Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 20: Đừng gọi

Câu ngửi ké mùi hoa Hoắc Kỳ Quân nói chỉ là lời thốt ra trong lúc tức giận, Lận Duy biết rõ, nhưng nó không ảnh hưởng đến việc hắn trêu chọc cậu ấm này.

Vì vậy, bó hoa được gửi đến trước mặt Dư Du vào ngày hôm sau đã chuyển từ hoa hồng thành hoa dạ hương thơm nồng, ngày thứ ba là hoa ly, tiếp theo là hoa dành dành, hoa lan Nam Phi, hoa oải hương...

Mỗi ngày là một loại hoa khác nhau, điểm chung duy nhất là đều thơm ngào ngạt. Ban đầu, Hoắc Kỳ Quân còn định ngó lơ, "mắt không thấy tim không đau", nhưng bàn làm việc của Dư Du lại ở ngay gần văn phòng y, tuy y đóng cửa không nhìn thấy hoa, nhưng mùi hoa khác nhau luôn len lỏi khắp nơi, khiến y không thể nào phớt lờ.

Văn phòng y sắp ám đầy mùi hoa rồi!

***

Sau khi gửi hết một lượt các loại hoa thơm nồng, cuối cùng hoa được gửi đến vào hôm nay cũng lặp lại, vẫn là hoa hồng nhưng vẫn thơm hơn hoa hồng đỏ ngày đầu tiên rất nhiều. Hoắc Kỳ Quân đi ngang qua liếc nhìn một cái, thấy hình dáng và màu sắc của loại hoa này xấu đến mức khiến y cau mày, y nhắn tin phàn nàn với Lận Duy ngay.

[Gu thẩm mỹ của cậu xuống cấp rồi à? Hoa hôm nay xấu lắm.]

Lận Duy nhận được tin nhắn này thì ngẩn người, sau khi hỏi cửa hàng loại hoa hôm nay gửi đi là hoa gì còn tìm kiếm hình ảnh xem qua hắn mới trả lời: [Đúng là hoa hồng Lệ Chi trông hơi kỳ lạ, nhưng cậu để ý chuyện này làm gì, ngửi thấy thơm là được rồi mà?]

Hoắc Kỳ Quân bĩu môi, ý của câu này là, dù sao cũng không tặng cho y xem, hít ké mùi thơm là được rồi, những thứ khác không cần y xen miệng chê đúng không?

Chưa kịp gõ chữ cãi giả thì bên kia lại gửi đến một tin nhắn mới.

[Thật ra hoa này do nhân viên cửa hàng chọn ngẫu nhiên, tôi chỉ dặn họ chọn loại thơm nhất, lần sau tôi sẽ chọn kỹ, tránh làm xấu mắt cậu ấm nhà chúng ta.]

Hoắc Kỳ Quân dừng lại vài giây, nhận ra mình đang gián tiếp hỗ trợ Lận Duy theo đuổi người ta, muốn nói không cần phải cẩn thận như vậy đâu nhưng lại sợ mình thể hiện quá rõ ràng, bỗng thấy cổ họng nghẹn ứ, bực bội trả lời hai chữ: [Tùy cậu!]

Lận Duy nhìn hai chữ mang theo chút tức giận này, mỉm cười nói với hệ thống: [Niềm vui trong thế giới này đều nhờ Hoắc Kỳ Quân cả.]

Hệ thống nói hắn thấy vui là được.

Vì hôm nay tâm trạng hắn tốt, sau khi tan tầm về nhà, hắn định làm vài món chính ngon lành nhưng tốn công mà bình thường hắn lười làm. Hắn chuẩn bị sẵn nguyên liệu, đợi Hoắc Kỳ Quân về rồi bắt tay vào làm, nào ngờ đợi mãi vẫn không thấy người đâu, gọi điện không nghe máy, nhắn tin cũng không trả lời. Ngay lúc hắn định nhờ hệ thống kiểm tra xem y đang ở đâu, hắn nhận được điện thoại của Dư Du.

"Alo!" Lận Duy không chờ hắn ta lên tiếng, hỏi thẳng: "Có phải A Kỳ đang ở cùng cậu không?"

"Đúng vậy, giám đốc Hoắc say rồi." Nụ cười xã giao trên mặt Dư Du hơi cứng lại: "Hôm nay có tiệc xã giao, tôi cũng phải uống chút rượu, anh có thể đến đón chúng tôi được không?"

