Mãi đến khi Lận Duy quay lại tìm Hoắc Kỳ Quân ăn cơm trưa, tâm trạng của cậu ấm này vẫn chưa khá hơn.
Chính y cũng biết cơn giận này rất vô lý, nếu Lận Duy truy cứu, y còn không thể đưa ra một lý do chính đáng nào, nên y cứ tự mình buồn bực suốt dọc đường. Y không cố ý thể hiện ra mặt cho Lận Duy thấy, lúc dùng cơm y chỉ hỏi một câu nghe như vô tình: "Rốt cuộc sáng nay cậu tìm trợ lý Dư để làm gì thế?"
"Không có gì, chỉ làm quen chút thôi." Lận Duy nói dối một câu, tạo thế cho việc hắn sắp theo đuổi Dư Du.
Câu này nghe như không có gì, nhưng nếu nghĩ kỹ thì chắc chắn sẽ nhận ra điều mờ ám, một người đột nhiên hứng thú với một người khác, ít nhất cũng phải có hảo cảm mới có muốn tìm hiểu thêm như thế.
Đương nhiên Hoắc Kỳ Quân cũng hiểu được hàm ý trong đó, bỗng cảm thấy nuốt không trôi cơm nổi nữa.
Trong suốt bữa ăn, y cứ nhớ lại xem cậu trợ lý mới được thăng chức này có gì đặc biệt, nhưng câu trả lời lại là "rất bình thường" thì phải?
Chỉ có thể nói ngoại hình thanh tú đoan chính, chiều cao miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, dù sao cũng thấp hơn y nửa cái đầu, còn có khí chất không mấy nổi bật...
Dưới con mắt soi mói không quá công bằng của Hoắc Kỳ Quân, Dư Du không có điểm nào nổi bật, cái gì cũng chỉ dừng lại ở mức trung bình.
Điều duy nhất khiến Hoắc Kỳ Quân sẵn sàng thừa nhận là ngoại hình của Dư Du phù hợp với gu thẩm mỹ của Lận Duy hơn cả Phó Thiên Lam, vì hắn ta giống y hơn.
Đáng tiếc, kết luận này cũng không khiến tâm trạng y tốt hơn là bao.
"Sao ăn ít vậy?" Lận Duy y nhai cơm cứ như đang nhai sáp, từ đầu đến cuối cũng không ăn được bao nhiêu thì thắc mắc.
"Không ngon." Hoắc Kỳ Quân nói dối trắng trợn.
Lận Duy nghi ngờ, dù sao cũng do đầu bếp chuyên nghiệp làm, chẳng lẽ lại không ngon bằng cơm Phó Tiểu Thanh nấu?
"Kém xa cơm cậu nấu." Hoắc Kỳ Quân nhìn ra hắn đang nghĩ gì nên giải thích một câu. Thật ra y cũng hơi tò mò sao Lận Duy lại nấu ăn ngon đến vậy, nhưng hỏi ra chắc khác nào khẳng định y chưa từng quan tâm đến đối phương, dù đó là thật.
Tuy trước đây Lận Duy cũng gọi đến là đến, nhưng lúc đó bọn họ vô cùng xa lạ, y tự nhận mình chưa từng thay đổi, vậy chỉ có thể là do Lận Duy cố ý giữ khoảng cách.
Lại nói, nếu lúc trước y không ghen tuông linh tinh, ép Lận Duy nói ra bí mật của mình thì có lẽ, Lận Duy sẽ mãi mãi giữ nguyên hiện trạng, lặng lẽ ở bên cạnh y, không xa cũng không gần.
Y cũng không biết trạng thái hiện tại rốt cuộc là tốt hay xấu, vô tình khiến Lận Duy tiến thêm một bước, nhưng mối quan hệ quá gần gũi này hình như chỉ khiến tình cảm đơn phương của hắn trôi đi nhanh hơn, như chính Lận Duy đã nói...
[Chuyện tình cảm khó nói lắm, nhưng nếu mãi không được đáp lại, rồi sẽ có một ngày tỉnh ngộ, phát hiện ra chuyện này không hề đáng, đúng không nào?]
Liệu việc Lận Duy nảy sinh thiện cảm và muốn tìm hiểu người mới gặp lần đầu như Dư Du có phải vì bản năng thúc đẩy, để hắn sớm thoát khỏi tình cảm không được đáp lại này không?
