Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 1

Sau

Tạ Thao cứ ngỡ mình đang nằm mơ, nào ngờ khi mở mắt ra, nàng vẫn thấy mình nằm trong màn lụa trắng muốt, gối đầu lên ngọc thạch, thân đắp chăn tơ tằm mát lạnh.

Nàng thực sự đã xuyên không rồi, hơn nữa còn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.

Đó là một cuốn tiểu thuyết tiên hiệp khá có tiếng tăm do bạn bè giới thiệu cho Tạ Thao. Nàng hăm hở mở ra xem, và ngay lập tức thích Đại sư tỷ của Thương Thanh Môn.

Trong mắt Tạ Thao, một Đại sư tỷ tính tình cao lãnh, thiên phú tuyệt luân, nhưng lại luôn đối đãi tử tế với các đệ tử nhập môn sau này, thực sự có sức hút hơn nữ chính nhiều.

Thế nhưng, ngay khi nam chính vừa xuất hiện, Đại sư tỷ liền biến thành một kẻ lụy tình không lối thoát. Thứ gì tốt cũng tìm cách dâng tặng cho hắn, vì ghen tuông với nữ chính mà không ngừng bày mưu tính kế, thậm chí còn hạ mình tự tiến chẩm tịch* với nam chính.

Tự tiến chẩm tịch: Tự dâng thân xác, tình nguyện hầu hạ chuyện giường chiếu.

Tạ Thao cứ nhẫn nhịn, lại nhẫn nhịn, chỉ mong chờ đến đoạn sau Đại sư tỷ sẽ chợt tỉnh ngộ, vung kiếm chém chết tên nam chính một mặt thì treo lơ lửng tình cảm với nàng, một mặt thì mây mưa với tiểu sư muội, ấy thế mà miệng vẫn luôn rêu rao "trong lòng ta chỉ có nữ chính". Nhưng rồi, nàng lại phải chứng kiến cảnh Đại sư tỷ bị chính tay nam chính đem tặng cho lão ma đầu của Hợp Hoan Tông để làm lô đỉnh*.

Lô đỉnh: Một thuật ngữ trong tu tiên, chỉ người bị dùng làm công cụ để kẻ khác tu luyện bằng cách chiếm đoạt nguyên âm hoặc linh lực thông qua quan hệ nam nữ.

Sợi dây thần kinh căng thẳng trong não nàng lập tức đứt phựt, cùng với lý trí của Tạ Thao, vỡ tan tành thành từng mảnh vụn. Nàng tự mình lôi cuốn sách này vào danh sách đen, còn gửi cho người bạn một "bài văn tế" dài gần ba nghìn chữ để biểu đạt cơn thịnh nộ.

Ngày hôm sau, vừa tỉnh giấc, nàng đã thấy mình nằm trên chiếc giường này.

Tạ Thao với gương mặt ngơ ngác bước ra khỏi phòng. Trước mắt nàng là quế điện lan cung nguy nga lộng lẫy, mái hiên cong vút vươn tận trời xanh, sơn môn sừng sững uy nghiêm. Những mỹ từ miêu tả tông môn Thương Thanh Môn trong cuốn tiểu thuyết kia ngay lập tức hiện về trong tâm trí nàng.

Đáng sợ nhất là, vị đệ tử áo xanh đang ngự kiếm phi hành trên đỉnh đầu bỗng nhảy xuống khỏi kiếm, nở một nụ cười tiêu chuẩn lộ tám chiếc răng với nàng: "Đại sư tỷ, hôm nay tỷ không đi luyện kiếm sao?"

Mắt Tạ Thao tối sầm lại.

Kể từ ngày đó đến nay đã trôi qua vài ngày, Tạ Thao không thể không thừa nhận rằng nàng không chỉ xuyên không, mà dường như còn chẳng tìm thấy đường về. Dẫu nói "đã đến thì cứ yên vị mà sống" chỉ là một cách an ủi lòng người, nhưng hiện tại Tạ Thao đã không còn lựa chọn nào khác.

Nàng chỉ vừa mới đọc xong cuốn sách đó cách đây không lâu, từng tình tiết cốt truyện vẫn còn in đậm mồn một trong tâm trí.

Với thân phận là Đại sư tỷ của Thương Thanh Môn, nàng hiển nhiên là kẻ mạnh nhất trong đám đồng môn cùng thế hệ. Mỗi khi có một đám đệ tử mới nhập môn, tông môn sẽ chọn ra vài vị "tiền bối" có thực lực tương đối mạnh, tính tình ôn hòa từ lớp đệ tử cũ để dẫn dắt họ đi lịch luyện.

