Lúc Tạ Thao tỉnh lại lần nữa, khi mắt còn chưa mở, bên tai đã nghe tiếng nước chảy róc rách. Nàng không biết mình đã hôn mê bao lâu, chỉ cảm thấy đầu óc đau nhức âm ỉ.
Nhưng ít ra, điều đó chứng minh nàng vẫn còn sống.
Ý thức được điều này, Tạ Thao càng thêm chẳng muốn mở mắt, có lẽ là do hồi tưởng lại những việc mình đã làm trước khi ngất đi.
Nàng đã làm gì cơ chứ!
Nàng cưỡng hôn một mụ điên!
Lại còn hôn lâu đến thế!
Đáng sợ nhất chính là, nàng vậy mà vẫn còn sống.
Tạ Thao thực sự không biết phải đối mặt với nữ nhân điên loạn kia thế nào. Thế nên, dù ý thức đã thanh tỉnh, nàng vẫn nhắm chặt mắt. Đại não vốn đã như một đoàn hồ nhão, lúc này chẳng thể nghĩ ra được chút manh mối gì, không càng nghĩ càng loạn đã là một sự kỳ tích rồi.
Ngay sau đó, bên cạnh vang lên tiếng bước chân. Tạ Thao vẫn không dám mở mắt, bản năng trốn tránh trỗi dậy. Giây tiếp theo, một bàn tay lạnh lẽo như băng đột ngột bóp chặt lấy cằm nàng, ép nàng phải há miệng ra.
Tạ Thao còn đang trong trạng thái ngơ ngác, thì một vật tròn lẳn như hạt châu đã bị nhét tọt vào miệng. Mùi vị tanh hôi nồng nặc, khiến người ta buồn nôn vô cùng.
Nàng không thể giả vờ ngất được nữa, liền bật dậy định nôn thứ đó ra. Nhưng nữ nhân điên kia đã nhanh tay bịt chặt miệng nàng, giữ cằm nàng hất ngược lên phía trên. Một tiếng "ực", Tạ Thao đã nuốt chửng hạt châu đó vào bụng.
Tạ Thao: "..."
Nói cũng thật kỳ lạ, rõ ràng đó là một v*t c*ng rắn có hình dạng hạt châu, Tạ Thao có thể cảm nhận rõ ràng, nhưng ngay khoảnh khắc nuốt xuống, thứ đó lại hóa thành một dòng nước tanh mặn, tức thì chảy vào thực quản. Khi nữ nhân kia buông tay ra, Tạ Thao cố móc họng để nôn ra nhưng vô dụng.
"Ngươi... ngươi cho ta ăn thứ gì vậy?"
Tạ Thao nôn đến mức mặt cắt không còn giọt máu, khóe mắt vương lệ, trông đáng thương vô cùng. Nàng thực lòng thấy mình quá đỗi thê thảm: trước hết là xuyên vào một cuốn sách, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị lộ thân phận rồi bị coi là yêu tà thiêu chết, tiếp đó lại bị một mụ điên bắt đi, chịu đủ đường hành hạ.
"Tại sao ngươi lại bắt ta? Ta căn bản không hề quen biết ngươi!"
Nôn khan hồi lâu mà chẳng ra được gì, tâm lý Tạ Thao gần như sụp đổ. Trên cổ nàng vẫn còn hằn sâu dấu tay tím tái, trong dạ dày thì không ngừng cuộn trào vì mùi vị quái dị kia.
Thế nhưng, câu nói này dường như đã chọc giận nữ nhân điên kia. Nàng ta vốn đang đứng yên lặng bỗng nhiên rũ mắt xuống. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt của nàng ta cực kỳ đáng sợ, tựa hồ muốn lột da rút xương, nghiền nát Tạ Thao thành tro bụi.
Tạ Thao nhận ra mình lỡ lời: "..."
Tại sao nàng lại đi giảng đạo lý với một kẻ điên cơ chứ? Nếu kẻ điên mà hiểu đạo lý, nàng đã chẳng rơi vào bước đường này.
Tạ Thao vô cùng lo lắng mụ điên này sẽ đột ngột lao tới bóp cổ kết liễu mình, nhưng đối phương chỉ dùng ánh mắt đáng sợ nhìn nàng chứ không động thủ.
Nàng dè dặt chờ đợi một lát, đang định thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên bị một cơn đau đớn kịch liệt đánh gục. Đầu tiên là dạ dày, cảm giác như dạ dày bị ai đó lôi ra, ném vào máy giặt rồi nhấn nút vắt khô vậy.
Ngũ tạng lục phủ trong nháy mắt xoắn lại thành một nùi rối rắm, đau đến mức Tạ Thao ngã nhào xuống đất, không khống chế được mà lăn lộn liên hồi. Cơn đau này không hề thuyên giảm theo thời gian, mà từ trung tâm là dạ dày bắt đầu lan rộng ra khắp tứ chi.
