Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 9

Thực lực của ba kẻ này đều ở Nguyên Anh hậu kỳ, chỉ còn một bước nữa là đột phá tới cấp độ Xuất Khiếu, trong đó có một tên thậm chí đã đột phá rồi. Dẫu cảnh giới của hắn chưa hẳn là vững vàng, nhưng một tầng chênh lệch về cảnh giới vốn đã là cách biệt một trời một vực.

Mà Tạ Thao...

Nàng hiện giờ vẫn chỉ là một kẻ mới học được cách vận dụng linh lực chưa bao lâu, nhìn bề ngoài thì là Kim Đan kỳ, nhưng thực chất chẳng khác gì một tên tân thủ chân ướt chân ráo vừa nhập môn.

Tuy nàng không thể xác định chính xác tu vi của ba kẻ này cao đến mức nào, nhưng việc cả ba đều mạnh hơn nàng thì Tạ Thao vẫn có thể cảm nhận được. Vừa mới học cách dùng linh lực đã bắt nàng vượt cấp "một chọi ba", chẳng phải là quá đáng lắm sao?

Tạ Thao thực sự không ngờ miệng mình lại linh đến thế. Vừa mới nghĩ đến chuyện nếu nữ nhân điên rời đi nàng sẽ gặp nguy hiểm, thì hiểm họa đã lập tức ập tới.

Sờ sờ viên cầu nhỏ màu đỏ mà nữ nhân điên để lại, Tạ Thao mới hơi trấn tĩnh đôi chút. Ít ra... Chắc là... Có lẽ... Nàng sẽ không mất mạng dễ dàng như thế đâu nhỉ?

Ba gã hắc y nhân sau khi phát hiện ra Tạ Thao đã dùng tốc độ nhanh nhất để bao vây nàng. Do góc độ đứng, Tạ Thao có thể lờ mờ nhìn rõ diện mạo của một tên.

Đó căn bản không phải là mặt người, mà là một chiếc đầu lâu khô khốc.

Một bộ xương khô cầm trượng đầu lâu, cảm giác thật quái đản làm sao.

"Thế mà lại là một tu đạo giả chính đạo..." Gã Ma tu cầm kiếm kinh ngạc thốt lên.

Ở Ma giới, về cơ bản rất khó bắt gặp người trong chính đạo, bởi nếu họ chịu sự xâm thực của ma khí quá lâu cũng sẽ đọa vào ma đạo. Kẻ thực lực cao thì trụ vững được lâu hơn chút, kẻ thực lực thấp thì chỉ chống chọi được chốc lát mà thôi.

Bắt gặp một tu đạo giả chính đạo ở chốn này, cả ba đều vô cùng bất ngờ.

Sau khi nhận diện thân phận của Tạ Thao, tên đầu lâu kia là kẻ đầu tiên lên tiếng: "Các ngươi đừng có nhúng tay! Người giao cho ta! Vạn Khô Trượng của ta vừa vặn còn thiếu một chủ hồn, một tu đạo giả Kim Đan kỳ, thiên phú trông cũng không tệ, vừa hay để ta dùng làm dự phòng."

Tên cầm chuông đồng nghe vậy liền nhổ toẹt một cái khinh bỉ: "Đúng là phí của trời! Một tiểu nữ oa xinh đẹp thế này mà ngươi nỡ đem đi luyện hồn sao? Chi bằng giao cho ta, ta thấy nàng ta vẫn còn thân xử nữ, hắc hắc... hắc hắc hắc... đợi ta hưởng dụng xong rồi đưa lại cho ngươi cũng không muộn."

Gã cười vô cùng bỉ ổi, tâm tư dâm tà hiện rõ mồn một.

Tạ Thao vẫn đang chậm rãi rút kiếm, lau nhẹ lưỡi kiếm một lượt. Nữ nhân điên đã tặng thanh thanh kiếm này cho nàng, vừa để ngự kiếm phi hành, vừa để phòng thân. Thanh kiếm rời vỏ, ngay lập tức phát ra một tiếng vang thanh thúy.

