Thật ra đi siêu thị cũng chẳng có gì đáng mong đợi, nhưng Hoắc Kỳ Quân vừa cúp máy đã mong chờ tới giờ tan làm. Khi làm việc mà tâm trí không đặt vào công việc, y mới hiểu được thế nào là sống một ngày dài như một năm.
Lận Duy không đến muộn, đúng giờ tan làm đã nhắn tin bảo Hoắc Kỳ Quân xuống lầu.
"Sao lại đợi ở dưới này, không lên chào hỏi trợ lý của tôi một tiếng à?" Hoắc Kỳ Quân vừa lên xe đã không nhịn được, nói móc hắn một câu, nói xong cũng tự thấy chua lòm, chua đến mức chính y cũng muốn rút lại.
Lận Duy liếc nhìn y, miệng nở nụ cười, vừa lái xe vừa thản nhiên đáp: "Tôi có nhiều cơ hội hẹn gặp cậu ấy nếu muốn, không cần vội vàng như vậy làm gì cả."
"..." Hoắc Kỳ Quân nghi Lận Duy đang mỉa mai những ngày tháng y theo đuổi Phó Tiểu Thanh. Nhưng đó chẳng phải vì cô ấy bị mẹ y hành hạ đến mức không muốn để ý đến y, nên y chỉ có thể tìm mọi cách để bù đắp thôi à!
Chưa kịp nghĩ ra lời lẽ để cãi lại thì y bỗng nhận ra, lời Lận Duy nói chẳng khác nào đang ngầm thừa nhận việc hắn thực sự muốn theo đuổi Dư Du cả.
Tim Hoắc Kỳ Quân chùng xuống, há miệng muốn nói gì đó nhưng lại cảm thấy những gì y muốn nói không thể nói thẳng khỏi miệng, y bỗng mất hết hứng thú.
Lận Duy đã lường trước được phản ứng của y từ sớm. Nếu lúc lên xe Hoắc Kỳ Quân không nói móc hắn thì hắn cũng đã không cố ý nói ra những lời ẩn ý để trêu chọc y dù biết rõ hiện giờ y không thể nghe những lời như vậy.
Nhưng trêu chọc xong rồi cũng không còn gì vui nữa, lúc cần dỗ dành phải biết dừng lại đúng lúc, nếu không lát nữa ăn cơm lại phải nhìn cái bản mặt ủ rũ của y.
"Tôi cũng không phải loại người thấy sắc quên bạn, việc quan trọng nhất hiện tại đương nhiên là cho cậu ăn cơm đúng giờ, cậu có thời gian nghĩ mấy chuyện linh tinh này thì thà nghĩ xem tối nay muốn ăn gì còn hơn."
"Cậu giỏi món gì?" Sắc mặt Hoắc Kỳ Quân dịu đi một chút, nể mặt hỏi một câu.
"Món gì cũng nấu được, cậu cứ chọn món cậu thích đi." Lận Duy đang nhớ lại xem trong cốt truyện gốc có nhắc đến món Hoắc Kỳ Quân thích ăn hay không, ai ngờ lại không nghĩ ra.
Cũng đúng, nếu y ham ăn thật thì y đã không thường xuyên mải mê làm việc đến quên ăn cơm, tự hành hạ mình đến mức bị bệnh dạ dày, một căn bệnh tiêu chuẩn của nam chính truyện "tổng tài".
Mặc dù đôi lúc Lận Duy cảm thấy tính cách thật của Hoắc Kỳ Quân khác thiết lập "tổng tài bá đạo" trong ấn tượng của luôn lúc gần lúc xa. Lúc lạnh lùng im lặng đúng là hơi đáng sợ thật, nhưng vừa nhớ đến việc y có thể cố chấp đến mức gặm bánh quy ba ngày trong văn phòng cũng không chịu về nhà là hắn lại không nhịn được cười.
Vì vậy, rất nhiều lúc hắn sẵn lòng dỗ dành y, không phải vì nhiệm vụ, mà vì đôi khi tính cách của y có nét đáng yêu không muốn để ai biết.
Khi đi siêu thị cùng nhau, điểm này lại càng được thể hiện rõ hơn.
