Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 5

Ăn xong đống thức ăn, Tạ Thao có chút ngơ ngẩn. Nữ nhân điên kia mang về năm sáu đĩa thức ăn, món chính cũng không ít, lại thêm một bát cháo nóng hổi. Chừng ấy đồ ăn đến ba bốn gã đại hán ăn cũng đủ no, vậy mà nàng lại quét sạch sành sanh...

Tạ Thao theo bản năng xoa xoa bụng mình, thầm nghi hoặc cái bụng nhỏ này sao có thể chứa nổi bấy nhiêu thứ, ngay sau đó, một bàn tay lành lạnh đã áp lên bụng nàng.

Bàn tay ấy dịu dàng giúp Tạ Thao x** n*n, giọng nói cũng nhu hòa không kém: "Lúc đầu đều sẽ như vậy, chờ cơ thể nàng dần dần hấp thu hết thì sẽ không còn cảm giác này nữa."

Tạ Thao lờ mờ nhận ra điều gì đó, nhưng nàng thật sự chẳng muốn nói chuyện với nữ nhân điên này, bèn không hỏi han gì thêm, dứt khoát nhắm mắt nằm bệt vào một góc.

Cảm giác rệu rã vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng thương thế trên người dường như đang dần hồi phục. Khi nằm yên không động đậy, nàng có thể cảm nhận rõ ràng nơi tứ chi bách hài, khắp các vết thương trên cơ thể đều truyền đến một cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ. Rõ ràng là miệng vết thương đang từng chút một khép lại.

Tốc độ chữa lành này đối với người phàm mà nói là vô cùng đáng sợ, vượt xa tưởng tượng, nhưng cơ thể này vốn là của người tu đạo, có lẽ đối với giới tu sĩ thì đây cũng là chuyện bình thường.

Tạ Thao nằm im lìm ở đó, thực chất không hề ngủ, trong đầu nàng chỉ toàn tính kế làm sao để đào thoát khỏi nữ nhân điên này. Sự yên bình và dịu dàng nhất thời không có nghĩa là nữ nhân này đã thực sự tỉnh táo lại, nàng ta ta vốn dĩ là một kẻ điên.

Tạ Thao vô cùng cảnh giác, nàng sẽ không vì đối phương "vừa đấm vừa xoa" mà thật sự nghĩ rằng nàng ta là hạng người tốt lành gì. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, muốn trốn thoát khỏi tay một kẻ như vậy là chuyện cực kỳ khó khăn, điều này Tạ Thao hiểu rõ hơn ai hết.

Bởi lẽ nữ nhân điên này trông có vẻ rất mạnh, mà một tu sĩ cường đại sở hữu những thủ đoạn gì, dù chỉ mới đọc qua đoạn đầu câu chuyện, Tạ Thao cũng đã nắm rõ mười mươi.

Số lượng tu sĩ ma đạo vốn ít hơn chính đạo rất nhiều. Một là vì ma tu luôn mang cái danh "người người đều muốn diệt trừ", đa số mọi người nếu có lựa chọn đều sẽ dấn thân vào chính đạo. Thứ hai là bởi tuy ma tu có thể nhờ công pháp mà hấp thu ma khí, nhưng điều đó không phải hoàn toàn vô hại. Tu ma lâu ngày, đa phần tinh thần đều sẽ nảy sinh vấn đề, ví như dễ nổi nóng, trở nên âm trầm, hay khát máu hơn người thường. Kẻ nào nghiêm trọng hơn tinh thần còn có thể vấn đề.

Thế nhưng, dù số lượng ít ỏi, ma tu lại chẳng hề yếu thế hơn tu sĩ chính đạo là bao. Nếu chính - ma hai bên khai chiến, tỷ lệ thắng cũng chỉ là sáu bốn nghiêng về chính đạo. Đó là do quân số ma tu quá ít, chứ nếu quân số đôi bên ngang ngửa, thì việc ma tu nắm chắc phần thắng, thậm chí chiếm ưu thế tuyệt đối cũng không phải chuyện khó.

Lẽ dĩ nhiên là bởi so với tu sĩ chính thống, tốc độ thăng tiến của ma tu nhanh hơn nhiều - có mất mới có được. Nhưng quan trọng hơn cả là vì một người. Một người tọa trấn thâm sâu trong Ma cung, cực ít khi lộ diện trước thế gian, nhưng ai nấy đều biết đó chính là đệ nhất cường giả thiên hạ.

Rất nhiều cường giả chính đạo từng khẳng định rằng, chừng nào kẻ đó còn chưa chết hoặc chưa phi thăng, chính đạo tuyệt đối không được khai chiến với Ma giới. Bằng không, sau cuộc đại chiến chính tà, cho dù họ có thắng thảm, thì giới tu chân này, chốn nhân gian này còn được mấy ai sống sót, tất cả đều phải trông chờ vào vận may. Bởi lẽ, không một ai có thể g**t ch*t đại ma đầu kia.

