Năm lớp mười, Tạ Thao đã nhận ra xu hướng tính dục của mình có chút "khác thường". Khi những cô gái khác đang gào thét "Anh ơi, em tình nguyện!" trước dàn sao nam điển trai, thì nàng lại chỉ dán mắt vào những đoạn cắt vũ đạo của một nữ minh tinh có đôi mắt cực đẹp, xem đi xem lại không biết chán.
Khi những cô bạn cùng trang lứa lén lút bàn tán về những cậu chàng bảnh bao cùng tuổi, thì nàng chỉ cần lướt qua một tấm hình gợi cảm trên tạp chí phái đẹp cũng đủ khiến mặt đỏ rần rần.
Nhưng khi đó tuổi đời còn nhỏ, nàng chỉ biết lo sợ vì sự khác biệt của bản thân. Sau này lớn dần, nàng mới hiểu ra rằng xu hướng tính dục khác biệt không phải là chuyện gì đáng để hoảng loạn.
Nàng cũng không hề sai.
Tuy nhiên, đối với tương lai và người bạn đời sau này, Tạ Thao thực sự không có ý tưởng gì cụ thể. Trước khi xuyên không vào sách, Tạ Thao từng nghĩ, nếu không thể gặp được một tiểu tỷ tỷ đáng yêu người mình thích và cũng thích mình, thì cứ thế cô độc đến già cũng chẳng sao.
Tất nhiên, tốt nhất vẫn là gặp được một người có thể sẻ chia mọi điều, dù là vui sướng hay khổ đau, bình lặng hay náo nhiệt, rồi cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.
Người đó có thể không đẹp, nhưng nhất định phải có một linh hồn thú vị. Và quan trọng nhất là: Tuyệt đối không được hở chút là đánh gãy chân nàng.
Đoạn này nhất định phải "réo tên" nữ nhân điên kia.
Dù kinh nghiệm chẳng lấy gì làm phong phú, Tạ Thao vẫn miễn cưỡng dỗ dành được nữ nhân điên kia. Sau khi bình tĩnh lại, nàng ta không tiếp tục phát bệnh nữa, thần sắc trông thậm chí còn có vài phần dịu dàng.
"A Như chỉ cần nhìn ta là đủ rồi."
Câu nói này có phải mang ý nghĩa: Nếu Tạ Thao dám nhìn người phụ nữ khác, nàng ta sẽ móc mắt nàng ra luôn không...?
Tạ Thao không dám nghĩ sâu thêm, lẳng lặng theo chân nữ nhân điên rời khỏi nơi đó.
Nữ nhân điên không nói tiếp theo sẽ đi đâu, làm gì, Tạ Thao cũng chẳng buồn hỏi. Nàng hiếm khi chủ động hỏi han quá nhiều, vì sợ một câu nói nào đó vô tình sẽ k*ch th*ch cơn điên của đối phương. Những "điểm nổ" khiến nữ nhân này phát điên thực sự là quá nhiều.
Lần này, nữ nhân điên dẫn Tạ Thao đến một tòa thành trì. Tuy nói nhân khẩu Ma giới thưa thớt vì số lượng Ma tu tương đối ít so với chính đạo, nhưng đó cũng chỉ là khi so sánh với nhau mà thôi.
Dẫu dân số có ít đến đâu thì Ma giới vẫn có vài tòa thành lớn. Tạ Thao nhớ trong sách từng nhắc qua, Ma giới tổng cộng có bảy tòa thành, nhưng một trong số đó cơ bản không có người ở, vì tòa thành ấy thuộc về Ma quân.
Nó được xây dựng ngay dưới chân núi nơi ma cung tọa lạc, bên trong toàn là quyến thuộc của Ma quân, nên cả thành có lẽ chỉ chừng trăm người.
Sáu tòa thành còn lại thì tương đối bình thường, mỗi thành đều có một vị Thành chủ đứng đầu. Thành chủ là một nghề nghiệp có độ nguy hiểm cực cao, bởi ở Ma giới, tất cả mọi người đều tôn thờ nguyên tắc "cá lớn nuốt cá bé". Chỉ cần ngươi đủ mạnh, đủ tự tin, ngươi có thể đến khiêu chiến, chỉ cần đánh bại hoặc g**t ch*t Thành chủ, ngươi sẽ tiếp quản địa bàn và đàn em của hắn, trở thành vị "đại ca" mới.
