Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 4

Những gì có thể làm Tạ Thao đều đã làm hết, còn có thể thoát khỏi mụ điên kia hay không, đành phải phó mặc cho ý trời.

Sau khi để mặc cơ thể trôi dạt thêm một đoạn xa, Tạ Thao lại lần nữa bò lên bờ. Lần này nàng thực sự phải rời khỏi dòng nước, phần vì nước suối quá lạnh, phần vì những vết thương ngâm lâu không thể khép miệng, máu cứ thế rỉ ra khiến cơ thể nàng ngày càng suy kiệt, không còn chống chọi thêm được nữa.

Cứ tiếp tục thế này, e là chưa thoát khỏi tay mụ điên kia thì Tạ Thao đã "đăng xuất" trước rồi. Sau khi lên bờ, nàng không dám dừng lại mà gắng gượng bước tiếp một đoạn dài, cho đến khi thực sự sức cùng lực kiệt mới chịu dừng bước.

Tạ Thao dùng tốc độ nhanh nhất có thể vơ vét ít cỏ khô và lá rụng, tìm thấy một khe đá kín gió, trải cỏ lá xuống làm nệm rồi nằm vật ra, lấy phần cỏ còn lại phủ lên người, cứ thế rơi vào giấc ngủ mê mệt.

Thân thể này dù sao cũng là người tu tiên, nếu là người phàm thì đã chết đi sống lại tám lần rồi. Tạ Thao lúc này chỉ muốn chợp mắt một lát để tích lũy chút tinh lực, đợi khi tỉnh dậy sẽ tìm thứ gì đó lót dạ.

Lúc đọc truyện, Tạ Thao nhớ có đoạn nói rằng người tu luyện đến một cảnh giới nhất định có thể tích cốc. Nhưng điều đó không có nghĩa là vĩnh viễn không cần ăn, mà là tần suất ăn sẽ giảm dần. Chẳng hạn từ ngày ba bữa thành một tuần một bữa, rồi theo cảnh giới thăng tiến mà thành một tháng một lần, một năm một lần, thậm chí mấy chục năm không ăn cũng chẳng chết được.

Với thân thể của Đại sư tỷ, lẽ ra vài tháng không ăn cũng chẳng sao, nhưng hiện tại Tạ Thao lại cảm thấy đói cồn cào. Có lẽ do mất máu quá nhiều, chấn thương trầm trọng, nỗi đau vượt quá ngưỡng chịu đựng cộng thêm sự mệt mỏi quá độ đã khiến cơ thể nàng cạn kiệt năng lượng.

Dùng thức ăn để khôi phục thể năng là bản năng sinh tồn của con người.

Dù mệt đến mức ngủ say như chết, Tạ Thao vẫn cảm nhận được dạ dày mình không ngừng phát ra những tiếng kêu râm ran vì đói, nhưng vì quá buồn ngủ, dù đói đến lả người nàng vẫn đánh một giấc ngon lành.

Thứ khiến Tạ Thao giật mình tỉnh giấc không phải là cơn đói, mà là bản năng cảnh giác. Nàng đột ngột mở mắt, vừa vặn đối diện với một đôi đồng tử dựng đứng đang tỏa ra ánh sáng xanh biếc rợn người.

Tạ Thao đã giấu mình trong đống cỏ, mùi máu tanh trên người cũng đã bị nước suối gột rửa gần hết. Tuy nhiên, đó chỉ là "gần hết", vẫn còn những tia máu nhạt nhòa lan tỏa trong không khí. Con người có thể không ngửi thấy, nhưng kẻ săn mồi thì có.

Tạ Thao sớm đã nhận ra mụ điên kia đã mang mình đến địa bàn của Ma giới, bởi đất đai nơi đây nhuộm một màu đen sẫm, có lẽ là do hàm lượng ma khí trong không khí quá cao.

Kẻ không tu ma đạo rất khó sống sót ở nơi này, vì ma khí sẽ không ngừng xâm thực kinh mạch của người sống. Theo thời gian, những người bị xâm thực nặng nề thì linh lực trong cơ thể cũng sẽ biến chất. Giống như loài thú bị ma khí ám lâu ngày sẽ hóa thành ma vật mất hết lý trí.

Ma khí đối với ma tu là đại bổ, nhưng đối với người tu đạo thông thường lại là kịch độc.

Và thứ trước mắt nàng... Chính là một con ma vật.

Chính xác mà nói, đó là một con mãng xà đã bị ma khí đồng hóa hoàn toàn. Thân mình nó to như cái thùng nước, cái đầu ngẩng cao, nửa thân trên dựng đứng lên còn cao hơn Tạ Thao một đoạn dài, ít nhất cũng phải hai mét.

Khi Tạ Thao phát hiện ra, con mãng xà này đã ở rất gần nàng rồi, cái lưỡi đỏ tươi vừa thè ra thụt vào, suýt chút nữa là có thể dính thẳng lên mặt nàng.

Tạ Thao: "..."