Đây chẳng phải là việc béo bở gì, thế nên thường chẳng ai tranh giành. Tuy nhiên, Đại sư tỷ vốn có tính cách mềm mỏng, những việc chẳng ai thiết tha này nàng luôn là người đầu tiên đứng ra gánh vác.

Chính vì vẻ ngoài cao lãnh mà tâm hồn lại dịu dàng, bao dung một cách vừa phải ấy mới là điều khiến Tạ Thao bị hấp dẫn.

Tạ Thao khẽ thở dài, nàng thật lòng chẳng muốn nhận cái "kèo" này chút nào. Không phải vì nàng không thích dẫn dắt hậu bối, mà là vì... Nàng có biết cái gì đâu!

Một cô gái bình thường lớn lên ở thế kỷ 21, dù có đọc qua hàng vạn cuốn tiểu thuyết tiên hiệp đi chăng nữa, thì nàng cũng chẳng thể nào chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà thấu triệt được thế nào là linh khí, thế nào là kinh mạch, hay làm sao để ngự kiếm phi hành.

Vậy mà trớ trêu thay, chính ngày hôm nay, Tạ Thao phải dẫn đầu đám đệ tử mới này rời tông môn đi lịch luyện.

Tạ Thao vừa bước ra ngoài vừa vắt óc suy nghĩ đối sách. Đúng lúc đó, một đệ tử áo xanh với đôi lông mày rậm bước tới: "Sư tỷ! Đại sư tỷ! Mọi người đã tập trung đông đủ rồi, chúng ta xuất phát ngay bây giờ chứ?"

Tạ Thao rất muốn từ chối, nhưng nhất thời chẳng tìm được cái cớ nào hợp lý. Nàng bỗng nảy ra một ý, liền bình thản nói: "Đám đệ tử mới nhập môn này cũng chỉ vừa đạt tới Luyện Khí Kỳ phải không? Đã vậy, lần này dùng linh chu để di chuyển đi. Bằng không giữa đường bọn họ lại phải dừng chân nghỉ ngơi để khôi phục linh lực, sẽ lãng phí rất nhiều thời gian."

"Đại sư tỷ lúc nào cũng tốt với bọn họ như vậy." Người kia vừa nói vừa gật đầu: "Đã thế thì để đệ đi xin một chiếc linh chu, tiện thể lấy thêm hai viên linh thạch, dù sao cũng không thể để sư tỷ phải bỏ linh thạch túi mình ra được."

Nhìn bóng dáng hắn thoăn thoắt chạy đi, Tạ Thao mới dám thở phào một hơi nhẹ nhõm. Ít nhất thì cửa ải đầu tiên này cũng coi như tạm trôi qua.

Mấy ngày nay nàng vẫn luôn nghiêm túc nghiên cứu mấy thứ như linh lực này nọ nhưng chẳng đâu vào đâu, may mà nơi dẫn đám đệ tử mới này đi lịch luyện vốn dĩ không nguy hiểm, chắc là sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ...

Tạ Thao tính toán rất hay, cho đến khi bước lên linh chu, nàng nhìn thấy một gương mặt quen thuộc trong đám đông. Dẫu những dòng chữ miêu tả khi biến thành một con người bằng xương bằng thịt đứng trước mặt khiến nàng ngẩn ngơ mất một lúc, nhưng đặc điểm của kẻ này quá đỗi đặc thù, Tạ Thao tuyệt đối không sợ mình nhận nhầm người.

Nam chính! Chính là gã nam chính khốn kiếp kia!

Bởi lẽ người bình thường chẳng ai lại có một vết sẹo hình ngôi sao nơi khóe mắt cả, loại miêu tả mang tính biểu tượng này khó lòng có sự trùng hợp thứ hai.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Thao thậm chí đã nảy sinh d*c v*ng muốn giết người. Chính là hắn, chính là gã đàn ông tồi tệ này, kẻ bắt cá không biết bao nhiêu tay, hôm nay ngủ với cô này mai ngủ với cô khác, sau khi vắt kiệt mọi giá trị của Đại sư tỷ thì đem nàng tặng cho ma đầu làm lô đỉnh.

Trong đầu Tạ Thao xoay chuyển đủ thứ, nhưng thực tế cũng chỉ mới trôi qua vài giây. Nàng lặng lẽ quay đầu đi không tiếp tục nhìn nam chính nữa, bước lên linh chu.

