Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 2

Tạ Thao không thể quay đầu, bởi ánh mắt của nữ nhân quái dị kia đã hoàn toàn khóa chặt lấy nàng. Ánh nhìn ấy vô cùng kỳ lạ, chứa đựng những cảm xúc phức tạp đến mâu thuẫn.

Dường như có sự nhớ nhung, có ái tình nồng thắm, nhưng lại ẩn giấu sát cơ lạnh thấu xương.

Nó giống như một thanh lợi kiếm được bọc trong mật ngọt, người qua đường khó tránh khỏi bị hương vị ngọt ngào kia dẫn dụ, nhưng chỉ kẻ thực sự nếm trải mới thấu rõ — sẽ chết.

Tạ Thao không dám ngoảnh lại, nàng cảm giác chỉ cần đầu mình khẽ chuyển động, sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội quay về nữa.

Vị sư đệ lông mày rậm vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, bởi tất cả những người có mặt đều cảm nhận được, đại ma đầu đáng sợ này đến đây là vì Tạ Thao. Sư tỷ bình thường đối xử với họ tốt như thế, vào thời khắc này, hắn tuyệt đối không thể bỏ mặc tỷ ấy!

"Bảo vệ sư tỷ!"

Mấy người run rẩy rút kiếm, định xông lên ngăn cản nữ nhân kia. Phản ứng của Tạ Thao còn nhanh hơn tất thảy, nàng nhận thức rõ ràng hai điều:

Thứ nhất, tất cả bọn họ cộng lại cũng không địch nổi một đầu ngón tay của nữ nhân này. Nếu thật sự xông lên, chẳng khác nào nộp mạng vô ích. Nàng ta chưa lập tức ra tay giết người, chứng tỏ vẫn còn đường lui.

Thứ hai, đây là cơ hội để Tạ Thao tạm thời rời khỏi Thương Thanh Môn. Ở tông môn ai cũng quá rõ Đại sư tỷ, mà nàng lại chưa hiểu linh lực là thứ gì, rất dễ lộ tẩy. Đi theo nữ nhân quái lạ này tuy là cửu tử nhất sinh, nhưng lúc này không còn lựa chọn nào tốt hơn.

Tạ Thao cố trấn tĩnh, Đại sư tỷ của Thương Thanh Môn sẽ không bao giờ run rẩy đến mức không nói nên lời trong hoàn cảnh này. Dù uy áp đáng sợ kia như muốn nghiền nát xương cốt nàng, Tạ Thao vẫn từng chút một lấy lại vẻ điềm nhiên: "Ngươi đến tìm ta sao? Đừng làm hại họ, ta đi cùng ngươi."

"Đại sư tỷ!"

"Quay lại đi Đại sư tỷ!"

Tiếng kêu lo lắng vang lên sau lưng: "Dù có phải liều mạng, chúng đệ cũng không để mụ ta mang tỷ đi!"

"Câm miệng! Ngay lập tức rời khỏi đây, trở về sư môn, đừng để ta phải nói lần thứ hai!" Thần sắc Tạ Thao lạnh lùng kiên quyết.

Sư đệ lông mày rậm lập tức hiểu ý nàng. Phải sống sót trở về báo tin, nếu chết sạch ở đây thì chẳng có ích gì, chỉ có đem tin về mới giúp Tạ Thao có một tia sinh cơ. Hắn lén nhìn nữ nhân kia, thấy nàng ta chẳng thèm để mắt đến ai khác, như thể vạn vật trừ Tạ Thao ra đều là không khí.

Sư đệ nghiến răng, dẫn đám đệ tử mới lùi lại, lúc đi còn không quên xách theo Giang Hạo Hãn đang nằm thoi thóp. Khi đã cách xa, hắn mới gầm lên: "Sư tỷ! Đại sư tỷ! Đệ nhất định sẽ đem người đến cứu tỷ!"

Linh chu vút bay. Trong khoảnh khắc ấy, sư đệ mày rậm ngoảnh nhìn lại, thấy nữ nhân kia đưa tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt Tạ Thao.

Hình như... Có gì đó không đúng.

Nhưng hắn không cơ hội nhìn thêm, bởi vì Linh chu tốc độ thật sự rất nhanh, trong chớp mắt đã lái về phía phương xa.

--------------

Tạ Thao cùng nữ nhân kỳ quái kia cao xấp xỉ nhau, nếu so đo kỹ lưỡng thì người kia chỉ nhỉnh hơn nàng chừng một đốt ngón tay.

Bàn tay băng giá của nàng ta áp lên mặt nàng, trong khoảnh khắc đó, Tạ Thao thậm chí nảy sinh ý định muốn rùng mình vì kinh hãi. Bởi vì tay của nữ nhân kia thực sự rất lạnh, lạnh đến mức không có chút hơi ấm, tựa như một xác chết vừa được mang ra từ hầm băng.

Cho dù trên tay nàng ta có kết thành một lớp sương giá, có lẽ Tạ Thao cũng chẳng cảm thấy kỳ quái.

