Tạ Thao cảm thấy mình như đang nằm mơ. Nếu không phải là mơ, vậy hẳn là nàng đã chết rồi.
Nếu không, sao nàng có thể thấy nữ nhân điên kia chẳng mảnh vải che thân, đôi gò má vốn luôn nhợt nhạt nay lại ửng hồng như đang say, vùi đầu vào trước ngực nàng.
Mái tóc dài của hai người đan xen vào nhau, sắc đen và sắc trắng không còn phân định rạch ròi, cứ thế quấn quýt triền miên, bồng bềnh trôi dạt trong làn nước trong vắt.
Cơn đau đớn kịch liệt lúc trước đã dần tan biến, nhưng hơi lạnh vẫn còn vương vấn. Tạ Thao theo bản năng nép sát vào nguồn nhiệt. Đừng nhìn nữ nhân điên vốn có thân nhiệt thấp, nhưng giữa làn nước lạnh thấu xương này, nàng ta vẫn được coi là ấm áp chán.
Hai người ôm chặt lấy nhau, thế mà lại khiến người ta cảm thấy ôn nhu, tình tứ hơn bất kỳ khoảnh khắc nào trước đây. Mặc dù, trong lòng Tạ Thao chẳng hề có lấy một chút tình tứ nào.
Lát sau, nước hồ lại chuyển nóng, nóng đến bỏng rát. Nữ nhân điên vừa rồi còn khiến nàng thấy ấm áp, thì trong cái nóng hừng hực này lại càng làm nổi bật lên sự băng giá trên cơ thể nàng ta.
Dẫu cho trong lòng Tạ Thao không một tia rung động, thậm chí còn đầy rẫy sự phản cảm, nàng vẫn chọn ôm chặt lấy nữ nhân điên không buông tay. Chí ít, có nàng ta bên cạnh, nỗi giày vò này cũng bớt phần khó nhọc.
Mãi lâu sau, mặt nước gợn lên chút gợn sóng, cái đầu ướt sũng của Tạ Thao ngoi lên khỏi mặt nước. Nữ nhân điên vẫn bám chặt trên người nàng, giữa hai người không một kẽ hở, khít khao đến mức dẫu là một cây kim cũng chẳng chen vào không lọt.
Nàng th* d*c dồn dập, hồi lâu sau mới cảm thấy mình dần sống lại. Tạ Thao đã lột mấy tầng da trong nước, làn da vốn đã trắng trẻo nay càng thêm mịn màng như trẻ sơ sinh, tưởng chừng chỉ cần khẽ bóp là sẽ sưng tấy tím tái, khẽ chọc là sẽ rách toác ra ngay.
Tạ Thao vốn chẳng quen với việc gần gũi da thịt đến thế, cảm giác kề cận này khiến nàng đứng ngồi không yên. Nhất là khi nữ nhân điên tuy mềm mại nhưng lại không chút hơi ấm, vừa thoát khỏi nước suối biến ảo nóng lạnh kia, cảm giác nàng ta mang lại lại bắt đầu giống như một tử thi nằm trong hầm băng.
Nỗi khó chịu dâng đầy, Tạ Thao khao khát muốn đẩy nữ nhân điên ra. Nàng nỗ lực đè nén, kiềm chế bản năng, ý đồ trèo lên khỏi mặt hồ, nhưng vì tay chân bủn rủn, lại thêm một người đang bám víu trên người, nàng căn bản chẳng nhấc nổi mình.
Lúc này, nước trong hồ đã mất đi cái vẻ nóng lạnh thất thường, trở nên chẳng khác gì nước thường, mát hơn suối nước nóng một chút nhưng lại ấm hơn nước lạnh đôi phần. Ngâm mình trong đó thực ra khá dễ chịu, Tạ Thao dứt khoát buông xuôi, mặc cho cơ thể lềnh bềnh trên mặt nước, muốn ra sao thì ra.
Nói cũng lạ, nữ nhân điên vẫn đang treo trên người nàng, hai tay ôm lấy cổ Tạ Thao, thân thể dán chặt vào nhau, vậy mà hai người không hề chìm xuống, trái lại còn trôi nổi trên mặt hồ.
