Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 14: Khó chịu

Lần tiếp theo Lận Duy nhận được điện thoại của Hoắc Kỳ Quân, trời đã tối. Giọng nói truyền đến từ đầu dây bên kia có hơi trầm thấp, đứt quãng, cách một chiếc điện thoại mà hắn cũng cảm thấy mình như ngửi được mùi rượu nồng nặc, khiến mí mắt hắn giật liên hồi.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Lận Duy hỏi trước, nhưng rồi nhận ra bây giờ không phải lúc để truy hỏi chuyện này: "Không... Cậu đang ở đâu?"

"Ở chỗ lần trước... Quán rượu chỗ Phó Tiểu Thanh ấy."

"Ở yên đó chờ tôi tới đón, cậu say rồi, không được tự lái xe, nguy hiểm lắm." Lận Duy vớ lấy chùm chìa khóa xe trên bàn, vừa đi vừa dặn dò. Hắn sợ Hoắc Kỳ Quân không ý thức được điều này, dù sao trong tiểu thuyết, nam chính vượt đèn đỏ lúc nóng vội là chuyện thường như cơm bữa!

Đầu dây bên kia, Hoắc Kỳ Quân nghe hắn nói vậy, sững người một lúc rồi bật cười: "Cậu đang dỗ con nít đấy à?"

Lận Duy không biết làm sao cho phải: "Vậy cậu để tôi bớt lo chút đi, cậu nghĩ tôi bằng lòng dỗ "con nít" hai mươi mấy tuổi lắm à?"

"Chính cậu bằng lòng mà!" Hoắc Kỳ Quân nghĩ, nếu không phải vậy, y đã chẳng cần phiền não đến thế. Giờ phút này, nhân lúc say, y không khỏi hỏi: "Vậy tại sao cậu lại bằng lòng "

Lận Duy cứ ngỡ y gây rối đủ rồi nên lương tâm trỗi dậy, bèn thở dài, nở nụ cười vui mừng: "Biết sao được, tôi có lý do buộc mình phải bằng lòng."

"Lý do gì?" Thích à?

"Lý do của tôi, không thể nói cho cậu biết."

Hoắc Kỳ Quân lại im lặng một hồi lâu, cuối cùng chỉ "Ừ" một tiếng rồi cúp máy mà không hỏi thêm tại sao. Không nói thì thôi, nếu hắn nói thật chưa chắc y đã dám nghe.

Trên đường lái xe, Lận Duy hỏi hệ thống rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng hệ thống cũng không biết.

[Ý thức của thế giới không cảnh báo em, chuyện xảy ra với Hoắc Kỳ Quân chắc không ảnh hưởng đến nhiệm vụ.]

[Được rồi.] Vậy hắn chỉ đành hỏi chính Hoắc Kỳ Quân thôi.

Khi Lận Duy đến quán bar, hắn đi thẳng về phía chỗ ngồi lần trước. Quả nhiên, dưới ánh đèn mờ ảo, hắn thấy Hoắc Kỳ Quân đang ngồi đó với vẻ mặt lạnh lùng, tay cầm ly rượu lắc lư không mục đích.

Nếu không phải cuộc điện thoại vừa rồi hắn nghe rõ y đang say thì chỉ nhìn cảnh tượng này, dáng vẻ này, khéo hắn sẽ nghĩ y uống mãi không say đấy!

Hắn bước tới, rút ly rượu từ tay Hoắc Kỳ Quân ra đặt lên bàn.

Hoắc Kỳ Quân giật mình, ánh mắt lạnh lẽo phóng tới. Nhưng khi nhận ra người động tay chân là hắn thì băng tuyết lập tức tan chảy, để lộ ra hai phần vô tội.

Lòng Lận Duy mềm đi trong giây lát. Vốn hắn còn định mắng y tại sao đang yên đang lành lại hành hạ cái dạ dày của mình, nhưng thấy dáng vẻ này của y, hắn lại do dự, thầm nghĩ thôi bỏ đi.

Hắn ngồi xuống phía đối diện, bắt đầu buổi tư vấn tâm lý: "Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chỉ đi xem mắt thôi mà, đâu cần phải buồn đến mức mượn rượu giải sầu thế này đâu?"

Lúc này trông Hoắc Kỳ Quân rất giống một đứa trẻ vừa mắc lỗi, nhắm mắt do dự hồi lâu mới chịu nói: "Cũng không có gì, chỉ là lỡ miệng nói sai một câu..."