Hoắc Kỳ Quân trông giống một chú mèo tò mò muốn chạm vào tất cả mọi thứ mới mẻ. Khi đi qua khu vực trái cây, Lận Duy còn thấy y đưa ngón tay chọc vào quả sầu riêng, trẻ con đến mức không khớp với vẻ ngoài mặc vest bảnh bao của y, hắn cười hỏi: "Thích ăn quả này à?"
Hoắc Kỳ Quân vội vàng lắc đầu, y không chịu nổi cái mùi đó.
"Vậy thì đừng có chọc lung tung." Trừ sầu riêng, Lận Duy bỏ tất cả số trái cây y đã chạm vào giỏ hàng, dù có bị trầy xước vỏ hay không.
"Cậu đúng là người có tiêu chuẩn đạo đức cao nhất mà tôi từng gặp trong suốt bao nhiêu năm qua mà!" Hoắc Kỳ Quân bĩu môi cảm thán, y đã rất nhẹ tay rồi đấy!
Lận Duy không để ý, kéo y rời khỏi khu vực "dễ vỡ" không chịu nổi sự tàn phá của cậu ấm này. Hai người lần lượt chọn một số nguyên liệu nấu ăn, vốn có thể về rồi, nhưng Hoắc Kỳ Quân cảm thấy đi siêu thị cùng Lận Duy khá thú vị, bèn nói muốn xem xem có gì muốn mua thêm không.
"Vậy đi xem đồ ăn vặt nhé?" Lận Duy đề nghị.
"Được." Hoắc Kỳ Quân thấy sao cũng được, đáp. Y không thích ăn vặt cho lắm.
Những gói khoai tây chiên, snack đủ loại được bày trên kệ hàng, khi đi ngang qua, Lận Duy còn cố ý nhắc nhở, dạ dày yếu không nên ăn những thứ này nhiều khiến Hoắc Kỳ Quân vốn không định lấy cũng phải bật cười: "Vậy cậu dẫn tôi đến đây làm gì?"
"Cũng có thứ cậu ăn được mà." Lận Duy hất hàm, ra hiệu cho y nhìn sang kệ hạt khô bên cạnh.
"Được thôi." Hoắc Kỳ Quân miễn cưỡng lấy đại hai túi, ngay cả trên bao bì viết gì y cũng không nhìn kỹ.
Sau đó, hai người tiếp tục đi, đi một lúc thì đến khu vực thức ăn cho thú cưng ngay cạnh khu đồ ăn vặt.Lận Duy vô thức dừng bước, vừa cầm một hộp thức ăn in hình mèo Anh lông dài màu xám bạc vừa ngẩn người ra, hắn quen bao bì này, đã từng thấy ở thế giới trước rồi.
Vì chú mèo nhỏ in trên đó giống Kem nên lúc đầu hắn luôn vô thức mua loại này, nhưng...
"Cái này không ngon!" Hoắc Kỳ Quân vừa nhìn thấy hộp thức ăn trong tay hắn đã buột miệng nói.
Nói xong, không chỉ Lận Duy sững sờ, mà chính y cũng ngây người.
"Đây là đồ ăn cho mèo." Lận Duy hỏi với vẻ khó tin: "Chẳng lẽ cậu...?"
Mặc dù thứ này cũng đạt tiêu chuẩn thực phẩm cho người, nhưng việc Hoắc Kỳ Quân ăn nó như thịt hộp bình thường xong còn chê không ngon thì hơi ngược đời.
Thức ăn cho mèo không có muối, y ăn không quen cũng là chuyện bình thường.
"Không hề!" Hoắc Kỳ Quân nghe ra hàm ý trong lời nói của hắn, lập tức phủ nhận. Nhưng ngoài hai chữ này ra, y không giải thích thêm gì, chẳng lẽ lại nói "y luôn mơ thấy mình biến thành con mèo Lận Duy nuôi, trong mơ Lận Duy còn cho y ăn cái này nhưng y thấy không ngon" chắc?
Gặp quỷ hay gì á! Sao ở thế giới thực lại có thứ giống hệt đồ ăn trong mơ vậy chứ! Y chưa từng nuôi mèo, lẽ ra trong đầu không nên có bất kỳ nhận thức nào về những thứ này mới đúng!