Tạ Thao ngửa mặt lên trời, thời tiết ở Ma giới vốn luôn u ám, chỉ có lúc chính ngọ mới bớt mây đen, hễ cứ đến tầm ba giờ chiều là cảnh sắc chẳng khác gì hoàng hôn ngày đông giá rét.
Nàng bị ép phải tùy ba trục lưu (thuận theo dòng đời), chịu không ít khổ cực, nhưng thiên tính vốn kiên cường, nàng vẫn có thể tự tìm niềm vui trong cảnh ngộ này.
Chẳng rõ có phải sự đụng chạm da thịt cưỡng ép này đã kéo gần khoảng cách giữa hai người hay không, mà Tạ Thao sau khi kinh qua đau đớn, tâm thái lại tương đối bình hòa. Nàng nhìn những đám mây đen muôn hình vạn trạng trên cao, bất chợt hỏi nữ nhân điên một câu:
"Trong ký ức của ngươi... Hai chúng ta rốt cuộc đã ở bên nhau như thế nào?"
Nàng không lo nữ nhân điên lại phát tác, bởi lẽ hai người hiện giờ đang trong trạng thái "dán chặt" lấy nhau khó lòng diễn tả. Nàng đã sớm nhận ra sự tiếp xúc thân mật có thể vỗ về nữ nhân điên một cách hiệu quả, lúc này, thế này chắc đã đủ thân mật rồi chứ?
Tâm tình của nữ nhân điên quả thực đang rất tốt. Nàng ta vùi đầu trong lòng Tạ Thao, lặng lẽ tìm về hồi ức. Dù việc nhớ lại chuyện xưa khiến đại não đau nhức, nhưng nàng ta lại có vẻ cam tâm tình nguyện nếm trải cái dư vị đó.
Chỉ là vì tâm trí quá đỗi hỗn loạn, nên ngay cả ký ức xưa kia cũng trở nên rời rạc. Những mảnh vụn li ti lúc ngọt ngào, khi lại đắng cay, nhớ lại thấy vô cùng hỗn tạp. nàng ta chậm rãi sắp xếp, chắt lọc ngôn từ, qua một hồi lâu mới thốt lên:
"Nhớ không rõ nữa, chỉ nhớ rằng... nàng tới để thuyết phục ta."
"Ngày hôm ấy, nàng mặc một bộ trường bào màu màu xanh, tay cầm một thanh kiếm... hình như... hình như là từ dưới núi đi lên, vạt váy vương máu, tựa như những cánh hoa nhỏ vụn điểm xuyết bên trên."
"Mọi người đều vì khiếp sợ mà cúi đầu, chỉ có nàng là hiên ngang ngẩng cao, đôi mày và khóe môi đều cong cong ý cười, dường như chẳng hề sợ ta. Nàng nói—"
Hôm nay trời quang mây tạnh thế này, gió mát nắng đẹp, chi bằng chúng ta ngồi xuống vui vẻ đàm đạo một phen.
Nàng còn nói: Dẫu biết tu vi của các hạ không ai bì kịp, chẳng ngại giá rét, nhưng tại hạ vốn tính thích lo chuyện bao đồng, xin chớ trách tội.
Trong ký ức mờ ảo của nữ nhân điên, nữ tử luôn thường trực nụ cười ấy, quỳ một gối trước mặt nàng ta, rủ xuống chiếc cổ thon dài trắng ngần, nâng lấy bàn chân lạnh lẽo của nàng ta mà xỏ vào đôi giày vẫn còn vương hơi ấm.
Quả thực là lo chuyện bao đồng.
Quả thực là làm điều thừa thãi.
Thế nhưng trên thế gian này, nào có người thứ hai quan tâm xem nàng ta lạnh hay nóng? Thiên hạ đều nói, nàng ta là thiên hạ vô song, thế gian vô địch, một người như vậy, lẽ nào cũng biết lạnh sao?
Có. Bởi vì cô độc là thứ lạnh nhất.
Nhưng những ký ức ấm áp ấy cũng đang dần phai nhạt. nàng ta có thể nhớ rõ gương mặt đó, nụ cười đó, và cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, nhưng... Nhưng nàng ta không tài nào nhớ nổi, liệu trong đôi mắt ấy, có thực sự tràn đầy sự ấm áp như vậy hay không.
Chắc là có đi.
Nếu không vì cảm nhận được hơi ấm, thiêu thân sao lại lao đầu vào lửa.