Vốn dĩ họ có thể gọi tài xế lái thay, nhưng vì một số tâm lý khó nói nào đó, Dư Du muốn gọi Lận Duy đến đón. Không phải hắn ta có ý với Lận Duy thật, mà là hắn ta nhận ra sự quan tâm không thể nói ra thành lời của Hoắc Kỳ Quân rồi bất giác chìm đắm trong cảm giác khoái trá khi được người hơn xa mình ghen tị.

Có lẽ hôm nay tâm trạng Hoắc Kỳ Quân không được tốt, ai mời rượu cũng uống, đến lúc kết thúc đã hơi loạng choạng, giờ đang ôm đầu nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế sô pha.

Dư Du biết y chưa ngủ, vẫn nghe thấy được nên cố ý bật loa ngoài. Hắn ta biết, với tính cách của Lận Duy, rất có thể hắn sẽ không từ chối lời cầu cứu không quá đáng của đối tác tạm thời này. Mà nếu Lận Duy có ý định từ chối, hắn ta còn có thể khéo léo nhắc đến Hoắc Kỳ Quân.

Nhưng hắn ta không ngờ Lận Duy vừa nghe máy đã vội vàng hỏi có phải Hoắc Kỳ Quân đang ở bên cạnh hắn ta hay không, giọng điệu quan tâm mang theo sự dịu dàng tương đương khiến những suy nghĩ đen tối nhớp nháp của hắn ta trở nên đáng thương và buồn cười, hắn ta khó chịu đến mức ngạt thở.

"Phiền cậu chăm sóc cậu ấy, gửi định vị cho tôi, tôi qua đó ngay." Lận Duy không nghĩ nhiều, lấy chìa khóa xe rồi lập tức đi ra ngoài.

"Được, lái xe cẩn thận..." Khi Dư Du mới nói được nửa câu, cuộc gọi này đã bị cúp máy trong vội vàng.

Hắn ta mím môi, vẻ mặt không được tốt cho lắm, không khỏi nhìn về phía Hoắc Kỳ Quân, vừa hay y cũng đang ngẩng lên nhìn vì nghe thấy giọng của Lận Duy. Đôi mắt sau cặp kính toát lên vẻ lạnh lùng, cứ như không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Dư Du rùng mình một cái, sau khi cảm giác vượt trội giả tạo biến mất, đầu óc cuối cùng cũng tỉnh táo được phần nào.

"Anh Lận nói lát nữa sẽ đến đón chúng ta." Hắn ta thành thật hẳn ra.

"Ừ." Biểu cảm của Hoắc Kỳ Quân không hề thay đổi, nhưng y đã nghe thấy nội dung cuộc điện thoại vừa rồi. vì từ đầu đến cuối Lận Duy chỉ quan tâm, còn nhờ Dư Du chăm sóc y không chút do dự nên y hơi lúng túng khi đối diện với Dư Du, người Lận Duy đang theo đuổi.

Nếu nói y không đắc ý chút nào thì có vẻ hơi giả tạo, nhưng Hoắc Kỳ Quân cũng biết như vậy là không tốt, chỉ có thể giả vờ lạnh lùng. Nhung y đâu ngờ, một ánh mắt vô tình của y đã suýt nữa khiến Dư Du toát mồ hôi lạnh.

Khi Lận Duy đến, Hoắc Kỳ Quân đã sắp ngủ thiếp đi, khoảnh khắc nhìn thấy hắn đến, cơn say cuối cùng cũng chiếm thế thượng phong, y yên tâm ngủ thiếp đi.

"Đi thôi, tôi đưa cậu về nhà trước." Lận Duy ngăn Dư Du đang định đánh thức Hoắc Kỳ Quân lại, cúi người nhẹ nhàng bế ngang y lên rồi nói với Dư Du.

Khóe miệng Dư Du giật giật, Hoắc Kỳ Quân khá ngang tàng, người cao ráo, chân dài, vai rộng, eo thon, bình thường mấy người đàn ông khác đứng trước mặt y đều yếu thế thấy rõ, cả đời này chắc y chưa từng bị ai bế theo kiểu này.

