Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 12

Túi da của Tạ Thao vô cùng xuất sắc.

Thế nên khi người kia ngẩng đầu lên, đập vào mắt chính là gương mặt bên khung cửa sổ ấy. Mái tóc đen nhánh như thác đổ xuống, bao phủ lấy gương mặt khiến nó trông nhỏ nhắn hơn đôi chút, khí chất vốn dĩ hơi lạnh lùng cũng theo đó mà trở nên nhu hòa hơn nhiều.

Ngũ quan tinh xảo đến cực điểm, nay lại có thêm một lằn vạch dọc màu huyết sắc nơi giữa chân mày, càng tăng thêm vài phần yêu dị.

Sau đó, Tạ Thao cũng nhìn thấy cô ta.

Trước khi nhìn rõ mặt người này, trong đầu Tạ Thao vẫn còn đang nghĩ về Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên, bởi lẽ tình tiết quá sức tương đồng. Cho đến khi nhìn thấy người rồi...

Tạ Thao: ???

Nữ nhân đang ngẩng đầu lên kia khoác trên mình một chiếc áo choàng đen, chiếc mũ trùm vì động tác ngửa đầu mà hơi ngả về sau, để lộ ra gương mặt gần như giống nhau như đúc với Tạ Thao.

Giống đến mức không sai một ly.

Thậm chí, khí chất của cô ta còn giống "Đại sư tỷ" trong nguyên tác hơn, mang lại cảm giác của một đóa hoa trên đỉnh núi tuyết cao vời vợi. Linh hồn trong cơ thể Tạ Thao lúc này đã hoán đổi, mà linh hồn mới chính là thứ quyết định khí chất của một con người. Thêm vào đó, bên cạnh nàng không có ai quen thuộc với Đại sư tỷ, nên Tạ Thao cũng không cố ý ngụy trang. Nếu hai người đứng cạnh nhau để đệ tử Thương Thanh Môn nhận diện xem ai mới là Đại sư tỷ, nói không chừng khối người sẽ chỉ tay vào nữ nhân trước mắt này.

Mấy thứ suy nghĩ lộn xộn trong đầu Tạ Thao lập tức bị quét sạch sành sanh. Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong bộ não đang trống rỗng của nàng là: A Như?

Nhưng ý nghĩ đó chỉ tồn tại trong một thoáng, tạm gác lại chuyện A Như rốt cuộc là đã chết hay mất tích, điều đó không liên quan lắm đến Tạ Thao. Nếu nữ nhân trước mắt này thực sự là A Như, Tạ Thao hiện giờ có thể đi mua ngay mấy tràng pháo, đốt liên tục ba ngày ba đêm để ăn mừng.

Hai người các ngươi hãy cứ ở bên nhau thật tốt đi, không cần đi hại người khác nữa!

Nữ nhân có gương mặt giống hệt Tạ Thao bỗng mấp máy môi nói mấy chữ. Tạ Thao lúc ấy đang thẫn thờ nên nghe không rõ, sau đó chỉ thấy cô ta đi thẳng vào trong khách đ**m.

Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên. Nếu Tạ Thao không đi mở cửa, người bên ngoài sẽ không thể vào được, trừ phi phá hủy trận pháp.

Tạ Thao do dự vài giây, cuối cùng vẫn mở cửa ra.

Quả nhiên, nữ nhân kia đã đứng ở cửa. Nhìn gần thế này, độ tương đồng lại càng cao hơn, hệt như sao chép ra vậy. Ngay cả tỷ muội sinh đôi cũng chưa chắc đã giống đến mức này.

Nếu nữ nhân này thực sự là A Như, Tạ Thao đại khái đã hiểu được tại sao nữ nhân điên kia vừa gặp nàng đã nhận nhầm nàng là A Như rồi.

Tạ Thao đánh mắt đánh giá người trước mặt một lượt, không nói thẳng suy nghĩ của mình ra mà chỉ nở một nụ cười trông có vẻ rất thân thiện: "Xin hỏi..."

"Tạ Thanh Đình." Nữ nhân kia đột ngột lên tiếng.

Cô ta vừa nói câu này, Tạ Thao liền câm nín luôn. Bởi vì Tạ Thanh Đình... Chính là tên của Đại sư tỷ.

Thì ra không phải Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên, mà là Triệu Phi Yến và Triệu Hợp Đức.

Tạ Thao theo thói quen mà tự giễu thầm trong lòng, rồi nhanh chóng lục tìm trong đại não những tình tiết liên quan đến Đại sư tỷ. Lúc này nàng mới thấy hối hận vì đã không đọc hết cuốn sách, chỉ mới xem đến đoạn kết cục thê thảm của Đại sư tỷ là đã không chịu nổi mà bỏ ngang.

Thế nên về việc sau này có xuất hiện anh chị em gì của Đại sư tỷ hay không, Tạ Thao hoàn toàn mù tịt.

Vì vậy bây giờ nàng rơi vào thế bị động.