Nữ nhân điên vô thức siết chặt vòng tay, dường như sợ hãi sẽ lại đánh mất người trong lòng một lần nữa. Nàng ta hạ thấp tông giọng như đang nũng nịu, hạ thấp giọng: "Nhớ không rõ nữa... đầu hơi đau..."
Tạ Thao vốn đang nghe đến đoạn mấu chốt, đôi mắt sáng rỡ như sao: "???"
Cái hạng người như ngươi, nếu ở thế giới của ta là sẽ bị gửi dao lam đến tận nhà đấy! Sẽ bị hầm thành canh luôn đấy biết không!
Dường như nhận ra nữ nhân điên có lẽ thật sự không nói ra nổi, không thể kích động thêm, Tạ Thao đành phải đổi chủ đề: "Thứ ngươi ném vào hồ là gì vậy? Chính là con rắn kia..."
Chẳng lẽ vô duyên vô cớ lại hành hạ nàng sao? Dù sao nàng cũng là vật thế thân của A Như, là món "tiêu hao phẩm" quý giá cơ mà.
"Không nhớ nữa... tóm lại là thứ cần dùng tới..." Nữ nhân điên trông có vẻ mệt mỏi, áp mặt vào xương quai xanh của nàng mà ngủ gà ngủ gật. Đôi mày nàng ta khẽ nhíu lại, có lẽ vì cơn đau đầu vẫn chưa dứt. Thành thực mà nói, Tạ Thao cũng vô cùng mệt mỏi, chủ yếu là vì đau.
Hơn nữa, làn nước ấm áp rất dễ khiến người ta buồn ngủ, mà buồn ngủ lại cực kỳ dễ lây lan.
Thế là hai người cứ thế thiếp đi giữa hồ nước.
Thành chủ ở bên ngoài đã chờ đợi rất lâu, rất lâu rồi. Kể từ khi bước chân vào Xuất Khiếu kỳ, lại còn là hậu kỳ, đã từ rất lâu rồi tim hắn không đập nhanh đến thế.
Dù sao khi đã sở hữu thực lực nhất định, đứng ở vị thế cao, con người ta rất khó cảm thấy căng thẳng. Thế nhưng lúc này, hắn lại bồn chồn như thuở mới bước vào tiên đồ năm ấy, đứng đợi người ta phán định căn cốt tốt xấu, có đáng để bồi dưỡng hay không. Khoảnh khắc trước khi nhận kết quả luôn là lúc tim đập dồn dập nhất.
Vị... Vị kia không phải đột ngột mất tích, đã lâu không xuất hiện trước mặt người đời sao?
Sao bỗng dưng lại hiện thân ở thành Đông Ma, còn mang theo một Kim Đan tu sĩ của chính đạo?
Hắn có muôn vàn nỗi nghi hoặc, nhưng không dám nói cũng chẳng dám hỏi, chỉ lặng lẽ chờ đợi bên ngoài bức tường ngăn cách. Ngạn ngữ có câu "hổ dữ không ăn thịt con", nhưng vạn nhất vị kia bước ra có điều gì sai bảo mà hắn không có mặt, bị thiên nộ thì phải làm sao?
Một ngày một đêm cứ thế trôi qua. Mãi đến hoàng hôn ngày thứ hai, hai người mới trước sau bước ra khỏi mật thất. Tạ Thao đi trước, nữ nhân điên theo sau, hai người dắt tay nhau, tư thái mang theo một sự thân mật quái dị xen lẫn chút xa cách ẩn hiện.
Thành chủ thậm chí chẳng thể phân định nổi quan hệ giữa hai người bọn họ rốt cuộc là thế nào.
Hắn vội vàng tiến lên một bước, đang định hỏi xem vị kia có nhu cầu gì, liền nghe nữ nhân điên nhạt giọng nói: "Chuẩn bị một gian phòng, cơm canh thanh tân, sáu viên linh thạch."
Thành chủ cấp tốc phân phó thị nữ đi chuẩn bị đồ ăn, sau đó đích thân dẫn hai người về phía gian phòng: "Hai vị mời tới bên này."
Tạ Thao không khỏi có chút hiếu kỳ. Nàng biết nữ nhân điên này rất mạnh, nhưng không ngờ ngay cả Thành chủ thành Đông Ma cũng phải khách khí với nàng ta đến thế. Rốt cuộc nàng ta là thần thánh phương nào?