Đừng nhìn ba tên đại ma đầu kia đang tranh giành như thể chẳng màng tới Tạ Thao, nhưng ngay khi nàng vừa có động tác, tên Ma tu cầm trượng đã lập tức ra tay.

Hắn phất tay một cái, một làn sương đen lẫn lộn tiếng quỷ khóc sói gào lao thẳng về phía Tạ Thao. Tên Ma tu cầm chuông tức tối nhảy dựng lên: "Ta đã bảo là để ta hưởng dụng trước, cũng có làm chậm trễ việc luyện hồn của ngươi đâu! Ngươi ra tay thế này nàng ta sẽ hóa thành nước vàng, hồn phách bị hấp thu ngay tức khắc, ta hưởng dụng kiểu gì đây? Ngươi nhất định muốn đối đầu với ta có phải không?"

Tên đầu lâu mỉa mai đáp: "Ai đến trước được trước, việc gì phải thương lượng với ngươi. Là do tay ngươi không đủ nhanh, còn gì để nói nữa."

Cuộc tranh cãi của hai tên kai không kéo dài được lâu, bởi từ trong làn sương đen kịt ấy, một mũi kiếm đã đâm xuyên ra, mũi kiếm sáng rực đến kinh người. Vì Tạ Thao biết rõ thực lực đôi bên chênh lệch quá lớn, khả năng khống chế linh lực lại thấp, nên nàng dứt khoát dồn toàn bộ linh lực ngưng tụ tại một điểm nơi mũi kiếm.

Tên đầu lâu cứ ngỡ Tạ Thao đã chết chắc nên hoàn toàn không phòng bị. Phập! Mũi kiếm đâm thẳng vào cổ hắn.

Hắn thực sự không ngờ Tạ Thao vẫn còn khả năng phản kháng, sau khi trúng kiếm mới kịp phản ứng lại, vung trượng hất văng thanh kiếm của nàng ra. Mũi kiếm lấy vị trí cổ họng làm tâm, rạch một đường dài lên phía trên, để lại một vết thương sâu hoắm trên cằm hắn.

Cằm của hắn suýt chút nữa đã bị chẻ làm đôi, nhưng vết thương này vẫn chưa đủ để trí mạng.

Tạ Thao khẽ thở dài, nhận ra khoảng cách giữa họ còn lớn hơn cả nàng tưởng tượng, nhưng đâm trúng được một kiếm này đã khiến nàng thấy rất mãn nguyện rồi.

Trái lại, tên đầu lâu kia lại mang vẻ mặt không thể tin nổi: "Không thể nào! Ngươi chẳng qua chỉ là một Kim Đan kỳ, sao có thể..."

Tạ Thao cũng không rõ tại sao. Nàng vốn đã chuẩn bị sẵn tư thế để bóp nát hạt châu, nhưng khoảnh khắc bị hắc vụ bao vây, vô số tàn hồn lao tới định cắn xé da thịt, xé nát cơ thể nàng, thì chúng chưa kịp chạm vào nàng đã tan biến sạch sẽ.

Thế nên Tạ Thao mới lập tức tận dụng cơ hội này để mưu đồ phản sát.

Nhưng kết quả là lực công kích quá thấp nên phản sát thất bại.

Nàng cũng không thấy thất vọng cho lắm, dù sao trước khi động thủ đã chuẩn bị tâm lý rồi, đắc thủ được thì tốt nhất, còn không giết được hắn cũng là chuyện thường tình.

Tên đầu lâu bị trúng một kiếm, thương thế vốn không quá nghiêm trọng, nhưng hắn cảm thấy mình đã mất hết mặt mũi trước lão hữu. Trước mặt hai lão hữu mà lại bị một tên Kim Đan kỳ rạch mặt, thật là vô cùng nhục nhã.

"Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!" Tên đầu lâu vung trượng, phóng ra thêm nhiều tàn hồn hơn nữa. Hồn phách trong Vạn Khô Trượng của hắn có cả người phàm lẫn tu chân giả, tỉ lệ đại khái là một trăm chọi một.

Nói cách khác, nếu bên trong có một vạn hồn phách thì sẽ có khoảng một trăm tu chân giả.

