Không thể không nói, Lý Dật Phàm không hổ là lãnh đạo huyện.
Mặc dù trong lòng cô thống khổ nhưng chưa từng mang cảm xúc riêng vào công việc.
Ngược lại, còn biểu hiện bình tĩnh dị thường, cho đến tối hôm nay đột nhiên cô đến thăm, đi thẳng vào vấn đề, nói muốn đêm nay cùng Tô Hướng Vãn đến Tần Châu.
“Người phụ nữ kia tên Thẩm Chiêu Đệ, trước đây cùng chỗ với tôi, là điện thoại viên của tổ thông tin quân khu, sau khi phục viên làm người bán vé ở xe buýt công cộng. Chồng trước của cô ta cũng công tác ở Cục công an, tôi đoán vì chồng trước của mình, cô ta mới có dịp tiếp xúc với Cốc Bắc. Hai người hiện tại có một đứa nhỏ 3 tuổi”, Lý Dật Phàm nói thẳng vào vấn đề.
Tình huống cụ thể chính là người bán vé xe buýt Thẩm Chiêu Đệ đột nhiên nhắn tin cho Lý Dật Phàm, nói mình có đứa con trai 3 tuổi, là của Cốc Bắc, hiện giờ đã đến tuổi đi nhà trẻ, phải khai báo tạm trú cho nên cô ta yêu cầu Lý Dật Phàm ly hôn với Cốc Bắc.
Nếu không, cô ta sẽ làm loạn đến quân khu, thậm chí làm loạn đến tận chính phủ, tóm lại, sẽ làm Cốc Bắc mất việc.
“Cho nên cô kinh sợ đến như vậy, chuẩn bị ly hôn để Cốc Bắc kết hôn với phụ nữ kia, chỉ để cho đứa con kia của Cốc Bắc có hộ khẩu?” Tô Hướng Vãn sợ ngây người: “Lý Dật Phàm, đây không phải là tính cách của cô mà tôi hình dung được”
Lý Dật Phàm chính là phong độ thủ lĩnh: “Tôi đi nói chuyện trước với cô ta. Công việc của Cốc Bắc không thể mất. Cô không biết, Tần Châu của chúng ta là nơi gió dữ, một bên Thanh Hải, một bên biên giới, bên kia là Thanh Tàng, còn có đại quân khu, người bình thường không giữ được, công tác an ninh ở đây phải do Cốc Bắc đảm nhiệm”
“Cốc Bắc kia, vì sao hắn không ra mặt?” Tô Hướng Vãn hỏi
Lý Dật Phàm nói: “Hắn không phải vì Tống Thanh Sơn gây chuyện sao, chạy khắp nơi vì chuyện của Lâm Lập Quốc”
Tô Hướng Vãn tuy rằng đã là cán bộ nhưng với cô mà nói, bất luận ở thời điểm nào, gia đình vẫn là quan trọng nhất. Mặc dù cô cũng rất coi trọng công việc tập thể, nhưng quan trọng nhất vẫn là lợi ích của gia đình mình.
Không giống như Lý Dật Phàm, chồng mình bên ngoài… đến mức có cả đứa nhỏ rồi, cô vẫn còn có thể xem xét kỹ lưỡng, đặt công việc của chồng lên trước, Tô Hướng Vãn chưa từng gặp người nào như vậy.
Nói thế nào nhỉ.
Ở trong hiện thực, người này trong tương lai sẽ là một nhà lãnh đạo lớn với mái tóc bạc trắng, hai mắt thâm quầng, bôn ba khắp nơi vì các vấn đề y tế và công nghiệp.
Đương nhiên, khi mọi người nói về cô, đều nói về thân phận vô cùng lớn này.
Mà trên thực tế, nhiều người sau khi đã làm việc thực sự với cô mới phát hiện con cú mèo này vô cùng đáng yêu, còn làm cho người ta dở khóc dở cười.
Nhưng, con mèo lớn này có hung dữ đến đâu cũng chỉ thể hiện với cấp dưới, trước mặt tiểu tam của chồng, cô lúng túng đến mức Tô Hướng Vãn phải chặc lưỡi.
Trong khu nhà gia đình, sau khi gõ cửa nửa ngày, Lý Dật Phàm mới ôn tồn tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Lý Dật Phàm, đồng chí Thẩm Chiêu Đệ, mở cửa chúng ta nói chuyện đi”
“Sao Cốc Bắc không đến? Sao chỉ có một mình cô?” một người phụ nữ mặc áo ngủ mở cửa phòng, lạnh lùng trừng mắt nhìn Lý Dật Phàm: “Bảo Cốc Bắc tự mình đến, nếu không đừng trách tôi”
Bang một tiếng, Tô Hướng Vãn chặn cánh cửa định đóng sập lại: “Đồng chí, có chút xấu hổ đi, Lý Dật Phàm và Cốc Bắc là một đôi, cô chen chân vào hôn nhân của họ mà còn ra vẻ hợp tình hợp lý à”
“Nếu như Cốc Bắc cưỡng h**p tôi thì sao, chuyện này phải nói thế nào?” người phụ nữ này đánh trúng điểm yếu của Lý Dật Phàm, giơ tay ra: “Theo yêu cầu của tôi, Cốc Bắc và Lý Dật Phàm ly hôn, chuyện này mới có thể thương lượng, nếu không các người, một công an, một quân nhân, cứ chờ đó tôi bế đứa trẻ đến làm loạn lên đi”
Lý Dật Phàm hít một hơi thật sâu rồi nói: “Nói chuyện gì cũng được, cho tôi xem đứa trẻ trước đã”
“Đứa trẻ là của tôi và Cốc Bắc, liên quan gì đến cô?” Thẩm Chiêu Đệ trợn mắt: “Nếu cô thực sự có thành ý, cầm giấy ly hôn đến đây rồi nói chuyện, nếu không tôi làm cho cô đẹp mặt”
Bang một tiếng, cánh cửa đóng lại.
