Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U

Chương 3

 

Thôi cứ dùng thử một lần rồi tính.

"Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không chạm vào cậu."

Quý Minh Tước trầm giọng bổ sung nốt câu nói còn dang dở lúc nãy.

"Phó Linh, cậu đang nghĩ cái gì vậy? Chúng ta không có tình cảm, tự nhiên sẽ không làm mấy chuyện đó."

"Hả? Thật sự không được sao?" Tôi có chút tiếc nuối: "Tôi có thể bỏ sức nhiều hơn một chút mà."

Quý Minh Tước lạnh lùng bác bỏ.

Thôi được rồi.

Trước khi xuyên không thì làm cẩu độc thân lâu như vậy, không ngờ xuyên vào đây có chồng rồi mà vẫn không được nếm thử một chút.

Phó Linh, số mày khổ quá đi mất.

4

Nửa tiếng sau, tôi và Quý Minh Tước cùng nhau xuống lầu ăn cơm.

Nhà họ Quý có một quy định cực kỳ thần kinh, tối thứ bảy hàng tuần tất cả mọi người đều phải dùng bữa cùng nhau.

Trên bàn ăn, tôi bắt đầu gắn các nhân vật trong cốt truyện vào từng khuôn mặt cho đúng chỗ.

Quý Tu Diễn quả không hổ danh là nam chính, trông cũng bảnh bao sáng sủa đấy, nhưng so với chồng tôi thì vẫn còn xách dép dài dài.

"Tiểu Phó này, dạo gần đây cháu cứ ở lại nhà họ Quý, cùng Minh Tước bồi dưỡng tình cảm cho tốt nhé." Cha của Quý Minh Tước là Quý Kiêu nói với tôi: "Nếu có chỗ nào ở không quen, cứ nói thẳng với Minh Tước."

Tôi gật đầu: "Vâng ạ thưa chú."

Chuyện này ban nãy Quý Minh Tước cũng từng đề cập tới, bảo là hai chúng tôi phải cố gắng duy trì dáng vẻ hòa thuận trước mặt cha anh một chút.

Lát sau, Quý Kiêu là người đầu tiên rời khỏi bàn ăn.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nãy giờ chỉ là nể mặt người lớn thôi, giờ người ta đã đi rồi, cuối cùng tôi cũng có thể thả cửa phát huy.

Tên Quý Thần ngồi đối diện nãy giờ đã hừ lạnh với tôi không dưới chục lần, mang cái bộ dạng muốn c.h.ử.i tôi nhưng lại cảm thấy nói chuyện với tôi sẽ làm rớt giá bản thân; Trần Thu Tâm lại càng khỏi nói, bà ta cứ liên tục đảo mắt trắng dã về phía tôi.

Tôi đặt đũa xuống: "Quý Thần, cậu còn nhớ tôi không?"

"Hồi nhỏ chúng ta chưa từng gặp nhau."

Quý Thần: "?"

Thừa dịp hắn ta còn đang mải load, tôi tiếp tục quay sang nói với Trần Thu Tâm: "Chị dâu ơi, chị là diễn viên à? Dạo này chị mới nhận vai diễn nữ quỷ đúng không. Em thấy nãy giờ chị cứ mãi luyện tập kia kìa."

Tôi giơ ngón cái lên với bà ta: "Siêu chân thật luôn, nhập vai xuất thần thật sự."

"Phó Linh, mày ăn nói hàm hồ cái gì đấy?" Quý Thần đập bàn cái rầm: "Mẹ tao không phải diễn viên!"

"Phó Linh, mày đừng tưởng dọn được vào nhà họ Quý thì muốn làm gì thì làm, cái ngữ không biết lễ nghĩa, chả làm nên trò trống gì như mày, thứ cần học còn nhiều lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trần Thu Tâm cất giọng mỉa mai: "Tôi sẵn lòng chỉ dạy cậu vài câu là còn nể mặt Minh Tước đấy nhé!"

"Chị dâu." Tôi chống cằm hỏi bà ta: "Có phải chị mới đẻ ra đã có bằng sư phạm rồi không? Thích đi dạy đời thế, chắc ch.ó đi ngang qua cũng bị chị gọi lại huấn luyện cho mấy câu nhỉ."

Trần Thu Tâm chỉ tay vào mặt tôi "Cậu... cậu... cậu..." nửa ngày trời cũng không rặn ra được chữ nào, tức tối bỏ đi khỏi bàn.

Quý Thần mặt đen như đ.í.t nồi: "Phó Linh, mày đúng là đồ không biết điều!"

Tôi: "Cháu trai ngoan, sao trông cháu có vẻ mất hứng thế? Chú thấy mẹ cháu vừa mới tậu cả một căn chung cư cơ mà."

Hắn ta sửng sốt: "Gì cơ?"

"Sụp đổ."

"..."

Quý Thần cũng bị chọc tức đến bỏ đi, bữa tối cứ thế mà kết thúc lãng xẹt.

Lần combat đầu tiên, tàm tạm qua loa, miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng mà vẫn chưa phát huy hết toàn bộ thực lực của tôi.

Vẫn cần phải cố gắng phát huy thêm.

5

Nhà họ Quý không chuẩn bị phòng riêng cho tôi, đồng nghĩa với việc tôi phải ở chung phòng với Quý Minh Tước, đây cũng là ý của cha anh - Quý Kiêu.

Ban đêm, trong phòng, tôi và Quý Minh Tước đưa mắt nhìn nhau.

Người đàn ông mang vẻ đẹp trai cao quý hơi nhíu mày, dường như có chút không vui.

Tôi chủ động lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Chồng ơi, đêm khuya rồi, chúng mình đi nghỉ thôi nhỉ?"

"Cậu ngủ trên ghế sofa."

Giọng điệu của Quý Minh Tước lạnh ngắt, mang theo sự xa cách rành rành.

Tôi ôm n.g.ự.c với vẻ mặt không thể tin nổi: "Chồng à, sao anh nỡ để người chồng nhỏ nhắn kiều diễm, đẹp trai rạng ngời, yếu ớt mỏng manh, lại vừa mới bị bắt nạt như em phải ra ghế sofa ngủ chứ?"

Hai hàng lông mày của Quý Minh Tước giật giật.

Im lặng một chốc, thế mà anh lại thỏa hiệp.

"An phận một chút, nếu tôi phát hiện cậu có bất kỳ thói quen ngủ xấu nào, thì đây sẽ là lần cuối cùng."

Nói xong anh lập tức đi vào phòng tắm.

Tôi thỏa mãn nằm ườn ra giường, sung sướng thở hắt ra một hơi.

Đợi anh tắm xong bước ra, tôi cũng đi vào phòng tắm xối nước một trận.

Lúc đi ra thì phát hiện trên giường có hai cái chăn, rõ ràng chung giường khác chăn là sự nhượng bộ cuối cùng của anh.

Hai người đang nằm nghỉ, tôi hỏi anh:

"Chồng ơi, ấn tượng đầu tiên của anh về em là gì? Thấy con người em thế nào?"