Bản tính của Ma tu vốn cuồng vọng, hễ thấy thực lực không chênh lệch mấy với Thành chủ, lại có thêm dã tâm, bọn chúng sẽ thử kéo Thành chủ xuống ngựa. Suy cho cùng, chiếm giữ một tòa thành thì tài nguyên tu luyện chắc chắn sẽ dồi dào hơn Ma tu bình thường nhiều.
Vậy nên, ba trăm sáu mươi lăm ngày trong năm, phần lớn thời gian Thành chủ có lẽ đều phải đánh nhau với kẻ đến khiêu chiến, nghĩ thôi cũng thấy mệt thay.
Trong sáu tòa thành này, chỉ có hai vị Thành chủ là nữ giới, một trong số đó còn có quan hệ "mờ ám" với nam chính. Tuy nhiên, Tạ Thao chưa đọc tới đoạn vị Thành chủ này có nhiều đất diễn, chỉ biết vừa xuất hiện ả ta đã ngủ với nam chính rồi.
Tòa thành họ vừa đặt chân đến gọi là Thành Đông Ma. Đúng như tên gọi, đây là thành trì nằm ở cực Đông của Ma giới. Cách đặt tên của đám Ma tu này là vậy, hoặc là quá đơn giản, hoặc là quá phô trương.
Trong tất cả các thành trì, Thành Đông Ma nằm gần địa bàn chính đạo nhất, nên thi thoảng vẫn thấy vài tu sĩ chính đạo qua lại. Thường chỉ những tu sĩ có thực lực hùng hậu mới dám đến đây để trao đổi lấy một ít đặc sản Ma giới mà họ cần.
Ra vào cổng thành không cần kiểm tra hay nộp phí. Cổng Thành Đông Ma mở toang bốn mùa, ai muốn vào thì vào, ai muốn ra thì ra.
Tạ Thao đi theo sau nữ nhân điên, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Thú thực, nàng đã đọc qua vô số mô tả về các thành trì trong sách, nhưng đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến một tòa thành thực sự.
Thành Đông Ma rất lớn, tường thành cao mười trượng, tức là hơn ba mươi mét. Kiến trúc trong thành không khác biệt mấy so với ấn tượng của nàng về các cổ trấn, nhưng đám Ma tu đi lại trên đường thì kỳ hình dị trạng vô cùng.
Nam Ma tu phân cực rất rõ rệt: hoặc là dung mạo cực kỳ xuất chúng, người thì tuấn tú, kẻ thì yêu mị, kẻ lại như tiểu bạch kiểm; hoặc là khô héo gầy gò, già nua thanh mảnh, thậm chí gò má nhô cao, lưng gù da bọc xương.
Nữ Ma tu cũng phân hóa hai cực: tuy tất cả đều cực kỳ xinh đẹp, nhưng hoặc là ăn mặc hở hang, vô cùng mát mẻ, eo thon mông nở, tất cả đều không ngại phô diễn... khụ khụ...
Hoặc là hoàn toàn bao bọc trong lớp áo choàng đen, đến một chút đường cong cũng chẳng nhìn thấy.
Khi Tạ Thao và nữ nhân điên đi trên phố, họ đã thu hút sự chú ý của vô số Ma tu. Có lẽ vì bọn chúng chưa bao giờ thấy một nữ tu Kim Đan kỳ nào lại dám cả gan đến Ma giới.
Thế nhưng khí tức của nữ nhân điên thâm sâu u ám, mạnh mẽ đến mức mắt thường cũng thấy rõ, nên nhất thời không kẻ nào dám lại gần. Ở Ma giới này, đôi khi chỉ vì một ánh mắt khiến đối phương không vừa lòng cũng đủ để lao vào sống chết với nhau. Tỷ lệ tử vong quá cao có lẽ cũng là một trong những nguyên nhân khiến Ma giới thưa thớt dân cư.