Nàng biết mình sẽ phải đối mặt với những hiểm nguy tương tự, nhưng không ngờ cái họa này lại ập đến nhanh như vậy.

Phản ứng của cơ thể còn nhanh hơn cả não bộ, Tạ Thao lộn một vòng ngay tại chỗ. Chỉ cần chậm một nháy mắt thôi, nàng có lẽ đã bị con mãng xà này quấn chặt, nghiền nát xương cốt rồi nuốt chửng.

Thê thảm nhất là Tạ Thao đang mang thương tích đầy mình, cộng thêm đói khát và kiệt sức, nàng đào đâu ra tinh lực để đối phó, huống hồ... Đây lại là một con mãng xà khổng lồ đến thế!

Ma vật bị ma khí đồng hóa sẽ không biết mệt mỏi, không biết đau đớn, trừ phi cái chết mang lại cho chúng giấc ngủ vĩnh hằng.

Tạ Thao không tự tin mình có thể giết nổi con mãng xà lớn thế này. Nàng thậm chí không có lấy một món vũ khí, tay không tấc sắt lại thương tích đầy mình, làm sao đấu lại nó đây?

Thế nhưng tốc độ của loài rắn cực nhanh, Tạ Thao cũng không nghĩ tốc độ bỏ chạy của mình có thể vượt qua nó. Trong thoáng chốc, hàng loạt ý niệm lóe lên trong đầu nàng rồi vụt tắt, chẳng có lấy một cách nào khả quan để đối phó với tình cảnh hiện tại.

Nàng sẽ chết sao?

Dường như từ lúc xuyên không tới đây, nàng luôn mấp mé bên bờ vực của cái chết. Kể từ khi rời khỏi Thương Thanh Môn, nàng chưa từng có lấy một khắc bình yên.

Tất nhiên, dù là lúc ở Thương Thanh Môn, Tạ Thao cũng luôn nơm nớp lo sợ mình bị lộ tẩy. Dù sao đây cũng là thế giới tu tiên, ai biết được bọn họ có thủ đoạn gì để kiểm tra xem linh hồn bên trong có còn là "hàng chính chủ" hay không.

Không, nàng không thể chết ở đây được! Chạy về địa bàn của nhân gian, tìm một nơi không có tranh chấp, nàng có thể làm một con "cá mặn", an ổn mà sống nốt phần đời còn lại.

Thắng lợi ở ngay phía trước, ánh rạng đông đã ở trước mắt.

Nàng tuyệt đối không thể chết!

Ánh mắt Tạ Thao ráo hoảnh tìm kiếm xung quanh, nhanh chóng nhìn thấy phía trước không xa có một cành cây gãy nằm trên mặt đất. Nó khá dài, nói là cành cây chứ thực ra chẳng khác gì một cây gậy gỗ.

Chẳng còn màng đến hình tượng, Tạ Thao liều mạng lao ra, tư thế chẳng khác gì một con chó hoang đang tháo chạy. Nàng lăn mình một vòng, chộp lấy cây gậy. Nói sao thì nói, có vũ khí trong tay cũng khiến lòng nàng vững thêm đôi chút.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nàng nắm lấy cây gậy, con mãng xà đã lao bổ tới. Một bóng đen tựa như từ trên trời giáng xuống, trực diện đè ép lấy Tạ Thao. Việc duy nhất nàng có thể làm là giơ cao cây gậy trong tay.

Khúc gỗ vừa vặn kẹt vào trong miệng con mãng xà, nhưng sức mạnh của nó quá lớn, cứ thế đè nghiến xuống. Tạ Thao thậm chí nghe thấy tiếng cánh tay mình phát ra một tiếng "răng rắc" giòn tan. Nàng đã dùng hết sức bình sinh, nhưng cái đầu mãng xà vẫn từng chút, từng chút một áp sát mặt nàng.

Nàng thậm chí có thể ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc từ miệng con mãng xà, khiến đầu óc không ngừng choáng váng.

Không chỉ có vậy, cành cây trong tay cũng không ngừng phát ra những tiếng "răng rắc" vì quá tải, khiến người ta luôn cảm giác nó sẽ gãy lìa ngay trong tích tắc tiếp theo.

Vừa mới thoát khỏi hang cọp lại sa vào miệng sói, cảm giác này thực sự khiến người ta tuyệt vọng vô cùng. Gân xanh trên trán Tạ Thao đã giật liên hồi, nàng thương tích đầy mình, kiệt sức đến rã rời. Có thể miễn cưỡng chống chọi đến giờ này, có lẽ là do nhiều lần kề cận cái chết, nàng lờ mờ cảm nhận được một luồng nhiệt lưu trong cơ thể.

Luồng nhiệt lưu ấy đang chuyển động, tựa như một dòng suối nhỏ không ngừng luân chuyển trong kinh mạch, Tạ Thao có thể cảm nhận được điều đó một cách mơ hồ.

