Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 14

Tạ Thao cảm thấy da đầu mình tê dại đi. Nhìn nữ nhân điên đang từng bước tiến lại gần, nàng thậm chí chẳng dám né tránh. Nàng sợ kẻ điên này hễ bị kích động sẽ càng thêm phát cuồng, đến lúc đó chuyện gì sẽ xảy ra, chẳng ai dám nói cả!

Nữ nhân điên dừng bước trước mặt Tạ Thao, bàn tay đẫm máu vẫn còn tí tách từng giọt máu nhỏ xuống. Nàng ta bỗng nhấc tay, đặt lòng bàn tay ấy lên mặt Tạ Thao.

Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi, kèm theo cảm giác nhơm nhớp, ẩm ướt khiến người ta buồn nôn.

Thế nhưng Tạ Thao vẫn không dám nhúc nhích, một khi nữ nhân này thật sự phát điên thì chẳng ai trấn áp nổi, mà lúc này đây, nàng ta đã đứng ngay bên bờ vực của sự cuồng loạn. Nếu thật sự chọc giận khiến nàng ta mất kiểm soát, e rằng kết cục không chỉ đơn giản là gãy một cái chân, mà có khi tứ chi chẳng còn cái nào vẹn toàn, đến cái đầu cũng phải lăn lóc trên đất vài vòng.

"A Như, hình như nàng đang sợ hãi."

Gương mặt nữ nhân điên chậm rãi áp sát, làn da lạnh lẽo chạm nhẹ vào Tạ Thao. Nàng khẽ rùng mình, không né tránh, nhưng trong lòng lại cảm giác như chính mình đang kích hoạt một "cốt truyện tử vong" trong trò chơi, nhìn quanh quất chẳng thấy lấy một con đường sống.

Đôi mắt đỏ ngầu của nữ nhân điên lạnh đến thấu xương, nàng ta dường như đang thẩm vấn Tạ Thao, thẩm vấn tận sâu trong linh hồn nàng. Trái tim Tạ Thao có một khoảnh khắc như ngừng đập, nàng luôn có cảm giác giây tiếp theo nữ nhân điên sẽ ra tay, đâm xuyên lồng ngực nàng một lỗ hổng trước sau thông thấu.

"Trước kia nàng chưa từng sợ ta. Ngay cả lần đầu gặp mặt cũng không hề sợ hãi. Dẫu cho vạn người đều khiếp nhược, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn ta, nàng cũng chỉ mỉm cười mà hỏi rằng: Chân có lạnh không?"

Có lẽ hôm nay bị kẻ khác gợi lại hồi ức, trước mắt nữ nhân điên liên tục hiện lên hình ảnh của nhiều năm về trước, lúc nàng ta mới quen biết A Như.

A Như là người duy nhất, dù biết rõ thân phận của nàng ta, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy, ánh mắt người ấy nhìn lại là đôi bàn chân trần, rồi chân thành hỏi nàng ta một câu: "Chân có lạnh không?".

Chính vào khoảnh khắc ấy, nàng ta nhận ra rằng, nếu trên thế gian này có một người khác biệt, thì người đó chắc hẳn là A Như.

Người trước mắt này là A Như, nhưng dường như lại không phải.

Bởi vì A Như... Sao có thể sợ hãi nàng ta chứ?

A Như làm sao có thể sợ hãi nàng ta được!

Gần như trong nháy mắt, nữ nhân điên rơi vào trạng thái điên cuồng. Một mặt nàng ta sâu sắc nhận định người trước mắt chính là người nàng ta yêu cả đời, mặt khác lại không cam lòng thừa nhận điều đó. Lý trí vốn đã lung lay sắp đổ nay hoàn toàn sụp đổ. Bóc ra...Bóc lớp da thịt này ra, để xem trái tim bên trong có phải là trái tim mà nàng ta hằng mong muốn hay không!  

