Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 12: Đỏ mặt

Buổi trưa Đường Viễn ở lại cùng ăn cơm, lúc này dù Hoắc Kỳ Quân vẫn toát ra hơi thở người lạ chớ lại gần nhưng không còn giữ vẻ mặt lạnh như băng dọa người nữa.

Lận Duy cứ ngỡ sự chú ý của y đã chuyển dời sang chuyện nghĩ cách đối phó với bà Hoắc, chỉ có người ngoài cuộc không hề hay biết gì về cuộc trò chuyện vừa rồi như Phó Tiểu Thanh mới nhận ra sự vi diệu trong đó.

Cô ấy luôn cảm thấy tâm trạng của Hoắc Kỳ Quân đang rất tốt, chỉ sĩ diện nên không chịu thể hiện ra mà thôi. Cái khóe miệng chực cong mà không cong kia toát ra một vẻ đắc ý khó tả, khiến người khác vô cớ muốn đấm cho y một phát.

Còn Đường Viễn thì nín thinh không dám hó hé gì trong suốt bữa cơm.

Đến giờ nghỉ trưa, bốn người ngồi trên ghế sô pha, Phó Tiểu Thanh gọt một đĩa hoa quả mang ra. Đường Viễn nhân cơ hội này sáp lại gần Lận Duy, cậu ấy khá tò mò về vị đàn anh từng nổi đình nổi đám ở trường, nhưng sau khi tốt nghiệp lại không theo ngành y này.

"Đàn anh, hồi đó thành tích của anh tốt như vậy, tại sao sau này lại không học lên cao nữa?" Cậu ấy hỏi mà chẳng thèm động não.

Lận Duy cảm thấy cậu thanh niên này thật đơn thuần. Thông thường, việc một người bỏ dở chuyên ngành giữa chừng có thể là do có nỗi khổ riêng, cậu ấy hỏi thẳng như vậy rất dễ làm mất lòng người khác.

May mà nguyên chủ không có những vấn đề này, do tác giả thiết lập để nhân vật này có thể luôn trong trạng thái sẵn sàng, hoàn thành tốt vai trò của một nam phụ công cụ mà thôi.

Vì vậy, Lận Duy nở nụ cười dịu dàng với cậu ấy: "Không cần thiết, dù sao bình thường tôi chỉ cần chữa bệnh đau dạ dày cho một người thôi, đủ dùng rồi."

Đường Viễn không ngờ câu trả lời này vừa thiếu chí tiến thủ lại vừa mang một chút lãng mạn kỳ dị như vậy. Cậu ấy còn tưởng sẽ là một câu chuyện đau đớn từ bỏ lý tưởng, bị ép về nhà kế thừa gia sản giống như trong phim truyền hình chứ!

Tuy ảo tưởng về vị đàn anh vừa tài giỏi vừa đáng thương trong lòng cậu ấy đã vỡ tan một nửa, nhưng nửa còn lại càng thêm rực rỡ, thôi thúc cậu ấy hỏi tiếp: "Người đó là bạn gái của đàn anh ạ?"

Không phải cậu ấy đoán bừa, câu nói này nghe thật sự rất mập mờ, quyết định học y vì chăm sóc bệnh dạ dày cho một người gì đó...

Câu hỏi đường đột này vừa thốt ra, ba người còn lại trong phòng đều im lặng.

Phó Tiểu Thanh ngậm miếng dưa hấu trong miệng không dám nuốt, chỉ sợ không cẩn thận sẽ bị sặc vào khí quản. Cô liếc nhìn Hoắc Kỳ Quân mặt mày vô cảm khẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi để che giấu sự thẩm thỏm không yên của mình.

Phó Tiểu Thanh nhịn cười đến mức đôi môi cũng run lên, cô ấy còn chọc chọc Hoắc Kỳ Quân khiến y giận quá hóa thẹn, lườm cô ấy một cái không nặng không nhẹ.

