Lời lỡ nói trong hôm xem mắt, bà Hoắc không tin, nhưng Phương Duyệt Duyệt lại tin. Cũng không biết là dây thần kinh nào bị chập, lúc sau cô ấy có hỏi đến y cũng không hề phủ nhận. Ai ngờ sau này Phương Duyệt Duyệt tỏ ra rất hứng thú với chuyện này.
Đến nước này rồi, Hoắc Kỳ Quân tự biết có muốn nói thật cũng không còn mặt mũi nào nữa.
Nếu không, chắc chắn Phương Duyệt Duyệt sẽ hỏi y tại sao y không giải thích ngay từ đầu rằng đó chỉ là một cái cớ tạm thời để chống đối buổi xem mắt.
Chẳng lẽ lại nói... Y hơi hơi hưởng thụ cái cảm giác không tên, khó nói thành lời trong khoảnh khắc bị hiểu lầm đó ư?
Thủ phạm gây ra mọi chuyện chột dạ nhìn Lận Duy, người vẫn còn đang sững sờ vì lời nói của Phương Duyệt Duyệt. Không hiểu sao đáy lòng y lại dần tự tin hẳn lên, ít nhất y có thể chắc chắn, Lận Duy tuyệt đối sẽ không để y phải khó xử trước mặt người ngoài.
Hoắc Kỳ Quân lặng lẽ dùng ánh mắt "không được vạch trần tôi" để ra hiệu với hắn, sau đó rụt rè gật đầu: "Phải."
"...?" Cuối cùng Lận Duy cũng hoàn hồn, ánh mắt nhìn y cứ như thể giờ mới nhận ra con người y.
Nhưng lần này Hoắc Kỳ Quân đã đoán trúng, Lận Duy sẽ không để y phải khó xử. Vì vậy khi ánh mắt tò mò của Phương Duyệt Duyệt lướt về phía hắn, hắn cũng thu vẻ khó hiểu tột độ kia lại ngay, mỉm cười gật đầu.
Sau đó hắn thầm phàn nàn với hệ thống: [Tình huống gì đây? Không phải y sợ người đồng tính à?]
Hệ thống thật thà đáp: [Chủ nhân, có khi nào chuyện Hoắc Kỳ Quân sợ đồng tính chỉ là suy đoán của chúng ta, chứ chưa chắc đã là thật không?]
[...] Lận Duy bừng tỉnh, vậy tại sao trước đó bọn họ lại có suy đoán như vậy nhỉ?
Vài suy nghĩ mơ hồ lướt qua trong đầu, hắn còn chưa kịp nghĩ ra ngọn nguồn thì đã bị cắt ngang.
"Vào trong trước đã, đừng đứng chen chúc ở cửa vầy." Hoắc Kỳ Quân không có sở thích bị vây xem, chỉ muốn vào trong ngồi xuống rồi nói.
Phương Duyệt Duyệt vẫn còn giữ kẽ với người mới quen. Ngồi ổn rồi, cô ấy mới vươn tay về phía Lận Duy: "Xin chào, tôi là Phương Duyệt Duyệt, bạn của Hoắc Kỳ Quân. Tuy tôi và anh ấy bị buộc phải gặp nhau trong một bữa tiệc xem mắt nhàm chán, nhưng anh yên tâm, anh ấy siêu thích anh, lúc đó anh ấy đã nói thẳng với tôi anh ấy có bạn trai rồi!"
Cô ấy nói một tràng dài khiến hai người đàn ông câm nín.
Hoắc Kỳ Quân cảm thấy trong lời nói của cô ấy có thêm mắm dặm muối rồi, cái gì mà "siêu thích anh"? Đều do cô gái này tưởng tượng ra cả! Thế nhưng y vừa mở miệng lại phát hiện mình là người nói dối trước, thật sự không tiện phản bác lại.
Y chỉ đành lén lút quan sát sắc mặt của Lận Duy, ai ngờ đụng trúng ánh mắt đầy ẩn ý hắn đang lia về phía này. Hoắc Kỳ Quân vội vàng cụp mắt né tránh, đẩy gọng kính, giả vờ như đang nghiêm túc sắp xếp tài liệu lát nữa cần dùng, còn đưa nắm tay lên môi ho vài tiếng để che giấu sự ngượng ngùng.
Lận Duy hết cách với y, chỉ đành nắm lấy bàn tay Phương Duyệt Duyệt đang vươn ra rồi nhẹ nhàng bắt tay, mỉm cười tự giới thiệu: "Tôi là Lận Duy, cảm ơn lời giải thích của cô, tôi không để bụng đâu."