Bàn tay vẫn còn dính máu tươi trượt dần từ gò má xuống cổ Tạ Thao, kéo theo một vệt máu dài đỏ thẫm rợn người. Tim Tạ Thao như sắp vọt ra khỏi cuống họng, nàng hiểu rõ mồn một rằng, tuyệt đối... tuyệt đối không thể để tình trạng này tiếp diễn.

Nàng sẽ chết thật mất!

Bạch! Tạ Thao đột ngột nắm chặt lấy bàn tay đẫm máu của nữ nhân điên. Trong lòng nàng vẫn còn sót lại chút sợ hãi, nhưng phần nhiều là khát vọng cầu sinh mãnh liệt. Nàng nhớ lại cách "A Như giả" lúc nãy gọi nữ nhân điên, liền dứt khoát không chút do dự mà thốt lên: "A Từ!"

"Ngươi thật sự nghĩ rằng ta đang sợ ngươi sao...?"

Tạ Thao mười ngón tay đan xen với nàng ta, những ngón tay trắng ngần quấn quýt lấy nhau, máu tươi theo kẽ tay nhuộm đỏ cả bàn tay nàng.

Nữ nhân điên cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm chặt. Tay của Tạ Thao rất đẹp, tuy trắng trẻo, thon dài nhưng trông rất khỏe mạnh, nhất là những móng tay tròn trịa, ánh lên vẻ ôn nhuận như trân châu khảm xà cừ. Lúc này bị nhuốm máu, những vệt máu mảnh nhỏ lan dần xuống cổ tay, tạo nên một cảm giác chấn động tâm can.

Ngược lại, bàn tay của nàng ta bị tương phản trở nên... có chút xấu xí.

Bởi tay nàng ta vừa gầy guộc, quá mức tái nhợt, lại còn lốm đốm những vết sẹo.

Nữ nhân điên vô thức muốn rụt tay lại, nhưng bị Tạ Thao siết chặt. Bàn tay ấy ấm áp đến thế, lực nắm mạnh mẽ đến thế, ấm áp đến mức khiến người ta muốn rơi lệ.

Tạ Thao chủ động áp mặt tới, khẽ khàng hôn nàng ta.

Đây là lần đầu tiên Tạ Thao chủ động, nụ hôn này không nồng nhiệt, cũng không sâu đậm, chỉ là một cái chạm nhẹ nhàng, tựa như hai thiếu nữ ngây ngô thuở mới quen sau lưng người đời lặng lẽ trao nhau nụ hôn đầu, tựa chuồn chuồn đạp nước, lại mang theo chút thẹn thùng.

Cơn điên của nữ nhân nọ lập tức được vỗ về quá nửa. Những phẫn nộ, đau khổ, tuyệt vọng trong lồng ngực nàng ta thảy đều tan thành mây khói trong lặng lẽ.

"Hôn ta... Thêm một lần nữa."

Nữ nhân điên ngẩng đầu, chiếc cằm gầy gò tái nhợt đến mức gần như trong suốt, bên trên còn dính một giọt máu. Tạ Thao nhẹ nhàng dùng ngón tay lau đi cho nàng ta, sau đó mới nâng lấy gương mặt ấy, hôn lên môi nữ nhân điên thêm lần nữa.

"Đi thôi..." Nữ nhân điên lúc này mới được dỗ dành cho vui vẻ đôi chút, nàng ta nắm tay Tạ Thao, mười ngón đan chặt, dắt nàng đi xuống lầu. Lúc đi còn không quên đá văng cái hộp trên mặt đất, đá hộp linh thạch kia bay ra thật xa.

Tạ Thao: "..."

Được rồi, dù sao thì chủ nợ cũng chẳng còn.

Nàng thở dài một tiếng, thầm hoài niệm về mớ "tiết tháo" đã vỡ vụn đầy đất của mình. Tuy nói tiết tháo đã nát thành tro bụi, nhưng dù sao mạng nhỏ cũng giữ được rồi. Chỉ đáng thương cho "A Như giả" số 2, đến chết vẫn không biết tên cô ta là gì, và rốt cuộc có quan hệ thế nào với Tạ Thanh Đình.

