"Sao thế?" Lận Duy xử lý xong chuyện nhận chức, vừa quay đầu lại đã thấy hai người họ chẳng ai thèm để ý đến ai, bèn buồn cười hỏi họ: "Thời gian ngắn như vậy mà cũng cãi nhau được một trận rồi cơ à?"
Hoắc Kỳ Quân không thừa nhận đó là cãi nhau, rõ ràng Phó Tiểu Thanh đuối lý nên thẹn quá hóa giận, nói năng ngang ngược. Vừa hay Phó Tiểu Thanh cũng nghĩ như vậy.
Lận Duy hết cách, đành phải tách họ ra. Phó Tiểu Thanh theo sau giám đốc hoàn thành thủ tục nhận chức, còn hắn và Hoắc Kỳ Quân đi dạo trong công viên phía sau viện điều dưỡng.
"Môi trường ở đây cũng không tệ nhỉ." Hoắc Kỳ Quân kiếm chuyện để nói, thực ra y biết mình hơi đuối lý, nhưng cũng chẳng thấy áy náy mấy. Dù gì người Lận Duy thích bây giờ là y, mấy đóa hoa đào khác có bám dính lấy hắn cũng vô ích, y ra tay chặn một hai đóa cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Huống hồ, Phó Thiên Lam kia trông gầy gò nhút nhát, hoàn toàn trái ngược với y, gu người yêu của một người sao có thể phân hóa hai cực như vậy được? Chắc chắn Lận Duy không thích cậu ấy, nếu thành đôi được thì đã sớm liên lạc riêng với nhau rồi!
"Ừm, cây xanh ở đây chăm tốt thật." Lận Duy đáp một tiếng. Hắn do dự một lúc rồi thử hỏi: "Vừa rồi cậu cãi nhau với Tiểu Thanh vì chuyện gì thế?"
Không phải hắn nhiều chuyện, mà do từ khi hai người này trở về mối quan hệ bạn bè bình thường, tuy không hợp nhau lắm, nhưng ít nhất đã không còn bất đồng ý kiến rồi ngứa mắt nhau nữa. Hắn không thể không quan tâm mâu thuẫn bất ngờ kéo tới này.
Dù sao nhiệm vụ của hắn là đảm bảo Hoắc Kỳ Quân không hành động xằng bậy trước khi tuyến thời gian xảy ra tình tiết truyện gốc kết thúc, mà cứ mười lần nam chính của truyện ngôn tình thời xưa hành động xằng bậy thì đã có đến chín lần liên quan đến nữ chính rồi còn đâu.
Mặc dù biểu hiện dạo gần đây của Hoắc Kỳ Quân ngày càng bình thường, sau này cũng không còn tùy tiện xử lý người khác như lần ở quán rượu kia nữa.
"Không hề cãi nhau!" Hoắc Kỳ Quân vô thức đưa tay lên chỉnh kính: "Chỉ có chút bất đồng trong nhận thức thôi!"
"Ví dụ?" Lận Duy vừa nhìn phản ứng này của y đã biết y đuối lý, nhưng chuyện này quá đỗi bình thường, hắn cũng lười vạch trần.
"Ví dụ như cậu..." Tim Hoắc Kỳ Quân khẽ động, đột nhiên hỏi: "Hình mẫu lý tưởng của cậu là gì?"
"Cái này tôi chưa từng nghĩ tới, không phải tôi đã nói với cậu rồi à, tôi thấy độc thân khá tốt." Ngoài miệng, Lận Duy đáp rất tự nhiên, nhưng trong lòng đã kết luận được lý do Hoắc Kỳ Quân giận dỗi... Tám phần là vì biểu hiện khi Phó Thiên Lam gặp mặt hắn đã khiến vị thiếu gia có hơi kỳ thị đồng tính này bị k*ch th*ch.
"Với lại, cậu và Tiểu Thanh có thể có bất đồng gì được?" Lận Duy dứt khoát chặn họng y: "Vì Phó Thiên Lam? Cậu cảm thấy tôi cứ hễ gặp người đàn ông nào trông ưa nhìn một chút đều có thể có ý với người ta à?"