Nếu không phải vậy, Dư Du đâu có điểm nào so được với y?
Nhưng điều này là không đúng.
Hoắc Kỳ Quân tự lừa dối mình, y cảm thấy, Lận Duy có muốn từ bỏ y để thích người khác, ít nhất người khác này cũng phải là một người hoàn hảo về mọi mặt.
Trong khoảnh khắc này, y đã vô thức đồng cảm với h*m m**n kiểm soát của mẹ y trong việc lựa chọn bạn đời cho y. Dù tình thân và tình bạn khác nhau hoàn toàn, nhưng dù đi khác con đường, vẫn sẽ đi bằng phương tiện giống nhau như đúc.
Hoắc Kỳ Quân lại tìm được lý do cho sự buồn bực của mình, lập tức vênh váo nói: "Tôi muốn ăn cơm cậu nấu!"
Y quyết định kéo tâm tư của Lận Duy về phía mình, không thể để Lận Duy tìm đại một đối tượng theo đuổi chỉ vì muốn trốn tránh tình cảm dành cho y, nếu không, với tính cách của Lận Duy, sau này tỉnh ngộ chắc chắn hắn sẽ hối hận vì đã làm chuyện vô trách nhiệm với cả người khác lẫn bản thân mình.
Lận Duy nào biết chỉ nửa tiếng đồng hồ qua, trong đầu Hoắc Kỳ Quân đã đấu tranh tư tưởng kịch liệt như thế nào. Nghe y nói như vậy, hắn nghĩ một chút rồi nói: "Được, tối nay tôi nấu cơm."
Dù sao hôm nay hắn cũng không định đến công ty nữa, hắn có thời gian.
Lần này ngay cả hệ thống cũng không chịu nổi: [Chủ nhân! Có phải anh đang đối xử với anh ta tốt quá rồi không, em cảm thấy tiến triển của câu chuyện này cứ sai sai thế nào ấy!]
[Sai chỗ nào?] Lận Duy hỏi.
[Anh không thấy phản ứng của Hoắc Kỳ Quân rất kỳ lạ ư?] Hệ thống không chắc chắn lắm, tự mình tổng kết lại: [Có lẽ anh ta không hề kỳ thị tình yêu đồng tính mà chỉ đang bài xích tất cả những người đồng tính có điều kiện tốt xuất hiện bên cạnh anh...]
Nó không dám nói thẳng chuyện nó cảm thấy hình như Hoắc Kỳ Quân đã vô tình bị chủ nhân của nó bẻ cong rồi, dù sao đây cũng là một thế giới ngôn tình, nói nam chính truyện ngôn tình bị bẻ cong ai dám tin?
[Thật ra anh cũng thấy một số phản ứng của cậu ấy rất phi logic.] Lận Duy thở dài: [Những lời anh ám chỉ trước đó coi như đều vô ích cả, hình như cậu ấy vẫn cho rằng anh thích cậu ấy, vô thức coi anh thành vật sở hữu của mình, rồi không hiểu sao lại nảy sinh h*m m**n chiếm hữu.]
Lận Duy không tự luyến như Hoắc Kỳ Quân, hắn sẽ không nghĩ Hoắc Kỳ Quân thay đổi xu hướng tính dục và thích mình chỉ vì hiểu lầm.Với tính cách ngang ngược và cố chấp của Hoắc Kỳ Quân, nói đây là bản năng giữ đồ ăn còn hợp lý hơn.
Nhưng cũng không thể trách Hoắc Kỳ Quân tự luyến, bạn bè là nam của Lận Duy trong thế giới nhỏ này vốn đã không nhiều, mà trong số ít người này, vì nhiệm vụ, hắn lại đối xử với Hoắc Kỳ Quân tốt nhất, thành ra dù hắn đã phủ nhận nhiều lần nhưng Hoắc Kỳ Quân vẫn hiểu lầm.
Thật ra chuyện này cũng chẳng có gì, lúc trước hắn không muốn Hoắc Kỳ Quân hiểu lầm mình thích y vì sợ Hoắc Kỳ Quân sẽ tránh né, xa cách hắn, gây bất lợi cho nhiệm vụ.