Còn Lận Duy nữa, bình thường hắn quá dịu dàng, dễ làm người ta quên mất dù là chiều cao hay vóc dáng hắn đều ngang ngửa với Hoắc Kỳ Quân. Dư Du không muốn thừa nhận, nhưng cảnh tượng này không hề gượng gạo, còn khiến người ta không kìm được, muốn nhìn thêm vài lần.

"Được, cảm ơn." Dư Du còn có thể nói gì được nữa, hắn ta có thể lén lút dở chút mánh khóe nhỏ nhen Hoắc Kỳ Quân vì y đặt niềm tin vào hắn ta, nhưng trước mặt Lận Duy, hắn ta chẳng là gì cả. Lận Duy đối xử với hắn ta rất tốt không phải vì quan hệ của bọn họ tốt, mà chỉ vì Lận Duy là người được giáo dục tốt.

Lận Duy đưa Dư Du đến cửa nhà, tiếng động khi Dư Du xuống xe đã đánh thức Hoắc Kỳ Quân vừa ngủ được một lúc. Cơn buồn ngủ bay đi rồi, nhưng say rượu thì chưa, thậm chí đầu óc y còn mịt mờ hơn lúc ở khách sạn, có khi giờ y còn đang nghĩ đây là đâu tôi là ai cũng nên.

"Tỉnh rồi à, có thấy khó chịu không?" Lận Duy vừa lái xe vừa chú ý đến y, thấy y mở mắt thì hỏi ngay.

Hoắc Kỳ Quân ôm đầu chậm rãi chớp mắt, một lúc lâu sau mới trả lời: "Không."

Thật ra giờ y đang rất chóng mặt, nhưng y không biết tại sao tự dưng ylại không muốn nói thật, không nhớ ra lý do.

"Vậy thì tốt." Lận Duy yên tâm.

"..." Hoắc Kỳ Quân vừa cố tình nói dối lại thấy không vui, chẳng lẽ không thể hỏi thêm một lần nữa được à?

Dù hỏi thêm lần nữa y cũng không nói thật.

"Không được, tôi cho phép cậu hỏi lại lần nữa đấy!" Y thực sự say rồi, nếu không có chết cũng y cũng sẽ không cho phép mình làm ra chuyện mất mặt thế này.

Lận Duy phì cười, rồi vội vàng nín cười, nhìn Hoắc Kỳ Quân một cái, thấy y ôm đầu cau mày mới hỏi lại lần nữa theo ý y.

"Có phải đầu đang khó chịu không?"

"Không!" Hoắc Kỳ Quân suýt nữa đã gật đầu.

"Được, xem ra là có đau rồi." Lận Duy tự phiên dịch câu trả lời của y, tự nhiên đáp "Vậy tôi lái chậm lại, cậu chịu khó một chút, về nhà uống canh giải rượu sẽ đỡ hơn."

Nói xong còn tiện thể khuyên nhủ luôn: "Lần sau đừng uống nhiều như vậy nữa, nếu cậu không muốn uống thì cứ lạnh lùng ngồi im đó là được, không có ma nào dám ép cậu đâu."

Hoắc Kỳ Quân ngẩn người một lúc lâu mới nói: "Ý cậu là trông tôi rất đáng sợ chứ gì?"

"Gì cơ?" Lận Duy còn tưởng mình nghe nhầm.

Hoắc Kỳ Quân lặp lại một lần nữa: "Cậu thấy tôi đáng sợ chứ gì?"

Lận Duy không hiểu gì cả, khiêm tốn hỏi: "Cậu cả, xin hỏi cậu nghe ý này từ đâu ra vậy?"

"Hừ! Chắc chắn cậu có ý này!" Kẻ say không thèm giải thích mà kết luận luôn, hơn nữa còn quay mặt đi không thèm để ý đến y nữa.

Lận Duy lắc đầu thở dài.

Về đến nhà, hắn đã dìu rồi mà Hoắc Kỳ Quân còn không thể đi thẳng nổi. Để y ở một mình hắn cũng không yên tâm, chỉ đành đưa y về nhà mình, chứ nhỡ cái, tên say xỉn này nổi hứng tắm rửa rồi tự dìm mình chết đuối thì nguy to.

Y đi loạng choạng được nửa phút, Lận Duy thấy thế này quá chậm, nghĩ dù sao cũng không phải lần đầu tiên, đành phải bế nâng y lên thêm một lần nữa.