"Tôi không có ý đó!" Lòng Hoắc Kỳ Quân chùng xuống, y dừng bước quay lại nhìn hắn, nói: "Tôi không nghĩ cậu thích cậu ta, tôi chỉ không muốn cậu vô thức rước lấy một đóa đào hoa, với lại... Khoan đã, cậu vừa mới khen cậu ta đẹp?"
Y đang giải thích được nửa chừng thì đột nhiên nhận ra điều gì đó, Hoắc Kỳ Quân đang cảm thấy mình chính nghĩa lập tức sụp đổ, mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Y hỏi về hình mẫu lý tưởng, chẳng phải vì y muốn nghe xem cái nhìn trong mắt Lận Duy ra sao à? Không nói thì cũng thôi, hắn còn khen Phó Thiên Lam đẹp ngay trước mặt y?
"..." Giờ Lận Duy thật sự không biết nên nói gì nữa, Phó Thiên Lam vốn không xấu, chỉ trông hơi gầy gò vì đau ốm lâu ngày mà thôi, em trai của nữ chính sao khó coi cho được. Huống hồ hắn cũng đâu phải là kẻ thấy sắc nổi lòng tham, hắn chỉ trần thuật lại một sự thật thôi mà!
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Lận Duy nhận thua trước, thở dài một tiếng, nói: "Thôi được rồi, tôi thật sự không có ý đó với người ta, nếu cậu cảm thấy khó chịu, tôi có thể đảm bảo với cậu, sau này dù có bạn trai, cũng sẽ không dẫn người đó đến trước mặt cậu, được chưa?"
Hoắc Kỳ Quân nghe vậy bỗng sững sờ, lúc này y mới nhận ra, hóa ra nãy giờ y và Lận Duy toàn "ông nói gà bà nói vịt".
Ban đầu y cảm thấy tâm tư ích kỷ không muốn Lận Duy quay sang thích người khác quá nhanh của y rất khó nói, còn sợ bị hắn phát hiện. Ai ngờ Lận Duy lại luôn cho rằng y kỳ thị đồng tính?
"Tôi không...!" Hoắc Kỳ Quân muốn giải thích, nhưng lại không thể bộc bạch suy nghĩ thật sự của mình với Lận Duy, nhưng đến cùng vẫn không thể nói ra được một câu giải thích hoàn chỉnh.
Lận Duy không quan tâm y có nghĩ thế hay không, nên có giải thích hay không cũng chẳng sao cả, chỉ cần Hoắc Kỳ Quân có thể duy trì tác phong tốt đẹp như hiện tại đến khi nhiệm vụ hoàn thành theo thời gian đã định là hắn có thể rút lui rồi.
Nhưng hắn lại nghĩ đến một chuyện: "Tiểu Thanh đã rời đi, đợi lúc về, tôi cũng dọn ra khỏi nhà cậu được rồi."
Hoắc Kỳ Quân càng bực bội: "Ờ."
Nhưng Lận Duy lại cảm thấy y khá ngoan.
Hệ thống luôn cảm thấy bộ lọc của chủ nhân nhà nó hơi dày: [Rốt cuộc y ngoan ở chỗ nào, sao em chẳng nhìn ra được gì vậy?] Tuy gương mặt của Hoắc Kỳ Quân khá đẹp trai, nhưng lúc không có biểu cảm gì chẳng khác nào đang bảo người lạ đừng có lại gần y trong vòng mười mét!
[Y trông có vẻ nóng tính, nhưng thật ra y rất dễ dỗ, tốt hơn những nam chính "bá đạo" hở ra là nổi giận, khuyên cũng không khuyên nổi kia nhiều.] Lận Duy không cảm thấy gu thẩm mỹ của mình có vấn đề.
Hệ thống nghĩ ngợi: [Cũng đúng ha.]
So với những nam chính hễ nữ chính gặp chuyện là như thể phát bệnh dại ở các thế giới trước, cái tính chỉ cần dỗ là hết giận này của Hoắc Kỳ Quân có khác gì mèo con khè người đâu?
Đây cũng là một trong những lý do Lận Duy luôn rất kiên nhẫn với y.