Có lẽ dáng vẻ đau đớn đến phát điên của nàng quá nhếch nhác và xấu xí, nữ nhân điên kia giẫm một chân lên ngực Tạ Thao, tựa như một tảng đá ngàn cân đè nặng, khiến nàng ngay cả việc lăn lộn cũng không làm nổi, chỉ có thể nằm đơ ra đó, vặn vẹo như một con giun đất sắp bị phơi khô.
Cơ thể nàng như đang không ngừng phân rã, nứt ra từng mảnh. Những vết nứt chằng chịt phủ kín làn da toàn thân, máu tươi từ đó rỉ ra, thấm đẫm cả vùng đất dưới thân.
Cảm quan đã mách bảo Tạ Thao như vậy.
Phàm là con người thì luôn có giới hạn, một khi cơ thể đã vượt quá ngưỡng chịu đựng, dù thân xác có sụp đổ thì cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.
Tạ Thao chưa bao giờ đau đớn đến thế, nàng là người đến từ thời hiện đại, lớn lên trong một xã hội như vậy, khả năng chịu đựng đau đớn quả thực rất tầm thường.
Bây giờ thứ duy nhất nàng có thể cử động là tay chân, cơ thể dù chỉ nhích nhẹ cũng không thể, chỉ biết phát điên dùng đôi tay cấu xé chân của nữ nhân kia.
Thế nhưng, đôi chân trắng nõn gầy gò ấy lại cứng hơn cả thép nguội. Đầu ngón tay Tạ Thao không thể để lại bất cứ dấu vết nào, thậm chí còn bị bật gãy thêm hai chiếc móng tay nữa.
Tạ Thao thực sự không hiểu tại sao mụ điên này lại hành hạ mình như vậy. Nàng ta có thù với nguyên chủ sao? Tạ Thao cố gắng lục lọi ký ức về nguyên tác để giữ vững thần trí, nhưng cuốn sách đó nàng còn chưa đọc hết.
Sau khi thấy Đại sư tỷ bị đem tặng cho ma đầu, nàng đã tức điên người nên không còn tâm trí đọc tiếp. Nữ nhân trước mắt này ở giai đoạn đầu gần như không xuất hiện, ít nhất là về ngoại hình, Tạ Thao chưa từng thấy qua miêu tả này bao giờ.
Đặc điểm của nữ nhân điên này rất rõ ràng: tóc bạc trắng, lại có một đôi mắt đặc thù, nếu đã từng xuất hiện, Tạ Thao chắc chắn sẽ nhớ rõ.
Vì vậy, nàng cũng không thể phân biệt được nữ nhân điên này có thù với nguyên chủ, hay thực sự chỉ là một kẻ điên mà nàng xui xẻo đụng phải.
Đau quá, thực sự quá đau!
Đôi mắt Tạ Thao bắt đầu mờ mịt, chẳng rõ là mồ hôi hay nước mắt đã che khuất tầm nhìn. Nàng chỉ có thể lờ mờ thấy nữ nhân điên kia đang cúi đầu nhìn mình, ánh mắt ấy vậy mà lại có chút... triền miên.
Quả nhiên là một kẻ điên...
Nhìn thấy người khác đau đớn như vậy, nàng ta lại cảm thấy hưng phấn sao?
Từng đợt, từng đợt đau đớn kịch liệt không ngừng trùng kích vào lý trí của Tạ Thao. Mười đầu ngón tay đáng thương của nàng đã sớm máu thịt be bét, lại vì nhiều lần cào cấu vào đất đá mà vết thương hở bám đầy bùn đất cùng vụn đá dăm.
Tạ Thao đã nhiều lần tưởng chừng mình sẽ ngất đi, nhưng mỗi khi ý thức bắt đầu mờ mịt, đại não nàng lại như bị một luồng sóng xung kích quét qua, đột ngột trở nên tỉnh táo lạ thường.
Càng tỉnh táo, nỗi đau cảm nhận được lại càng rõ rệt. Tạ Thao gần như bị hành hạ đến phát điên trong vòng lặp đau đớn không hồi kết ấy.
Nàng kêu gào xé tâm can, nhưng lọt vào tai kẻ khác lại yếu ớt vô cùng. Hình phạt lăng trì tàn khốc nhất cũng chỉ đến thế này là cùng, nhưng lăng trì ít ra còn có lúc kết thúc, còn nàng lúc này, thực sự là cầu sống không được, cầu chết chẳng xong.
Tạ Thao thậm chí vì quá đau mà thét lên: "Giết ta đi! Ngươi giết ta đi... Giết ta đi!"
Thế nhưng, nữ nhân điên kia hoàn toàn bất động thanh sắc như thể không nghe thấy gì, thậm chí khóe miệng còn khẽ nhếch lên. Đôi mắt quỷ dị kia chằm chằm nhìn vào Tạ Thao, tựa như đang thông qua nàng để nhìn ngắm một người nào khác.
Nỗi đau đớn kéo dài rất lâu, rất lâu. Tạ Thao không bị đau đến chết, nhưng suýt nữa thì chết vì mất nước. Nàng đổ quá nhiều mồ hôi, có lẽ cũng đã mất không ít máu. Về sau, nữ nhân điên kia thậm chí chẳng cần dùng sức trấn áp, nàng cũng không còn hơi sức đâu mà động đậy, cứ thế nằm bệt ra đó như một xác khô, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào nữa.