Hơn nữa, hồn phách người phàm bên trong cũng không còn là hạng tầm thường. Sau khi g**t ch*t một lượng lớn người thường, hắn nuôi chúng như nuôi cổ độc, để chúng tự cắn nuốt lẫn nhau, chỉ có những "Cổ vương" sống sót cuối cùng mới có tư cách bước vào Vạn Khô Trượng.

Vậy nên dù tên đầu lâu này chỉ ở Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng gã Ma tu cầm chuông đã đạt tới Xuất Khiếu kỳ cũng chưa chắc đã thắng nổi hắn.

Pháp bảo này thực sự rất mạnh, hắn từng vượt cấp g**t ch*t một tu chân giả vừa mới đột phá Xuất Khiếu kỳ, rồi luyện hồn phách kẻ đó thành thủ lĩnh của bốn đại chủ hồn trong Vạn Khô Trượng.

Lần này, hắn trực tiếp thả ra tàn hồn hùng mạnh nhất đó. Tạ Thao không biết tại sao trước đó mình lại chống đỡ được đòn tấn công của đối phương, để bảo đảm an toàn, nàng dứt khoát bóp nát hạt châu màu đỏ kia.

Hạt châu vừa vỡ, một lớp bảo vệ đỏ rực như máu lập tức bao bọc lấy Tạ Thao. Tàn hồn Xuất Khiếu kỳ kia rít gào lao tới, nhưng ngay giây tiếp theo lại bị hất văng ra với tốc độ còn nhanh hơn, thậm chí hồn thể còn tán loạn, giống như sắp tan thành mây khói đến nơi.

Tên đầu lâu đau lòng vô cùng, vội vàng thu hồi át chủ bài của mình lại. Ba tên đứng nhìn Tạ Thao đang được bao bọc trong một lớp màng như vỏ trứng màu đỏ, nhất thời không biết nói gì cho phải.

"Đây... Đây là thứ gì?"

Nhìn thì có vẻ giống một loại pháp khí hộ thân, nhưng loại pháp khí hộ thân phẩm cấp nào mới có thể mạnh mẽ đến mức độ này?

"Để ta thử xem!" Lão ma đầu cầm chuông là kẻ có thực lực cao nhất trong ba người. Một khi tên đầu lâu kia đã thất thủ, thì gã cầm kiếm yếu hơn đương nhiên lại càng không có cửa.

Lão cầm chuông tiến lên một bước, nở nụ cười âm lãnh: "Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại tự dẫn xác vào..."

Lão nhìn là biết ngay, Tạ Thao không chỉ còn thân xử nữ mà thiên phú còn cực tốt, nếu đặt trong các môn phái chính đạo thì hẳn phải là hạng thiên tài được nâng như nâng trứng. Tuy không biết tại sao Tạ Thao lại xuất hiện ở chỗ này, nhưng đã lâu rồi lão không được "thưởng thức" loại nữ tu chính đạo cực phẩm như thế.

Nữ ma tu tuy tốt, nhưng ăn nhiều cũng thấy ngán.

Lão ma đầu l**m môi một cái đầy thèm thuồng, sau đó lắc mạnh chiếc chuông nhỏ trong tay. Trên chiếc chuông ấy vẽ đầy những đồ án không mấy thanh nhã, nếu nhìn kỹ sẽ thấy toàn là hình ảnh nam nữ thoát y, đang trong tư thế g*** h*p.

Rõ ràng lão tu luyện theo Hợp Hoan Đạo, nói trắng ra là dựa vào việc song tu cùng nữ tu để đề thăng tu vi. Hợp Hoan Đạo chính thống tuy vẫn bị người chính đạo coi thường, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức khinh thường mà thôi.

Thế nhưng có rất nhiều tà đạo tu luyện Hợp Hoan Đạo, lại dùng thủ đoạn hút cạn nguyên khí của kẻ khác để nâng cao thực lực cho mình, chẳng biết đã có bao nhiêu tu chân giả trẻ tuổi đã phải táng mạng dưới tay chúng.