Hai người ở lại đây thêm một lúc, đợi Phó Tiểu Thanh hoàn tất toàn bộ quy trình và thu xếp ổn định hẳn rồi mới rời đi. Vốn dĩ hắn còn định lên chào tạm biệt Phó Thiên Lam trước khi rời đi, nhưng Hoắc Kỳ Quân không muốn. Phó Tiểu Thanh trợn trắng mắt, suýt nữa mất không chế vạch trần cái bụng dạ hẹp hòi khó coi của y ngay tại chỗ.
Đương nhiên cuối cùng cô ấy vẫn lương thiện nhịn xuống.
Trên đường trở về, Hoắc Kỳ Quân nhận một cuộc điện thoại, ban đầu Lận Duy không để ý, nhưng hệ thống bỗng nhảy ra nhắc nhở: [Người đang gọi cho Hoắc Kỳ Quân là trợ lý mới nhận chức trong văn phòng y, người của bà Hoắc.]
Dạo trước, vì để đối đầu với bà Hoắc, Hoắc Kỳ Quân đã thay toàn bộ người bên cạnh mình, đám người ban đầu là người bà Hoắc giao cho y lúc y mới vào công ty, không đáng tin.
Không ngờ trong số những người mới thay vẫn có nội gián.
Hệ thống tiếp tục báo báo: [Thực ra người này cũng từng xuất hiện trong cốt truyện gốc, rất được lòng Hoắc Kỳ Quân, nếu không đã chẳng được đề bạt lên. Trong cốt truyện gốc, vì muốn lấy lòng bà Hoắc, chính hắn ta đã tiết lộ hành tung của nữ chính cho một đám bắt cóc, dẫn đến việc nữ chính bị bắt còn vô tình sảy thai!]
Tình tiết này Lận Duy có nhớ, nhưng trong cốt truyện gốc, người cung cấp thông tin đến cả tên cũng không có, chỉ được nhắc qua loa, hắn cũng sắp quên mất rồi, không ngờ lúc này lại xuất hiện.
Đợi Hoắc Kỳ Quân nói chuyện điện thoại xong, Lận Duy liếc mắt nhìn qua, trên màn hình cuộc gọi hiện lên ba chữ "trợ lý Dư". Hệ thống lẩm bẩm trong đầu hắn, cảm thán kết cục của tên trợ lý Dư này thê thảm vô cùng.
Thật lòng mà nói, Lận Duy cảm thấy kết cục này cũng đáng đời, nhưng nhiệm vụ của hắn là không được để Hoắc Kỳ Quân làm việc xấu, vậy cũng chỉ có thể tìm cách tóm hắn ta ra trước.
Nghĩ đến đây, Lận Duy giả vờ vô tình hỏi: "Chuyện công ty chuẩn bị thế nào rồi, khi nào cần tôi ra mặt để hoàn tất việc chuyển nhượng cổ phần?"
Ban đầu Hoắc Kỳ Quân định hành động sau khi Phó Tiểu Thanh rời đi, nhưng nếu Lận Duy đã hỏi, chọn ngày không bằng gặp ngày: "Vậy mai đi. Tôi sẽ gọi cả Phương Duyệt Duyệt đến, trong tay cô ấy cũng có một ít cổ phần muốn chuyển nhượng cho tôi."
Lận Duy phải mất một lúc mới nhớ ra cái tên này: "Là cô gái đi xem mắt lần trước à?"
"Ừm, là cô ấy, nhưng cậu đừng hiểu lầm, tôi và cô ấy chỉ là bạn bè thôi! Người này quên thân sẽ thấy hơi tưng tửng, nhưng rất tình nghĩa. Ngày mai cậu gặp cô ấy là biết." Hoắc Kỳ Quân nói không rõ ràng, ánh mắt chột dạ liếc ra ngoài cửa sổ xe.
"Chuyện này thì có gì đâu." Lận Duy cười cười, không để trong lòng.
Khi xe về đến nhà thì trời đã tối, Hoắc Kỳ Quân trơ mắt nhìn Lận Duy đi thẳng về căn nhà của hắn, y chậc một tiếng, hơi không vui, làm gì mà dứt khoát thế?
