Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 13: Bạn trai

"Sao em vẫn chưa đi đọc sách của em nữa!" Hoắc Kỳ Quân nhanh chóng cất tài liệu trên bàn đi, vừa tức giận vừa hạ giọng giục Phó Tiểu Thanh mau chóng lên lầu.

Phó Tiểu Thanh ngồi im không nhúc nhích: "Em phải đợi anh Lận Duy ăn xong rồi đi rửa bát đã!"

"Cậu ấy sẽ không cho em rửa đâu." Hoắc Kỳ Quân phản bác không chút do dự.

Đương nhiên Phó Tiểu Thanh cũng biết vậy: "Thế nên em mới phải đợi ở đây để rửa giúp anh ấy đấy!"

Hoắc Kỳ Quân ngẩng đầu nhìn cô ấy như nhìn kẻ ngốc: "Thế rốt cuộc em muốn gì? Muốn cậu ấy từ chối lòng tốt của em hay muốn đánh nhau với cậu ấy để giành rửa bát?"

"Anh nghĩ ai cũng thích giải quyết vấn đề bằng cách đơn giản và thô bạo giống anh chắc?" Phó Tiểu Thanh tự tin như đang nói cứ chờ mà xem.

Chẳng mấy chốc đã có tiếng thu dọn bát đĩa vang lên từ nhà ăn, Phó Tiểu Thanh lập tức đứng dậy bước nhanh tới, Hoắc Kỳ Quân chỉ thấy cô ấy tiến lại gần Lận Duy, lẩm bẩm nói gì đó mà y không nghe rõ. Chỉ thấy Lận Duy quay lại nhìn y, sau đó hắn đặt bát đũa xuống rồi bước tới đây theo ý Phó Tiểu Thanh thật!

Hoắc Kỳ Quân tò mò: "Cô ấy nói gì với cậu vậy?"

"Hử?" Hình như Lận Duy không chú lắng nghe, chỉ đi thẳng đến trước mặt y, đặt tay lên trán y.

Cả người Hoắc Kỳ Quân cứng cả lại vì hành động này. Một lúc lâu sau, bàn tay ấm áp kia mới rời đi, chưa kịp để y thở phào nhẹ nhõm, Lận Duy đã ngồi xuống ngang tầm mắt y, cẩn thận quan sát sắc mặt của y.

Không hiểu sao ánh mắt đó lại khiến y cảm thấy khó chịu hơn cả bàn tay vừa mới đặt lên trán mình. Hoắc Kỳ Quân không chịu đựng được nữa: "Rốt cuộc cô ấy đã nói gì với cậu vậy!"

Lận Duy cũng nhận ra mình bị lừa, bất đắc dĩ cười cười: "Cô ấy nói hình như cậu bị sốt, vừa rồi mặt đỏ bất thường, bảo tôi mau đến xem sao."

Hoắc Kỳ Quân hít một hơi thật sâu, nghiến răng khen: "Cô ấy thông minh thật đấy!"

"Đúng là rất thông minh." Dù sao bát đĩa cũng không nhiều, chắc giờ cũng đã rửa được một nửa rồi, Lận Duy đành phải nhận ý tốt của Phó Tiểu Thanh.

"À đúng rồi, từ ngày mai tôi sẽ quay lại công ty làm việc, sau này sẽ không còn rảnh rỗi nữa đâu. Cậu đừng chà đạp sức khỏe của mình như trước nữa, tôi không chắc là lúc nào tôi cũng có thể đến đúng lúc được đâu." Lận Duy tiện thể kể sơ về kế hoạch của mình trong thời gian tới.

Hoắc Kỳ Quân hơi sửng sốt, cuối cùng chỉ ậm ừ một tiếng.

Y chợt nhận ra, dù Lận Duy không đi làm hay quyết định quay lại công ty đều vì y cả.

Nghỉ làm để có thể chăm sóc y bất cứ lúc nào, hắn còn mua một căn nhà ngay cạnh nhà y cho tiện đi lại. Còn quay lại công ty vì bận tâm sự tự do sau này của y. Có lẽ, để xử lý số cổ phần của Hoắc thị trong tay, Lận Duy còn phải đồng ý một số điều kiện từ gia đình hắn.