"Biết ngay mà! Vừa gặp anh tôi đã cảm thấy tính anh chắc chắn rất tốt, chứ không phải kiểu người hay chọc Hoắc Kỳ Quân tức giận như lời anh ấy nói!" Phương Duyệt Duyệt tỏ ra thoải mái hơn hẳn, tốc độ làm quen còn nhanh hơn cả lúc làm quen Hoắc Kỳ Quân.
"Tôi chọc tức cậu ấy?" Lận Duy nhướng mày, ra hiệu cho Phương Duyệt Duyệt nói rõ hơn.
Phương Duyệt Duyệt hiểu ý, nói: "Chính là hôm xem mắt kia ấy..."
"Này!" Hoắc Kỳ Quân vội cắt ngang: "Hai người có thể lo chuyện chính trước được không?"
"Vội cái gì? Kế toán và luật sư còn chưa tới, chúng ta có gì để vội đâu." Phương Duyệt Duyệt đã không còn sợ vẻ mặt lạnh lùng của Hoắc Kỳ Quân nữa, tiếp tục nói nhỏ với Lận Duy: "Hôm xem mắt anh ấy tức lắm, tôi hỏi ai chọc anh ấy, anh ấy nói là bạn trai, cho nên hôm đó anh cãi nhau với anh ấy vì chuyện đi xem mắt thật ấy à?"
"... Không đâu." Lận Duy cười phủ nhận: "Với cái tính của cậu ấy, một cọng cỏ bên đường mọc lệch khiến cậu ấy ngứa mắt cũng có thể nổi cơn tam bành, chứ tôi không bao giờ chọc cậu ấy cả."
"Tôi cũng cảm thấy vậy!" Phương Duyệt Duyệt gật đầu như gà mổ thóc, sau đó nghĩ đến cái gì, lại nói: "Nhưng cũng có khi anh không để ý nên anh ấy mới tức giận đó!"
Vô tình nói đúng sự thật.
Hiển nhiên Hoắc Kỳ Quân sẽ không thừa nhận, y dùng gương mặt lạnh như tiền để nói ra những lời trẻ con nhất: "Lúc đấy tôi bảo cậu ấy qua một chuyến, thế mà cậu ấy không chịu, đổi lại là cô, cô có tức không?"
Phương Duyệt Duyệt nghe xong che miệng cười không ngớt. Cô ấy lười giảng với y rằng mình sẽ không bao giờ đưa ra yêu cầu ngang ngược như thế, bảo bạn trai ra mặt phá đám buổi xem mắt của mình, lại còn có người lớn trong nhà ở đó nữa chứ, sao nghĩ ra được hay vậy?
Quả nhiên chỉ có mỗi bạn trai dịu dàng biết cưng chiều mới "hưởng" nổi người tính cách vừa tùy hứng vừa gia trưởng lại còn ngang ngược này của Hoắc Kỳ Quân.
[Nếu không biết trước ngọn ngành, em sẽ nghĩ chủ nhân ngài đã cưa đổ nam chính sau lưng em từ lúc nào rồi đấy!] Hệ thống đang âm thầm hóng chuyện đã bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.
Lận Duy cũng cảm thấy cảnh tượng trước mắt này vô cùng hoang đường, cứ như Hoắc Kỳ Quân là bạn trai của hắn thật.
May mà trợ lý Dư dẫn theo kế toán và luật sư đến rất kịp lúc, nhanh chóng phá vỡ ảo giác ngắn ngủi này. Lận Duy gặp lại ngài nội gián này, tâm trí lập tức quay về chuyện chính.
[Tra bằng chứng liên lạc giữa trợ lý Dư này và bà Hoắc, lát nữa anh cần dùng.] Trong lòng Lận Duy suy tính vài vòng, hắn đã có cách đối phó.
Sau khi có thêm số cổ phần của hắn và Phương Duyệt Duyệt, bà Hoắc đã không còn khả năng phản kháng nữa. Vì vậy, chuyện này chuyển nhượng cổ phần này không thể giấu cũng không cần giấu, dù sao ý đồ "tạo phản" của Hoắc Kỳ Quân cũng đã sáng tỏ ngay từ lúc y thay hết người xung quanh mình đi rồi.
Còn về chuyện trợ lý Dư là nội gián, hắn suy đi tính lại vẫn chọn tự mình giải quyết, giờ nói chuyện này cho Hoắc Kỳ Quân biết vẫn sẽ có rủi ro nhất định. Trước mặt hắn y có tỏ ra ngoan ngoãn dễ dỗ đến đâu thì trong cốt truyện gốc y cũng chẳng phải dạng lương thiện gì.
Hệ thống vâng lời đi thu thập bằng chứng, Lận Duy và Phương Duyệt Duyệt phối hợp hoàn thành toàn bộ quy trình chuyển nhượng cổ phần.
