Dẫu là tài xế già từng kinh qua ngàn vạn thước phim đi chăng nữa, khi đối diện với cảnh tượng này cũng phải bủn rủn chân tay, huống chi là một Tạ Thao vốn dĩ vẫn còn rất đơn thuần trong chuyện này. Nếu không nhờ lớp màn bảo vệ bao quanh, nàng e rằng đã phải "mặt áp sát ngực" với những vị đại tỷ tỷ xinh đẹp kia rồi!
Cô nàng Tạ Thao đơn thuần lùi liền hai bước tới sát mép lớp màng bảo vệ. Cả thanh âm lẫn những tiểu tỷ tỷ kiều diễm kia đều đang không ngừng khơi gợi d*c v*ng của bất cứ ai.
Cho dù là Phật tu, chỉ sợ cũng không cách nào khống chế chính mình.
"Đại nhân, ra đây chơi đi mà~"
"Thiếp thân không đủ đẹp sao? Tại sao người lại không chịu nhìn thiếp lấy một lần..."
Thanh âm quyến rũ động lòng người không ngừng vang lên bên tai Tạ Thao, khiến tim nàng đập loạn nhịp, không chỉ gương mặt mà cả tứ chi đều trở nên nóng bừng. Nàng muốn kháng cự nhưng lại không thể khống chế nổi bản thân.
Quan trọng hơn hết, theo tiếng chuông dồn dập vang lên, sức mạnh mê hoặc ấy ngày càng trở nên mãnh liệt. Lão ma đầu gọi đây là "Thiên Ma Huyễn Âm", thứ âm thanh có thể khuấy động những khát khao sâu kín nhất trong lòng người.
Nếu là nam nhân có nữ tử trong mộng, hoặc chẳng cần trong mộng, chỉ cần thèm khát thân xác thôi cũng được, thì cực kỳ dễ bị mê hoặc hoàn toàn. Khi đó, ma nữ trước mắt sẽ biến thành dáng hình của người mà kẻ đó khao khát trong lòng.
Khi Tạ Thao dần bị Thiên Ma Huyễn Âm khống chế, những tiểu tỷ tỷ trước mắt bỗng rẽ lối như nước rẽ làm đôi, một người phụ nữ quen thuộc từ đầu bên kia bước dần về phía nàng.
Nàng ta đi chân trần, trên người chỉ khoác một chiếc hắc bào mỏng manh, vạt áo nửa khép nửa mở, lại càng thêm phần mê hoặc hơn hẳn đám mỹ nhân xung quanh. Đặc biệt là mái tóc dài trắng muốt xõa trên vai cổ, khiến người ta không phân định nổi rốt cuộc là tóc trắng như tuyết hay là làn da kia trắng hơn.
Hơn nữa, theo mỗi bước chân nàng ta tiến tới, lớp ngoại y trên người cũng đang dần dần tuột xuống.
Tạ Thao: !!
Nếu là một người khác, nói không chừng Tạ Thao thật sự sẽ không chịu nổi. Thế nhưng, đây lại là nữ nhân điên. Những cơn đau từ sự dày vò tàn nhẫn như không phải dành cho con người trước đó lập tức ùa về trong tâm trí. Tạ Thao trong nháy mắt liền thoát khỏi cái gọi là Thiên Ma Huyễn Âm, sợ hãi nhảy dựng về phía sau như vừa gặp phải kinh hoàng.
Nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ nữ nhân điên này khi quyến rũ người ta một cách nhu mị thấu xương sẽ ra sao. Không hẳn là trái ngược tính cách, mà đơn giản là Tạ Thao không thể nào thích ứng nổi.
Nhưng kẻ kinh hãi hơn cả nàng chính là lão ma đầu kia.
Nữ nhân trong ảo cảnh này... Sao trông lại có vẻ quen mắt đến thế?
Lão ma đầu dùng chuông sau khi đột phá Xuất Khiếu kỳ, từng theo chân tiền bối đại diện cho Hợp Hoan Đạo đi dâng thọ lễ cho "vị ấy", tính ra cũng đã là chuyện của vài năm trước. Khi đó lão từng len lén nhìn qua một cái, bởi lẽ danh tiếng của vị ấy trong Ma môn thực sự vô cùng đáng sợ.