Ngược lại, một đệ tử đứng cạnh nam chính khẽ dùng khuỷu tay hích hắn một cái: "Đang nhìn đệ đấy à? Đại sư tỷ đang nhìn đệ đúng không? Nhóc con nhà đệ vận khí gì mà lại được Đại sư tỷ ưu ái nhìn bằng con mắt khác thế?"

Giang Hạo Hãn gượng cười một tiếng, lén lút quan sát Đại sư tỷ. Gương mặt nàng không chút biểu cảm, nhàn nhạt, nhưng thần sắc vẫn coi như nhu hòa, cứ như thể sát cơ thoáng qua khi nãy chỉ là ảo giác của hắn.

Không đúng chứ nhỉ... Có chỗ nào sai sót sao?

Tốc độ của linh chu cực nhanh, chỉ cần đặt một viên linh thạch vào hạch tâm, nó giống như được lắp pin vào xe đồ chơi, có thể duy trì hành trình rất lâu.

Chưa đầy mười phút sau, họ đã tới đích đêna. Vị trí của Thương Thanh Môn nằm gần Ma giới, đứng từ trên cao thậm chí có thể nhìn thấy ranh giới giữa hai giới. Đất màu vàng nâu và đất màu đen đỏ chia cắt rõ rệt, rạch ròi không chút lẫn lộn.

Vì nằm nơi giáp ranh với Ma giới nên vùng biên thùy này thường xuyên xuất hiện những loài động vật bị nhiễm ma khí, hoặc các ma tu cấp thấp. Các môn phái lân cận sẽ định kỳ cử đệ tử mới tới để dọn dẹp đám thú vật bị nhiễm ma khí đó. Động vật bị ma khí xâm nhiễm ngoại trừ việc không còn biết đau, cơ thể cường tráng hơn một chút ra thì cũng chẳng mạnh mẽ gì mấy, thế nên giao cho đám đệ tử vừa nhập môn giải quyết là hoàn toàn không có vấn đề.

Nhóm của Tạ Thao đi cùng chỉ là để phòng hờ những ma tu cấp thấp có thể xuất hiện quanh đây. Nếu không có ma tu, thậm chí họ chẳng cần phải ra tay.

Ý định ban đầu của Tạ Thao là: Vạn sự bình an là tốt nhất, không xảy ra chuyện gì để nàng có thể an toàn trở về.

Thế nhưng... Trong đám người này có nam chính nha!

Phàm là nơi nào có nam chính xuất hiện, nơi đó đừng hòng mong được yên ổn. Hơn nữa nam chính dù gặp phải chuyện gì thì bản thân hắn chắc chắn sẽ không sao, chẳng những sống sót mà còn đạt được cơ duyên mới, nhưng những người xung quanh thì không chắc, đặc biệt là những kẻ không tên không họ trong sách, đa phần đều sẽ biến thành bia đỡ đạn.

Tạ Thao lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm tới nam chính nữa, nàng chỉ đang nghiêm túc suy nghĩ, vạn nhất gặp phải vấn đề gì, liệu nàng có bị lộ tẩy hay không...

Tạ Thao vô cùng căng thẳng, bởi nếu lỡ lộ đuôi, mọi người chắc chắn sẽ coi nàng là yêu tà, chẳng biết nàng sẽ phải đối mặt với thảm cảnh gì. Trong lúc Tạ Thao với tâm trạng phức tạp đang nỗ lực tư duy, tìm cách xoay xở và tìm đường lui cho mình, thì...

Đám đệ tử vừa bước xuống linh chu, đang chuẩn bị dọn dẹp lũ thú vật nhiễm ma khí thì đồng loạt ngẩng đầu lên. Phía rừng núi xa xăm, vô số chim chóc kinh hãi bay tán loạn, ngay sau đó, một lượng lớn thú rừng đột ngột lao ra khỏi bụi rậm. Có con trông vẫn bình thường, có con đã bị ma khí xâm nhiễm, chúng tựa như thủy triều cuồn cuộn tràn về phía này.

Tạ Thao theo bản năng nắm chặt chuôi kiếm, cùng đám đệ tử ngước nhìn lên. Cảnh tượng này đáng lẽ phải khiến bọn họ hoảng hốt muốn lùi lại, nhưng lúc này, không một ai lùi bước dù chỉ nửa phân.

Bởi lẽ ngay trên đầu họ, luồng sương mù đen kịt đang chậm rãi lan tỏa, cùng với bóng đen dưới chân bao trùm lấy tất cả vào bên trong.