Nhưng điều khiến y không thể chịu nổi vẫn là cảnh trong mơ khiến người ta nghĩ đến là muốn độn thổ kia tự dưng tấn công y, y xấu hổ đến mức quay người bỏ đi.
"Đói rồi. Về nhà!" Ở lại đây thêm một giây nữa y cũng thấy ngạt thở.
Lận Duy đặt hộp thức ăn về chỗ cũ, lòng thấy hơi khó hiểu, sau đó lắc đầu không nghĩ nữa.
Về đến nhà rồi Hoắc Kỳ Quân mới điều chỉnh xong mớ tâm trạng sau màn "chết lặng" kia. Lận Duy bảo y đi thay quần áo, đợi cơm chín rồi sẽ gọi y, nhưng Hoắc Kỳ Quân không nghe, chỉ cởi áo vest, xắn tay áo sơ mi lên, nói như một lẽ đương nhiên: "Tôi làm cùng cậu."
"Cậu đừng có phá đám đấy nhé." Lận Duy nhướng mày nói đùa, nhưng cũng không từ chối ý tốt của y.
"Tôi chỉ không thích rửa bát thôi, cứ cảm thấy nó rất bẩn." Hoắc Kỳ Quân giải thích cho màn thể hiện kém lần trước, thậm chí còn kéo hắn vào: "Sao cậu không mua máy rửa đáp: "Bình thường tôi có nấu cơm đâu, nếu không phải vì cậu, khéo đến giờ căn bếp này vẫn chỉ để trưng thôi đấy!"
Hoắc Kỳ Quân vô thức muốn hỏi tại sao Lận Duy lại nấu ăn ngon đến vậy, chỉ là linh quang lóe lên, suy đi nghĩ lại câu nói vừa rồi của Lận Duy rồi lại im lặng không hỏi nữa.
Sau khi tận mắt chứng kiến cảnh Lận Duy nấu ăn, suy đoán trong lòng y càng thêm chắc chắn. Khác với sự mấy món ăn gia đình tiện tay mà Phó Tiểu Thanh nấu, Lận Duy rất chuyên nghiệp, rõ ràng đã được học bài bản. Còn lý về phần tại sao học rồi lại không dùng...
Lận Duy học y cũng không khám bệnh cho ai khác ngoài y. Cả nấu ăn nữa, chẳng phải bây giờ hắn chỉ nấu cho y ăn đấy à? Phó Tiểu Thanh ở đây lâu như vậy cũng chưa được ăn bao giờ.
"Cậu từng nấu cơm cho ai khác nữa không?" Y không nhịn được, hỏi.
Lận Duy thầm nghĩ nhiều lắm. Trong thế giới hắn làm đầu bếp, ban giám khảo của các cuộc thi lớn và đồ đệ của hắn, nữ chính thế giới đó, đều đã được ăn rồi.
Nhưng hắn đâu thể nói thẳng ra được.
"Không còn." Lận Duy tùy ý đáp, trong thiết lập của nguyên chủ không có kỹ năng nấu nướng, hắn đã nấu cháo một lần, làm bữa sáng một lần, đây là lần thứ ba, tất cả chỉ có Hoắc Kỳ Quân được ăn.
Hoắc Kỳ Quân thoáng hài lòng, nhưng y lại nhanh chóng nhận ra, nếu Lận Duy chỉ nấu cơm cho người mình thích vậy người tiếp theo được ăn rất có thể sẽ là Dư Du...
Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy khó chịu trong lòng.
Nhưng tay nghề nấu nướng của Lận Duy thực sự quá cao siêu, mùi thơm tỏa ra từ trong nồi đã xua tan những suy nghĩ vẩn vơ của Hoắc Kỳ Quân.
Nhìn chung, Hoắc Kỳ Quân ăn bữa này trong tâm trạng khá vui vẻ, ít nhất ngay tại khoảnh khắc này, người được Lận Duy đối xử đặc biệt vẫn là y.
