Tạ Thao theo bản năng đưa tay che trước ngực, nàng biết ngày này sớm muộn gì cũng tới, nhưng chẳng thể ngờ nó lại đến nhanh như vậy.
Dẫu Tạ Thao không phải hạng nữ tử quá mức truyền thống, nhưng nàng tuyệt đối không muốn cùng người mình không yêu làm cái chuyện đó. Chí ít... Chí ít cũng phải là lưỡng tình tương duyệt, tâm hồn hòa quyện trước rồi mới đến thân xác giao thoa, có vậy mới đạt được sự thăng hoa cực lạc.
Nữ nhân điên đổ dồn cả người về phía Tạ Thao, hai người dán sát vào nhau đến mức nàng có thể cảm nhận được từng hơi thở ấm nóng phả lên vành tai, lên gò má, mang theo chút ẩm ướt m*n tr*n.
Từng tấc thần kinh trên mặt Tạ Thao lúc này đều căng ra như dây đàn. Cảm giác đó thật khó lòng diễn tả, nếu buộc phải hình dung, thì nàng chẳng hề thấy chút hưng phấn hay hơi ấm ** *n nào, mà ngược lại, giống như bị một loài bò sát máu lạnh như rắn độc nhắm trúng.
Chiếc lưỡi của loài rắn đang xì xì l**m láp gò má nàng.
Bầu không khí quả thực rất ám muội, nhưng là thứ ám muội mang theo cảm giác nguy hiểm rình rập, khiến toàn thân căng cứng, huyết dịch chảy xiết. Trạng thái này nhìn qua thì chẳng khác lúc hưng phấn là bao.
"A Như, nàng sợ lạnh sao? Đừng lo, lập tức sẽ hết lạnh thôi." Nữ nhân điên dứt khoát đưa tay ra, tháo từng chiếc cúc áo của Tạ Thao.
Tạ Thao: "!!"
Lập tức hết lạnh? Là vì ngươi định "sưởi ấm" cho ta sao?
Nàng cố ấn chặt cổ áo, nỗ lực bảo vệ chút "tiết tháo" sau cùng, chí ít thì cũng đừng để mất sạch sành sanh nhanh đến thế!
Nhưng nàng lại e ngại động tác của mình quá lớn sẽ vô tình khiến nữ nhân điên nổi cơn thịnh nộ. Dù thời gian qua nàng đã có thể vỗ về đối phương một cách hiệu quả, nhưng nữ nhân điên vẫn là kẻ điên, chẳng ai dám đảm bảo trăm phần trăm rằng mình có thể khiến một người điên lập tức trở nên bình thường, tỉnh táo.
Thế là Tạ Thao lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Phản kháng không được, mà không phản kháng cũng chẳng xong.
Đầu ngón tay nữ nhân điên lạnh lẽo nhưng lại vô cùng linh hoạt, giữa lúc Tạ Thao còn đang do dự, nàng ta đã tháo được chiếc cúc áo đầu tiên ở cổ áo nàng.
Luồng khí lạnh ùa vào, Tạ Thao lập tức rùng mình một cái. Nàng trơ mắt nhìn ngón tay nữ nhân điên uốn lượn đi xuống, nhẹ nhàng gỡ thêm một chiếc nữa. Nếu đi xuống nữa thì...
Tạ Thao vội vàng nắm chặt lấy tay nữ nhân điên, động tác nhanh thoăn thoắt, lời nói có chút lắp bắp vì hốt hoảng: "Sao... sao đột nhiên lại muốn... ở đây..."
Nữ nhân điên nghi hoặc nghiêng đầu, đôi đồng tử sắc màu kỳ dị nhưng diễm lệ vẫn khóa chặt trên người Tạ Thao, mang theo một loại chấp niệm quái đản: "Con suối này rất tốt, A Như sẽ thích thôi. Nghe lời nào."
Thì ra... Thì ra là muốn cùng nàng tắm uyên ương.
Lệ nóng trong lòng Tạ Thao tuôn rơi lã chã.
Nàng cảm thấy lằn ranh cuối cùng của mình đang bị bào mòn từng chút một. Ban đầu là nắm tay, sau đó hôn môi cũng thành thói quen, thậm chí còn chủ động dùng nụ hôn để trấn an nữ nhân điên. Lẽ nào bước tiếp theo sẽ bỏ qua ôm ấp vỗ về mà trực tiếp tiến tới tắm uyên ương luôn sao?
Như vậy chẳng phải là quá nhanh rồi sao? Đây không còn là "luộc ếch bằng nước ấm" nữa, mà nàng sắp bị nước sôi trụng cho tuột cả da rồi!
Nội tâm Tạ Thao tràn đầy bi thương, thấy nữ nhân điên lại định ra tay, đành cắn răng nói: "Để tự ta làm..."
Nàng chậm chạp cởi bỏ ngoại y, thầm nghĩ trì hoãn được giây nào hay giây nấy. Con người vốn dĩ luôn như vậy, dù biết rõ kết cục chẳng thể thay đổi, nhưng đa phần vẫn không thể dứt khoát đối diện với điều mình không thích.
