Phó Tiểu Thanh vứt lại câu đó rồi chuồn mất, không cho Hoắc Kỳ Quân cơ hội ngụy biện.
Quen biết lâu như vậy, cô ấy cũng hiểu Hoắc Kỳ Quân không ít thì nhiều. Chỉ cần để y nghĩ ra cớ, có khi y có thể thuyết phục được cả chính mình luôn.
Thế nên cứ để y nghẹn trong lòng luôn đi!
Trong bếp, Phó Tiểu Thanh tâm trạng siêu tốt ngân nga hát, bắt đầu chuẩn bị bữa tiệc mừng tối nay. Lận Duy ở bên cạnh phụ giúp, thỉnh thoảng liếc nhìn Hoắc Kỳ Quân đang chống cằm ngẩn người trên sô pha ngoài phòng khách, tò mò hỏi: "Em nói gì với cậu ấy thế? Sao cậu ấy sầu muốn bạc đầu luôn thế kia?"
"Cái này không thể nói được đâu, nếu không anh ấy tức chết mất." Phó Tiểu Thanh nghiêng đầu nhìn hắn: "Làm sao? Anh ấy buồn bực có một chút, anh cũng không cho phép à?"
"Được rồi, anh không hỏi nữa." Lận Duy cười rồi nhún vai.
Phó Tiểu Thanh khẽ thở dài một hơi, cô ấy thật sự cảm thấy Lận Duy và Hoắc Kỳ Quân rất xứng đôi, nhất là tính cách, ví dụ chuẩn sách giáo khoa cho câu vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Tiếc là cô ấy sắp phải rời đi, không thể tận mắt chứng kiến đến khi có đại kết cục.
"Nếu không nỡ, ở lại thêm một thời gian cũng không sao." Lận Duy nghe thấy cô ấy thở dài, tưởng cô ấy đang buồn phiền vì chuyện này, còn bỏ công giải thích: "Ban đầu anh chỉ sợ em ở lại đây sẽ không thể ra ngoài, sẽ chán đến phát ốm."
"Không cần đâu." Tuy Phó Tiểu Thanh rất tò mò về tiến triển của mối quan hệ này, nhưng đối với cô ấy, việc chăm sóc Phó Thiên Lam quan trọng hơn nhiều: "Em chỉ không thích những chuyện phải chia cách nhau thế này, nhưng kiểu gì cũng phải trải qua thôi, không cần phải trốn tránh."
Lận Duy hiểu ý gật đầu nói: "Em đến đó, nếu có gì không quen, nhất định phải nói cho anh biết."
"Em biết rồi mà!"
Sau khi chuẩn bị bữa tối xong, ba người ngồi vào bàn ăn. Phó Tiểu Thanh rót cho mình và Lận Duy hai ly rượu trái cây vị nho xanh, còn Hoắc Kỳ Quân sa sầm mặt mày nhìn ly sữa tươi nguyên chất dành cho trẻ con trước mặt mình.
"Nào, cạn ly, mừng em thoát khỏi cảnh khó khăn!" Phó Tiểu Thanh biết ngay Hoắc Kỳ Quân sẽ không hài lòng, câu nói này vừa hay chặn được họng y. Nếu lúc đầu Hoắc Kỳ Quân không tùy tiện dây dưa cô ấy, cô ấy cũng sẽ không phải trải qua những trắc trở sau này.
Hoắc Kỳ Quân nghe thế thì ngậm miệng ngay, uất ức cầm ly sữa tươi lên cụng với hai ly rượu trái cây.
"Ngày mai cậu tiễn cô ấy đi à?" Y nhấp một ngụm sữa, giả vờ lơ đãng hỏi.
Lận Duy ừ một tiếng: "Tôi tự mình đi một chuyến sẽ tốt hơn, nhân tiện sắp xếp ổn thỏa chuyện chức vụ cho Tiểu Thanh."
Hoắc Kỳ Quân nhớ lại cái ôm ở cửa và lời chất vấn của Phó Tiểu Thanh, trong lòng y không vui khi thấy họ ở riêng với nhau, cứ cảm thấy có gì đó lấn cấn, không giống như lần trước. Lúc đó hảo cảm Phó Tiểu Thanh dành cho Lận Duy không cao như bây giờ. Tổ hợp anh em tốt nhất và cô gái từng theo đuổi này lạ quá rồi đấy.