Sau khi kết thúc, Phương Duyệt Duyệt nói mình có hẹn với bạn thân nên không ở lại. Lận Duy bảo Hoắc Kỳ Quân cứ lo làm việc trước, hắn ra ngoài đi dạo rồi đến trưa sẽ quay lại ăn cơm cùng y.
Hoắc Kỳ Quân không biết hắn có mục đích khác, còn tưởng chuyện hôm nay làm Lận Duy cảm thấy không thoải mái.
Kỳ thực chính y cũng không hiểu tại sao mình cứ phải gộp hai chuyện lại xử lý cùng lúc. Rõ ràng tách ra giải quyết riêng cũng chẳng tốn công gì nhưng y như lại muốn để Lận Duy và Phương Duyệt Duyệt gặp mặt một lần cứ như bị ma ám vậy. Cuộc đối thoại sẽ diễn ra thế nào, y không cần động não cũng có thể đoán được, nhưng y không kìm lòng nổi.
Thực ra hiện giờ tất cả sự chú ý của Lận Duy đều đổ dồn vào trợ lý Dư, không có tâm trí đâu mà để ý những chuyện nhỏ nhặt này, huống hồ có phải hắn mới biết Hoắc Kỳ Quân thích làm mọi chuyện theo cảm hứng nhất thời ngày đầu tiên đâu, sắp quen luôn rồi.
"À mà, tôi mượn trợ lý Dư của cậu tạm một lúc nhé, để cậu ta dẫn tôi đi dạo loanh quanh."
Trước khi ra ngoài, Lận Duy thuận miệng nói một câu. Hắn thấy đây chỉ là chuyện nhỏ, thế nhưng sắc mặt vón còn đang hơi áy náy của Hoắc Kỳ Quân bỗng sa sầm xuống: "Công ty của tôi cậu đã đến không ít lần, còn cần người dẫn đường à?"
"Tôi có việc cần cậu ta giúp." Lận Duy nhún vai: "Nếu cậu để bụng thì tôi đợi cậu ta tan làm rồi hẹn sau."
Ánh mắt hắn nhìn Hoắc Kỳ Quân có phần dò xét, nói thật, sau mấy câu của Phương Duyệt Duyệt, hắn cũng không hiểu nổi rốt cuộc Hoắc Kỳ Quân đang nghĩ cái gì.
Lúc này Hoắc Kỳ Quân lại khôi phục vẻ mặt vô cảm như khi làm việc thường ngày, lạnh nhạt nói: "Không để bụng, cậu cứ dẫn cậu ta đi đi, một mình tôi làm là được."
"... Ờ." Lận Duy cũng không khách sáo với y, đáp lời xong thì đẩy cửa đi ra ngoài.
Không phải hắn không nghe ra lời Hoắc Kỳ Quân nói là lời dối lòng, mà chỉ vì hắn chưa khống chế được trợ lý Dư nên hắn không yên tâm để y giao những công việc quan trọng khác cho đối phương.
Tên đầy đủ của trợ lý Dư là Dư Du. Sau khi tìm thấy hắn ta rồi Lận Duy cũng không nói gì nhiều, chỉ dùng khẩu hình miệng nói hai chữ "bà Hoắc", dọa sợ hắn ta rồi dẫn xuống quán cà phê dưới lầu thành công.
Giờ này mọi người đều đang đi làm, quán cà phê không có mấy khách,họ ngồi ở một góc nói chuyện là vừa đẹp.
"Anh Lận, ý anh là sao?" Dư Du vẫn giữ được bình tĩnh, hắn ta còn ôm tâm lý may mắn. Hắn ta cảm thấy nếu Lận Duy có bằng chứng trong tay thì chỉ cần giao thẳng cho Hoắc Kỳ Quân là đủ, không cần phải lén lút gặp riêng hắn ta làm gì.
Nhưng hắn ta cũng biết, chỉ cần Lận Duy nói ra sự nghi ngờ của mình với Hoắc Kỳ Quân, cho dù hắn không đưa ra được bằng chứng, chắc chắn y sẽ chọn anh em tốt thay vì cấp dưới.
Nhưng Lận Duy nhanh chóng đập tan tâm lý ăn may của hắn ta. Dư Du làm việc không hề cố tình dấu diếm, suy cho cùng hắn ta cũng không phải nhân tài, hệ thống tra một cái là tìm được lịch sử cuộc gọi và tin nhắn giữa hai người họ ngay.
"Cậu biết tính của A Kỳ mà." Lận Duy sẽ không để y làm ra chuyện quá đáng, nhưng không có nghĩa là hắn không lấy chuyện này đi dọa người. Dù sao đây vẫn là một thế giới có ý thức pháp luật gần như không hề tồn tại, nhắc đến cái gì cũng không hiệu quả bằng sức uy h**p của Hoắc Kỳ Quân.
