Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 13

Tạ Thao thật sự chẳng thể ngờ được nữ nhân điên kia lại trở về sớm đến thế. Chẳng phải đã giao hẹn là hai đến ba ngày sao, vậy mà mới qua hơn một ngày một đêm chút ít, nàng ta đã xuất hiện rồi.

"Cái radar" nhỏ trên đầu Tạ Thao trong phút chốc dựng đứng cả lên. Suy nghĩ của kẻ điên vốn chẳng thể dùng lẽ thường mà đo lường được. Người bình thường thấy hai cô gái có dung mạo tương đồng đứng đối mặt nhau trong phòng, phản ứng đầu tiên hẳn sẽ là: "Ồ, thân thích đến tìm ngươi chơi à?".

Thế nhưng, khi nữ nhân điên nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt ấy sắc lạnh đến mức Tạ Thao thậm chí hoài nghi có phải mình đang thoát y nằm trên giường cùng người phụ nữ kia hay không. Nếu không, vì sao trong mắt nàng ta lại ngập tràn sát cơ, lộ ra vẻ mặt như muốn khiến tất thảy những kẻ có mặt ở đây đều đừng hòng chạy thoát.

Tiếng chuông cảnh báo trong lòng vang lên dồn dập như muốn nổ tung, Tạ Thao nhất thời không biết phải giải thích thế nào. Dù nàng có thể miễn cưỡng thấu hiểu cái mạch não khác người của nữ nhân điên, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng có thể bắt kịp logic của nàng ta.

Ngay tại thời khắc này, nàng phải nói gì mới có thể trấn an được nữ nhân điên kia?

Giữa lúc đại não Tạ Thao như sắp sôi sùng sục, nữ nhân bên cạnh nàng đột nhiên tiến lên một bước, nở nụ cười nhẹ bẫng với nữ nhân điên. Thần sắc cô ta trông vô cùng kỳ lạ, nơi đuôi mày khóe mắt dường như thêm vài phần quyến rũ, vẻ mặt cũng trở nên mềm mỏng hơn, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn hiện sát ý.

"Ngươi đã về rồi."

"Sao lại nhìn về phía kia? Chẳng phải ngươi từng nói trong mắt ngươi sẽ chỉ có ta thôi sao? Chúng ta đã lâu, rất lâu rồi không gặp mặt, lẽ nào ngươi thật sự không có lấy một chút thương nhớ nào dành cho ta? Tại sao lại lộ ra vẻ mặt này?"

Cô ta rủ mắt, dường như có chút thương tâm: "Khi đó... Ta đã luôn nghĩ rằng, mình không được sợ hãi, không được khiếp nhược, không được lùi bước. Bởi vì nếu ta sợ hãi, khiếp nhược hay lùi bước, thì mọi tổn thương đều sẽ đổ dồn lên người ngươi. Ta cũng tin chắc rằng, ngươi nhất định sẽ đến cứu ta."

"Hay hoặc là có chết ở nơi đó cũng chẳng sao cả. Hình như từ trước đến nay đều là ngươi bảo hộ ta, giờ thì đến lượt ta bảo hộ ngươi rồi."

"Đến cuối cùng, ta cũng chỉ có một nguyện vọng duy nhất là được gặp lại ngươi một lần. Nhưng ta lại có chút sợ hãi, nếu thật sự vào khoảnh khắc ta lìa đời ngươi mới đến, thì phải làm sao đây? Ngươi có buồn bã không, có đau đớn đến chết đi sống lại không, có vì thế mà từ bỏ sinh mệnh của mình không? Lúc ấy ta đã nghĩ, nếu ta thật sự phải chết ở đây, vậy thì xin đừng để ta nhìn thấy ngươi lần cuối. Cứ để ta ôm lấy tiếc nuối này mà rời khỏi thế gian, để ngươi cứ ngỡ rằng ta vẫn còn sống... Vẫn sống đâu đó trên cõi đời này, chỉ là ngươi vẫn chưa tìm thấy ta mà thôi."