Thế nhưng, bàn tay lạnh lẽo ấy động tác lại dịu dàng khôn xiết, tựa như đang v**t v* món trân bảo mình trân quý nhất, một thứ báu vật vừa mất đi nay lại tìm thấy được. Tạ Thao có một giây phút thậm chí đã bị mê hoặc, cứ ngỡ sự lạnh lẽo kia chỉ là ảo giác của chính mình.

Nhưng ngay giây sau đó, nữ nhân kia đột ngột bóp chặt lấy cổ nàng. Sắc đỏ trong mắt nàng ta cuộn lên, sắc đen chìm xuống, giống như hai loại mực đỏ đen hòa lẫn sau một thời gian dài lắng đọng, nay từ từ phân lớp, trở nên phân minh rạch ròi.

Đôi mắt ấy trông có vẻ điên cuồng, lại tràn ngập thống khổ. Một giọng nói khàn đặc khiến người ta không khỏi nảy sinh cảm giác khó chịu về mặt sinh lý vang lên bên tai Tạ Thao: "Không phải nàng... Không phải A Như..."

Bàn tay nàng ta tức khắc siết chặt, Tạ Thao thậm chí có cảm giác xương cổ mình bị bóp nát ngay tức khắc. Nhưng đó có lẽ chỉ là ảo giác, bởi nếu xương cổ đã gãy thì người ta hẳn phải chết rồi chứ.

Thế nhưng nàng vẫn còn sống, chỉ là cảm giác nghẹt thở trong nháy mắt khiến não bộ Tạ Thao trống rỗng. Theo bản năng, nàng chộp lấy bàn tay kia, lại theo bản năng mà vùng vẫy, trong đại não trắng xóa giờ đây chỉ còn sót lại duy nhất khát vọng cầu sinh.

Nữ nhân này, thật sự muốn giết nàng!

Rõ ràng chính nữ nhân này là kẻ chủ động tìm đến Tạ Thao, lại còn lộ ra vẻ hoài niệm khiến nàng lầm tưởng rằng nữ nhân này có lẽ sẽ không làm hại mình.

Thế nhưng, nữ nhân này là một kẻ điên! Một kẻ điên cuồng triệt để từ đầu đến chân!

Tạ Thao không nên tin rằng một kẻ điên lại có lý trí, bởi kẻ điên có thể làm ra bất cứ chuyện kinh khủng nào!

Đôi tay nữ nhân kia trắng ngần, thon dài và gầy guộc, vậy mà lại tràn đầy sức mạnh. Tạ Thao đã dùng hết toàn lực nhưng vẫn không cách nào cạy mở được bàn tay của nàng ta, chỉ có thể cảm nhận hơi thở dần đứt quãng, từng chút từng chút một tiến gần về phía tử vong.

Cảm giác nghẹt thở thực sự quá đỗi đau đớn, khi bóng tối của cái chết từ từ bao trùm xuống, Tạ Thao thậm chí nảy sinh một loại cảm giác rằng mình sẽ được giải thoát ngay trong giây tiếp theo.

Móng tay nàng vì quá dùng sức, giằng xé bàn tay của nữ nhân kia mà đều muốn gãy. Thế nhưng, chút đau đớn ấy hoàn toàn không thể khiến Tạ Thao có thêm cảm giác gì nữa. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, ngay cả sức lực để vùng vẫy của nàng cũng đã tiêu biến sạch sành sanh.

Trong tầm mắt đang tối sầm lại từng cơn, chỉ còn sót lại đôi mắt đỏ rực như máu ấy.

Có lẽ Tạ Thao cũng điên rồi, vào giây phút cuối cùng của sinh mạng, nàng thế mà lại từ bỏ việc giằng co, thay vào đó là vươn đôi tay mình ra, áp lên gương mặt của nữ nhân kia.

Lạnh quá......

Đây có phải là nhiệt độ của nhân loại không?

Máu tươi rỉ ra từ những móng tay gãy nát, theo động tác của Tạ Thao mà điểm xuyết nơi khóe mắt nữ nhân điên, tựa như một nốt ruồi lệ đỏ thẫm bẩm sinh.

Giọt máu ấm nóng rơi trên làn da băng giá, nữ nhân kia đột nhiên run rẩy một cái, tựa như vừa rùng mình. Sắc đỏ trong mắt nàng ta nhạt đi đôi chút, bàn tay đang bóp nghẹt cổ họng Tạ Thao cũng theo đó mà lỏng ra.

Tạ Thao thực sự đã điên rồi, bởi một kẻ còn lý trí sẽ không bao giờ làm ra hành động như vậy. Ngay cả bản thân nàng cũng không biết tại sao mình lại làm thế, có lẽ là bản năng, cũng có lẽ do bóng tối của cái chết đã làm đầu óc nàng mụ mị.

Tóm lại, trong trạng thái kỳ lạ ấy, Tạ Thao cảm thấy máu nóng trong người mình như đang sôi trào. Nàng đột ngột ngẩng cao đầu, lấy tư thế hung mãnh nhất vồ tới, hôn lên môi nữ nhân điên kia.