Hắn thoải mái hơn rất nhiều, nhưng bây giờ Hoắc Kỳ Quân chỉ say thôi, chứ ý thức vẫn còn đó, ngay khoảnh khắc bị bế lên tay chân y đều đã cứng đờ.

Giống như Dư Du đoán, y lớn thế này rồi, chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ được một người đàn ông bế theo kiểu này, y muốn bảo Lận Duy thả mình xuống ngay và luôn, nhưng lưỡi cứ như bị thắt lại, không nói được chữ nào. 

Chưa kịp để đầu óc đang rối như tơ vò của y suy nghĩ xong, Lận Duy đã đặt y xuống ghế sô pha rồi.

"Tôi đi nấu canh giải rượu, cậu ngoan ngoãn ngồi ở đây." Lận Duy sợ y va vào đâu đó, không thể không dặn dò y như dặn dò mộ đứa trẻ.

"Ừ." Hoắc Kỳ Quân hít sâu một hơi, rất muốn tỉnh táo hơn một chút, nhưng cơn say ập đến, y không thể làm gì được.

Lận Duy mất khoảng mười mấy phút để nấu xong canh giải rượu, khi bưng bát đến, Hoắc Kỳ Quân đang nhắm mắt nằm trên ghế sô pha, không biết có phải lại ngủ rồi hay không.

Canh giải rượu còn nóng, Lận Duy cũng không gọi y dậy uống vội, chỉ cởi áo khoác của mình rồi nhẹ nhàng đắp lên người y, sau đó hắn ngồi bên cạnh kiên nhẫn đợi canh nguội bớt.

Hoắc Kỳ Quân ngủ thiếp đi thật. Tỉnh tỉnh mơ mơ, giấc mơ còn hỗn độn, Mãi đến khi áo khoác của Lận Duy phủ lên người y, mùi hương quen thuộc bao trùm lấy y, y mới nhận ra, trong cơn mơ mình lại biến thành một chú mèo, hơn nữa còn đang nằm trên người Lận Duy.

"Meo!" Lận Duy!

Hoắc Kỳ Quân thử gọi hắn, nhưng hình như Lận Duy trong mơ đã quen với việc thỉnh thoảng Kem sẽ kêu lên nên không có phản ứng gì, nhưng người có phản ứng lại là người ở hiện thực...

[Anh không nghe nhầm đấy chứ?] Lận Duy nhìn Hoắc Kỳ Quân đang ngủ say trên ghế sô pha với vẻ mặt ngẩn ngơ, lặng lẽ hỏi hệ thống: [Vừa rồi cậu ấy mới... Kêu meo phải không?]

[Đúng vậy!] Hệ thống còn ngơ ngác hơn cả chủ nhân của nó: [Chắc y mơ thấy mình đang chơi với mèo chăng?]

Lận Duy mím môi nhịn cười, thấy canh giải rượu cũng gần nguội rồi, hắn thử gọi y dậy: "A Kỳ, dậy đi, dậy uống canh giải rượu rồi ngủ tiếp, nếu không ngày mai tỉnh dậy chắc chắn cậu sẽ đau đầu cho mà xem!"

"Ưm..." Hoắc Kỳ Quân nửa mê nửa tỉnh, vừa nghe thấy có người gọi mình, hình ảnh trong mơ lập tức thay đổi thành Lận Duy bảo Kem lại đây nào, còn Lận Duy ở hiện thực lại gọi y là A Kỳ, bảo y tỉnh dậy.

Hai giọng nói đan xen thật phiền phức, nhất là chữ "Kem", nghe lần nào là thấy khó chịu lần đó!

"A Kỳ!" Lận Duy thấy y không chịu mở mắt, bèn lên giọng.

Kết quả tên say này vung tay tát tới, may sao Lận Duy nhanh tay bắt được: "Này! Cậu..."

"Đừng... Gọi... Kem!!!"

"Cậu nói gì cơ???" Lận Duy nghe thấy cái tên quen thuộc thốt ra từ miệng y, đồng tử lập tức co rút lại.

Hoắc Kỳ Quân nói xong câu mê sảng này đã tỉnh táo lại ngay, vừa mở mắt đã thấy vẻ mặt không giấu được sự kinh ngạc của Lận Duy.

Hai người nhìn nhau, Lận Duy vẫn đang nắm tay y, quên mất phải buông ra.