Cơn đau giảm dần một cách chậm chạp, vì cơ thể đã sớm tê liệt nên ban đầu Tạ Thao còn chẳng nhận ra sự thuyên giảm đó, mãi cho đến khi cảm giác đau đớn gần như tan biến, trong đồng tử đờ đẫn mới nhen nhóm lại một chút ánh sáng.
Kỳ thực, Tạ Thao là một người rất lạc quan. Khi nhận ra mình xuyên vào sách, điều đầu tiên nàng cân nhắc là làm sao để sống tốt trong thế giới này, nhân tiện giúp Đại sư tỷ thoát khỏi kết cục định sẵn. Suy cho cùng, nàng chẳng còn lựa chọn nào khác, cuộc đời vốn không có nút quay lại.
Lúc mới rơi vào tay nữ nhân điên này, Tạ Thao vẫn còn trăn trở tìm cách trốn chạy. Nếu thoát khỏi sự khống chế của nàng ta, nàng sẽ tìm một nơi sơn thủy hữu tình, chẳng thèm màng đến chuyện tu đạo hay đại chiến Nhân - Ma, cứ thế an ổn sống hết một đời.
Dù vừa trải qua nỗi thống khổ tột cùng khiến nàng từng muốn tự giải thoát, nhưng khi khôi phục ý thức, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu nàng lại là: Mình còn sống sao?
Cảm giác được sống vẫn tốt hơn là cái chết. Bởi lẽ chết là hết, chết rồi sẽ chẳng còn gì cả. Trừ phi hoàn toàn tuyệt vọng với thế giới này, bằng không đa số mọi người vẫn mong cầu được sống tiếp.
Tạ Thao tự an ủi bản thân một hồi, hiện tại nàng hoàn toàn không thể cử động, chẳng khác gì một con cá nằm trên thớt. Sau khi cơn đau thấu xương dần tan đi, mười đầu ngón tay máu thịt nhầy nhụa bắt đầu truyền đến cảm giác đau nhức.
Người ta thường nói mười ngón tay liền với tim, móng tay trên mười đầu ngón tay của nàng gần như đã bong tróc sạch sẽ, lớp da thịt bị mài nát bươm, nhìn sâu hơn thậm chí còn thấy cả xương trắng. Cơn đau này tuy khác với sự thống khổ thấu xương trước đó, nhưng về mức độ hành hạ con người thì cũng chẳng kém cạnh là bao.
Nàng vừa âm thầm hít khí lạnh, vừa quan sát xung quanh.
Nữ nhân điên kia dường như không có ở đây, nàng nhớ khi vừa tỉnh lại có mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy. Quan sát một hồi, Tạ Thao nhận ra mình đang nằm trên một tảng đá lớn cạnh khe suối.
Toàn thân rã rời, các cơ bắp như vừa bị xé toạc ra một lượt, nhưng phản ứng của Tạ Thao lại cực kỳ nhạy bén. Nàng dùng chút sức tàn chống đỡ cơ thể không còn chút khí lực, nhích về phía trước hai cái rồi dứt khoát nằm xuống lăn tròn, trực tiếp lăn xuống suối.
Sau khi uống ực ực vài ngụm nước, Tạ Thao cứ thế để mặc cơ thể xuôi theo dòng nước trôi đi. Nàng chẳng còn sức lực nữa, điều duy nhất có thể làm là gắng gượng nhấc tay lên che chắn sau gáy, đề phòng trong lúc trôi dạt đầu va phải đá ngầm mà vong mạng tại chỗ.
Tạ Thao giống như một xác chết trôi sông, trôi càng xa, nàng càng thấy vui sướng. Nước có thể che giấu mùi cơ thể, bao gồm cả mùi máu tanh. Nàng nương theo dòng suối không ngừng trôi về phía trước, đợi khi đi đủ xa sẽ tìm chỗ lên bờ, như thế mới có cơ hội thoát khỏi mụ điên kia.
Nàng đã khao khát được chạy trốn đến mức không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa, cơ hội trời cho này tuyệt đối không thể bỏ lỡ!
Tạ Thao trôi đi rất xa, dọc đường có vài lần va chạm nhưng cơ thể đã tê dại không còn thấy đau đớn nhiều, cảm giác ấy chỉ như bị ong đốt nhẹ, nhanh chóng bị nàng quẳng ra sau đầu.
Chờ đến khi đã trôi được một khoảng cách nhất định, Tạ Thao mới khó khăn bò từ dưới suối lên. Nàng nhanh chóng cởi bỏ lớp áo ngoài. Chiếc váy xanh nhạt đẫm máu nay đã chuyển sang màu đỏ thẫm. Tạ Thao gắng gượng đi thêm một đoạn, treo chiếc váy lên một cành cây, sau đó quay lại dòng suối, tiếp tục để mình trôi đi.