Thứ có lẽ là linh lực này đã cung cấp cho Tạ Thao chút sức lực, đáng tiếc nàng hoàn toàn không biết cách vận dụng. Mà dẫu có thêm chút sức mọn, nàng cũng chẳng thể nào địch nổi con mãng xà khổng lồ này.

Cái đầu mãng xà dùng sức nhấn mạnh xuống một cái, "Rắc!". Cành cây quá tải cuối cùng cũng gãy lìa. Đại não Tạ Thao trống rỗng, hoàn toàn chẳng biết phải làm sao. Ngay khi nàng đinh ninh mình chắc chắn phải chết, thì một bàn tay trắng nõn đã lặng lẽ đặt lên đầu con mãng xà từ lúc nào không hay.

Trông thì có vẻ như chẳng hề dùng sức, nhẹ tênh như không, thế nhưng thân mình con mãng xà lập tức cứng đờ. Giây tiếp theo, cái đầu khổng lồ kia nổ tung, máu thịt văng tung tóe, thậm chí bắn cả lên mặt Tạ Thao.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bàn tay ấy, Tạ Thao đã có dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, nàng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy nữ nhân điên kia. Nàng ta vẫn chân trần như cũ, lòng bàn tay thậm chí không dính chút bụi bẩn, còn vươn tay ra giúp Tạ Thao lau đi vết máu vương nơi khóe miệng.

Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Thao thậm chí ước gì thời gian quay ngược lại vài phút trước, thà rằng cứ để con mãng xà kia nuốt chửng cho xong. Mãng xà ăn thịt nàng, nàng chỉ phải chịu đựng nỗi đau ngắn ngủi rồi sẽ đón nhận cái chết, còn đi theo mụ đàn bà điên này thì sao?

Đúng là cầu sống không được, cầu chết không xong.

Cả người Tạ Thao suy sụp đến cùng cực, nàng buông xuôi tất cả ngồi bệt xuống đó. Chuyện nàng bỏ trốn đã bị mụ điên phát hiện, nàng ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng.

Bình thường nàng chẳng làm gì mụ điên cũng đã hành hạ nàng đến thế, huống chi là lúc này nàng còn dám bỏ trốn.

Tạ Thao đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị hành hạ đến mức phát điên, nhưng vì đã sống sót nên nàng tự nhiên sẽ không chủ động đi tìm cái chết. Vạn lần không ngờ tới, ngón tay mụ điên lại vô cùng dịu dàng. Sau khi nhẹ nhàng lau sạch vết máu và thịt nát trên mặt nàng, nàng ta dùng hai tay nâng cằm Tạ Thao lên, đặt một nụ hôn lên trán nàng.

"A Như, nàng không nên một mình đi xa như vậy. Vạn nhất gặp phải nguy hiểm mà ta lại không ở bên cạnh, thì biết làm sao đây?"

"Ta không thể để mất nàng lần thứ hai đâu. Nàng biết mà, nỗi đau mất đi nàng đối với ta còn đáng sợ hơn cả cái chết."

Nàng ta ghé sát vào Tạ Thao, đôi gò má lạnh lẽo áp sát lên mặt nàng, giọng nói dịu dàng vô cùng, mềm mại tựa như một chiếc bánh su kem vừa ra lò, chọc khẽ vào lớp vỏ giòn rụm là mật ngọt tình yêu tràn ra ngoài.

Tạ Thao cả người ngây dại, hoàn toàn không kịp phản ứng. Mụ điên hành động đầy cẩn trọng, bế thốc Tạ Thao lên. Nàng ta nhấc chân bước qua xác con mãng xà, giọng nói cố ý hạ thấp nghe không còn cảm giác khản đặc nữa: "Lần sau ta sẽ không đi xa thế nữa, ta sẽ không để nàng phải chịu tổn thương như thế này thêm lần nào nữa đâu."

Tổn thương lớn nhất của ta chẳng phải là do ngươi gây ra sao?

Tạ Thao đặc biệt muốn chửi thề một câu, nhưng lại lo sợ sẽ kích động mụ điên khiến nàng ta lại biến về dáng vẻ như lúc trước, thế là nàng dứt khoát ngậm miệng.

Mụ điên bế nàng tìm đến một sơn động sạch sẽ, rộng rãi lại khô ráo, sau đó lấy từ trong không gian tùy thân ra một chút đồ ăn.

Số thức ăn đó vẫn còn bốc khói nóng hổi, sắc hương vị đều đủ cả, cũng không biết mụ điên này lấy từ đâu ra.

Tạ Thao vốn còn muốn giữ chút tôn nghiêm, kiên cường một tí, nhưng ngửi thấy mùi thơm chưa đầy hai giây, cái bụng đã phát ra tiếng "ùng ục" phản chủ.

Kẻ bị chính cơ thể mình phản bội - Tạ Thao: "..."

Nàng lẳng lặng đón lấy đồ ăn rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến. Thôi kệ, lấp đầy cái bụng là quan trọng nhất, chuyện còn lại... cứ sống được ngày nào hay ngày ấy vậy.