Lời nói của cô ta rất thâm tình, nhưng trong ngôn từ lại mang theo một chút cổ hoặc, có vài phần giống với Thiên Ma Huyễn Âm mà Tạ Thao từng trải qua, nhưng lại kín đáo hơn, tựa như vô hình vô sắc.

Nếu Tạ Thao là người trực diện đối đầu, e rằng căn bản sẽ không nhận ra mình đang bị khống chế, cứ thế mà rơi vào bẫy rập.

Một mặt, nàng cảm thán nữ nhân có diện mạo giống hệt mình này quả nhiên không phải hạng xoàng; mặt khác, nàng lại thầm vỗ tay tán thưởng trong lòng. Đây là tình tiết gì đây?

Thật giả A Như sao?

Ồ, cái sự "giả" của cô ta rõ ràng mồn một. Đừng nói là diễn hết một tập, có lẽ chỉ hai phút thôi là bị lật tẩy rồi. Cũng may nữ nhân kia đủ điên, nếu không thì sơ hở đầy rẫy. Tạ Thao có thể sống sót đến tận bây giờ đơn thuần là vì nữ nhân điên kia đã hoàn toàn mất đi lý trí, cộng thêm việc nàng và A Như chắc là giống nhau thật, nên mới có thể lừa dối trót lọt.

Tạ Thao mới một giây trước còn lo lắng đề phòng, giây sau đã biến thành kẻ "ăn dưa" xem kịch. Nàng không biết nữ nhân này có phải A Như thật hay không, nhưng lùi một vạn bước mà nói, dù cô ta là giả thì chắc chắn cũng biết rõ mồn một chuyện giữa nữ nhân điên và A Như. Nếu không, cô ta tuyệt đối sẽ không dám mạo danh.

Trạng thái tinh thần của nữ nhân điên vốn dĩ đã chẳng ổn định, lại bị cô ta kích động như thế, lập tức rơi vào trạng thái điên loạn. Đôi mắt nàng ta đỏ rực như sắp rỉ máu, thân thể lảo đảo như sắp đổ sụp, đôi môi tái nhợt mấp máy, cuối cùng lại chẳng thốt ra được nửa lời.

Nữ nhân tự xưng là A Như chậm rãi tiến về phía nàng ta, bước chân thong thả, thần sắc lộ vẻ an ủi: "Ngươi đang đau lòng sao? Nhưng vì sao phải đau lòng chứ, chẳng phải ta đã trở về rồi sao?"

"Sau này ta sẽ vĩnh viễn không rời xa ngươi nữa, lần này ngươi nhất định sẽ bảo hộ ta thật tốt, đúng không?"

Nữ nhân điên lại vô thức lùi về sau một bước, tấm lưng va mạnh vào khung cửa. Nàng ta dường như bị kéo vào vòng xoáy của hồi ức, lại nhớ về những ký ức đau thương ấy.

Người mình yêu hết lần này đến lần khác chết đi trong vòng tay mình. Dù nàng ta mở mắt hay nhắm mắt, gương mặt ấy vẫn hiện ra, vẫn nghe thấy người đó dùng chất giọng yếu ớt nhưng ôn nhu và kiên định nói với mình rằng: "A Từ, nhắm mắt lại, không nên nhìn."

Trong giọng nói của người ấy dường như còn mang theo chút ý cười, y như những lúc trêu đùa nàng ta thường ngày: "Ta chỉ là hóa thành hồ điệp bay đi mất thôi."

A Như...

A Như...

Cái chết là gì?

Cái chết chính là vĩnh viễn âm dương cách biệt, là trên thế gian này sẽ không còn một ai giống như A Như, khi nhìn nàng ta, sự ôn nhu và tình yêu trong ánh mắt ấy là dành cho Sở Từ.

Chỉ là Sở Từ, không liên quan đến bất kỳ thân phận nào khác của nàng ta.

Nàng ta làm sao không cảm thấy thống khổ, làm sao có thể không đau đớn cơ chứ?

"Sở Từ."

"Tại sao ngươi không nhìn ta? Tại sao không ôm lấy ta?" Nữ nhân đứng trước mặt nữ nhân điên với vẻ tủi thân, thấp giọng hỏi: "Lẽ nào ngươi đã không còn yêu ta nữa rồi sao?"