"Tôi sẽ suy nghĩ kỹ và đưa ra quyết định sớm nhất có thể." Xem ra tất cả những gì y có thể làm là cố gắng hết sức để đáp lại lòng tốt vô điều kiện mà Lận Duy đã dành cho mình.

"Đừng áp lực quá." Lận Duy suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ban đầu tôi chỉ không muốn cậu tranh đấu vô ích với mẹ cậu thôi, nếu cậu không thể quyết định thì cứ giữ nguyên như vậy là được rồi. Tôi có thể bảo vệ được chị em Tiểu Thanh."

Sau khi được hắn an ủi, Hoắc Kỳ Quân lại cảm thấy mình chắc chắn phải làm việc này, buột miệng nói: "Vậy còn việc bảo vệ Phó Tiểu Thanh sau này thì sao? Chẳng lẽ từ nay về sau tôi phải nhờ cậu lén lút bảo vệ người phụ nữ tôi thích..."

Nói được một nửa, y nhận ra có gì đó không ổn nên vội vàng ngừng lại. Tuy không hiểu lời mình nói có gì sai, nhưng y vẫn vô thức nhìn phản ứng của Lận Duy.

Vẻ mặt Lận Duy vẫn bình thường, thậm chí còn gật đầu đồng tình: "Cậu nói cũng đúng, tiêu chuẩn chọn bạn đời của cậu và tiêu chuẩn chọn con dâu của bà Hoắc là hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Mâu thuẫn này không thể dung hòa được, nên giải quyết càng sớm càng tốt, kẻo cậu yêu một cô gái khác rồi để cô ấy tiếp tục phải chịu đựng những gì Tiểu Thanh đã trải qua lần nữa."

"Ừm." Hoắc Kỳ Quân bực bội đáp lại.

Giờ không cần Phó Tiểu Thanh nói, ngay cả bản thân y cũng thấy suy nghĩ của mình bất ổn. Theo lý mà nói, Lận Duy không để tâm đến những lời nói thiếu suy nghĩ của y, y nên thả lỏng mới phải.

Chẳng lẽ y cứ phải xác nhận Lận Duy thích mình thì mới thấy thỏa mãn à? Y cũng có đáp lại người ta được đâu? Làm vậy ích kỷ quá.

Hoắc Kỳ Quân nhắm mắt lại, mệt mỏi ngả người ra sau. Y thực sự không thể chấp nhận được việc bản thân mình có một mặt ham hư vinh hèn hạ như vậy, nhưng cảm giác thất bại khi nỗi hy vọng không tên nọ vụt tắt vẫn còn vương vấn trong lòng, khiến y có muốn cũng không thể tự lừa dối mình.

"Đừng nghĩ nhiều quá, dù sao bây giờ cậu vẫn chưa có người mình thích, chuyện này cũng không cần phải làm ngay." Lận Duy thấy y đấu tranh tâm lý dữ dội quá, cứ tưởng là do chuyện chuyển nhượng cổ phần đã gây một phần áp lực rất lớn cho y.

Thế là hắn lại nói đùa, cố gắng trấn an y: "Cùng lắm thì lần sau gặp được cô gái mình thích, cậu học cách kiềm chế hơn, đợi đến khi những trở ngại trong nhà được giải quyết rồi mới tiếp cận người ta."

Hắn vô tình dùng chiêu đổ thêm dầu vào lửa tiêu chuẩn như sách giáo khoa.

Hoắc Kỳ Quân càng thêm bực bội, bất mãn nói: "Cậu mà là con gái, chắc chắn sẽ rất rất phù hợp với tiêu chuẩn chọn con dâu của mẹ tôi, tôi còn lo lắng gì nữa!"

Nói cũng phải, ngoài giới tính ra, dù là gia thế, ngoại hình hay tính cách của Lận Duy, chắc chắn không có gì bà Hoắc không hài lòng.

Lận Duy cũng chẳng biết nên nói gì với y, chỉ biết lắc đầu ngao ngán: "Vấn đề bây giờ có phải là bà Hoắc không chọn được người phù hợp đâu? Rõ ràng là bác ấy đã có ứng cử viên vừa lòng, cậu không thèm gặp mà đã bài xích người ta luôn rồi!"