Nàng rũ mắt, đại não xoay chuyển cực nhanh, bắt đầu suy tính cách đối phó với nữ nhân rõ ràng là quen biết mình này. Đang nghĩ thì đột nhiên giật mình nhận ra, dường như chỉ cần nàng khăng khăng mình là Tạ Thanh Đình, còn chuyện có trái ngược tính cách hay có nhớ người trước mặt là ai không, hoàn toàn có thể đổ lỗi cho việc mất trí nhớ hoặc bị kích động.

Dù sao chỉ cần nữ nhân điên kia không thả người, nàng tạm thời không thể quay về Thương Thanh Môn. Mà dẫu sau này có thoát thân được tự do, Tạ Thao cũng không định quay về đó, nhất định phải thay hình đổi dạng, từ bỏ thân phận Tạ Thanh Đình này.

Vì vậy, chỉ cần không để người khác biết rốt cuộc Tạ Thanh Đình đã xảy ra chuyện gì, tại sao bên trong vỏ bọc lại đổi một linh hồn khác, thì không cần phải lo lắng gì thêm.

Nếu Tạ Thanh Đình chỉ đơn thuần là mất tích, hẳn sẽ không có quá nhiều người kiên trì đi tìm nàng như vậy. Nhưng nếu họ biết linh hồn bên trong cơ thể này không còn là Tạ Thanh Đình nữa, chắc chắn họ sẽ tìm đủ mọi cách để 'đem' Tạ Thanh Đình thực sự về.

Còn bây giờ... Muốn đưa nàng đi?

Đợi đánh thắng được nữ nhân điên kia rồi hãy nói nhé.

Chỉ là không biết nếu lúc này nữ nhân điên kia trở về, đối diện với nàng và nữ nhân này, nàng ta sẽ nhận ai là A Như.

Tạ Thao nghĩ đến cảnh tượng đó, gương mặt có chút đơ ra.

Cái nữ nhân tên A Như này, cũng "đại trà" quá rồi đấy, giờ đã có tận hai người giống hệt cô ta rồi.

Ngay khi Tạ Thao đang cắn răng chuẩn bị nói với nữ nhân trước mặt rằng "Ta không quen biết ngươi", thì cô ta khẽ nói: "Ta nghe nói ngươi bị người ta bắt đi, nên đã đuổi theo suốt chặng đường. Hai ngày trước ta đã bám sát sau lưng các ngươi, đợi đến khi ả ta rời đi, ta mới tới tìm ngươi."

Nữ nhân đưa tay về phía Tạ Thao: "Theo ta về đi, ta đưa ngươi về Thương Thanh Môn. Chỉ cần vào đến nội bộ môn phái, dẫu ả ta có đuổi tới cũng không sao, chỉ cần mở hộ sơn đại trận là được."

Tạ Thao: ...

Người này có vẻ quan hệ với Đại sư tỷ khá tốt, thế mà lại vì Đại sư tỷ mà đuổi theo tận vào Ma giới. Nhưng trong nguyên tác tại sao chưa từng xuất hiện qua?

Ít nhất là nửa đầu truyện chưa từng xuất hiện lần nào, thậm chí không có bất cứ chỗ nào nhắc đến việc Tạ Thanh Đình có một người tỷ muội thân thiết và giống hệt mình.

Tỷ muội?

Cũng thể là mẹ con chứ?

Có lẽ vì Tạ Thao cứ im lặng mãi nên nữ nhân kia hiểu lầm. Cô ta thở dài một tiếng rồi nói: "Ngươi vẫn còn giận ta sao?"

"Ta cứ ngỡ ngươi bằng lòng mở cửa là đã muốn gặp ta rồi... Có lẽ vẫn còn giận, nhưng dù sao thì cũng không đến mức gay gắt như trước nữa." Cô ta giơ tay định nhẹ nhàng v**t v* mái tóc Tạ Thao, nhưng theo bản năng nàng khẽ nghiêng đầu né tránh, khiến bàn tay cô ta cứng đờ giữa không trung.

"Được rồi... Cứ cho là ngươi đang giận ta đi, nhưng hãy để ta đưa ngươi đi. Ta đưa ngươi về đến Thương Thanh Môn rồi sẽ đi ngay, có được không?"

Tạ Thao vẫn không nói gì, cả người có chút tê dại, một lúc sau mới đành cứng họng đáp: "Xin lỗi, ta không quen biết ngươi. Chỉ là thấy ngươi trông rất giống ta nên mới mở cửa thôi, không có ý gì khác đâu."

Nữ nhân kia im lặng hồi lâu, sau đó mới lên tiếng: "Được thôi, xem ra ngươi vẫn còn đang trong cơn nóng giận. Hai ngày tới ta sẽ ở lại đây, ngươi cứ cân nhắc thêm đi. Ngoài việc đưa ngươi về Thương Thanh Môn, ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì thừa thãi cả. Ngươi cứ suy nghĩ kỹ đi, ngày mai... Ta lại đến gặp ngươi."

Cô ta kéo mũ trùm đầu lên, trước khi đi còn để lại một chiếc hộp trên bàn gỗ bên cạnh.