"... Không phải." Lận Duy ho một tiếng đầy ngượng ngùng, xem ra hắn đã đánh giá thấp sức sát thương của cậu thanh niên này rồi. Hệ thống lại bắt đầu kêu eng éc trong đầu hắn.

"Là bạn thuở nhỏ kiêm anh em tốt của anh." Lần này hắn thận trọng giới thiệu, triệt tiêu mọi khả năng gây hiểu lầm lần hai.

Quả nhiên Đường Viễn lập tức mất hứng: "Vậy ạ..." Trông cậu ấy còn có vẻ hơi thất vọng.

Bầu không khí bỗng trở nên khó tả, thủ phạm gây ra lại chẳng hề hay biết, tự mình chìm vào im lặng. Thấy không gian sắp đóng băng, Phó Tiểu Thanh vội vàng nuốt miếng dưa hấu, hỏi: "Hồi trước anh Lận Duy nổi tiếng ở trường các cậu lắm à?"

Đường Viễn nghĩ ngợi một lát, cười trộm rồi đáp: "Dù sao thì hồi tôi còn đi học, đàn anh rất nổi tiếng trong các bài đăng bình chọn hot boy trên diễn đàn trường. Nghe nói mấy năm đàn anh còn học, số lượng nam nữ theo đuổi anh ấy có thể xếp hàng từ thư viện ra đến tận cổng trường luôn đấy!"

Nếu đổi thành người khác, được tâng bốc lên tận mây xanh ngay trước mặt thế này sẽ thấy ngại đến mức muốn tìm cái lỗ để chui xuống.

Nhưng Lận Duy lại chẳng có cảm giác gì với những lời này, dù sao thì đây cũng là thiết lập cơ bản dành cho nhân vật tình địch của nam chính tổng tài bá đạo, hắn đã quen từ lâu, cũng chẳng thấy xấu hổ.

Còn Phó Tiểu Thanh, filter cô ấy dành cho Lận Duy còn dày hơn Đường Viễn nhiều, cô ấy chỉ cảm thấy việc Lận Duy thu hút nhiều người yêu mến là một chuyện hết sức bình thường.

Chỉ mỗi Hoắc Kỳ Quân nghe xong, ngón tay đang vô thức gõ trên đầu gối bỗng khựng lại, đột nhiên lên tiếng, Dùng giọng điệu khó lường lặp lại hai chữ nằm ngoài dự đoán của mọi người: "Nam nữ?"

"Hời!" Đường Viễn nhanh miệng: "Chuyện này bình thường mà, đẹp trai mới có đãi ngộ này chứ! Trước nhan sắc, đôi khi giới tính cũng chẳng quan trọng đâu!"

Hoắc Kỳ Quân ra vẻ đăm chiêu, xem ra Lận Duy đã được rất nhiều người đồng giới theo đuổi từ hồi đại học rồi, nhưng hắn nói mình chưa từng gặp được người mình thích. Nghĩ đến đây, y liếc nhìn Lận Duy một cái, không kìm được, hỏi: "Nhiều người theo đuổi cậu như vậy, không có một ai làm cậu rung động à?"

Lại là cái cảm giác dò xét như có như không này, hắn còn chưa kịp trả lời, hệ thống đã léo nhéo trong đầu: [Chủ nhân, hay là ngài cứ bịa ra một người mình thích đi, biết đâu nam chính sẽ để yên cho ngài!]

[Muộn rồi, anh đã nói với y mình chưa từng thích ai rồi.] Trừ phi bây giờ hắn tìm một người bạn trai giả về diễn một vở kịch, nhưng làm vậy vừa đột ngột lại chẳng cần thiết. Lận Duy không tài nào hiểu nổi, tại sao Hoắc Kỳ Quân cứ phải chấp nhất cái xu hướng tính dục hắn thuận miệng bịa ra trong lúc cấp bách như vậy?