Nói là hôn, nhưng thực chất đó là sự va chạm, là sự phát tiết phẫn nộ. Bởi cả hai đều không cảm nhận được chút tình ý ấm áp nào, chỉ có môi chạm môi, bị răng khía đến mức vị tanh của máu tràn lan trong khoang miệng ngay tức khắc. Thế nhưng, mùi máu tanh nồng ấy lại càng kích động thú tính trong lòng Tạ Thao, nàng dữ tợn cắn xé miếng thịt không chút hơi ấm kia, nhìn dáng vẻ ấy, chẳng khác nào một con sói đang đói khát đến cực độ.

Dẫu cho nữ nhân kia một lần nữa siết chặt cổ họng nàng, lực đạo mạnh đến mức khiến cổ họng Tạ Thao trào lên từng cơn tanh ngọt, nàng vẫn không hề có ý định lùi bước.

Tạ Thao sớm đã mất hết lý trí trong cơn thiếu oxy trầm trọng. Vào khắc này, chẳng ai có thể giải thích nổi tại sao nàng lại hành động như thế.

Có lẽ...

Hoặc là...

Nàng chỉ muốn biết, một người đàn bà lạnh lẽo và điên cuồng như thế này, liệu có phải từ trong ra ngoài, đều sắt lạnh như nhau hay không.

Nói cũng thật kỳ lạ, ngay chính giây phút này, Tạ Thao bỗng cảm nhận được trong cơ thể mình có một luồng... Thứ gì đó không thể gọi tên, đang luân chuyển ấm nóng, rót thêm một tia sinh cơ vào cơ thể vốn đã cận kề cái chết của nàng.

Đó có lẽ chính là linh lực trong truyền thuyết, mà cũng có thể không phải.

Tạ Thao vốn dĩ chẳng còn bận tâm nữa, nàng ngày càng hung mãnh, không ngừng tấn công. Đây chẳng giống một nụ hôn, không bằng nói là một cuộc tử chiến.

Không có khói súng, cũng chẳng đủ trí mạng, nhưng cũng không có một chút ấm áp ôn nhu.

Sau đó thì sao?

Sau đó, Tạ Thao bị bóp cổ đến ngất đi.

Vào khoảnh khắc mất đi ý thức, nàng vẫn còn bấu chặt lấy xương bả vai của nữ nhân điên kia. Thế nên trong mắt người ngoài, tư thế của hai người họ trông vô cùng kỳ dị.

Nữ nhân điên tựa như một cây tùng bách tạc từ băng khối, sừng sững đứng đó bất di bất dịch; còn Tạ Thao lại giống như một nhành dây leo rực lửa đang mưu cầu nung chảy đối phương, quấn quýt lấy cây tùng bách ấy thật chặt.

Có lẽ đã tan chảy rồi, mà cũng có thể là chưa, bởi sắc màu của băng vốn dĩ là trong suốt.

Tạ Thao trong cơn hôn mê lịm đi trên người nữ nhân điên kia, tự nhiên chẳng thể nào biết được nữ nhân kia đã dừng tay, dần dần bình tâm trở lại. Sắc đỏ trong mắt nàng ta từng chút một nhạt đi, sắc đen lần nữa trỗi dậy, chiếm lấy phần lớn hốc mắt.

Sau đó, nàng ta an tĩnh, vô tri vô giác vòng tay ôm siết lấy Tạ Thao trong lòng, như thể đang ôm chặt lấy món trân bảo vừa mất đi nay lại tìm thấy được.

Khí hậu ở Ma giới cực kỳ tồi tệ, mưa nhiều, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm vô cùng lớn. Đặc biệt là khi màn đêm buông xuống, sương mù mỏng manh luôn bao phủ khắp nơi khiến không gian trở nên ẩm thấp và lạnh lẽo thấu xương.

Ngay cả vùng giáp ranh cũng chịu chút ảnh hưởng, những hạt mưa lưa thưa bắt đầu rơi rụng, rồi từ nhỏ chuyển sang lớn, hóa thành một trận mưa tầm tã.

Nữ nhân điên vốn đang lặng yên ôm lấy Tạ Thao không hề bị cơn mưa nhỏ làm kinh động. Những hạt mưa mảnh dẻ vương trên làn mi, trên gò má nàng ta, rồi theo đà mưa mỗi lúc một nặng hạt mà kết thành những chuỗi nước li ti.

Chúng tựa như hai vệt nước mắt dài lăn xuống, cuối cùng ngưng đọng thành những giọt nước lớn, rơi trên người Tạ Thao.

Tí tách, đến lúc này nàng ta mới có phản ứng mới, chậm chạp đưa tay lên lau mặt cho Tạ Thao. Một lát sau, nàng ta trì trệ nhận ra trời đã đổ mưa, liền cởi bỏ ngoại y của mình bao bọc lấy Tạ Thao.

"A Như, ta đưa nàng về nhà."