Gây ra chút họa nhỏ, không nghiêm trọng.

Ít nhất sau khi nghe hai chữ bạn trai, mẹ hắn không cho là thật, chỉ tức giận vì hắn dùng cách này để làm bà ta thất vọng. 

Phương Duyệt Duyệt lại rất tò mò về người bạn trai mà y nói, cứ nằng nặc đòi trao đổi phương thức liên lạc với y nên tình hình cũng không đến nỗi khó xử.

Y chạy tới đây uống rượu giải sầu, phần nhiều là vì không biết phải làm sao với tâm tư của mình. Ví như... Chính y cũng không dám chắc, hai chữ kia có thật là do y "lỡ miệng" nói ra không?

Y cảm thấy mình giống như một kẻ hèn hạ, sau khi biết bạn thân nhất thích mình, rõ ràng không thể đáp lại nhưng vẫn hả hê, chỉ hận không thể khoe khoang với tất cả mọi người xung quanh.

Nhưng y biết rất rõ, y không hề khinh thường, chưa bao giờ xem nhẹ, còn dần lo được lo mất. Y hy vọng người Lận Duy thích không phải mình, nhưng lại ngấm ngầm tìm kiếm bằng chứng trong từng chi tiết để chứng minh người hắn thích là mình.

Y không biết mình đang nghĩ gì nữa, cứ như phát điên rồi.

"Tôi đã nói với Phương Duyệt Duyệt, cậu là bạn trai của tôi." Hoắc Kỳ Quân nhếch mép: "À, Phương Duyệt Duyệt chính là đối tượng xem mắt hôm nay của tôi đấy."

Trong một khoảnh khắc, Lận Duy nghi ngờ mình nghe nhầm: "Chẳng lẽ mẹ cậu bắt hai người phải đăng ký kết hôn ngay tại chỗ? Nếu không cậu đâu cần dùng cái cớ vớ vẩn như vậy... Đâu ha?"

"Vớ vẩn chỗ nào?" Hoắc Kỳ Quân mất hứng, trong trạng thái ngà ngà say, cảm xúc của y bị khuếch đại lên rất nhiều: "Tôi nói cậu là bạn trai tôi, cậu thấy vớ vẩn lắm à?"

"... Im đi, cậu ấm à!" Lận Duy hít một ngụm khí lạnh, nhìn quanh bốn phía, thấy không ai chú ý đến bên này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn không dám để y tiếp tục làm trò mất mặt ở đây nữa, vội đứng dậy đi vòng qua, dìu con ma men này đi.

"Cậu...!" Vốn Hoắc Kỳ Quân còn định nói gì đó, nhưng khi Lận Duy nửa ôm nửa dìu y đi thì y ngoan ngoãn lại ngay, để yên cho hắn đưa mình về xe.

Mãi đến khi Lận Duy thắt dây an toàn cho y xong, lùi lại một khoảng an toàn, Hoắc Kỳ Quân mới khẽ thả lỏng cơ thể đang căng cứng của mình.

Cơn say cũng đã tỉnh ít nhiều.

"Quên chuyện vừa rồi đi." Hoắc Kỳ Quân giơ tay day day thái dương, lạnh giọng nói.

Lận Duy nhìn thấu sự giả vờ mạnh mẽ của y, nhưng vẫn tốt bụng giữ cho y chút thể diện cuối cùng, không nhiều lời, ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Thái độ hờ hững của hắn khiến lòng Hoắc Kỳ Quân bùng lên một ngọn lửa không tên, nhưng lại không có chỗ trút giận nên chỉ có thể xìu xuống. Thật ra y hiểu rõ, lời nói và hành động của Lận Duy trước giờ luôn nhất quán, chưa bao giờ đòi hỏi bất cứ thứ gì từ y.

Thế y đang tức giận vì cái gì? Vì thái độ ôn hòa của Lận Duy ư? Chẳng lẽ y hy vọng Lận Duy đòi hỏi thứ mà y không thể cho?

Hoắc Kỳ Quân bực bội day ấn đường, ép mình không được nghĩ nữa.

Lận Duy cảm nhận được sự giằng xé của y, nhưng không rõ y đang giằng xé vì điều gì. Nếu Hoắc Kỳ Quân có thể nói chúng thành lời, y đã nói lâu rồi. Đã không nói nổi thành lời, hắn muốn moi được tâm sự từ miệng cậu ấm sĩ diện này, vẫn khá khó khăn.