Nữ nhân điên cũng rất kiên nhẫn, không hề có ý hối thúc. Nhưng dù có kéo dài thế nào, cuối cùng y phục cũng đã c** s*ch, chỉ còn lại lớp đồ lót sát thân, Tạ Thao thế nào cũng không xuống tay nổi.
Oái oăm thay, nữ nhân điên vẫn đứng bên cạnh với vẻ mặt "ta làm vậy là tốt cho ngươi": "Phải cởi hết mới được, không thể giữ lại mảnh nào, nếu không sẽ ảnh hưởng đấy."
Sẽ có ảnh hưởng gì cơ chứ!
Tạ Thao lòng đầy bi phẫn, đang định thử vùng vẫy thêm hai cái thì giây tiếp theo, nữ nhân điên đã "tay nâng áo rơi", l*t s*ch nàng chẳng còn mảnh vải.
Tạ Thao: "..."
Sau đó, nữ nhân điên liền đẩy nàng xuống nước.
Dù bề mặt trông giống như suối nước nóng vì vẫn đang tỏa ra những làn khói trắng, nhưng khi rơi xuống rồi mới phát giác, nước trong hồ lạnh thấu tận xương tủy.
Kể từ khi có thể vận dụng linh lực, với thể chất của một tu sĩ, cảm nhận về nóng lạnh của nàng đã khác hẳn người thường. Người thường thấy rất lạnh, nàng có thể chẳng thấy gì. Thế nhưng, làn nước này thật sự lạnh đến cắt da cắt thịt, lạnh đến mức Tạ Thao muốn lập tức chui ra khỏi hồ ngay tức khắc.
Giọng nói của nữ nhân điên bỗng trở nên vô cùng dịu dàng: "A Như, kiên trì chịu đựng một chút, sẽ nhanh thôi."
Hóa ra căn bản chẳng có tắm uyên ương nào cả, cũng chẳng phải muốn "tiết tháo" của nàng, mà là muốn mạng nàng thì có!
Tạ Thao không biết nên thấy may mắn vì tiết tháo vẫn còn, hay nên đau khổ vì nữ nhân điên lại phát bệnh rồi. Nữ nhân điên hành sự quả quyết, một tay tóm lấy đầu Tạ Thao, dứt khoát ấn nàng ngập vào trong nước.
Giọng nói dịu dàng bao nhiêu, động tác lại tàn nhẫn bấy nhiêu.
Ực ực... Trên mặt nước sủi lên hai cái bong bóng khí.
Tạ Thao lạnh đến mức toàn thân co quắp lại, nhưng theo bản năng vẫn muốn vùng vẫy, khiến tứ chi cứ thế giữ một tư thế quái dị, nửa co nửa duỗi.
Nàng xuyên qua những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, nhìn thấy nữ nhân điên đã thu tay về, bèn vội vàng ngoi đầu ra khỏi nước. Vừa mới nổi lên đã thấy nữ nhân điên lôi ra một con rắn nhỏ.
Những ngón tay trắng nõn của nàng ta bóp chặt lấy thất thốn của con rắn. Sinh vật nọ dài chừng mười mấy phân, chỉ to hơn chiếc đũa một chút, đang điên cuồng dùng đuôi quấn lấy tay nữ nhân điên nhưng vô dụng. Con rắn nhỏ mang sắc đỏ rực như hồng ngọc điêu khắc thành, thậm chí còn thấp thoáng thấy được một dải xương sống trắng muốt như ngọc bên trong cơ thể nó.
Nữ nhân điên tiện tay giật phăng đầu con rắn nhỏ, một thứ chất lỏng màu đỏ không rõ là máu hay gì đó từ vết đứt tí tách nhỏ xuống linh trì nơi Tạ Thao đang ngâm mình.
Làn nước vốn đang lạnh thấu xương, thoắt cái đã sôi sùng sục.
Nếu như một giây trước Tạ Thao còn ngỡ mình sắp đông thành khối băng, thì giây tiếp theo nàng lại cảm thấy mình sắp bị nấu chín đến nơi rồi.
Thế mà nữ nhân điên vẫn không ngừng ném đồ vật xuống: nào là lá cây xanh mướt, nụ hoa tím lịm, cho đến những đoạn rễ cây hình thù kỳ quái.
Tạ Thao cứ thế giống như chìm nổi giữa một cái vạc lớn, nàng khổ sở tự giễu rằng nữ nhân điên đang thêm phụ liệu, rau củ và gia vị vào nồi, còn nàng chính là món chính.
Đầu óc nàng bắt đầu trở nên mụ mị, bởi làn nước quái dị này cứ một lúc lại lạnh, một lúc lại nóng, khi thì hừng hực như nham thạch, lúc lại băng giá đến mức chẳng còn cảm giác được tứ chi. Cứ thế luân phiên không dứt, Tạ Thao mơ màng thấy da thịt mình không ngừng đổi màu, lúc thì trắng bệch trong suốt, lúc lại đỏ rực như tôm luộc.
