"Hửm, không đúng. Chẳng lẽ cậu là... Phó Linh à?"
Bà ta làm ra vẻ mặt kinh ngạc, như thể trông tôi rất là bần nông, không thể mang ra mặt tiền được vậy.
Tôi lặng lẽ xem bà ta diễn, vài giây sau, tôi vào thẳng vấn đề:
"Bà là ma ma quản sự của nhà họ Quý đấy à?"
"Thím ơi."
Bà thím lập tức méo xệch mặt mày: "Phó! Linh!"
3
Bà thím không phải là bà thím, mà là Trần Thu Tâm, vợ của Quý Ngụy Minh - anh cả của nhân vật phản diện.
Nghe đồn tính tình bà ta rất chua ngoa và khắc nghiệt.
Bà ta đang định gân cổ lên nổi đóa thì bị ông cụ Quý vừa mới thong thả bước tới điềm nhiên cất tiếng ngăn lại.
Ông cụ Quý sai người dẫn tôi đến phòng của Quý Minh Tước.
Nhân vật phản diện vẫn đang đi làm, không có ở nhà.
Tôi ngồi trên ghế sofa, vừa hồi tưởng lại cốt truyện trong sách vừa phân tích những "kẻ địch" tiềm năng.
Gia đình anh cả Quý Ngụy Minh, Trần Thu Tâm và thằng con trai ngu ngốc phách lối Quý Thần của họ.
Gia đình anh hai Quý Thanh Thư, Liễu Cẩm ngoài mặt hiền lành nhưng thực chất bụng dạ cực sâu cay, cùng với đứa con trai là nam chính cũng có chút bản lĩnh - Quý Tu Diễn.
Còn cả gia đình ba người nhà họ Phó, những kẻ hoàn toàn coi tôi như một công cụ không hơn không kém.
Về phần Quý Minh Tước - nhân vật phản diện lớn ân oán phân minh, có thù tất báo, thủ đoạn lợi hại.
Tốt nhất vẫn là tôi không nên đối đầu với anh, huống hồ chồng chồng đồng lòng mà, xét ở một mức độ nào đó thì hoàn cảnh của chúng tôi cũng khá giống nhau. Tin chắc rằng chỉ cần tôi không tự tìm đường c.h.ế.t, hẳn là anh sẽ không ra tay với tôi.
Để trước khi "đăng xuất", tôi cũng có thể sống thoải mái thêm một chút.
Chân ướt chân ráo mới đến, không dám quá tự tung tự tác.
Tôi ngả lưng xuống ghế sofa trong phòng, lơ mơ buồn ngủ.
Chẳng biết qua bao lâu, tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng mở cửa phòng.
Có một người bước... trượt vào trong.
Khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm, đẹp trai đến mức khiến người ta cảm thấy rất an tâm.
Đây là gương mặt chuẩn mực của tổng tài bá đạo, có thể thấy được thân hình cũng rất đẹp, cơ n.g.ự.c ẩn dưới lớp âu phục còn hơi nhô lên.
Dù đang ngồi xe lăn, nhưng điều đó chẳng mảy may ảnh hưởng đến khí chất vương giả không dễ động vào toát ra từ người anh.
Đây chắc hẳn là Quý Minh Tước rồi.
Sống hơn hai chục năm trên đời chưa từng thấy trai đẹp nào chuẩn không cần chỉnh thế này, trong lòng tôi cứ như có con nai con chạy loạn.
Mãi đến khi anh điều khiển chiếc xe lăn điện "vèo" một cái trượt tới, giọng nam trầm ấm đầy từ tính vang lên bên tai: "Cậu là Phó Linh?"
Tôi thân thiện chào hỏi: "Hi, chồng yêu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vẻ mặt Quý Minh Tước thoáng khựng lại một giây, rất nhanh đã trở lại bình thường, bình tĩnh nói: "Nghiêm túc chút đi, vẫn chưa phải đâu."
Tôi nghĩ lại cũng thấy đúng, thế là gật đầu: "Chồng sắp cưới~"
"..."
Anh day mi tâm, không thèm đôi co chuyện xưng hô nữa: "Đến thư phòng của tôi một chuyến."
Trong thư phòng, Quý Minh Tước đi thẳng vào vấn đề, đưa cho tôi một xấp tài liệu.
Thỏa thuận sau kết hôn, tôi mở ra xem qua loa một lượt.
Tóm tắt lại là hai người kết hôn theo hợp đồng, hai năm sau hòa bình ly hôn, sau khi cưới không can thiệp vào đời tư của nhau nhưng phải đảm bảo chung thủy trong thời gian hôn nhân, không được ra ngoài lăng nhăng. Sau khi ly hôn, anh ta cũng sẽ đưa tôi một khoản tài sản lớn để bồi thường.
Điều này gần như giống hệt cốt truyện gốc, Quý Minh Tước cũng bắt pháo hôi Phó Linh ký một bản thỏa thuận y như vậy.
Tôi ngước mắt lên, thấy con số lơ lửng giữa không trung đã thay đổi.
5%.
Chà chà, tôi còn tận 95% thời gian để sống nữa cơ á?
"Đây mới là bản nháp, các điều khoản cụ thể sau này tôi sẽ bảo trợ lý soạn thảo. Cậu có yêu cầu gì thì cũng có thể nêu ra, nếu hợp lý tôi sẽ xem xét."
Tôi xoa cằm ngẫm nghĩ một lát.
"Yêu cầu thì cũng có đấy, nhưng trước đó, tôi có thể mạn phép hỏi một câu được không?"
Quý Minh Tước: "Hỏi đi."
"Chồng à." Tôi kín đáo liếc nhìn bộ phận nào đó của anh: "Con chim nhỏ của anh còn xài được không?"
Kế tiếp là một sự im lặng kéo dài ròng rã suốt hai phút.
Nhiệt độ không khí xung quanh như giảm xuống vài độ, trong đôi con ngươi đen lay láy như đá obsidian của Quý Minh Tước tràn ngập sự lạnh lẽo.
Ngón tay đặt trên đầu gối của anh gõ nhẹ một cái, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Tim tôi "hẫng" đi một nhịp, trong lòng tràn ngập cảm giác thất vọng.
Không phải chứ, thật sự không xài được hả?
Ngay lúc tôi đang định nói chút gì đó để an ủi anh, cuối cùng Quý Minh Tước cũng mở lời.
Chỉ thấy đôi môi mỏng của anh khẽ hé mở:
"Bỏ chữ 'nhỏ' đi."
"..."
Tôi ngớ người: "Thế chim, chim lớn à?"
"Tất nhiên là không có vấn đề gì." Quý Minh Tước lạnh lùng lên tiếng: "Nhưng..."
Sau đó đã bị tôi sốt sắng ngắt lời: "Vậy một tuần ba lần được không? Hay là bốn lần? Ưm... từ từ đã, tôi vẫn nên suy nghĩ thêm."
Tôi chợt nghĩ, lỡ đâu kỹ thuật của cái tên Quý Minh Tước này kém quá thì sao? Thế chẳng phải tôi sẽ phải chịu tội lớn à.