Hắn không nói gì nên trong xe hoàn toàn yên tĩnh, cuối cùng Hoắc Kỳ Quân vẫn là người chịu thua trước.

Y nhìn cảnh đường phố lướt nhanh qua ngoài cửa sổ, do dự một lúc rồi hỏi: "Lận Duy, cậu có người mình thích chưa?"

"Chưa." Lận Duy phủ nhận ngay chẳng cần nghĩ ngợi. Nói xong, hắn đột nhiên nhận ra, sự bất thường ngày hôm nay của Hoắc Kỳ Quân, có lẽ liên quan đến vấn đề này. Hắn dò hỏi: "Cậu... Vẫn còn thích Tiểu Thanh à?"

Hắn chỉ nghĩ được đến điều này. Có lẽ buổi xem mắt đã k*ch th*ch y, khiến y nhận ra mình vẫn yêu thích kiểu con gái như Phó Tiểu Thanh hơn, chỉ tiếc là đã bỏ lỡ.

Nhưng Hoắc Kỳ Quân nghe câu hỏi của hắn xong lại lắc đầu không chút do dự.

Điều này khiến Lận Duy không hiểu nổi: "Vậy tại sao hôm nay cậu lại không vui, có thể nói không?"

Nếu Hoắc Kỳ Quân không muốn nói, y đã không khơi mào chủ đề này. Y chỉ không biết phải nói thế nào để không lộ tâm tư đáng khinh của mình thôi.

Lại đấu tranh tư tưởng thêm một hồi, y mới mím môi nói: "Nếu cậu biết có người thích cậu, cậu có thể giả vờ như không biết không?"

Thật lòng mà nói, câu này nghe khá không đầu không đuôi, nhưng Lận Duy cảm thấy mình hiểu được chút: "Có người thích cậu, nhưng cậu không thích người ta nên cậu cảm thấy phiền?"

"Tôi không thấy phiền!" Hoắc Kỳ Quân buột miệng phản bác, nhưng vẻ bực bội trên mặt y gần như sắp tràn ra ngoài đến nơi rồi. Có lẽ chính y cũng cảm thấy lời nói của mình không có sức thuyết phục, bèn bồi thêm một câu: "Là tự tôi phiền lòng, tôi không cảm thấy cậu ấy phiền."

"Vậy cậu thích cậu ấy không?" Lận Duy giảm tốc độ xe, chậm rãi hỏi một câu.

"Không..." Y không thích người đồng giới, Hoắc Kỳ Quân chưa bao giờ nghi ngờ xu hướng tính dục của mình.

Lận Duy đang lái xe nên không có thời gian quan sát biểu cảm của y, vì vậy hắn không phát hiện ra điều gì bất thường. Nghe câu trả lời này, hắn chỉ biết an ủi: "Nếu đã không thích cậu ấy thì không cần để tâm. Người nên vắt óc suy nghĩ là người thích cậu, chuyện này không liên quan gì đến cậu cả."

Hoắc Kỳ Quân vẫn ủ rũ: "Nếu tôi coi cậu ấy là bạn, không muốn cậu ấy buồn vì chuyện này thì sao?"

"A Kỳ." Lận Duy gọi y một tiếng, cố gắng kéo y ra khỏi vòng vây cảm xúc: "Trên đời này không có mấy chuyện vẹn cả đôi đường đâu. Thích một người, vốn dĩ là một việc chỉ có thể tự mình chịu lỗ lãi."

"Nhưng cậu không thấy chuyện này... Chỉ có lỗ thôi à?" Hoắc Kỳ Quân quay đầu nhìn Lận Duy đang lái xe, vẻ mặt đối phương vẫn dịu dàng.

Lận Duy nghe vậy thì bật cười: "Đây đâu phải là chuyện làm ăn. Chuyện tình cảm khó nói lắm, nhưng nếu mãi không được đáp lại, rồi sẽ có một ngày tỉnh ngộ, phát hiện ra chuyện này không hề đáng, đúng không nào?"

Tình cảm nhạt đi, lý trí sẽ bắt đầu cân đo được mất.

Lời hắn nói nghe có vẻ thản nhiên, nhưng lại khiến lòng Hoắc Kỳ Quân khẽ chùng xuống. Y muốn nói ngày đó đến càng sớm càng tốt, nhưng lại không thể thốt ra được.