Có thể nói, bất cứ kẻ tu ma nào cũng hiểu rõ, nếu không nhờ sự tồn tại của vị ấy, phe chính đạo sớm đã tìm cách tấn công Ma giới rồi. Kẻ tu ma càng lâu càng tôn sùng quy luật cá lớn nuốt cá bé, họ vô cùng kính ngưỡng vị Ma quân đương nhiệm, thậm chí sự cuồng nhiệt của nhiều người dành cho vị ấy chẳng kém gì những người hâm mộ trung thành thời hiện đại.
Cho nên, dù chỉ nhìn qua một lần, lão cũng khắc sâu dung mạo của Ma quân vào trong đại não. Sao lão cứ cảm thấy... Nữ nhân xuất hiện cuối cùng trong huyễn cảnh lại giống Ma quân đến nhường này?
Ngoại trừ màu tóc khác biệt, những nét còn lại dường như đều giống nhau như đúc....
Lão theo bản năng rùng mình một cái, lại thấy chuyện này không thể nào xảy ra, chắc hẳn chỉ là người có tướng mạo giống nhau mà thôi.
Lão ma đầu trầm giọng: "Hai người các ngươi đi tìm đồ trước đi, ở đây cứ giao cho ta, đừng lãng phí thời gian. Vạn nhất vì tốn sức trên người con ả này mà dẫn đến không lấy được thứ kia thì..."
"Ta hiểu, ta hiểu mà. Thôi được, lão cứ thong thả ở đây mà tiêu khiển, tận tình hưởng dụng đi, bọn ta đi rồi sẽ quay lại ngay." Hai tên ma đầu còn lại cũng không muốn lãng phí thời gian, thu hồi vũ khí rồi quay người rời đi, để lại mình lão ma đầu nhìn chằm chằm vào Tạ Thao.
Thật tình mà nói, sau khi nhìn thấy người có dung mạo giống Ma quân, lão ma đầu thực sự đã mất đi phần nào hứng thú, chủ yếu là vì sợ.
Cứ nghĩ đến gương mặt của Ma quân mà lại làm ra biểu cảm dịu dàng, thâm tình và nhu mị như thế, lão lập tức cảm thấy bủn rủn cả chân tay. Dẫu biết rõ người này chắc chắn không phải Ma quân, lão cũng thấy có chút không chịu nổi.
Lão trước hết bị kích động bởi xu hướng tính dục có vẻ "khác người" của Tạ Thao, sau đó lại bị ảo giác giống hệt Ma quân làm cho chấn động, nhất thời cảm thấy cả người không ổn chút nào. Giờ lão chỉ muốn nhanh chóng phá tan lớp bảo vệ, lôi Tạ Thao ra giết quách cho rảnh nợ.
Chuyện họ đến đây tìm đồ đương nhiên không thể để lộ ra ngoài, tránh để lại phiền phức về sau, nên tất nhiên là phải giết người diệt khẩu tất cả những kẻ trông thấy.
Tạ Thao chỉ tỉnh táo được trong chốc lát, sau khi lão ma đầu cũng không chịu nổi huyễn cảnh hình dáng Ma quân kia, lão liền dứt khoát hủy bỏ huyễn cảnh cao cấp nhất, chỉ thả những huyễn cảnh tầm thường bao quanh Tạ Thao.
Tạ Thao rất nhanh lại bị khống chế, đang ở đó nỗ lực vùng vẫy.
Nhưng những tiểu tỷ tỷ xinh đẹp thực sự quá nhiều.
Thực sự là quá nhiều mà...
Hu hu.
Đây đúng là một loại khổ hình mà.
Tạ Thao rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan, một mặt nàng nhận thức rất rõ rằng không được chìm đắm vào đó, đây là ảo cảnh giả dối chứa đầy cạm bẫy và hiểm nguy.
Mặt khác nàng lại không thể dứt ra nổi, bị bao vây bởi nhiều tiểu tỷ tỷ xinh đẹp, quyến rũ, lại còn cực kỳ đúng gu thẩm mỹ của mình như thế, loại người nào mới có thể ngồi lòng không loạn như Liễu Hạ Huệ cơ chứ! Chẳng lẽ là người "không làm ăn gì được" sao!