Trong giai đoạn đầu của nguyên tác, rõ ràng không hề xuất hiện một nữ nhân nào vừa điên khùng, b**n th** lại vừa có thực lực cường đại đến vậy...
Thực lực của Thành chủ thành Đông Ma lẽ ra phải rất mạnh mới đúng, chí ít cũng phải là Xuất Khiếu hậu kỳ. Nàng nhớ trong nguyên tác từng đề cập rằng, nếu không tính đến nơi ở của Ma Quân, thì vị Thành chủ mạnh nhất trong lục thành chính là Thành chủ thành Phúc Tuyết - Bạch Cổ.
Bạch Cổ đã đạt tới trạng thái vô hạn tiếp cận cảnh giới Độ Tiên, chỉ còn cách một bước ngắn ngủi. Hình như sau khi nàng ta "lên giường" với nam chính, hai người song tu suốt bảy ngày bảy đêm thì liền đột phá.
Thành chủ thành Đông Ma tuy có kém Bạch Cổ một chút, nhưng cũng không đến mức chênh lệch quá xa. Vậy kẻ nào có thể khiến hắn phải run rẩy, dè chừng đến nhường này?
Cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu Tạ Thao chính là Ma Quân.
Ma Quân tên gọi là gì không ai rõ, ít nhất là ở giai đoạn đầu chưa từng xuất hiện danh tính. Thế nhưng, tất cả những từ ngữ dùng để miêu tả Ma Quân đều không có lấy một điểm nào tương đồng với nữ nhân điên này.
Cứ theo những gì được mô tả, Ma Quân phải là một kẻ băng lãnh, mạnh mẽ, thông tuệ, cao cao tại thượng, luôn giữ vững sự cân bằng giữa hai giới và là một bậc kỳ tài có tầm nhìn xa trông rộng mới đúng.
Hơn nữa, người ta tóc đen cơ mà.
Tạ Thao suy nghĩ vẩn vơ một hồi nhưng vẫn không tìm ra mục tiêu cụ thể, rồi bọn họ cũng đã tới nơi nghỉ chân.
Chỉ cần nhìn qua, Tạ Thao liền biết nơi này chắc chắn là tẩm điện riêng của Thành chủ. Dựa vào kiến trúc và cách bài trí có thể thấy, hắn đã sai người thay mới toàn bộ chăn đệm, thậm chí là cả giường, có lẽ ngay cả đồ gia dụng cũng đã thay một lượt, khiến cả tẩm điện trông rạng rỡ hẳn lên.
Chỉ là nàng không hiểu nổi tại sao hắn lại chọn chăn nệm màu đỏ thắm, nhìn vào chẳng khác nào chuẩn bị cho đêm tân hôn, trông quá mức hỷ khánh đi nha!
Ngược lại, nữ nhân điên có vẻ rất hài lòng. Nàng ta phất tay ra hiệu cho Thành chủ cút ra ngoài.
Thành chủ "lặn" mất tăm vô cùng nhanh lẹ, trước khi đi còn không quên hỏi một câu: "Có cần để lại hai thị nữ hoặc là..."
"Cút ra ngoài." Đôi mày nữ nhân điên nhíu chặt, giữa lông mày tràn ngập một luồng sát cơ lạnh lẽo, dường như chỉ cần Thành chủ chậm trễ thêm một giây thôi, nàng ta sẽ vung một chưởng vỗ chết cả hắn lẫn đám thị nữ ngay lập tức.
Thành chủ nào dám lắm lời, đôi chân như đạp gió mà chạy mất dạng.
Trước khi rời đi, hắn còn to gan lén nhìn lại một cái, đúng lúc thấy Tạ Thao khẽ kéo kéo vạt áo của nữ nhân điên. Nữ nhân điên ấy lập tức xoay người, thần sắc lập tức ôn nhu vô ngần: "Nàng muốn nghỉ ngơi trước một chút không?"
Thành chủ lẳng lặng một tay nhặt lấy con ngươi vừa rơi xuống đất, một tay đỡ lấy cằm, thất hồn lạc phách mà lăn ra ngoài.
Hắn có lý do để hoài nghi sâu sắc rằng: Quân thượng đã bị người ta đoạt xá rồi!