Cô ta chủ động dang rộng vòng tay, như muốn ôm lấy nữ nhân điên kia.

Mà đôi mắt đỏ ngầu của nữ nhân điên lúc này đã hoàn toàn chìm trong hỗn độn. Nàng ta bị những ký ức đau thương vây hãm hoàn toàn, cả người hiện ra vẻ yếu ớt, thậm chí có phần đáng thương.

Tạ Thao lúc này mới nhận ra, nữ nhân điên rất gầy. Nhất là khi khoác lên mình bộ áo choàng rộng thênh thang, chỉ có cổ tay cổ chân mảnh khảnh cùng cái cổ yếu ớt là lộ ra ngoài, khiến nàng ta trông càng thêm gầy guộc, tựa như một cành hoa bị vùi dập bởi vô vàn trận bão tố đến mức tàn tạ, thân lá gãy lìa, nhưng vẫn phải kiên cường ngẩng cao nụ hoa.

Tạ Thao đứng một bên vốn đã biến thành một kẻ xem kịch đơn thuần, bởi lẽ vở kịch này nàng hoàn toàn không thể xen tay vào, cũng chẳng thể mở lời.

Thế nhưng, ngay khi nữ nhân kia đứng trước mặt nữ nhân điên, Tạ Thao mới đột nhiên phát giác, trong bàn tay luôn giấu sau ống tay áo rộng thênh thang của cô ta đang nắm chặt một thanh ngân câu.

Mũi câu đã được mài sắc lẹm, loá ra hàn quang. Sát ý ẩn giấu dưới vẻ ôn nhu thâm tình trong mắt người nọ giờ đây đã nồng nặc đến mức không thể che giấu thêm được nữa.

Chỉ trong chớp mắt, Tạ Thao đã thấu triệt: Người này tám phần là đang giả mạo A Như để ám sát nữ nhân điên kia!

Tạ Thao theo bản năng nhấc chân trái lên, nhưng rồi bàn chân ấy lại khựng lại giữa không trung. Nàng thậm chí cảm thấy bản thân mình vừa rồi thật kỳ lạ, bởi vì... nàng thế mà lại muốn ngăn cản.

Rõ ràng là nữ nhân điên này đã luôn hành hạ nàng, từ những thống khổ đến chết đi sống lại cho đến cái chân bị gãy, tất cả đều nhắc nhở nàng rằng: Chi bằng cứ để cô ta g**t ch*t nữ nhân điên này đi, rồi nàng sẽ thừa cơ tẩu thoát.

Chẳng phải là chuyện tốt đẹp sao?

Chỉ cần trốn thoát thành công, nàng có thể tìm một nơi hẻo lánh, dốc lòng tu luyện. Chờ đến khi thực lực đủ mạnh, nàng sẽ có được sự tự do thực sự.

Hơn nữa, cũng đâu có bắt Tạ Thao phải tự tay giết người. Có kẻ khác ra tay, nàng chỉ việc đứng bên cạnh đứng xem mà thôi...

Thế nhưng, tại sao lựa chọn này lại trở nên gian nan đến thế? Là vì lòng trắc ẩn sao?

Đại khái là có.

Nhưng bấy nhiêu đó hoàn toàn không đủ để Tạ Thao từ bỏ sự tự do vốn đã nằm trong tầm tay. Vậy thì, rốt cuộc nàng đang do dự vì điều gì?

Tạ Thao căn bản chẳng còn cơ hội để suy nghĩ cho minh bạch, bởi lúc này tình thế đã là ngàn cân treo sợi tóc, chỉ một mồi lửa là bùng nổ. Khoảng cách giữa người phụ nữ kia và nữ nhân điên chỉ còn vài centimet, gần như không có khoảng cách. Người phụ nữ kia khẽ co ngón tay, siết chặt lấy chiếc ngân câu, miệng vẫn tuôn ra những lời thâm tình, mày mắt càng thêm phần dịu dàng.

Gân xanh trên trán Tạ Thao giật liên hồi. Giây tiếp theo... Chắc chắn là giây tiếp theo, cô ta sẽ ra tay!