Chiếc chuông nhỏ vừa lắc, liền phát ra những thanh âm quái dị. Chuông bình thường tiếng vốn thanh thúy, loại đại chung thì trầm hùng, nhưng tiếng chuông này nghe vào lại chỉ khiến người ta liên tưởng đến những khúc nhạc mê đắm, lẳng lơ.

Thậm chí, chỉ cần nghe thấy thanh âm này thôi, có kẻ đã lập tức huyết khí sôi trào, khơi gợi lên những d*c v*ng nguyên thủy nhất.

Lớp màn bảo vệ màu đỏ kia có thể ngăn cách mọi sát thương, nhưng lại không cách nào ngăn được âm thanh. Cảm giác của Tạ Thao lúc này chính là: Nàng miễn nhiễm với sát thương vật lý, nhưng không miễn nhiễm được các chiêu thức khống chế; kháng vật lý đã tăng kịch trần, nhưng kháng phép thì lại hơi thấp.

Tiếng chuông vừa vang lên, thân thể Tạ Thao liền khẽ lảo đảo một cái. Có lẽ nàng không biết rằng, lão ma đầu này vốn cực kỳ khét tiếng, pháp bảo trong tay cũng vô cùng đáng sợ. Những kẻ định lực kém, e rằng chỉ cần nghe hai tiếng chuông thôi đã không kìm lòng được mà tự tay xé nát quần áo, nằm vật ra đất mà phô ra đủ loại tư thái xấu hổ.

Tạ Thao chỉ bị mê hoặc tinh thần đôi chút, chứng tỏ kháng tính của nàng đã là cực cao rồi.

Lão ma đầu lộ vẻ sốt ruột, dù sao bọn chúng vẫn còn chính sự phải làm, vì vậy không định kỳ kèo lâu la mà trực tiếp tung ra chiêu cuối.

Lão ném chiếc chuông nhỏ về phía trước, chiếc chuông tức khắc phóng đại, bao trùm cả Tạ Thao lẫn lớp màn bảo vệ vào bên trong. Theo lý mà nói, bị nhốt trong một chiếc chuông đồng thì trước mắt phải là một mảnh tối đen như mực mới đúng.

Thế nhưng Tạ Thao lại cảm thấy tầm mắt cực kỳ sáng sủa, nàng tựa hồ như đang lơ lửng giữa tầng không, trước mắt là từng đóa mây trắng, trên đỉnh đầu là từng luồng tường quang rực rỡ. Giữa làn mây bồng bềnh vang lên những tiếng cười đùa rộn rã, nam có nữ có, tất cả đều không mảnh vải che thân, từ từ bay về phía Tạ Thao, vây quanh lấy nàng. Thi thoảng, họ lại áp sát tới như muốn trêu chọc, nhưng vì bị lớp màng bảo vệ ngăn cách nên không thể chạm vào nàng, bèn dở quẻ dụ dỗ nàng bước ra ngoài.

Lúc đầu, những kẻ tìm tới toàn là nam nhân, đại khái vì Tạ Thao là phận nữ nhi. Nhìn chằm chằm vào một vài bộ phận trên cơ thể đối phương, Tạ Thao không nhịn được mà nhíu mày.

Có lẽ nhận ra điều đó, rất nhanh sau đó, khung cảnh biến đổi thành vô số tiểu tỷ tỷ xinh đẹp vây quanh lấy nàng.

Có người chân mày thanh tú như liễu rủ trong gió, có người diện mạo quyến rũ với thân hình lả lướt đầy đặn.

Điều quan trọng là... bọn họ... không mặc quần áo!

Tạ Thao làm sao đã từng thấy qua cảnh tượng này, gương mặt nàng lập tức đỏ bừng, theo bản năng muốn lùi về sau, miệng còn lẩm bẩm như một lão học đồ hủ lậu: "Thật là... Thật là hơi quá đáng rồi..."

Lão ma đầu vốn có thể quan sát rõ mồn một tình cảnh bên trong chuông: ???

Hình như có chỗ nào đó không đúng lắm.

*****

Lời tác giả

Tên điên nào đó: ??? Cảm giác trên đầu có chút ánh xanh (mọc sừng).