Lẽ nào trong nguyên tác, việc nàng không thể kịp thời đi cứu Tạ Thanh Đình cũng là vì gặp phải sự tình tương tự thế này sao?

Tạ Thao tất nhiên không biết rằng, tại một nơi cấm địa cách xa hàng nghìn dặm, có kẻ vừa bừng tỉnh mở mắt, ngay sau đó liền phun ra một ngụm máu.

"Xem ra... đã chậm một bước. Có vẻ như phải nhẫn tâm một chút rồi. Nếu nàng biết sự hy sinh này là vì thiên hạ chúng sinh, tin rằng cũng sẽ cam nguyện thôi."

Kẻ đó thoáng chút do dự, rồi lại nhắm mắt. Chỉ mười mấy giây sau, từ trong cơ thể kẻ đó bước ra một người. Nếu Tạ Thao có mặt ở đây hẳn sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi diện mạo của kẻ này giống hệt vị Tiểu sư muội trong nguyên tác.

Tạ Thao hiện giờ vẫn chẳng hay biết gì, nàng ra sức "vuốt lông" cho nữ nhân điên, khó khăn lắm mới trấn an được đối phương. Hai người tay trong tay rảo bước trên những con phố của Thành Đông Ma.

Dù đã ở đây gần hai ngày, nhưng nói thực lòng, nàng vẫn chưa một lần dạo quanh nơi này.

Khi những cảnh tượng từng được mô tả trong sách hiện ra trước mắt, Tạ Thao vẫn không nén nổi tò mò. Nàng khẽ liếc nhìn hai bên, bước chân tự nhiên chậm lại đôi chút. Nữ nhân điên không hề hối thúc, cũng chẳng nắm tay lôi kéo, mà lẳng lặng bước chậm lại để phối hợp với nàng.

Thành Đông Ma này thứ gì cũng bán, ngoài thiên tài địa bảo, pháp bảo đan dược, thế mà còn bày bán cả Kim Đan. Đúng vậy, chính là Kim Đan của tu sĩ.

Từng viên tròn lẳn, viên nhỏ thì lớn hơn viên bi một chút, viên lớn thì xấp xỉ quả trứng gà, đủ loại màu sắc, nhưng chủ yếu vẫn là hai sắc vàng bạc.

Nữ nhân điên dường như cảm nhận được nỗi nghi hoặc của Tạ Thao, thấp giọng giải thích: "Những viên Kim Đan đó, có của Ma tu, cũng có của tu sĩ chính đạo, nhưng vế sau chiếm đa số. Có những Ma tu cố ý vượt biên giới sang bên kia để săn giết tu sĩ Kim Đan, bởi vì Kim Đan chứa đựng linh lực dồi dào hơn hẳn linh thạch hay ma thạch." 

Linh khí trong linh thạch đối với tu sĩ mà nói chỉ như món "ăn vặt" hằng ngày, phải tích tiểu thành đại mới mong tạo ra biến đổi về chất.

Còn Kim Đan thì sao? Đó là nơi hội tụ toàn bộ linh lực mà một tu sĩ đã hấp thụ, lại còn được tinh luyện và nén ép, một viên không biết bằng bao nhiêu viên linh thạch cộng lại.

Người trong chính đạo luôn giữ gìn thân phận, tuyệt đối không làm ra loại chuyện này, ít nhất là ngoài mặt không ai đi săn giết đồng loại. Nhưng Ma tu thì không cần, thế nên tại Ma giới, Kim Đan được coi là một loại "ngoại tệ mạnh" để giao thương.

Đây cũng là lý do tại sao khi thấy một Kim Đan kỳ như Tạ Thao dám xuất hiện giữa Thành Đông Ma, đám người kia lại kinh ngạc đến thế. Trong mắt bọn chúng, nàng chẳng khác nào một viên Kim Đan di động.