Lý trí gào thét bảo Tạ Thao chỉ cần đứng ngoài quan sát là đủ, đừng làm gì cả, cứ giả vờ như không thấy. Thế nhưng, bản năng lại khiến nàng bước lên một bước.

Tuy nhiên ngay giây sau đó, nữ nhân điên - người vốn dĩ vẫn đang trong trạng thái mụ mị hỗn loạn - đột nhiên tung ra một chưởng vỗ mạnh lên người phụ nữ kia. Giọng nói khàn đặc vốn đã không mấy êm tai, nay vì quá mức phẫn nộ mà càng trở nên xé rách: "Cút đi! Ngươi không phải A Như!"

Người phụ nữ nọ lập tức bị đánh bay ra ngoài, vẻ mặt vẫn còn vương nét chấn kinh. Cô ta có lẽ không thể tin được kẻ điên này lại có thể tỉnh táo lại nhanh đến thế, thậm chí còn nhận ra cô ta không phải là A Như.

Sở Từ chẳng phải đã điên rồi sao?

Thân hình cô ta bay bổng giữa không trung, máu tươi lẫn với mảnh vụn nội tạng suýt chút nữa là phun ra ngoài. Cô ta cũng là hạng tàn nhẫn, biết rõ nếu ngụm máu này mà phun ra thì chân khí sẽ tán loạn, thế là dứt khoát nuốt ngược ngụm máu vào trong, mượn đà rơi xuống mà xoay người đáp đất nặng nề.

Chiếc ngân câu kia rất nhỏ, trông chỉ dài bằng hai ngón tay, thanh mảnh như một cây trâm nhỏ, kẹp giữa các ngón tay vốn chẳng hề lộ liễu. Thế nhưng, khi người phụ nữ ấy từ không trung lao xuống, lòng bàn tay và chiếc ngân câu của cô ta toàn bộ đều được bao phủ trong một luồng hào quang chói mắt.

Tạ Thao trong thoáng chốc cảm thấy da đầu tê dại, linh lực quá mức cường đại khiến ngay cả những người đứng xem cũng cảm nhận được áp lực nặng nề.

Người phụ nữ này, tuyệt đối là một cao thủ rất mạnh!

Thế nhưng, nữ nhân điên còn mạnh hơn. Dẫu nàng ta đã trở thành một kẻ mất trí, nhưng sự cường đại vốn có chẳng hề bị mảy may lay chuyển. Tạ Thao thậm chí còn không nhìn rõ động tác của nàng ta, mãi đến khi bụi trần lắng xuống, kết cục mới hiện ra rõ mồn một.

Bàn tay của nữ nhân điên đã xuyên thủng hoàn toàn lồng ngực của người phụ nữ kia. Xác chết của cô ta treo lơ lửng trên cánh tay nữ nhân điên, rồi từ từ trượt xuống theo động tác buông thõng tay của nữ nhân điên. 

Không chỉ có trái tim, mà ngũ tạng lục phủ của cô ta đều đã bị đánh thành bột mịn chỉ trong một tích tắc. Vậy mà cho đến tận lúc chết, cô ta vẫn chưa chạm được vào dù chỉ là vạt áo của nữ nhân điên.

Máu tươi dọc theo cánh tay của nữ nhân điên chảy xuống, thấm đẫm y phục của nàng ta. Nàng ta căn bản không thèm liếc nhìn xác chết lấy một lần, mà chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào Tạ Thao. 

Thi thể rơi hẳn xuống đất tựa như tro tàn bay biến, dần dần tan rã thành những đốm sáng li ti. Nữ nhân điên nhấc chân, từng bước một tiến về phía Tạ Thao.

Đôi mắt nàng ta vẫn là một màu đỏ thẫm rợn người, thần sắc vừa băng lãnh vừa hỗn loạn.

Tí tách—

Máu tươi theo ống tay áo nhỏ xuống mặt đất, thanh âm ấy kéo Tạ Thao đang tê dại da đầu bừng tỉnh.

"A Như giả số 2" đã chết rồi.

Giờ thì... đến lượt "số 1" rồi sao?

*****