Sau khi cô ta đi rồi, Tạ Thao mới thở phào một hơi dài, xoa xoa gò má đang cứng nhắc vì căng thẳng. Nàng thực sự không giỏi nói dối, càng không giỏi đóng kịch, nhất là khi đối diện với một người có thể là người thân của Tạ Thanh Đình và thực lòng quan tâm đến nguyên chủ.

Nàng cảm thấy chột dạ theo bản năng.

Tuy nhiên, tâm trạng phức tạp đó không kéo dài bao lâu, chủ yếu vì hai lý do: Thứ nhất, trong nguyên tác, khi Đại sư tỷ rơi vào kết cục thảm hại như vậy mà chẳng có ai cứu, lúc đó nữ nhân này đã ở đâu? Thứ hai, nàng đã chiếm hữu cơ thể này và muốn tiếp tục sống sót, thì nhất định phải chặt đứt hoàn toàn với quá khứ, tuyệt đối không được dây dưa.

Chẳng có ai có thể thay thế hoàn toàn thân phận của một người khác để sống trong môi trường quen thuộc của người đó mà không bị lộ tẩy, trừ phi người đó chẳng có lấy một người thân bạn bè nào.

Sau khi thông suốt điểm này, Tạ Thao bình tĩnh hơn nhiều. Nàng mở chiếc hộp ra xem, bên trong chứa đầy linh thạch. Ở Ma giới, tu sĩ chính đạo muốn tu luyện thì chỉ có thể dùng linh thạch. Nàng đoán nữ nhân kia muốn nàng dùng chỗ này để bổ sung linh lực, thuận tiện cho việc bỏ trốn.

Tạ Thao nghĩ ngợi rồi cất chiếc hộp đi. Thời gian qua, tần suất phát điên của nữ nhân điên kia đang giảm dần, nàng cũng đã học được cách "vuốt lông", cuộc sống ổn hơn trước nhiều. Đi theo nữ nhân này chưa chắc kết quả đã tốt hơn.

Suy đi tính lại, Tạ Thao quyết định tạm thời ở lại bên cạnh nữ nhân điên. Khi đã quyết định xong, nàng không còn đắn đo nữa, thậm chí dự định lần tới gặp mặt sẽ trả lại hộp linh thạch.

Nữ nhân điên nói hai ba ngày mới về, nay mới đi được nửa ngày, nếu ngày mai nữ nhân kia lại đến tìm, chắc là nữ nhân điên vẫn chưa về đâu. Nghĩ vậy nàng cũng thấy an tâm đôi chút.

Đêm đó Tạ Thao ăn chút gì đó lót dạ rồi tiếp tục nghiên cứu linh lực, nàng chuẩn bị đả tọa cả đêm không ngủ.

Dẫu biết rằng ngủ nghỉ là bản năng của người bình thường, Tạ Thao nhất thời vẫn chưa thể thích nghi được với việc tu sĩ dù thức trắng cả đêm vẫn có thể tinh thần phấn chấn, nhưng nàng hiểu mình sớm muộn gì cũng phải làm quen với điều đó.

Ngày hôm sau khi trời đã sáng rõ, Tạ Thao – người đã thức suốt một đêm – vẫn cảm thấy tinh thần cực kỳ tốt, hoàn toàn không có cảm giác mệt mỏi rã rời như khi thức đêm ở thế giới hiện đại. Nàng đã dành cả đêm để nghiền ngẫm, cuối cùng cũng học được cách vận chuyển linh lực ngay cả trong trạng thái vô thức.

Trước đây, tuy nàng chưa biết cách chủ động vận dụng linh lực, nhưng linh lực trong cơ thể vẫn luôn lưu chuyển. Có điều, sự lưu chuyển đó tương đối chậm chạp, bởi đó là linh lực tự trôi theo dòng, không có người kiểm soát hay thúc đẩy.

Thế nhưng, một tu sĩ ở trạng thái bình thường sẽ vận chuyển linh lực trong cơ thể mọi lúc mọi nơi, ngay cả khi không chiến đấu hay tu luyện cũng vậy. Nếu phải giải thích, nó rất giống với việc "nhất tâm nhị dụng", chỉ có điều sự phân tâm này đã đạt đến trạng thái bản năng.

Tạ Thao mất một đêm mới miễn cưỡng tìm ra được bí quyết, nàng vươn vai một cái, trong lòng cảm thấy khá vui vẻ. Nàng vừa dùng xong bữa sáng, lúc này còn chưa đến chín giờ thì đã có tiếng gõ cửa.

Tạ Thao vừa mở cửa ra, quả nhiên là nữ nhân ngày hôm qua. Nàng vội vàng đi lấy chiếc hộp ra, định trả lại cho người nọ để cô ta mang linh thạch đi.

Tạ Thao cầm chiếc hộp, mới nói được nửa câu: "Ta đã suy nghĩ cả đêm, vẫn cảm thấy..."

Rầm!

Cánh cửa vừa mới đóng lại không lâu đột nhiên bị một sức mạnh bạo liệt tông mở. Nữ nhân điên đứng sừng sững ở cửa, ánh mắt đó... Chẳng khác nào vừa bắt quả tang gian phu dâm phụ ngay tại giường.

Tạ Thao: ...

*****