Nữ nhân điên nắm tay Tạ Thao, có chút do dự. Hiện giờ nàng ta không muốn rời xa Tạ Thao một khắc nào, nhưng chuyện sắp làm tới đây thật sự không tiện mang nàng theo.
Cứ nghĩ đến việc sau khi mình đi khỏi, Tạ Thao không chỉ có thể gặp nguy hiểm mà còn gặp phải những kẻ có mưu đồ bất chính với nàng, tâm trạng nữ nhân điên lập tức chùng xuống tận đáy vực. Quả nhiên, chuyện đó vẫn nên giải quyết sớm thì hơn.
Nàng ta dẫn Tạ Thao đến một nơi giống như khách đ**m. Ngay cả tu đạo giả cũng cần ở khách đ**m, vì khi ngươi tọa thiền tu luyện, không thể cứ thế ngồi giữa đường được phải không? Tu luyện cần môi trường yên tĩnh, nếu không đang lúc đốn ngộ mà bị người qua kẻ lại làm đứt quãng thì rất dễ bị nội thương.
Khách đ**m trong giới tu đạo mỗi phòng đều được bao phủ bởi trận pháp riêng biệt, chỉ khi đeo tín vật đặc thù mới có thể ra vào, loại tín vật này tương đương với chìa khóa. Trong phòng còn có trận pháp thứ hai dùng để hội tụ linh khí hoặc ma khí cho người tu luyện.
Nữ nhân điên tìm một gian khách đ**m, dùng Ma thạch mở một phòng. Sau khi vào phòng, nàng ta mới nói với Tạ Thao: "Ta có một chuyện rất quan trọng phải làm, có lẽ sẽ đi khoảng hai đến ba ngày. Ta đã đặt phòng trong năm ngày, chỉ cần ở trong phòng này nàng sẽ an toàn. Đợi ta trở về, có được không?"
"Được." Tạ Thao ra vẻ ngoan ngoãn, khẽ gật đầu.
Thế nhưng nữ nhân điên vẫn không yên tâm, nàng ta cắn đầu ngón tay, vẽ một phù hiệu lên trán Tạ Thao, sau đó lại lấy ra ba luồng hắc khí hình cầu, bóp chặt lại với nhau, nặn thành một khối cầu lớn hơn.
"Thứ này hiệu quả không giống với hạt châu trước kia, nếu bóp nát sẽ phát nổ, cứ coi như là thủ đoạn phòng thân cuối cùng đi."
Nữ nhân điên đôi mắt dịu dàng như nước, tràn ngập thâm tình: "Đợi ta về sẽ đưa nàng đi chơi có được không? A Như kiên nhẫn đợi hai ngày nhé, ta sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để quay về."
"Được." Tạ Thao vốn không thích nữ nhân điên dùng ánh mắt này nhìn mình, bởi nàng quá rõ sự thâm tình, dịu dàng ấy căn bản chẳng liên quan gì đến nàng.
Nàng chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân mà nữ nhân điên này tìm về sau khi đã mất đi tình yêu chân thành, đồng thời cũng đánh mất luôn lý trí, trở nên điên cuồng cổ quái, rồi tự huyễn hoặc rằng người yêu vẫn còn sống, tìm đến thế thân mà thôi.
Nữ nhân điên càng thâm tình, càng dịu dàng, Tạ Thao lại càng cảm thấy khó chịu.
Nàng sẽ không ngừng nhớ về những khổ sở mình từng gánh chịu, về cái chân từng bị đánh gãy.
Có đôi khi nàng thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ ác độc rằng: đáng đời nàng ta chỉ có thể tìm một kẻ thế thân để tự lừa dối bản thân rằng người yêu vẫn còn tồn tại.
Đồng cảm?
Nàng sắp bị hành hạ đến chết rồi, lấy đâu ra đồng cảm cơ chứ.
Chi bằng hãy tự đồng cảm với chính mình trước đi.
Nữ nhân điên nâng lấy gương mặt nàng rồi bắt đầu hôn, ngay cả nụ hôn ấy cũng chứa chan sự lưu luyến khôn nguôi. Cho đến khi buông tay ra, lùi lại một bước chuẩn bị rời đi, vẻ dịu dàng trên mặt nàng ta lập tức tan biến, lần nữa bị bao phủ bởi sương tuyết lạnh lùng.