Dẫu biết rằng hễ cứ đi cùng nam chính là kiểu gì cũng gặp chuyện, nhưng Tạ Thao không ngờ cái "chuyện" này lại ập đến nhanh như vậy. Nàng cảm thấy da đầu tê rần, vì căn bản vẫn chưa tìm ra đối sách gì. Xuyên không đã là chuyện đủ phiền lòng rồi, nếu vừa mới tới đã vì bị lộ thân phận mà mất mạng, hay thậm chí gặp kết cục còn thảm hơn cả cái chết, thì cuộc đời nàng chẳng phải quá đỗi bi thảm hay sao...

Cho dù có rơi vào cái nơi quái quỷ này, thì việc quan trọng nhất vẫn là phải sống sót!

Đầu óc Tạ Thao ban đầu còn chút rối bời, nhưng rất nhanh sau đó, não bộ nàng hoàn toàn trống rỗng, bởi vì từ trong làn sương mù dày đặc phía xa, một bóng người đang chậm rãi bước ra.

Đó là một người phụ nữ, nhìn bề ngoài thì còn trẻ và rất xinh đẹp.

Nàng ta sở hữu một mái tóc dài trắng muốt như tuyết, buộc hờ hững sau gáy, thân mặc hắc bào rộng thùng thình, chân trần bước đi. Nàng ta có một gương mặt đẹp đến thoát tục, nhưng thứ thu hút người khác nhất vĩnh viễn là đôi mắt ấy. Đôi mắt đen ẩn hiện chút đỏ thâm trầm, tựa như mực đen hòa lẫn với mực đỏ, không hề đục ngầu mà lại khiến người ta không tài nào phân định rõ đó rốt cuộc là sắc đen hay sắc đỏ.

Ngoại trừ đôi mắt đó, ấn tượng duy nhất của Tạ Thao về người này là sự nhợt nhạt. Làn da nhợt nhạt, đến cả đôi môi cũng không chút huyết sắc, toát ra hơi thở của phong tuyết, nhưng cũng chính vì vệt đỏ nơi đáy mắt mà khiến nàng ta trông vừa điên cuồng vừa hỗn loạn.

Không một ai dám lên tiếng, không một ai phát ra âm thanh, tất cả mọi người trong khoảnh khắc này như thể mất đi khả năng phản ứng, đứng đờ ra như khúc gỗ, trố mắt nhìn người đàn bà tái nhợt kia từ từ tiến lại gần.

"Ta tìm thấy ngươi rồi..." Giọng nàng ta khàn đục, trầm thấp, thậm chí có chút vỡ vụn, cảm giác như bị hư hỏng. Rồi đôi mắt đẹp đẽ đầy quỷ dị của nàng ta dường như đã khóa chặt lấy Tạ Thao.

Nàng ta tiến tới với mục tiêu cực kỳ rõ ràng.

Đúng lúc này, Giang Hạo Hãn đột nhiên nhảy ra, gầm lên một tiếng: "Ngươi là người phương nào? Ta sẽ không để ngươi làm hại Đại sư tỷ!"

Người đàn bà kia căn bản chẳng thèm liếc Giang Hạo Hãn lấy một cái. Nàng ta chỉ khẽ phất ống tay áo rộng, Giang Hạo Hãn đang định diễn trò "anh hùng cứu mỹ nhân" liền bay vèo ra ngoài như một túi nước, thậm chí thấp thoáng còn nghe thấy cả tiếng túi nước vỡ vụn.

Mí mắt Tạ Đào giật mạnh một cái, nam chính... không lẽ chết luôn rồi sao!

*****

Lời tác giả: Sách mới khí thế mới! Bản đáng yêu đã quay trở lại rồi đây!

Cảm ơn những bạn nhỏ đáng yêu đã nhấn sưu tầm nhé. Có vài lời tôi muốn nói trước ở ngay đầu truyện:

Đề tài tôi muốn viết bị "hài hòa" (kiểm duyệt) mất rồi, lòng buồn vô hạn, thế nên đành tự mình "cắt thịt đùi" mở một bộ tiên hiệp bách hợp này. Truyện đi theo lộ trình tu tiên chính thống, văn phong kiểu "chua sảng cẩu huyết", đại khái có thể coi là một câu chuyện về sự cứu rỗi lẫn nhau. Dự kiến khoảng hơn ba mươi vạn chữ, tôi viết thấy vui là được. Thế nên nếu các bạn thấy không hợp khẩu vị, góc trên bên phải có nút khẩn cấp để đào thoát; còn nếu thấy cực kỳ hợp gu, thì nhào vô cuồng nhiệt cùng tôi nào!

Khai công, khai công nào!

Sau