Ban đầu nàng còn cảm thấy đau đớn khôn cùng, bởi ngay cả sắt thép qua tôi luyện giữa lửa nóng và nước lạnh còn bị biến dạng, huống hồ nàng là một con người bằng xương bằng thịt. Nhưng rất nhanh sau đó, nàng dần trở nên tê liệt giữa hai loại thống khổ dày vò. Tê liệt trái lại là một điều tốt, vì cơ thể sẽ dễ chịu hơn đôi chút, không còn cảm nhận được quá nhiều đau đớn nữa.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, nàng bắt đầu lột da.
Đúng vậy, chính là lột da.
Một lớp da mỏng manh, trong suốt từ từ bong ra. Nàng thậm chí có thể tận mắt nhìn thấy lớp da nguyên vẹn mang hình hài con người ấy sau khi thoát ra đã hóa thành tro bụi giữa làn nước nóng lạnh luân phiên. Lớp da mới sinh quá đỗi non nớt, khiến nỗi đau quen thuộc lại một lần nữa cuộn trào xâm chiếm.
Lúc đầu nàng còn vì đau mà thốt lên tiếng kêu thảm thiết, về sau đến cả âm thanh cũng không phát ra nổi, bởi chỉ cần mở miệng là có thể cắn trúng lưỡi mình. Cái chết kiểu "cắn lưỡi tự vẫn" này thật sự quá thống khổ, Tạ Thao hoàn toàn không có ý định nếm trải.
Giữa lúc nàng đang ở trong băng hỏa lưỡng trọng thiên thống khổ chìm chìm nổi nổi, ngay cả tầm nhìn cũng đã trở nên mơ hồ. Trong thế giới mông lung, nữ nhân điên vốn vẫn đứng trên bờ quan sát đột nhiên nhảy xuống.
Tõm—
Thân hình mảnh khảnh nhưng mềm mại của nàng ta lập tức ôm trọn lấy Tạ Thao.
Nếu là bình thường, Tạ Thao hẳn sẽ tự giễu rằng "tiết tháo" của mình lại vỡ vụn nữa rồi, nhưng trong cảnh ngộ khốn cùng này, nàng chẳng còn tâm trí đâu mà đùa cợt. Đôi mắt nàng mở to nhưng đồng tử có phần rã rời, ý thức đã mất đi quá nửa, vậy mà nàng vẫn đưa tay ra giữa cơn đau hành hạ.
Nàng dồn hết toàn lực, dù chẳng đáng là bao, nhưng nữ nhân điên không hề phản kháng, cứ thế bị đẩy ra nhẹ hẫng.
Tạ Thao đang kháng cự nàng ta. Ngay cả khi mất đi ý thức, chỉ còn lại một chút bản năng, nàng vẫn đang kháng cự nàng ta.
Nước suối trong vắt như gương, phản chiếu đôi đồng tử đỏ rực của nữ nhân điên. Nàng ta lơ lửng trong nước, nhìn Tạ Thao đang chìm nổi. Mái tóc dài đen nhánh như mực tản ra trong làn nước, che khuất đi nửa thân trên thanh mảnh của Tạ Thao. Tạ Thao lúc này trông thật nhợt nhạt và yếu ớt, khiến người ta cảm giác nàng như một bọt bong bóng, chỉ cần bụp một cái là sẽ tan biến không dấu vết.
Cảnh tượng quen thuộc lại một lần nữa chồng lấp trước mắt. Nữ nhân điên cứng đờ người, lặng đi rất lâu, đôi chân mới như nhân ngư mạnh mẽ quạt nước, lao thẳng về phía Tạ Thao. Nàng ta ôm chặt lấy nàng, điên cuồng hôn lên môi nàng.
Tạ Thao trong trạng thái bán hôn mê, một mặt theo bản năng tham lam hít lấy dưỡng khí từ đối phương, mặt khác lại như muốn phát tiết oán hận và phẫn nộ mà cắn mạnh lên môi nữ nhân điên.
Bọn họ ôm lấy nhau dưới nước, con suối trong đến mức có thể nhìn thấu từng viên đá cuội dưới đáy, hoàn toàn không thể che giấu được bóng dáng của hai người. Những sợi máu nhỏ li ti từ từ bay lên, nhanh chóng hòa tan vào nước, chẳng gợn chút sóng nào.
Cả hai từ từ chìm xuống, chìm sâu xuống đáy. Trừ một vài bong bóng khí nhỏ thỉnh thoảng vọt lên mặt nước, không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.
Cứ thế rơi xuống, đại khái sẽ có được một giấc ngủ ngàn thu, từ nay về sau hai người sẽ vĩnh viễn không chia lìa, trong ta có ngươi, trong ngươi có ta.
Nếu có ai đó đứng bên hồ nhìn xuống, chắc hẳn sẽ thấy nữ nhân điên đang quấn chặt lấy Tạ Thao như muốn kéo nàng xuống địa ngục. Nhưng cũng có vẻ như Tạ Thao đang giữ chặt lấy nữ nhân điên, như muốn kéo nàng ta ra khỏi hỏa ngục trùng trùng.
Nhưng rốt cuộc, ai mới là kẻ ở địa ngục, ai mới là người tại nhân gian?
Hay hoặc là, chính nhân gian này đã là địa ngục rồi.