Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U

Chương 1

Sau
 

1

Cha không thương, mẹ kế không yêu, phải gả thay cho em trai, đối tượng kết hôn thì tàn tật lại còn mang tính cách âm u tàn độc.

Đó chính là hoàn cảnh hiện tại của kẻ xuyên sách là tôi đây.

Trong tiểu thuyết, “Phó Linh” là một tên pháo hôi hàng thật giá thật.

Cậu ta gả vào nhà họ Quý thay cho nhân vật thụ chính là Phó Tri, đối tượng là Quý Minh Tước bị tàn tật hai chân - cũng chính là chú út của nhân vật công chính Quý Tu Diễn, và là phản diện cuối của cuốn sách.

Sự phản bội của người thân, sự mỉa mai và hạ thấp ngoài sáng trong tối của người nhà họ Quý, cùng sự ghẻ lạnh của chồng... đã khiến trái tim vốn dĩ nhạy cảm của "Phó Linh" dần trở nên méo mó, bước lên con đường hắc hóa.

Cậu ta bắt đầu hao tâm tổn trí để dụ dỗ Quý Tu Diễn, bất chấp tất cả chỉ muốn phá hoại tình cảm của cặp đôi chính.

Khổ nỗi thủ đoạn quá vụng về, sự việc cứ thế bại lộ hết lần này tới lần khác.

Bị Quý Minh Tước và người nhà họ Quý cảnh cáo nhiều lần mà vẫn không biết hối cải, cuối cùng chuốc lấy kết cục bị đuổi ra khỏi nhà, uất ức mà c.h.ế.t.

Về phần Quý Minh Tước, tuy hai chân tàn tật nhưng năng lực xuất chúng, anh đã tiếp quản phần lớn hoạt động kinh doanh của nhà họ Quý, là người nắm quyền hiện tại của gia tộc này.

Dĩ nhiên, trước có sói sau có hổ, hai người anh trai cách biệt tuổi tác quá lớn cùng đám cháu trai đều đang nhìn chằm chằm vào anh như hổ rình mồi, muốn liên thủ để âm thầm kéo anh xuống đài.

Người này tính cách tàn nhẫn, sáng nắng chiều mưa, thủ đoạn lại cực kỳ lợi hại, quản lý gia sản nhà họ Quý đâu ra đấy, gần như là tồn tại mạnh nhất trong toàn bộ cuốn sách.

Đáng tiếc là về sau bị tác giả dìm quá t.h.ả.m, thế mà lại c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n giao thông bất ngờ, quyền lực nhà họ Quý cũng tự nhiên rơi vào tay nam chính công.

Cuối cùng, công chính và thụ chính có một cái kết HE đẹp mĩ mãn.

Còn hiện tại, tôi - một người có cùng họ tên, cùng dung mạo - không hiểu tại sao lại biến thành "Phó Linh" trong sách, hôm nay vừa mới tay xách nách mang dọn vào ở trong căn nhà chính của họ Quý.

Lấy một cái cớ rất đẹp là để cậu ta và Quý Minh Tước bồi dưỡng tình cảm.

Nhà chính của nhà họ Quý to một cách vô lý, hào nhoáng không có điểm dừng.

Đáng tiếc thay, bước chân vào nơi này lại chính là khởi đầu cho bi kịch của nguyên chủ.

Nhà họ Quý ngoài mặt thì hòa thuận êm ấm, thực chất bên trong lại là sóng ngầm cuộn trào, cả nhà anh cả và anh hai của Quý Minh Tước đều muốn lật đổ anh.

Khổ nỗi cấp bậc của phản diện quá cao, tạm thời họ chưa nghĩ ra cách gì hay ho, đành phải bắt tay từ chuyện anh thích đàn ông.

Thế là họ đề nghị Quý Minh Tước thực hiện hôn ước đã định từ trước với nhà họ Phó, sau đó lại bàn bạc với nhà họ Phó, đổi đối tượng kết hôn thành đứa con cả Phó Linh lầm lì, âm u và không được sủng ái nhất nhà.

Bọn họ muốn mượn chuyện này để làm cho Quý Minh Tước phải thấy gớm ghiếc, khó chịu.

Chẳng ngờ ông cụ Quý lại thực sự đồng ý, còn để cho "Phó Linh" dọn vào nhà họ Quý trước thời hạn.

C.h.ế.t tiệt thật, chẳng phải hệ thống dởm này bảo tôi là người may mắn nhất sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Xuyên sách thì cũng thôi đi, thế mà còn xuyên thành một tên pháo hôi tép riu nữa chứ.

2

Hồi tưởng kết thúc, tôi xách vali đứng giữa đại sảnh nhà họ Quý.

Kể từ lúc có người mở cửa giúp tôi ở ngoài cổng, thì chẳng còn ai thèm đếm xỉa đến tôi nữa.

Mọi người vô cùng ăn ý mà ai làm việc nấy, coi tôi như không khí.

Người nhà họ Quý lại càng chẳng thấy bóng dáng đâu.

Cũng không biết là lệnh của ai, muốn ra oai phủ đầu với tôi đây mà?

Trong không trung trước mắt tôi thấp thoáng nhấp nháy một con số.

0%.

Cái quái gì thế này? Tiến độ "đăng xuất" của tôi hả?

Tôi hít một hơi thật sâu, nhếch khóe miệng lên tạo thành một nụ cười nhếch mép kiểu logo Nike đầy lạnh lùng.

Nực cười, tôi đây đâu phải quả hồng mềm dễ nắn.

Nếu chiếu theo cốt truyện, đằng nào tôi cũng phải c.h.ế.t, vậy thì đứa nào làm tôi khó chịu cũng đừng hòng mà sống yên thân!

Thế là tôi ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c bước về phía trước, đưa mắt quét một vòng.

Tôi vẫy tay với đám người làm hệt như lãnh đạo đang đi thị sát: "Mọi người vất vả rồi, vất vả quá rồi."

"Tạm thời dừng công việc trên tay lại chút nhé, tôi xin phát biểu vài câu ngắn gọn thôi."

Có người coi như không nghe thấy gì, có người thì khựng lại đôi chút.

Nhưng rốt cuộc vẫn chẳng có ma nào thèm quan tâm tôi.

Sao mà giống một đám NPC thế không biết.

Tôi: "A lô? Chuyển sang nhân viên đi."

Tiếng lộc cộc vang lên, là âm thanh gót giày cao gót va chạm với mặt sàn.

Người bước tới trang điểm cầu kỳ, trên người toát lên vẻ cao quý, tuổi tác chừng bốn mươi.

Bà ta hếch mặt lên trời nhìn tôi một cái, lúc này mới ra vẻ điệu đà, bóp giọng nói với tôi: "Ở đâu chui ra vậy? Mới tới làm người hầu ngày đầu hả?"

 
Sau