Ở thêm mấy ngày nữa y cũng đâu có để bụng!
Đáng tiếc Lận Duy và hệ thống đều không nghe được tiếng lòng của y.
Ngày hôm sau, Lận Duy tự tay làm bữa sáng, đợi Hoắc Kỳ Quân qua ăn sáng rồi cùng đến Tập đoàn Hoắc Thị. Hoắc Kỳ Quân ăn miếng đầu tiên đã kinh ngạc, hóa ra tài nấu nướng của Lận Duy tuyệt như vậy, so với nó, những món Phó Tiểu Thanh nấu mấy tháng qua chả khác gì cám heo!
Y đột nhiên nhớ đến bát cháo bí đỏ uống hôm bị đau dạ dày, về sau y có bảo Phó Tiểu Thanh nấu mấy lần nhưng đều không ra được hương vị đó, y còn tưởng do mình bị bệnh nên vị giác bất thường hoặc ký ức đã làm ngon hương vị của bát cháo rồi cơ.
Cho nên, thật ra bát cháo đó là do Lận Duy nấu à?
Y nghĩ vậy, cũng bất giác buột miệng hỏi.
Bị bắt quả tang, Lận Duy cũng không tiện nói là đồ ăn ngoài, chỉ đành thừa nhận: "Lúc đó Tiểu Thanh phải ôn thi nên tôi không làm phiền cô ấy."
"Ra vậy à." Đáy lòng Hoắc Kỳ Quân hơi ấm lên, nhưng cũng không nói gì thêm.
Sau đó hai người đến Tập đoàn Hoắc Thị. Tối qua Hoắc Kỳ Quân đã báo để Phương Duyệt Duyệt đến, Không biết vì sao cô nàng này lại tích cực quá mức, đến còn sớm hơn cả hai người họ, đã đợi sẵn trong văn phòng của y.
Hoắc Kỳ Quân nghe trợ lý Dư nói vậy là lại thấy đau đầu, nhưng phen này không thể nào tránh được, y chỉ đành hít một hơi thật sâu rồi quay lại nhìn Lận Duy, nói: "Cậu còn nhớ lần tôi say rượu ở quán bar đã nói gì với cậu không?"
Lận Duy suy nghĩ hai giây rồi gật đầu, sao hắn có thể dễ dàng quên mất ký ức xấu hổ muốn chết đó được.
"Nhớ là tốt rồi." Hoắc Kỳ Quân không nhiều lời, y bảo trợ lý Dư đi làm việc của mình trước, ở đây tạm thời không cần hắn ta.
Trong khi đó, Lận Duy dùng ánh mắt không quá lộ liễu đánh giá vị trợ lý Dư này vài lần. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, hắn ta trông như một tinh anh xã hội ưu tú và tháo vát, mặc vest đi giày da, không chút cẩu thả, hoàn toàn không nhìn ra được bộ mặt không từ thủ đoạn như trong cốt truyện gốc.
Trong lòng hắn cảnh giác suy nghĩ đối sách, ai ngờ vừa quay đầu đã thấy Hoắc Kỳ Quân xụ mặt: "Hắn ta đẹp lắm à?"
Lận Duy không khỏi bật cười, bất lực nói: "Người không biết còn tưởng cậu ghen đấy, cậu phòng tôi như phòng trộm vậy à?"
"..." Ai ghen chứ! Tim Hoắc Kỳ Quân đánh trống thùm thụp, đến nửa câu đáp trả cũng không nghĩ ra nổi.
Lúc này, Phương Duyệt Duyệt nghe thấy cuộc trò thoại bên ngoài bỗng nhiên ló đầu ra từ cửa văn phòng, ánh mắt đảo qua giữa Hoắc Kỳ Quân và Lận Duy mấy lần, đôi mắt sắp b*n r* tia lửa đến nơi.
"Hoắc Kỳ Quân! Đây chính là người bạn trai luôn làm anh tức giận anh kể đấy à?" Phương Duyệt Duyệt không kìm được câu cảm thán: "Sao bạn trai của anh cũng đẹp trai thế?"