Hệ thống thầm đoán: [Có khi nào tiềm thức y kỳ thị đồng tính không?] Kỳ thị đồng tính nhưng lại không nhận thức rõ, cho nên mỗi khi đứng trước mặt Lận Duy đều giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, làm cách nào cũng không thích ứng được, ngứa ngáy khó chịu vô cùng.

Thật lòng mà nói, sau khi được hệ thống nhắc nhở, Lận Duy cũng hơi cảm thấy như vậy.

Thế là câu trả lời qua loa đến đầu môi bỗng đổi thành: "Tôi thật sự không có hứng thú yêu đương với người khác, trạng thái độc thân rất tốt."

Hắn vốn định giảm bớt cảm giác không thoải mái của Hoắc Kỳ Quân, không ngờ vừa dứt lời, Phó Tiểu Thanh đã đồng cảm tán thành: "Em cũng thấy yêu đương rất vô vị, có thời gian lãng phí vào chuyện đó, chẳng thà làm chút việc có ích để hoàn thiện bản thân."

Cô ấy cũng bị bà Hoắc đả kích nặng nề, nên giờ mấy thứ tình tình yêu yêu gì đó đều đã thành mây khói thoảng qua.

Hoắc Kỳ Quân mấp máy môi rồi lại ngậm miệng, cuối cùng y chẳng nói được câu gì. 

Y cũng phát hiện ra, khi Phó Tiểu Thanh nói những lời thẳng thừng phủ nhận mọi khả năng giữa hai người, lòng y lại phẳng lặng đến lạ, thậm chí còn chẳng dao động bằng khi Lận Duy nói mình không hứng thú với yêu đương.

Lúc này nói gì cũng thừa, thà im lặng còn hơn.

Đường Viễn không ở lại quá lâu, những chi tiết về kỳ thi cần dặn dò Phó Tiểu Thanh cậu ấy đã nói hết vào buổi sáng rồi. Sau khi ăn cơm nghỉ ngơi đầy đủ, Lận Duy lái xe đưa cậu ấy về. Trên đường, Đường Viễn không nhịn được, lại hỏi một câu: "Người bạn thân bị đau dạ dày của đàn anh, có phải là cái vị họ Hoắc kia không?"

Cậu ấy đã muốn hỏi từ lúc ở nhà Lận Duy rồi, nhưng khí chất của Hoắc Kỳ Quân thật sự khiến người ta không dám thử nói đùa với y.

"Ừ, là cậu ấy." Lận Duy gật đầu.

Thoạt đầu Đường Viễn vui mừng vì đã đoán đúng, nhưng ngay sau đó lại tỏ ra ngập ngừng.

"Sao vậy?" Lận Duy liếc thấy phản ứng này của cậu ấy qua gương chiếu hậu, lấy làm lạ.

Đường Viễn ngồi ở hàng ghế sau gãi đầu gãi tai: "Em cũng không biết có nên nói ra không."

Cậu ấy cứ cảm thấy sự quan tâm của cái vị họ Hoắc kia dành cho đàn anh mình không chỉ là tình anh em thân thiết từ thuở nhỏ. Ban đầu khi nghe cậu ấy nhắc đến những nam nữ từng theo đuổi đàn anh, người khác đều chỉ cười cho qua, chỉ có y tỏ ra canh cánh trong lòng!

Có điều lúc ấy Đường Viễn vẫn chưa để ý, mãi về sau đàn anh nói mình không hứng thú với chuyện yêu đương, cái vị họ Hoắc kia mới lộ ra vẻ mặt đầy mâu thuẫn có lẽ đến chính y cũng không nhận ra, vừa mừng thầm lại vừa bực bội, cậu ấy mới vỡ lẽ.

"Ây da, em không nói thì hơn!" Nhỡ đoán sai thì kỳ lắm, mà dù đoán đúng đi chăng nữa, đó cũng là chuyện giữa hai người họ, cậu ấy là một người ngoài mới quen, nhiều chuyện vạch trần còn ra thể thống gì!