Y đã tìm được lý do cho mình, hoàn toàn quên mất việc y đã khẳng định hai người này hoàn toàn không thể đến với nhau vì xu hướng tính dục của Lận Duy. Bất chấp ánh mắt đầy ẩn ý của Phó Tiểu Thanh, y quyết định đâm lao thì phải theo lao, nói: "Tôi cũng đi!"
"Anh đi làm gì? Cũng có giúp được gì đâu?" Phó Tiểu Thanh vờ không hiểu.
Hoắc Kỳ Quân không nói gì, chỉ dùng chân khều nhẹ Lận Duy một cái, bảo Lận Duy đứng về phe mình. Cũng không biết y lấy tự tin từ đâu ra, cứ đinh ninh Lận Duy sẽ đáp ứng yêu cầu của y vô điều kiện.
Thực ra Lận Duy thấy chuyện này có cũng được, không có cũng chẳng sao. Hoắc Kỳ Quân muốn đi thì cứ để y đi, coi như có bắt đầu có kết thúc, nên hắn nghĩ một lát rồi nói: "Dạo này A Kỳ ở công ty cũng khá mệt mỏi, cứ coi như chúng ta đi giải khuây cùng nhau đi."
Để chuẩn bị đối đầu với bà Hoắc, Hoắc Kỳ Quân đã vùi đầu bận rộn một thời gian dài.
Hoắc Kỳ Quân ngước mắt nhìn Phó Tiểu Thanh một cái, tuy biểu cảm không thay đổi nhiều, nhưng y không hề che giấu vẻ đắc ý trong mắt. Phó Tiểu Thanh bĩu môi, không biết y đang đắc ý cái gì, Lận Duy đối tốt với tất cả mọi người, chứ có phải chỉ tốt với một mình y đâu!
Tối hôm đó Lận Duy kiên quyết không cho Phó Tiểu Thanh rửa bát nữa, bảo cô ấy lên lầu thu dọn đồ đạc. Hoắc Kỳ Quân ngồi một bên nhìn Lận Duy dọn dẹp bát đũa, chẳng hiểu sao lại thấp thỏm không yên, chưa được bao lâu sau đã đứng dậy đi qua giúp đỡ.
Vị cậu ấm ít khi vào bếp này, chê bẩn nhưng cứ đòi làm, giống đến để phá đám hơn, cuối cùng Lận Duy chỉ có thể dở khóc dở cười đuổi y ra ngoài.
Vậy mà Hoắc Kỳ Quân vẫn không đi, khoanh tay dựa vào cửa bếp, lặng lẽ ở bên cạnh.
"Cậu..." Lận Duy vốn định nói nếu ban đầu y theo đuổi Phó Tiểu Thanh bằng cái ý thức như này thì đã không đến nỗi có duyên không phận với người ta, nhưng lời đến bên miệng mới cảm thấy câu này mờ ám, nhất là bây giờ hắn còn đang mang cái mác xu hướng tính dục là nam. Trò đùa này hắn không thể nói ra được, vì vậy kịp thời ngậm miệng lại.
"Tôi?" Ai ngờ Hoắc Kỳ Quân lại bám riết không buông.
Lận Duy đành phải đổi cách nói khác: "Không có gì, chỉ là cảm thấy cậu thay đổi khá nhiều. Nếu hai tháng trước có ai nói với tôi, cậu sẽ chủ động phụ việc nhà, chắc chắn tôi sẽ nghĩ người đó còn chưa tỉnh ngủ."
Nói rồi, chính hắn cũng bật cười.
Nhưng Hoắc Kỳ Quân lại cảm thấy đây là nói quá: "Sau khi trưởng thành tôi đã dọn ra ở một mình rồi, việc ở nhà chẳng phải đều do tôi làm cả đấy ư?" Y không thích người lạ ra vào không gian riêng tư của mình, lại còn hơi ưa sạch sẽ, không làm việc nhà thế nào được? Y cùng lắm chỉ không biết nấu cơm mà thôi!