Nếu đại ma đầu đó phát điên, sẽ chẳng kẻ nào ngăn cản nổi. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh tượng đó thôi cũng đủ khiến người ta tê dại cả da đầu. Chí ít thì trong sách quả thực đã viết như vậy.

Sự cường đại của nữ nhân trước mắt này là điều mà Tạ Thao có thể cảm nhận được. Một ma tu mạnh mẽ như thế nắm trong tay bao nhiêu thủ đoạn, nàng thật sự không thể lường hết. Sau khi nhận ra điều này, Tạ Thao không định hành động thiếu suy nghĩ nữa. Cứ thong thả thôi, chỉ cần còn sống, kiểu gì chẳng tìm được cơ hội bỏ trốn.

Bình tâm lại, nàng tỏ ra khá điềm nhiên, có lẽ vì đã trải qua quá nhiều bất hạnh nên giờ đây tâm thế có phần "phá quán tử phá suất" (đã nát thì cho nát luôn), tệ nhất thì cũng chỉ đến cái chết là cùng.

Thế nhưng, Tạ Thao vừa mới điều chỉnh tâm thái được vài phút thì đã lập tức bị thực tế vả mặt. Nàng vốn đang nhắm mắt nằm nghỉ trong góc khuất nhất, còn cố ý dịch người ra xa để tránh né nữ nhân điên. Nhưng đang nằm, trên môi đột nhiên truyền đến một cảm giác mát lạnh, ngay sau đó, một cơ thể áp lên người nàng, bắt đầu nụ hôn dồn dập.

Tạ Thao: ???

Tạ Thao vốn chẳng muốn coi những lần chủ động trước đó là "hôn". Khi ấy nàng có lúc còn trong trạng thái thần trí mơ hồ, bản năng cầu sinh sao có thể gọi là hôn được?

Tuyệt đối không!

Nhưng lần này chắc chắn là một nụ hôn. Khởi đầu là sự mềm mại, thương xót, tràn đầy tình ý dịu dàng, rồi theo thời gian trôi qua, nó dần trở nên hung hãn, ngang ngược như muốn nuốt chửng nàng vào bụng, lại tựa như cuồng phong quật xéo cành lá non, khiến người ta không sao chống đỡ nổi.

Chỉ chậm trễ một chút, Tạ Thao còn đang trong trạng thái luống cuống chưa kịp nghĩ xem nên làm gì tiếp theo thì đã chẳng còn đường để lựa chọn. Nàng không còn tâm trí đâu mà giả vờ ngủ nữa, dùng sức muốn đẩy nữ nhân kia ra.

Nàng biết đi theo nữ nhân điên này là cực kỳ dễ mất mạng, nhưng có ai bảo nàng rằng nàng còn phải dâng hiến cả thân thể trong trắng này đâu cơ chứ!

Nàng không bán nghệ, cũng chẳng bán thân nhé!

Tuy nhiên, sức lực của nữ nhân kia rất lớn, thật sự rất lớn. Tạ Thao dùng sức đẩy một cái mà đối phương chẳng hề lay chuyển, nhất thời có chút lúng túng. Mái tóc dài trắng muốt của nữ nhân điên xõa xuống bên má Tạ Thao, cả người nàng ta gần như dán chặt vào nàng, giọng nói hơi khàn thậm chí có chút gợi cảm cùng mê người: "Làm sao vậy?"

"A Như... Đã lâu lắm rồi chúng ta không có..."

Nàng ta rũ mắt xuống, lúc này Tạ Thao mới phát hiện nữ nhân điên này thực sự rất đẹp. Khi khí chất của nàng ta hỗn loạn lãnh lẽo là một cảm giác, mà giờ đây khi trở nên dịu dàng mị hoặc lại là một loại cảm giác khác. Lúc nàng ta tỏa ra hơi thở hỗn độn đáng sợ chỉ khiến người ta thấy kinh hãi, còn lúc này...

Tạ Thao khẽ nuốt nước miếng, không phải nàng thật sự thèm khát thân thể đối phương, nàng không phải hạng người chưa lành sẹo đã quên đau, chỉ là thầm nghĩ bộ dạng khi dịu dàng của nữ nhân điên này thật sự quá đỗi xinh đẹp.

Cảm giác ấy khiến người ta liên tưởng đến một khối băng kiên cố tan chảy thành một dòng x**n th**, cảnh sắc như vậy là động lòng người nhất. Hơn nữa, cảm giác được "dán" sát vào một tỷ tỷ xinh đẹp như thế này, quả thực rất kỳ diệu.

Thú thật, nữ nhân điên không hề mềm mại, bởi cả người nàng ta toát ra vẻ lãnh lẽo và cứng nhắc, dù khí chất đã dần nhu hòa nhưng thân thể vẫn không có chút nhiệt độ nào. Chỉ có nơi hai người tiếp xúc, chút hơi ấm thuộc về Tạ Thao mới chậm rãi lây lan, khiến nàng ta có thêm một chút ấm áp của con người.