Tạ Thao cứ thế vùng vẫy qua lại, chưa được bao lâu thì huyễn cảnh xung quanh đột ngột tan biến. Nàng chỉ nghe thấy lão ma đầu phát ra một tiếng thét thê lương đến cực điểm: "Sao... Sao có thể như vậy được! Không! Không! Đại nhân... Đại nhân tha mạng cho ta, ta ——"
Giọng lão im bặt, ngay giây tiếp theo cả người lão hoàn toàn vặn vẹo, từ đỉnh đầu bắt đầu hóa thành một luồng tro bụi.
Rồi dần dần tan biến vào trong gió.
Ngay cả chiếc chuông đồng cũng chịu chung số phận. Tạ Thao thậm chí còn nghe thấy những tiếng khóc thút thít mơ hồ khi chiếc chuông hóa thành tro bụi, có lẽ là linh hồn của những tiểu tỷ tỷ bị hại, bị giam cầm trong chuông, vào khoảnh khắc được tự do đã khóc vì vui mừng.
Nữ nhân điên có lẽ chỉ dùng một đầu ngón tay đã g**t ch*t lão ma đầu kia, còn tiện tay ném xuống hai cái đầu người khác, vẻ mặt hơi chê bai lau chùi ngón tay mình.
Giết người xong nàng ta lại có chút hối hận. Tên ma tu này... Dám cả gan dùng sắc dục dụ dỗ A Như của nàng ta!
Sớm biết vậy nên nghiền nát hắn từng phân một, rồi lại nghiền nát thần hồn hắn từng chút một mới phải. Để hắn chết dễ dàng như vậy đúng là hời cho hắn quá rồi.
Nữ nhân điên đã cảm nhận được ngay khi Tạ Thao bóp nát hạt châu. Nàng ta dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết xong chính sự, tiện đường xử lý luôn hai tên ma đầu kia, vừa trở về đã thấy có kẻ dùng Thiên Ma Huyễn Âm để câu dẫn Tạ Thao.
Thật là quá quắt mà!
Nữ nhân điên tức khắc phát hỏa ngay tại chỗ, sau khi g**t ch*t tên ma đầu kia, đôi mắt nàng ta vẫn đỏ rực, đỏ như thể máu sắp rỉ ra ngoài tới nơi. Nàng ta từng bước, từng bước tiến về phía Tạ Thao, khiến nàng vô thức nhớ lại hình ảnh của nữ nhân này trong ảo cảnh.
Đẹp thì thật sự là đẹp, quyến rũ cũng thật sự là quyến rũ, mà điên phê* thì đúng là điên phê thật.
Điên phê: Một thuật ngữ mạng (slang) dùng để chỉ những nhân vật vừa điên cuồng, tàn nhẫn nhưng lại mang một vẻ đẹp cuốn hút, đầy ma mị.
Chỉ cần nhìn thấy nàng ta trong chớp mắt, Tạ Thao đã biết nàng ta có lẽ lại sắp phát bệnh rồi. d*c v*ng chiếm hữu của nữ nhân này mạnh mẽ đến đáng sợ, qua thời gian tiếp xúc lâu dần, Tạ Thao cũng đã đúc kết ra được chút quy luật.
Lần đầu phát điên, dường như là vì Tạ Thao phủ nhận mình là A Như.
Lần thứ hai phát điên, dường như là vì Tạ Thao muốn bỏ trốn, và đã thực sự hành động.
Còn lần này... Có lẽ vì nàng ta cảm thấy "lão bà" bị kẻ khác câu dẫn, bản thân sắp bị cắm sừng?
Tạ Thao không kìm nổi ý muốn cười khổ, nàng thực sự rất muốn biết mình rốt cuộc đã đắc tội với phương thần thánh phương nào mà lại rơi vào kết cục này.