"Chuyện của cậu đương nhiên cậu phải biết làm rồi." Lận Duy nói trúng tim đen của y: "Cậu chỉ chưa từng có ý thức quan tâm, chia sẻ công việc với người khác mà thôi. Nhưng cũng không thể trách cậu, từ nhỏ đã được cả đám người hầu hạ, lớn lên có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân đã giỏi lắm rồi."
"Cậu biết là tốt!" Câu này nghe như đang khen một đứa trẻ, Hoắc Kỳ Quân có hơi mất tự nhiên.
Nếu Phó Tiểu Thanh ở đây, nhất định sẽ chửi thầm trong bụng: Ngoài năng lực làm việc ra, tính cách của Hoắc Kỳ Quân chẳng khác nào một đứa trẻ chưa lớn. Nếu nói tình yêu là cơ hội trưởng thành thứ hai sau tình thân, yêu một người sẽ giúp y học được cách thương và đặt mình vào vị trí người thương, thì giờ "người thương" của y là ai không cần nói cũng rõ.
Chuyện y không học được khi theo đuổi Phó Tiểu Thanh dù có gặp bao nhiêu khó khăn, lại có thể tự thông thấu khi ở bên Lận Duy.
Tiếc là hai người trong cuộc không ai ngẫm ra.
Lận Duy hoàn toàn không nghĩ đến phương diện này, dẫu sao, trong nhận thức của hắn, Hoắc Kỳ Quân là nam chính tiểu thuyết ngôn tình, sao có thể thích đàn ông được?
Còn Hoắc Kỳ Quân lại càng không nghi ngờ xu hướng tính dục của mình, cho dù nhận ra mình để tâm, cũng sẽ không coi đó là thích.
Y thà thừa nhận mình sĩ diện còn hơn.
Ngày hôm sau, Lận Duy đưa Phó Tiểu Thanh rời đi, đây là lần đầu tiên Hoắc Kỳ Quân đến nơi đó. Khi ngồi trên ghế phụ nhắm mắt nghỉ ngơi, y hiếm khi tự kiểm điểm lại sự lạnh lùng trước đây của mình.
Bởi vì y bỗng phát hiện ra, vậy mà mình lại không hề quan tâm đến hoàn cảnh của em trai Phó Tiểu Thanh. Sau khi nhận được câu trả lời mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa từ phía Lận Duy, y hoàn toàn không bận tâm nữa.
Dù là tình hình của viện điều dưỡng, trình độ của đội ngũ chuyên gia, hay thậm chí là cả tình trạng sức khỏe của em trai Phó Tiểu Thanh, y thật sự không hề để ý chút nào.
Y thử đặt một người khác vào hoàn cảnh tương tự. Khoảnh khắc trái tim thắt lại đó khiến y hiểu ra, nếu y thật sự quan tâm đến một người, dù chỉ là bạn bè, dù y không thể yêu ai yêu cả đường đi lối về, cũng sẽ không nỡ để đối phương chịu đựng nỗi đau người thân duy nhất sống không tốt, thậm chí là qua đời chỉ vì sự lơ là của mình.
May mà Phó Tiểu Thanh luôn rất tỉnh táo, Hoắc Kỳ Quân chột dạ nghĩ, lúc đó y chỉ cố chấp như vậy vì bất mãn với việc mẹ mình tìm mọi cách ngăn cản. Nếu lúc đó Phó Tiểu Thanh ở bên y thật, đợi đến khi y hiểu rõ lòng mình thì không biết chuyện này phải kết thúc thế nào nữa.
Sau khoảng hơn hai tiếng đi xe, cuối cùng họ cũng đến viện điều dưỡng nọ. Phó Tiểu Thanh muốn đi thăm Phó Thiên Lam trước, Lận Duy không phản đối, còn Hoắc Kỳ Quân thì sao cũng được, thế là ba người cùng nhau đến phòng bệnh đơn mà Phó Thiên Lam đang ở.
"Thiên Lam!" Phó Tiểu Thanh đi đến gõ cửa trước.
"Ấy! Chị! Vào đi!" Phó Thiên Lam đã biết họ sẽ đến nên đã ngồi trên giường chờ sẵn từ sớm. Thời gian này bệnh của cậu ấy đã đỡ hơn nhiều, giọng nói cũng có sức hơn trước.