Tạ Thao không vì kề sát một khối băng mà thân nhiệt giảm xuống, trái lại, nhiệt độ cơ thể của nữ nhân điên lại không ngừng tăng lên. Nàng định lùi lại, nhưng sau lưng đã là tường đá, nữ nhân điên đã hoàn toàn bao bọc nàng trong vòng tay, Tạ Thao chẳng còn lấy một khe hở để né tránh.

Tuy nhiên, đối phương dường như không có ý cưỡng ép, chỉ lo âu nhìn nàng, tận sâu trong đôi mắt thâm trầm ấy dường như còn thoáng hiện vẻ ủy khuất: "Nàng không muốn sao...?"

"Vì ta đã vứt bỏ nàng?"

"Nhưng ta đã tìm được nàng về rồi... A Như... Ta rất nhớ nàng, những ngày tháng mất đi nàng, không một đêm nào ta có thể nhắm mắt. Ta cứ lặp đi lặp lại nỗi nhớ về nàng, rất thống khổ..."

Tạ Thao luôn nghe thấy cái tên này từ miệng nữ nhân điên: A Như.

Mỗi lần nghe thấy nàng đều vô cùng mờ mịt, vì nàng thực sự không biết A Như là ai, trong nguyên tác hình như cũng chưa từng xuất hiện cái tên này. Nhìn từ mọi biểu hiện hiện giờ, A Như hẳn là người yêu của nữ nhân điên, thậm chí có lẽ đã chết rồi. Chính vì người tên A Như đã chết nên nàng ta mới biến thành bộ dạng này, thấy nữ nhân nào cũng gọi là A Như.

Đến đây, Tạ Thao chợt nhận thức rõ ràng một việc: Hửm? Nàng ta nhận nhầm mình là A Như? Nhận nhầm thành người yêu của nàng ta? Vậy thì mình có khác gì kẻ thế thân đâu!

Nhưng Tạ Thao chẳng dám thốt lên câu: "A Như là ai? Ngươi nhận nhầm người rồi!".

Bởi vì trước đó nàng từng hét lên một lần, nữ nhân điên lập tức phát cuồng, nàng không muốn chạm vào vảy ngược của nàng ta thêm lần nữa. Nàng đành cố gắng thu mình về phía tường, im lặng không nói.

Đôi mắt nữ nhân điên tuy có màu đen đỏ, nhưng thiên về sắc đen nhiều hơn. Lúc này nàng ta trông vừa khổ sở vừa ủy khuất cực độ, lại giống hệt một vị bạo quân đang sủng ái yêu phi: "A Như, nàng không vui sao? Nàng không vui thì hãy nói cho ta biết, nói cho ta biết làm sao mới có thể khiến nàng vui vẻ, nói cho ta biết ta có thể cho nàng thứ gì."

Trong phút chốc, Tạ Thao như bị quỷ ám: "Thật sao? Ta muốn gì ngươi cũng cho sao?"

Nữ nhân điên gật đầu: "Chỉ cần là thứ ta có thể đưa cho nàng."

"Vậy ngươi thả ta đi." Tạ Thao kiên trì nói: "Ngươi để ta rời khỏi đây, đừng đi theo ta nữa, ta sẽ thấy vui vẻ."

Nữ nhân điên trong nháy mắt im lặng, nàng ta dường như bị hai chữ "rời đi" kích động, sắc đỏ trong mắt cuồn cuộn không ngừng như huyết hải ngập trời, nhấn chìm lý trí. Khí chất của nàng ta thay đổi trong nháy mắt, trở nên vô cùng đáng sợ, giống hệt bộ dạng lúc Tạ Thao mới gặp nàng ta.

Tạ Thao lập tức hối hận, cảm giác như mình vừa ấn nhầm vào một cái nút kỳ quái, thả ra một con quái vật đáng sợ. Nàng đã dán sát vào tường, cho nên không còn đường lùi.

Quả nhiên, nữ nhân điên lập tức phát cuồng, nàng ta vừa giật tóc mình, vẻ mặt cực kỳ thống khổ: "A Như... A Như... Tại sao nàng muốn rời bỏ ta... Tại sao! Là ta cho nàng chưa đủ nhiều sao!"

Một mặt nàng ta lại càng áp sát Tạ Thao: "Ngươi không phải A Như... A Như sẽ không nói với ta những lời như vậy!"

Nàng ta cứ lặp đi lặp lại như thế, không ngừng phát điên khiến tim Tạ Thao như chết lặng. May mà nữ nhân điên không làm hại nàng. Rất lâu sau, nàng ta dần bình tĩnh lại, vẻ mặt cũng trở nên thản nhiên.

Nữ nhân điên nở một nụ cười với Tạ Thao: "A Như, dưới đất lạnh, ta đi tìm chút chăn đệm cho nàng."

Tạ Thao vừa mới thở phào nhẹ nhõm, nữ nhân điên đã đưa tay ra, bẻ gãy chân của nàng.

"A Như, đừng chạy trốn nữa, có được không?"