Nàng ta đi rồi, chỉ còn lại mình Tạ Thao lẻ loi trong căn phòng này.
Trong khách đ**m Ma giới dẫu có trận pháp tụ linh, nhưng thứ hội tụ lại là ma khí, Tạ Thao vạn lần không dám hấp thụ để tu luyện. Nàng chỉ có thể ngồi xuống bồ đoàn, bắt đầu nghiên cứu kinh mạch và linh lực lưu chuyển bên trong cơ thể mình.
Có lẽ trước khi đi nữ nhân điên đã dặn dò kỹ lưỡng, nên cứ đến giờ cơm là tiểu nhị lại mang thức ăn lên.
Thức ăn ở Ma giới nhìn qua rất kỳ quái. Ví như bữa trưa tiểu nhị đưa lên hai món mặn một món canh trông thật dị hợm.
Một món là loại rau màu đen xào với thịt phi lê, đen như thể lúc nấu lửa quá lớn khiến rau cháy sém hoàn toàn vậy.
Một món là nấm đỏ và nấm xanh, cắt thành lát sau khi luộc chín thì trộn với nước tương, giấm và các gia vị khác để làm nộm.
Canh là canh thịt, nhưng trên thịt vẫn còn dính lớp da màu xanh lam, nhìn vào đã thấy chẳng chút thèm ăn.
Thế nhưng khi nếm thử thì vị lại khá ổn.
Ước chừng đơn giản là vì động thực vật ở Ma giới sau khi bị ma khí xâm nhiễm đã nảy sinh biến hóa, ví như hình dáng trở nên kỳ quái chẳng hạn.
Tạ Thao ăn một chút rồi tiếp tục nghiên cứu kinh mạch cùng linh lực suốt cả buổi chiều. Cuối cùng, vì thực sự quá mức buồn chán, nàng bèn tựa bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Nàng không ra ngoài, nhưng nhìn ngắm cảnh tượng bên ngoài thì chắc chẳng có vấn đề gì chứ?
Cửa sổ ở đây là loại đẩy ra phía trước, sau khi mở thì dùng hai thanh gỗ chống để giữ cố định. Thông qua ô cửa, Tạ Thao có thể quan sát được đường phố bên ngoài và phong vị của cả tòa thành.
Nàng tì lên bậu cửa nhìn ra xa, lúc mỏi quá bèn đổi tư thế, không cẩn thận chạm phải một thanh gỗ chống khiến nó rơi thẳng xuống dưới.
Vật rơi từ trên cao xuống vốn chẳng phải chuyện hay ho gì, dù đây chỉ là tầng hai. Tạ Thao theo bản năng thò đầu ra nhìn, rồi nàng thấy thanh gỗ ấy rơi trúng một người đang đi ngang qua.
Người kia ngẩng đầu lên, hai bên bốn mắt nhìn nhau.
Tạ Thao đột nhiên thấy cảnh tượng này quen thuộc vô cùng, một lúc sau mới bừng tỉnh đại ngộ.
Kẻ cuối cùng bị thanh gỗ chống cửa rơi trúng đầu... Chính là Tây Môn Khánh mà...
Hơn nữa... Đại Lang đúng là không có nhà thật.
Vừa nghĩ đến Đại Lang... À không, nghĩ đến việc nữ nhân điên nếu biết được ý nghĩ trong đầu nàng sẽ phát điên đến mức nào, Tạ Thao mới bình tĩnh lại đôi chút.
Haiz, nàng chỉ là một kẻ thế thân, cũng chẳng thể làm nổi Phan Kim Liên đâu.
*****
Đại Lang không có nhà: Đây là một chi tiết hài hước liên hệ đến điển tích Phan Kim Liên - Tây Môn Khánh trong Thủy Hử. Ở đây Tạ Thao tự ví mình là Phan Kim Liên lỡ tay làm rơi cây chống cửa trúng "Tây Môn Khánh", còn nữ nhân điên là Võ Đại Lang.