Phó Tiểu Thanh thấy cuối cùng sắc mặt của cậu ấy cũng tốt lên, trong lòng rất vui, vừa vào phòng là miệng đã nói không ngừng. Hoắc Kỳ Quân phiền không chịu nổi, muốn xen vào bảo cô ấy bình tĩnh một chút lại bị Lận Duy kéo tay ngăn lại.
Đợi cơn phấn khích của cô ấy qua đi, Phó Thiên Lam mới có dịp chào hỏi Lận Duy và Hoắc Kỳ Quân.
Cậu ấy biết Lận Duy. Lần trước gọi video với Phó Tiểu Thanh, cậu ấy còn nói một câu không phù hợp vì tâm trạng nặng nề do bệnh tật. Tuy khả năng cao là Lận Duy không nghe thấy, nhưng giờ nhớ lại cậu ấy vẫn rất ngại ngùng, khi chào hỏi hắn cũng không khỏi đỏ mặt.
Phản ứng này của cậu ấy khiến Lận Duy cũng nhớ ra chuyện đối phương từng lo lắng nói với Phó Tiểu Thanh rằng hình như hắn không thích cậu ấy. Nhưng hắn không dở hơi đến nỗi so đo với một người bệnh, suy nghĩ của người ta lúc đau ốm chắc chắn không thể so với lúc bình thường được. Vì vậy lúc đó hắn chỉ giả vờ như không nghe thấy, dịu dàng cười với cậu ấy rồi thôi.
Nhưng trong mắt người không hay biết gì như Hoắc Kỳ Quân, nó lại vô cùng chói mắt. Y lập tức mất hết kiên nhẫn, cưỡng ép cắt ngang màn "liếc mắt đưa tình" chướng mắt này.
"Không phải còn cần đi sắp xếp công việc cho Phó Tiểu Thanh à? Đừng lãng phí thời gian nữa! Sau này chị em họ luôn ở đây, lúc nào chẳng tụ tập được?"
Lận Duy nghe vậy thì ngẩn người, họ mới vừa vào, còn chưa ngồi xuống, có liên quan gì đến mấy chữ lãng phí thời gian đâu?
Nhưng nếu Hoắc Kỳ Quân đã khó chịu rồi thì hắn không định hàn huyên tiếp nữa, nên cũng thuận theo ý y.
Chỉ có Phó Tiểu Thanh nhìn ra Hoắc Kỳ Quân đang dỗi chuyện gì. Lận Duy dẫn đường đi trước, cô ấy và Hoắc Kỳ Quân đi theo sau. Cô ấy không nhịn được nữa, sáp lại gần Hoắc Kỳ Quân, nhỏ giọng phàn nàn: "Anh có bị gì không vậy? Anh Lận Duy nói vài câu với em trai em mà anh cũng không vui à?"
Hoắc Kỳ Quân cảm thấy mình chẳng có vấn đề gì. Y liếc nhìn Lận Duy đang nói chuyện với quản lý ở phía trước, hạ thấp giọng tố cáo: "Thật sự chỉ nói vài câu thôi à? Em trai em đỏ mặt nhìn Lận Duy làm gì?"
"Em trai em chỉ hơi nhút nhát thôi!" Phó Tiểu Thanh thở dài thườn thượt, đương nhiên cô ấy không thể tùy tiện nói ra lời vô tâm lúc trước của em trai mình, chỉ có thể miễn cưỡng tìm cớ giải thích.
Nhưng có người lại cứ không chịu nghe.
"Vậy sao lúc cậu ấy nhìn anh lại không "nhút nhát"?" Hoắc Kỳ Quân cười lạnh một tiếng, hoàn toàn không tin.
Phó Tiểu Thanh nghẹn lời, sau đó lại bị cái thái độ đuối lý mà vẫn ra vẻ của y chọc tức đến bật cười, cô ấy hừ một tiếng rồi đâm thẳng vào điểm đau của y:
"Hoắc Kỳ Quân! Điều anh nên hỏi không phải là tại sao có người chỉ đỏ mặt e thẹn khi nhìn anh Lận Duy, mà là vì sao anh lại phản ứng thái quá như vậy chỉ vì chuyện này!"