Y không tiếp lời, Lận Duy cứ ngỡ y đã nghĩ thông suốt rồi. Hắn đưa y về nhà, nấu cho y một bát canh giải rượu, bắt y uống hết rồi mới được đi ngủ. Hoắc Kỳ Quân nhìn sự dịu dàng chu đáo của hắn, lại nhớ đến câu cuối cùng hắn nói trên xe, không hiểu sao lại thấy bực bội y như thể bị trừ điểm vô lý.

Sau ngày hôm đó, dường như Hoắc Kỳ Quân đã trở lại bình thường, không cho Lận Duy cơ hội lo lắng cho y nữa. Thời gian rảnh của Lận Duy đều được dùng để phụ đạo trước kỳ thi cho Phó Tiểu Thanh.

Nhờ vào màn hiểu lầm Hoắc Kỳ Quân gây ra trong bữa tiệc xem mắt. Trong khoảng thời gian ngắn, có lẽ vì không ngờ đến việc hắn còn dám lấy cả cớ này, Nên bà Hoắc tạm thời yên tĩnh để tránh Hoắc Kỳ Quân lại tùy hứng nói năng không lựa lời, làm mất hết mặt mũi của bà ta.

Tiến độ ôn thi của Phó Tiểu Thanh vô cùng thuận lợi. Đường Viễn lại đến một thêm một lần. Lần này không biết hai người đã thì thầm to nhỏ gì trong phòng sách, đến bữa trưa, ánh mắt của Phó Tiểu Thanh vô thức đảo qua lại giữa Lận Duy và Hoắc Kỳ Quân, khiến hai người ngơ ngác.

"Sao vậy?" Lận Duy hỏi.

"Không, không có gì!" Phó Tiểu Thanh lắc đầu nguầy nguậy.

Đường Viễn ngồi bên cạnh cô ấy thầm nói thay trong lòng, cái biểu cảm này chắc chắn là vì vừa hít thấy mùi cp!

Ngày thi chính thức, Đường Viễn đi cùng Phó Tiểu Thanh, dù sao cậu ấy cũng là người quen thuộc với quy trình nhất. Vì có người từng trải đi cùng nên Phó Tiểu Thanh không hề có áp lực tâm lý, thoải mái hoàn thành bài thi.

Một tuần sau, hôm kết quả thi được công bố, Lận Duy và Hoắc Kỳ Quân tan làm về nhà đúng giờ. Vừa mở cửa, họ đã thấy Phó Tiểu Thanh chạy xuống từ trên lầu hai, sau đó lao như bay ra tiền sảnh, ôm chầm lấy Lận Duy.

"Anh Lận Duy, em đỗ rồi!" Phó Tiểu Thanh thật sự rất vui, cũng thật lòng biết ơn Lận Duy. Cái ôm này không có ý gì khác, cô ấy chỉ không biết phải bày tỏ lòng cảm ơn như thế nào nữa.

Nhưng Hoắc Kỳ Quân không thể thông cảm một chút nào, chỉ cảm thấy cảnh tượng này thật chướng mắt.

"Này! Ôm đủ chưa hả? Mau tách ra!"

Lúc này Phó Tiểu Thanh mới hoàn hồn, vội vàng buông tay lùi lại hai bước, sờ sờ mũi nói: "Em chỉ phấn khích quá thôi mà!".

Cô ấy kéo kéo tay áo Hoắc Kỳ Quân, cố tình đi chậm lại. Mặt mày Hoắc Kỳ Quân hằm hằm, miễn cưỡng dừng lại theo. Đợi đến khi hay người họ đã cách Lận Duy một khoảng, y mới dùng khẩu hình miệng hỏi: "Làm gì?"

Phó Tiểu Thanh cũng có ý tốt, nghĩ mình sắp đi rồi, mới muốn cho tên này một chút gợi ý.

"Anh còn thấy mình thích em nữa không?"

"Đó đều là ảo giác thôi!" Hoắc Kỳ Quân phủ nhận không chút do dự, dù sao Phó Tiểu Thanh cũng tỉnh táo sớm hơn y.

Ai dè y lại sập bẫy, Phó Tiểu Thanh lại hỏi một câu mà y không thể trả lời: "Vậy lúc nãy em ôm anh Lận Duy, anh khó chịu cái gì?"