Tâm trạng tốt của Hoắc Kỳ Quân kéo dài suốt cả buổi tối, ngay cả khi mơ thấy cảnh tượng biến thành một chú mèo còn bị Lận Duy ôm vào lòng xoa đầu đáng sợ nọ tâm trạng cũng không ảnh hưởng gì nhiều. Mãi cho đến khi vào làm được một lúc...
Cả tầng văn phòng của y đều trở nên náo nhiệt vì một bó hoa hồng.
Hoa tặng cho trợ lý Dư, người tặng hoa không ký tên, sau khi nhận được, Dư Du chỉ nói với những người cần thiết, ngoài ra hắn ta chỉ nói mình không biết ai tặng.
Tuy Lận Duy không dặn dò gì, nhưng hắn ta hiểu, chuyện thế này phải khiêm tốn một chút mới tự nhiên.
Ban đầu, Hoắc Kỳ Quân không nghĩ hoa do Lận Duy tặng, trong ấn tượng của y, Lận Duy không giống kiểu người thích dùng những cách sến súa để theo đuổi đối tượng.
Vì vậy, thật ra lúc đầu y cũng muốn hóng hớt, tốt nhất là Dư Du nhanh chóng bị người ta theo đuổi thành công đi, đỡ làm y phiền lòng.
Nhưng tâm lý hả hê này không duy trì được lâu, y buột miệng hỏi câu ai tặng hoa, Dư Du trả lời không chút do dự: "Là Lận Duy tặng."
Hoắc Kỳ Quân nghe vậy vẫn giữ vẻ mặt vô cảm của mình, nhưng tay đã siết chặt, suýt nữa bẻ gãy cây bút.
"Thế à?" Y thản nhiên hỏi lại.
Dư Du có thể làm đến vị trí trợ lý tổng giám đốc ở độ tuổi trẻ thế này, dù thủ đoạn không quá quang minh chính đại nhưng khả năng quan sát sắc mặt chắc chắn vẫn phải hơn người.
Và dù Hoắc Kỳ Quân đã quen với việc che giấu cảm xúc, nhưng Dư Du vẫn nắm bắt được một chút biến đổi trong ánh mắt y.
Thật ra phản ứng đầu tiên của Dư Du là sợ hãi. Lận Duy tính toán đủ kiểu, nhưng lại không tính đến việc có lẽ Hoắc Kỳ Quân cũng dành chút quan tâm khác thường cho hắn. Nhưng nhìn tình hình này, Hoắc Kỳ Quân mới đang ghen tuông theo bản năng chứ vẫn chưa nhận thức rõ tình cảm của mình, nếu không y sẽ không khách sáo với hắn ta đâu.
Đương nhiên hắn ta cũng biết sợ, bởi vì với hắn ta, Hoắc Kỳ Quân thực sự quá may mắn, nếu vô tình chọc giận y, y chỉ cần nói một câu cũng đủ để trở thành gánh nặng cuộc sống của hắn ta vĩnh viễn không thể gánh vác nổi.
Nhưng nghĩ đến lời hứa của Lận Duy, nỗi sợ hãi này lại dần dần tan biến, cảm giác ưu việt kỳ lạ bỗng trỗi dậy trong lòng.
Tuy là giả, nhưng lại khiến Hoắc Kỳ Quân vô thức lộ ra vẻ ghen tị...
Dư Du hít sâu vài hơi mới đè nén được cảm giác k*ch th*ch khiến hắn ta choáng váng này xuống.
Hoắc Kỳ Quân rất bực bội, thực sự không muốn nhìn thấy hắn ta thêm chút nào, phẩy tay bảo hắn ta ra ngoài.
Một lúc sau, y lấy điện thoại ra nhắn tin, cũng không thèm tìm cớ nữa, hỏi thẳng luôn:
[Bó hoa đó là cậu tặng thật à?]
[Ừ, sao vậy? Không làm ảnh hưởng đến công việc của nhân viên dưới trướng cậu chứ?]
[Nếu tôi nói có, cậu có thể dừng lại không?]
[Được chứ, tặng riêng đến nhà cậu ấy cũng được.]
[Hừ, vậy cậu cứ tặng đến công ty đi, tôi còn được ngửi ké mùi hoa!]
[Cậu thích mùi hoa à?]
[Không thích!!!] Hoắc Kỳ Quân tức chết mất thôi.