Để ngăn chặn thảm cảnh bị đánh gãy chân như trước đó, trí não Tạ Thao xoay chuyển cực nhanh nhằm tự cứu mình. Nàng cố ý hạ giọng, khiến thanh âm trở nên mềm mỏng, yếu ớt: "Ngươi đã về rồi, ta... Ta có chút sợ hãi..."
Tạ Thao rũ mắt, gương mặt nàng vốn dĩ vô cùng xuất chúng, lúc không nói không cười luôn mang lại cảm giác cao lãnh, nhưng khi hàng mi khép lại, thần sắc lộ vẻ nhu nhược, lại khiến người ta cảm thấy thật đáng thương, cần được chở che.
"Bọn họ... Bọn họ bao vây lấy ta, ai nấy đều lợi hại hơn ta, còn nói những lời rất khó nghe. Nếu ngươi không về, ta cũng không biết phải làm sao nữa."
Tạ Thao chỉ muốn thử một chút xem liệu việc hạ thấp thái độ có thể khiến nữ nhân kia thu lại trạng thái điên cuồng hay không.
Sự thực chứng minh: có tác dụng.
Nữ nhân kia vốn đã cận kề cơn điên loạn bỗng chốc yên tĩnh trở lại. Nàng ta đi tới trước mặt Tạ Thao, nhẹ nhàng v**t v* gò má nàng: "A Như, ta giết sạch bọn chúng rồi, đừng sợ... Không ai có thể làm hại nàng được, ta sẽ bảo vệ nàng."
Nàng ta không tự chủ được mà ôm chầm lấy Tạ Thao, nếu chỉ nghe giọng nói thì quả thực dịu dàng như nước: "Sẽ không để nàng xảy ra chuyện nữa đâu, ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt. Tất cả những kẻ làm hại nàng đều phải chết. A Như... A Như..."
Cằm của Tạ Thao tựa lên vai nàng ta, biểu cảm trên mặt nàng dần biến mất. Nàng có đủ kiên nhẫn để đối phó với một kẻ điên. Chỉ cần có thể sống sót, sống lâu thêm một chút, ắt sẽ có cách để thoát khỏi kẻ điên này.
Tuy mặt không biểu cảm, nhưng giọng nói của nàng vẫn không đổi, vẫn là bộ dạng có chút đáng thương, yếu đuối: "Ngươi đã đi đâu vậy? Ta không biết làm sao mới tìm được ngươi, trong lòng hoảng hốt vô cùng."
"Ta đi tìm đồ vật, lần sau, ta vẫn nên mang nàng theo bên mình thôi, A Như." Nữ nhân điên dần bình tĩnh lại, trông không còn quá điên cuồng nữa. Nàng ta dán sát lấy Tạ Thao, trong chất giọng hơi khàn đục còn mang theo chút tủi thân: "Nàng có... động lòng không?"
Tạ Thao: ??
Nàng sững lại một lúc mới phản ứng kịp, nàng ta đang nhắc tới những tiểu tỷ tỷ trong ảo cảnh lúc nãy. Tạ Thao vốn dĩ đang mặt không cảm xúc, điềm nhiên như không, đột nhiên lại thấy có chút ngượng ngùng.
Vốn dĩ nàng đâu có "thẳng", nếu không nàng đã chẳng vì cái kết của Đại sư tỷ trong sách mà tức giận đến mức đó.
Kiểu người mà Tạ Thao tán thưởng chính là người như Đại sư tỷ, bề ngoài có lẽ hơi lạnh lùng, cao ngạo, nhưng thực chất nội tâm lại vô cùng dịu dàng.
Đúng là sức hút từ sự tương phản (moe) mà.
Dẫu không ở bên một người phụ nữ như Đại sư tỷ, nàng cũng muốn chọn một tiểu tỷ tỷ ngọt ngào, tính cách phải tươi sáng rạng rỡ, tích cực cầu tiến, cuộc sống phải có thú vị, có phong cách. Tóm lại dù thế nào đi nữa, một người phụ nữ hỗn loạn, điên cuồng, không chút lý trí, lại còn hở tí là đánh gãy chân nàng, nàng tuyệt đối không có hứng thú.
À, đột nhiên nhớ ra.
Nàng chẳng qua chỉ là một thế thân cho A Như mà thôi.
*****