Nhưng nếu Hoắc Kỳ Quân không có ý nghĩ đó, hắn cũng chẳng định tìm bạn trai trong thế giới nhỏ này nên Hoắc Kỳ Quân muốn bảo vệ thức ăn thì cứ bảo vệ đi, không ảnh hưởng đến nhiệm vụ là được.
Hệ thống cũng dần bị thuyết phục, nhưng...: [Nếu như vậy thì có phải anh ta hơi...]
[Ý cậu là cậu ấy quá ích kỷ à?] Lận Duy cười nói: [Nếu cậu ấy không ích kỷ thì trong cốt truyện gốc cậu ấy đã buông tay Phó Tiểu Thanh từ lâu rồi.]
Hoắc Kỳ Quân vốn không phải kiểu nam chính hoàn hảo. Nếu y là người hoàn hảo, thế giới nhỏ này đã chẳng cần bọn họ đến can thiệp làm gì. Nhưng Lận Duy cảm thấy điều này khá dễ chấp nhận.
[Thôi được rồi!] Hệ cũng thống nhanh chóng chấp nhận, dù sao nó cũng là một hệ thống đã trải qua nhiều chuyện, đã từng tiếp xúc với những nam chính có thiết lập còn tệ hơn cả Hoắc Kỳ Quân. Nhung đây là lần đầu nó thấy có người đặt h*m m**n chiếm hữu này lên chủ nhân của nó thành ra vẫn chưa đổi góc nhìn kịp.
Lận Duy và Hoắc Kỳ Quân rời khỏi nhà hàng, hắn không định quay lại Hoắc Thị nữa, dừng bước nói: "Tôi không về cùng cậu nữa đâu, tối nay cậu muốn ăn gì?"
Hoắc Kỳ Quân suýt nữa buột miệng thốt "gì cũng được", nhưng y dừng một chút rồi mới nói: "Cậu là bác sĩ của tôi, chẳng phải cậu mới là người quyết định xem tôi nên ăn gì à?"
"Vậy tôi làm xong cậu đừng có mà chê."
"Không chê."
"Tốt nhất là vậy." Lận Duy cười một tiếng, vẫy tay với y rồi rời đi.
Hoắc Kỳ Quân trở lại công ty, lúc đầu vẫn làm việc như không có chuyện gì xảy ra, không lâu sau y tìm được một cái cớ để gọi Dư Du đến.
"Giám đốc Hoắc." Bây giờ Dư Du cứ nhìn thấy y là lại căng thẳng, hắn ta đang cố gắng không để điều đó lộ ra ngoài mà thôi.
Hoắc Kỳ Quân là biểu tượng của bốn chữ lạnh lùng vô tình, cấp dưới cảm thấy không thoải mái khi đứng trước mặt y là chuyện tất nhiên. Bình thường y sẽ không quan tâm đến những điều này, nhưng hôm nay lại khác, y nhanh chóng nhận ra Dư Du đang sợ mình.
Y đáng sợ đến vậy cơ à?
Hoắc Kỳ Quân sa sầm mặt mày, nhưng cũng không tiện giận cá chém thớt, dù sao cũng là Lận Duy chủ động làm quen với Dư Du.
Hơn nữa, y cũng phải rút kinh nghiệm từ chuyện mẹ y càng ngăn cản y và Phó Tiểu Thanh chỉ càng khiến y sinh lòng phản kháng, y không thể để Lận Duy có bất cứ cơ hội nào bảo vệ Dư Du được!
"Cậu căng thẳng làm cái gì? Tôi có ăn thịt cậu đâu." Hoắc Kỳ Quân nghĩ thì hay, nhưng khi nói vẫn không kiềm được cái giọng điệu cáu kỉnh của mình, sau khi tùy tiện sắp xếp cho Dư Du vài việc, y đột nhiên hỏi: "Sáng nay Lận Duy tìm cậu vì chuyện gì đấy?"
Dư Du vừa mới thả lỏng đôi chút suýt nữa lại bị y dọa rớt tim ra ngoài.
"Không, không có gì cả." Mắt Dư Du vô thức chớp chớp liên tục, đủ để thấy rõ sự chột dạ của hắn ta: "Chỉ trao đổi phương thức liên lạc thôi ạ."