Đường Viễn từ bỏ ý định, nhưng có hơi tiếc nuối. Cậu ấy rất muốn xem thử, đàn anh sẽ có phản ứng thế nào khi biết người bạn thân khiến hắn phải cắm đầu học y suốt năm năm trời có khả năng rất cao đang yêu thầm hắn.

Lận Duy vẫn chưa biết, trong đầu cậu thanh niên này, hắn và Hoắc Kỳ Quân đã lặp lại mấy hành vi thuộc "hành động của hai người yêu thầm nhau" một cách hoàn hảo. Thấy cậu ấy không muốn nói, hắn cũng không hỏi thêm.

Sau khi đưa Đường Viễn về, hắn không về nhà mà lái xe đến thẳng trụ sở Tập đoàn Thiên Hòa. Hắn đã muốn giúp Hoắc Kỳ Quân đoạt lại quyền lực thì những ngày tháng sau này không thể tiếp tục nằm dài như vậy được nữa.

Trong cốt truyện gốc, Hoắc Kỳ Quân và Lận Duy là tình địch. Nguyên chủ cũng có một phần nhỏ cổ phần của Hoắc Thị. Trong tình tiết truyện ban đầu, nguyên chủ đã chuyển nhượng số cổ phần ít ỏi này cho bà Hoắc để ngăn Hoắc Kỳ Quân theo đuổi Phó Tiểu Thanh, số ít đó phát huy tác dụng rất lớn, còn đè đầu Hoắc Kỳ Quân được một phen.

Chỉ là cốt truyện gốc không nói chi tiết về phần này, chỉ nhắc qua loa cho có chuyện để làm lý do cho Hoắc Kỳ Quân trả thù sau khi lên nắm quyền, chi tiết cụ thể hắn vẫn phải tự mình đi tra cứu.

Một lần tra cứu này mất cả buổi chiều, mãi đến khi Hoắc Kỳ Quân gọi điện tới hỏi hắn có về nhà ăn cơm không, còn giấu đầu hở đuôi bồi thêm một câu do Phó Tiểu Thanh nhờ y hỏi.

Lận Duy giơ tay lên xem đồng hồ, phát hiện đã không còn sớm, dứt khoát trả lời: "Hai người ăn trước đi, tôi còn chút việc."

"Cậu thì có việc gì được?" Giọng của Hoắc Kỳ Quân nghe có chút nôn nóng thấp thoáng: "Không lẽ cậu vẫn còn ở cùng với cậu đàn em kia à?"

"Không phải." Lận Duy thở dài, hắn bắt đầu nghi ngờ hắn chọn nói dối để thoát khỏi diện "kẻ thèm muốn nữ chính" có mất nhiều hơn được không. Tuy Hoắc Kỳ Quân không xa lánh hắn, nhưng trông cũng có vẻ không thể chấp nhận được khả năng anh em tốt của mình ở bên người đồng giới, phản ứng căng thẳng cứ như thể y đã đem hết hơi sức ghen tuông trước kia chỉ dành cho Phó Tiểu Thanh trút lên người hắn vậy.

Hắn cũng không tiện nói thẳng, đành phải giả vờ không biết: "Là chuyện đứng đắn, liên quan đến việc chúng ta bàn hồi sáng. Lát nữa về tôi sẽ nói với cậu, cậu và Tiểu Thanh ăn trước đi, nhất là cậu đấy!"

"Biết rồi." Bấy giờ Hoắc Kỳ Quân mới đồng ý.

Bên phía Lận Duy, tài liệu đã được sắp xếp ổn thỏa. May hắn đã xuyên qua nhiều thế giới, nhân vật nào cũng từng trải qua nên dù cuối tuần phòng tài chính có không làm việc, hắn vẫn tự xử lý những tài liệu này được, cũng coi như quen tay quen việc.