Tất nhiên, Nguyên Anh kỳ cũng có thể bị săn giết, chỉ là Nguyên Anh không dễ bảo quản như Kim Đan. Nhiều tu sĩ khi nhận thấy mình lâm vào tử lộ, thà chọn cách tự bạo để hồn phi phách tán chứ nhất quyết không để Nguyên Anh của mình trở thành vật đại bổ cho kẻ khác. Thêm vào đó, việc lưu trữ Nguyên Anh vô cùng phiền phức nên ít khi lưu thông trên thị trường.

Tạ Thao càng nghe càng nhíu mày, nàng đã có nhận thức mới về cái gọi là "nhược nhục cường thực" (cá lớn nuốt cá bé) của tu chân giới. Không chỉ Kim Đan, nàng còn thấy cả việc mua bán nhân khẩu.

Có nam tu, có nữ tu, đa phần là những người có thể chất đặc thù, thích hợp làm lô đỉnh. Phần lớn là Ma tu tu luyện Hợp Hoan Đạo, bọn họ đem lô đỉnh của mình ra để trao đổi với các Ma tu khác.

Thân Tạ Thao còn lo chưa xong, ngoài cảm giác khó chịu trong lòng ra, nàng cũng chẳng thể làm gì hơn.

Nàng cứ thế lẳng lặng đi sau nữ nhân điên như đang dạo phố, ban đầu còn chưa rõ ý đồ của đối phương, nhưng rất nhanh sau đó, nữ nhân điên đã đưa nàng tới trước phủ Thành chủ.

Phủ Thành chủ được xây dựng vô cùng xa hoa, hai con sư tử canh cổng đều được tạc từ ma thạch, nhìn qua tựa như hắc tinh anh, tinh khiết lung linh, đẹp đẽ vô ngần.

Tạ Thao còn đang ngơ ngác chưa hiểu vì sao lại đến đây, thì phủ điên đã một cước đá văng đại môn. Với tư cách là chủ một thành, trong phủ tất nhiên có hộ vệ canh giữ. Ngay khoảnh khắc cửa mở, hơn mười vị Ma tu đã từ trên trời giáng xuống.

Thế nhưng, bọn chúng còn chưa kịp chạm đất đã nổ tung thành những đám sương máu. 

Tạ Thao thậm chí không nhìn ra phủ điên đã ra tay lúc nào, bởi nàng căn bản không thấy nàng ta cử động. Hai bên lối đi giờ đây máu chảy ròng ròng, cảnh tượng quỷ dị vô cùng.

"Đi theo sát phía sau ta."

Nữ nhân điên tiên phong dẫn đầu, Tạ Thao đâu dám không theo. Nàng thuần thục vận chuyển linh lực, ngưng tụ thành một lớp hộ thể linh quang bao quanh cơ thể để những trận mưa máu kia không vấy bẩn lên người.

Hai người xuyên qua tiền viện, vị Thành chủ kia mới chịu lộ diện.

Thành chủ vừa nhìn thấy nữ nhân điên, sắc mặt liền đại biến. Hắn vừa định mở miệng nói gì đó, nữ nhân điên đã lạnh lùng nói lên: "Cút đi, đừng xuất hiện trước mặt ta."

Thành chủ lập tức "cút" thật, tốc độ nhanh đến kinh người, chỉ trong chớp mắt đã biến mất dạng trước mặt hai người.

Tạ Thao: ...

Sau khi nhận thức lại một lần nữa sự cường đại của nữ nhân điên này, nàng lại càng thêm mất lòng tin vào việc đào thoát sau này rồi.

Nơi nữ nhân điên muốn tìm là mật thất bế quan của Thành chủ, nơi đó có một hồ nước tựa như suối nước nóng. Vừa tới bên hồ, nữ nhân điên liền ra lệnh: "Cởi y phục ra."

Tạ Thao: "???"