Nhưng trong đầu Hoắc Kỳ Quân, lý do y nghĩ lại cách xa sự thật mười vạn tám nghìn dặm, vì vậy y chỉ cố gắng đè sự khó chịu trong lòng xuống, lạnh lùng cảnh cáo một câu: "Tôi không quan tâm cậu giao du với ai, nhưng đừng để chuyện riêng ảnh hưởng đến công việc!"
"Tôi biết rồi." Dư Du nghi Hoắc Kỳ Quân đã nhận ra điều gì đó nên mới dùng những lời nói lập lờ như vậy để cảnh cáo mình.
Nhưng nghĩ kỹ lại thấy không đúng, nếu y nghi ngờ thật thì dù không có bằng chứng, Hoắc Kỳ Quân sẽ không dùng hắn ta chứ không cần dùng lời lẽ để khuyên nhủ như này.
Ấy! Đúng rồi!
Dư Du bỗng nhớ đến những lời Lận Duy đã nói. Hoắc Kỳ Quân biết xu hướng tính dục của Lận Duy, vì vậy trong mắt Hoắc Kỳ Quân, chuyện Lận Duy đến uy h**p hắn ta chẳng khác nào Lận Duy có hứng thú với hắn ta cả.
Hoa của Lận Duy còn chưa tặng mà Hoắc Kỳ Quân đã tin rồi. Nhưng như vậy cũng tốt, hắn ta sẽ an toàn hơn.
Chỉ là hắn ta không khỏi cảm thán, Lận Duy đối xử với Hoắc Kỳ Quân quá tốt, rõ ràng đã vất vả vì y, nhưng lại không muốn cho y biết, còn vì lý do "không muốn Hoắc Kỳ Quân trải qua cảm giác bị người mình tin tưởng phản bội" vớ vẩn này nữa chứ!
Dư Du không hiểu, nhưng không thể không ghen tị với số phận tốt đẹp của Hoắc Kỳ Quân, cái gì tốt cũng đều bị y chiếm hết. Nhưng điều quan trọng nhất hiện giờ với hắn ta vẫn là bảo vệ bản thân.
Sau khi nghĩ thông suốt, Dư Du bình tĩnh trở lại: "Xin giám đốc Hoắc cứ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc đâu ạ."
Nói xong, hắn ta lập tức đi ra ngoài, hoàn toàn không phát hiện vẻ mặt sa sầm của Hoắc Kỳ Quân ngay khi hắn ta vừa dứt lời.
"Chậc!" Y ném cây bút trong tay xuống bàn, bực bội nhắm mắt lại một lúc.
Nghĩ đến việc sau này Lận Duy và Dư Du thực sự có thể phát triển mối quan hệ mờ ám nào đó rồi lượn lờ trước mặt mình suốt ngày, thậm chí Lận Duy còn đưa đón, dẫn người về làm hàng xóm với mình, Hoắc Kỳ Quân đã muốn chuyển nhà đi ngay lập tức!
Một lúc lâu sau, Hoắc Kỳ Quân mới mở mắt ra, cầm điện thoại gọi cho Lận Duy.
"Nghe, A Kỳ, có chuyện gì vậy?" Lận Duy nghe máy rất nhanh.
Hoắc Kỳ Quân nghe thấy giọng nói dịu dàng của hắn, cơn tức nghẹn trong ngực đột nhiên tiêu tan hết: "Cậu quên sáng nay tôi đi làm bằng xe của cậu rồi à, cậu bỏ đi như vậy thế tôi phải làm sao bây giờ?"
Bộ ở thế giới này, sếp tổng tự bắt xe về nhà là phạm pháp hả?
Câu này hiện lên trong đầu Lận Duy, sau đó hắn mới phản ứng lại. Buồn cười chết mất, có lẽ khái niệm của từ "phạm pháp" trong đầu Hoắc Kỳ Quân cũng khá mơ hồ.
"Tủ lạnh ở nhà vừa hết đồ ăn, tôi định gọi người mang đến. Dù sao cũng phải ra ngoài, để lát nữa tôi đến đón cậu rồi tiện thể đi siêu thị một chuyến. Cậu muốn ăn gì cũng có thể tự chọn, cậu ấm, cậu thấy vậy được không?"
Nghe vậy, khóe miệng Hoắc Kỳ Quân vô thức cong lên.
"Được thôi!"
Cuối cùng tâm trạng của y cũng tạm thời chuyển từ nhiều mây sang nắng đẹp.