Sau mấy ngày tiếp xúc, hắn cũng rõ Hoắc Kỳ Quân không phải loại người ôm thành kiến với những cô gái có gia cảnh tốt. Chỉ cần nhìn cách y tán thưởng sự cứng cỏi của Phó Tiểu Thanh nhưng chưa từng khen ngợi cô ấy bằng cách hạ thấp những người phụ nữ khác là có thể thấy, y chỉ không thích việc bà Hoắc cố gắng kiểm soát cuộc hôn nhân của mình mà thôi.

Chính vì vậy, Lận Duy mới kết luận mâu thuẫn giữa họ không thể nào giải quyết được.

Hoắc Kỳ Quân hoàn toàn cạn lời, thấy mình và Lận Duy nói chuyện không cùng tần số, cũng không nghe hiểu bất kỳ ám chỉ nào, y chỉ đành lặng lẽ bỏ cuộc.

Suy cho cùng, tự y cũng thấy khinh bỉ mình vì cái suy nghĩ muốn cho Lận Duy biết trừ giới tính, mọi thứ còn lại đều rất hợp nhau. Hắn không nghe ra được cũng tốt.

"Về ngủ đi!" Y bực bội, vội vã cầm tài liệu trở lại nhà bên cạnh.

Lận Duy ở lại hỏi thăm việc ôn thi của Phó Tiểu Thanh như thường lệ rồi chậm rãi quay về.

Hôm sau, Lận Duy đi làm đúng giờ, còn Hoắc Kỳ Quân bị cuộc gọi của bà Hoắc lôi đi rồi.

Trước khi đi, y đã báo với Lận Duy, nhưng hắn chẳng mấy bận tâm hay lo lắng, Dù bà ta có mạnh mẽ đến đâu thì cũng là mẹ ruột của y, chẳng lẽ lại hại chính con trai cưng của mình chắc?

Nhưng Lận Duy không ngờ mình lại yên tâm quá sớm, đi làm chưa được bao lâu thì hắn nhận được tin nhắn của Hoắc Kỳ Quân.

[Đáng lẽ tôi nên đoán ra từ sớm mới phải, mẹ tôi gọi tôi ra ngoài vào lúc này thì có thể làm gì được chứ? Ai ngờ là bẫy thật!] Có thể thấy rõ sự oán hận trong từng câu từ của y.

Lận Duy đáp: [Có chuyện gì thế?]

[Còn có thể là chuyện gì, một buổi xem mắt bất ngờ, còn là kiểu xem mắt tua nhanh đến cảnh cha mẹ hai bên gặp nhau nói chuyện vui vẻ chứ còn gì nữa!]

Lận Duy sững sờ, trong cốt truyện gốc có cả đoạn này à? Hắn nhớ là không có mà. Trong cốt truyện gốc, mối quan hệ giữa Hoắc Kỳ Quân và nữ chính gần như đã được công khai ngay tại buổi tiệc đấu giá từ thiện. Bà Hoắc quyết tâm muốn để nữ chính rời xa con trai mình, chẳng có thời gian lãng phí vào những việc vô ích nữa.

Nhưng lần này, có lẽ bà Hoắc đang tuyệt vọng vì không tìm được chị em Phó Tiểu Thanh nên mới làm liều.

Nhưng Lận Duy không có ý định can thiệp. Đó chỉ là một buổi xem mắt thôi, đều là bạn làm ăn với nhau, nếu có thể giữ được thể diện thì chẳng ai muốn cố tình làm mọi thứ trở nên khó xử cả. Không phù hợp thì tan tiệc trong êm đẹp là xong, không đến mức ép Hoắc Kỳ Quân làm gì đó ảnh hưởng đến nhiệm vụ của hắn.

Vì vậy, hắn trả lời: [Vất vả rồi, cứ chịu đựng là được, nhớ cẩn thận một chút, đừng nóng giận rồi làm những việc khiến đằng gái xấu hổ.]

Sau khi nhận được tin nhắn này, mặt mày Hoắc Kỳ Quân tối sầm lại.

Không quan tâm tí nào luôn à?

Y chọc thật mạnh vào màn hình: [Tôi không chịu nổi nữa! Cậu qua đây một chuyến đi!]

Lận Duy nhìn dòng chữ trong khung chat, im lặng một lúc rồi hỏi hệ thống: [Cậu ta bị sao vậy?]