Quả nhiên, Dư Du lập tức túa hết mồ hôi lạnh.
"Tại sao anh không nói thẳng với tổng giám đốc Hoắc?" Có lẽ càng căng thẳng, đầu óc của con người ta lại càng nhanh nhạy hơn: "Tôi đoán bản thân tôi vẫn còn chỗ hữu dụng."
Lận Duy cười với hắn ta một cái, chỉ là nụ cười này không chạm đến đáy mắt. Hắn rất ít khi đối xử không thân thiện với người khác như vậy, nhưng khi nghĩ đến những việc ác kẻ này đã làm với Phó Tiểu Thanh trong cốt truyện gốc, dù chuyện chưa xảy ra, hắn cũng khó mà không sinh lòng ác cảm.
"Đúng là tôi có việc cần cậu làm. Không nói chuyện của cậu cho A Kỳ biết, chỉ vì tôi biết cậu ấy không chấp nhận nổi bất cứ một hạt sạn nào, kiếm mọi cách cho cậu một bài học."
Lận Duy thong thả nói tiếp: "Đương nhiên, nếu cậu làm tốt, sau này tôi cũng sẽ không nói cho A Kỳ biết. Nhưng để cậu ở bên cạnh cậu ấy mãi tôi lại không yên tâm, sau khi mọi chuyện kết thúc, cậu có thể tự mình từ chức, ra đi trong an toàn và vẻ vang, thế nào?"
Vẻ mặt Dư Du có chút giằng xé: "Ý anh là, anh muốn tôi đối phó chủ tịch cùng với giám đốc Hoắc ư?"
"Đối với cậu, chuyện này cũng là quen tay hay việc thôi ấy mà." Lận Duy nói bằng giọng ôn hòa, nhưng lời lại chứa toàn châm chọc.
"Được!" Dư Du cắn răng: "Nhưng làm sao để tôi tin sau chuyện này anh sẽ để tôi rời đi an toàn đây?"
"Cậu không tin, tôi cũng chẳng có cách nào." Lận Duy cảm thấy hắn ta nghĩ đơn giản quá rồi, thóp đã bị người ta nắm trong tay, đâu ai có thể hứa chắc với hắn ta.
Nhưng có khi Dư Du chỉ cần một khúc gỗ nổi để bấu víu, còn về phần khúc gỗ này có cứu được mạng hắn ta hay không, chính hắn ta cũng đã thấy rõ.
Thế là Lận Duy nghĩ một lát rồi nói: "Nếu không phải do hết cách, tôi cũng không muốn A Kỳ phải trải qua chuyện bị người mình tin tưởng phản bội. Cậu có thể tự mình rời đi là tốt nhất."
Dư Du không ngờ mình sẽ nhận được câu trả lời như vậy, có một thoáng sững sờ, như đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
"Tôi biết rồi." Cuối cùng hắn ta cũng hạ quyết tâm: "Vậy sau này... Thì sao?"
"Sau này có tin tức gì cứ liên lạc riêng với tôi, bên phía A Kỳ tôi sẽ che giấu nguồn tin thật."
Lận Duy đưa thông tin liên lạc của mình cho Dư Du, nhưng hắn ta lại tỏ vẻ khó xử: "Anh có thể tra được bằng chứng tôi liên lạc với chủ tịch dễ đến thế, chủ tịch còn cẩn thận hơn tổng giám đốc nữa, chắc gì bà ấy không tra ra được?"
Lận Duy nghĩ bà ta sẽ không tra được dễ thế đâu, hắn tra dễ vì hắn có hệ thống hỗ trợ xâm lấn, nhưng hắn không thể khẳng định thế với Dư Du được.
Trong lòng khẽ động, hắn nghĩ ra một cái cớ thích hợp: "Vậy có tin tức gì cậu cứ hẹn tôi ra ngoài gặp mặt. Nếu A Kỳ hoặc người bên chỗ bà Hoắc hỏi thì cậu nói dạo này tôi đang theo đuổi cậu."
"Vâng... Hả?" Dư Du ngẩn người.
"A Kỳ biết xu hướng tính dục của tôi, sẽ không nghi ngờ. Còn về phía bà Hoắc, cậu bịa thế nào cũng được."
Không cho Dư Du cơ hội suy nghĩ, Lận Duy liếc nhìn thời gian, đứng dậy nói lời cuối: "Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày tôi sẽ cho người mang một bó hoa đến cho cậu, làm dáng thôi, nhưng chuyện sau này tôi và cậu thỉnh thoảng có gặp nhau cũng sẽ trở nên hợp tình hợp lý."
"... Được."