Lúc về đến nhà trời đã tối hẳn.

"Cậu ăn cơm chưa?" Hoắc Kỳ Quân đang dựa vào sô pha, chờ đến chán muốn chết, vừa nghe thấy tiếng hắn trở về lập tức ngồi thẳng dậy hỏi một câu.

"Vẫn chưa." Lận Duy lắc đầu, hắn đã bận đến mức hết cả cơn đói rồi, tối nay không ăn cũng không sao cả.

Lúc này, Phó Tiểu Thanh cũng nghe thấy tiếng động, vội chạy từ trên lầu xuống: "Anh Lận Duy đợi một lát nhé, em có để phần cơm và thức ăn cho anh, chỉ cần cho vào lò vi sóng hâm nóng lại là được, nhanh lắm!"

"Ờ, thật ra thì... Thôi được rồi, cảm ơn em!" Lận Duy vốn định nói không cần phiền phức thế, nhưng lại nghĩ, Hoắc Kỳ Quân đang ở đây, với tư cách là một bác sĩ, hắn không thể tạo thói quen xấu được nên đành phải đồng ý.

Tuy vậy, hắn vẫn đi đến chỗ sô pha ngồi xuống trước, đặt tập tài liệu mang về lên bàn trà.

Hoắc Kỳ Quân cầm một trong số đó lên xem: "Chuyển nhượng cổ phần cá nhân..." Y đọc được nửa chừng thì dừng lại, ánh mắt nhìn Lận Duy tràn đầy kinh ngạc.

"Cả buổi chiều hôm nay cậu chỉ bận việc này thôi à?"

"Tôi đã nói rồi, tôi sẽ giúp cậu vô điều kiện." Lận Duy nở nụ cười dịu dàng theo thói quen, còn nhân cơ hội này đòi một lời đảm bảo: "Nhưng cậu cũng phải hứa với tôi, sau này không được lạm dụng quyền thế giống như bà Hoắc, nếu không tôi sẽ trở thành đồng phạm mất!"

"Nói thừa! Cần cậu nhắc chắc!" Vốn Hoắc Kỳ Quân vẫn đang ngẩn người, nghe xong câu cuối cùng này thì bực bội đẩy hắn một cái: "Cậu mau đi ăn cơm của cậu đi!"

Lận Duy cũng biết câu nói này của mình không được dễ nghe cho lắm, hắn sờ sờ mũi rồi bỏ đi.

Phó Tiểu Thanh hâm nóng cơm và thức ăn xong, cứ đứng nhìn Lận Duy ăn cũng không được ổn nên ra phòng khách. Nào ngờ vừa ngồi xuống đã cảm thấy có gì đó là lạ.

Hoắc Kỳ Quân đang nhìn chằm chằm vào tập tài liệu không rõ tên trên bàn, không biết đang suy nghĩ gì, vẻ mặt vui không ra vui, giận không ra giận, vô cùng phức tạp.

Dẫu sao Phó Tiểu Thanh cũng là người trưởng thành, chỉ cần một ánh mắt đã có thể khẳng định: "Có gì không ổn hả anh?"

Hoắc Kỳ Quân bị cô ấy làm cho giật nảy cả mình: "Không ổn chỗ nào?"

"Là anh đó!" Phó Tiểu Thanh đã không còn sợ y như lúc mới chuyển đến nữa, cô ấy biết y là người miệng cứng lòng mềm, nên cũng dám chỉ trỏ ngay trước mặt y: "Vừa nãy, anh nhìn đống tài liệu kia mà đỏ mặt cái gì thế?"

"..." Cái cô này có thể nhỏ tiếng chút không!

Hoắc Kỳ Quân sững sờ trong giây lát rồi thầm kêu không ổn. Y nhìn về phía phòng ăn, chắc Lận Duy không nghe thấy đâu nhỉ?