, hắn ta thật sự rất muốn trả lời rằng mình sắp đồng ý rồi, để xem Hoắc Kỳ Quân còn có thể duy trì được vẻ ngoài lịch sự, cao ngạo như mọi khi không.
Nhưng cuối cùng hắn ta chỉ lắc đầu nói: "Cứ để thuận theo tự nhiên thôi, thực ra anh Lận cũng không hề bày tỏ gì với tôi cả, chỉ tặng hoa mỗi ngày thôi."
Thực tế đến cả hoa cũng được lựa chọn dụng tâm và đa dạng nhờ câu "ngửi ké mùi hoa" kia của Hoắc Kỳ Quân, nhưng Dư Du không hề biết chuyện này.
Không phải tự dưng Dư Du hiền lành hơn, không mang lòng đố kỵ méo mó và thái độ thù địch ngấm ngầm với Hoắc Kỳ Quân nữa mà là vì cuộc điện thoại sáng nay.
Một người có tâm tư nhạy cảm như Dư Du, ngẫm lại một chút là có thể hiểu ra, chắc chắn lúc ấy Lận Duy đã phát hiện ý đồ của hắn ta còn tỏ thái độ rõ ràng, hắn không muốn bị lợi dụng thành vũ khí làm tổn thương Hoắc Kỳ Quân.
Nói tổn thương thì hơi quá, Lận Duy chỉ không nỡ để Hoắc Kỳ Quân phải ghen tuông trong vô thức mà thôi.
Hắn ta liếc nhìn Hoắc Kỳ Quân ngồi phía đối diện, tâm trạng y đã thả lỏng rõ rệt chỉ vì mấy lời hắn ta nói. Lòng hắn ta vừa đắng vừa chua xót, nghĩ, đùng là
người không thiếu tình yêu mới có thể không ngừng thu hút tình yêu, mới luôn được yêu thương.
"Tổng giám đốc Hoắc, anh có thích ai không?"
Dư Du nghĩ đến đường lui Lận Duy lưu lại cho hắn ta, không phải không xúc động. Nếu là người khác, chắc chắn sẽ không bỏ qua những điểm yếu, những tâm tư nhỏ nhen mà hắn ta đã để lộ như Lận Duy. Thậm chí đến cả khi cảnh cáo hắn ta, cũng chỉ như một lưỡi dao dịu dàng, vừa đâm thẳng vào lòng đố kỵ xấu xí của hắn ta cũng vừa giữ thể diện cho hắn ta.
Hắn quả thực là một người rất rất tốt.
Hoắc Kỳ Quân không ngờ hắn ta sẽ hỏi mình câu này, hai chữ "không có" cứ lưỡng lự bên miệng không tài nào nói ra được.
"Không có à?" Dư Du thở dài, trông hắn ta có vẻ hơi thất vọng.
Lần này Hoắc Kỳ Quân hoang mang thật: "Cậu thấy tôi nên có à?" Nếu không thì thất vọng cái gì!
"Tôi hy vọng anh không có." Dư Du ngẩng đầu nhìn thẳng vào y, lần đầu nói ra câu thật lòng: "Nhưng tôi lại hy vọng anh trả lời có."
"... Tại sao?" Hoắc Kỳ Quân không hiểu lời của hắn ta, nhưng trực giác mách bảo y lời này có liên quan đến Lận Duy, bỗng nhiên y có hơi đứng ngồi không yên, tim đập thình thịch đầy căng thẳng.
Trớ trêu thay, Dư Du lại không chịu giải thích tiếp, hắn ta chỉ lắc đầu tiếp tục ăn cơm, bỏ mặc Hoắc Kỳ Quân ở đó trong tình trạng lấp lửng, lòng như lửa đốt, nhưng cũng không thể hạ mình xuống để truy hỏi.
Tình trạng này kéo dài mãi cho đến khi y về phòng khách sạn, những thứ đã đọc buổi chiều bây giờ không sót lại một chữ nào. Sau khi trằn trọc trên giường gần một tiếng đồng hồ, suy nghĩ y mới lóe lên, bỗng hiểu ra.
Dư Du biết người Lận Duy thích là y! Vừa rồi rõ ràng hắn ta đang thăm dò xem y có ý tương tự với Lận Duy không!
Sau khi nhận ra điều này, y lại nhớ đến việc Dư Du luôn vô tình nhắc đến Lận Duy trước mặt y, những hình ảnh vụn vặt khiến y buồn bực...
Hắn ta cố ý!
Vậy Dư Du cũng thích Lận Duy à? Nhưng câu hỏi và những lời nói kia lại có ý gì?
Câu trả lời của y là im lặng...
Dư Du sẽ nói cho Lận Duy biết ư?
Lận Duy sẽ nghĩ thế nào đây...
Hoắc Kỳ Quân ngồi bật dậy.
***
Ở một nơi khác, điện thoại của Lận Duy rung rung, hắn cầm lên xem, là một tin nhắn từ Dư Du:
[Tôi không phải người tốt, nhưng cảm ơn anh đã có lòng bảo vệ thứ quan trọng nhất đối với tôi. Tôi đã đáp lại anh một món quà, hy vọng anh sẽ vui.]
Mí mắt Lận Duy giật một cái, còn chưa kịp hỏi lại, điện thoại lại rung lên tiếp, rung liên tục không ngừng.
Là Hoắc Kỳ Quân gọi tới.