Buổi xem mắt đang yên đang lành, tự nhiên hắn lại tới đó để làm gì? Chẳng lẽ bảo hắn đến xem mắt giùm à? Thế thì bất kính với đằng gái quá.

Hệ thống không biết nói vòng vo tam quốc, hỏi gì đáp nấy: [Chủ nhân, hình như anh ta được chiều quá thành hư rồi.]

[Thôi thôi, im đi! Đừng nói linh tinh nữa.] Lận Duy nổi hết cả da gà vì cách dùng từ của hệ thống.

Hắn không thể đến phá đám được, có khi cô gái kia cũng không muốn tham gia vào một buổi xem mắt bị kiểm soát thế này cơ kìa. Thôi thì cứ để Hoắc Kỳ Quân tự chịu lấy đi!

Hắn đáp: [Không chịu được cũng phải chịu, tôi chả có lý do gì chính đáng để xuất hiện ở nơi đó cả.]

Đó là sự thật, nhưng Hoắc Kỳ Quân lại cảm thấy khó chịu, may mà bình thường mặt y lúc nào cũng lạnh như băng nên không ai nghĩ y cố tình tỏ thái độ.

Cô gái cùng tham dự tiệc xem mắt đang ngồi cạnh y tên là Phương Duyệt Duyệt, ban đầu cô ấy cũng không muốn đến, nhưng không ngờ đối tượng xem mắt lại đẹp trai đến vậy, từ nãy đến giờ cứ chụp lén y rồi gửi cho bạn thân xem.

Cô ấy không có cảm giác yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên hay rung động gì cả, bởi vì Hoắc Kỳ Quân quá lạnh lùng, hiện cô ấy chỉ muốn ngắm trai đẹp mà thôi.

Vốn dĩ cũng không biết bắt chuyện thế nào, lúc này thấy mặt mày y sa sầm, tay gõ mạnh vào màn hình như đang nổi cơn tam bành, cô ấy mới nhận ra anh đẹp trai như hoa trên núi cao này chỉ là một con người có cảm xúc bình thường. Cô ấy lấy hết can đảm, nhỏ giọng nói: "Công việc của anh không được thuận lợi ư?"

"Hả?" Hoắc Kỳ Quân phải mất một lúc lâu mới nhận ra đối phương đang nói chuyện với mình, y vô thức phủ nhận: "Không phải."

Phương Duyệt Duyệt thầm thở phào nhẹ nhõm: "Vậy là bạn anh chọc tức anh à?"

Hoắc Kỳ Quân không biết trả lời thế nào. Thật ra Lận Duy đối xử với y rất tốt, nếu y nói Lận Duy chọc tức mình thì có vẻ hơi không biết điều.

Chỉ là, một sức mạnh vô hình nào đó trong lòng khiến y không thể nào đối xử với Lận Duy như trước đây được nữa.

"Cũng không phải bạn bè luôn à?" Phương Duyệt Duyệt nghĩ thầm, chẳng lẽ là bạn gái? Biết y đến dự tiệc xem mắt nên giận rồi chăng? Nếu vậy thì cô ấy cũng hiểu được, dù sao trông dì Hoắc cũng không giống người ủng hộ tình yêu tự do cho lắm.

"Thật ra..." Cô ấy hạ giọng, định an ủi y một câu, buổi xem mắt này chỉ là hình thức, chỉ cần giải thích rõ ràng với bạn gái là được, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã bị ngắt lời.

"Không, là bạn..." Đầu óc Hoắc Kỳ Quân đang có đủ loại cảm xúc hỗn độn, miệng lẩm bẩm thốt ra hai chữ mà đến chính y cũng không hiểu nổi...

Y nói: "Bạn trai."

"!!!" Phương Duyệt Duyệt cứng đờ người, không phải vì câu nói kinh thiên động địa của y mà là vì y không hề hạ giọng, tất cả mọi người trên bàn ăn đều nghe thấy hết rồi!!!

Tiếng nói chuyện vui vẻ của bà Hoắc và cha mẹ Phương Duyệt Duyệt ở phía bên kia đột nhiên im bặt.

Bầu không khí bỗng trở nên lặng ngắt đến đáng sợ.