Sắc mặt Lý Dật Phàm tái nhợt, quay đầu nhìn Tô Hướng Vãn.
“Cô đến cả cãi nhau còn không được, vậy mà còn đòi gặp tiểu tam”, Tô Hướng Vãn nói: “Bị người ta nhốt ngoài cửa rồi, chúng ta đi thôi”
Lý Dật Phàm nói: “Đứa bé, tôi còn chưa nhìn thấy nó như thế nào”
“Nhìn thấy đứa nhỏ thì làm sao?” Tô Hướng Vãn nói: “Chỉ là trút giận thôi, tôi thật không khuyến khích cô gặp nó”
Phong độ thủ lĩnh của Lý Dật Phàm bây giờ mới thể hiện rõ: “Tôi vẫn không thể tin Cốc Bắc lại phạm sai lầm ấu trĩ như vậy, tôi phải nhìn xem đứa nhỏ có thật sự giống Cốc Bắc không”
Hiển nhiên, cô có một niềm tin đặc biệt với chồng mình.
Tô Hướng Vãn xoay người bước xuống cầu thang, đột nhiên cô tìm được một cây gậy lau nhà, đi lên gõ cửa một lần nữa, nói với Lý Dật Phàm: “Cô cần một phương thức chính xác để đối phó với kẻ thứ ba”
Cô đập cửa hai lần nữa, Thẩm Chiêu Đệ vừa hé cửa ra, Tô Hướng Vãn lập tức chèn cây lau nhà vào, đẩy Thẩm Chiêu Đệ ra: “Đứa trẻ có đây không? Chúng tôi cần gặp đứa trẻ”
“Đây là nhà tôi. Cô muốn làm gì, cẩn thận tôi báo công an”, thấy cô hùng hổ, Thẩm Chiêu Đệ cũng sợ hãi.
Chỉ là loại căn hộ nhỏ một phòng ngủ, rất chật, Tô Hướng Vãn bước vào, bị Thẩm Chiêu Đệ túm lấy bím tóc.
Tô Hướng Vãn dùng gậy lau nhà đánh lại: “Cô là kẻ thứ ba, không bị chúng tôi lôi ra ngoài kéo đi diễu phố là may lắm rồi, phá hư quân hôn, đợi chúng tôi kiện cô ra tòa xem cô có bị phán 10 năm 8 năm không, ở đó mà còn dám báo án. Cô báo án đi cho tôi xem?”
Bước qua cửa, Tô Hướng Vãn không nói nhiều trực tiếp xông vào phòng ngủ.
Trong phòng ngủ, cô nhìn thấy quần áo của Chi Chi vứt khắp nơi, cái thì ở sàn nhà, cái thì quăng ở góc phòng như rác.
Bên ngoài, Thẩm Chiêu Đệ xõa tung tóc ra, đầu lắc lư, hét ầm lên: “Cứu mạng, có kẻ muốn giết người!”
Tô Hướng Vãn không quan tâm, tiếp tục tìm. Phòng ngủ không có, phòng khách cũng không có, sàn nhà dơ bẩn bừa bộn, quần áo trẻ em quăng khắp nơi, còn có một ít đồ ăn đã bốc mùi, nửa bát sữa bám đầy ruồi bu.
Cô nhịn không nôn ra, nghĩ trong nhà không có đứa trẻ, quay người bước vào nhà vệ sinh. Cô nhìn thấy một đứa trẻ nằm úp trên bồn cầu, mặc quần áo của Chi Chi, đang uống nước trong bồn cầu.
Ọc một tiếng, Tô Hướng Vãn suýt chút nữa thì nôn ra.
Ngay sau đó, cô ôm đứa trẻ đi ra.
Từng bộ quần áo của Chi Chi đều được Tống Thanh Sơn tự tay giặt giũ, rất sạch sẽ. Nói thật, đời này Tô Hướng Vãn sẽ không thể sinh thêm đứa con nào nữa cho nên cô đối với quần áo cũ của Chi Chi có cảm giác vô cùng thân thiết không giải thích được.
Vậy mà lúc này, đứa trẻ nằm sấp trên bồn cầu, trên miệng vẫn còn vết bẩn, quần áo lem luốc không biết là do sữa bột hay bột mì, Tô Hướng Vãn không nhịn được cơn giận quay đầu lại, thấy Thẩm Chiêu Đệ định túm tóc mình thì tát cho cô ta một cái.
Hai người xông vào đánh nhau, Tô Hướng Vãn thấy Lý Dật Phàm vẫn còn đứng thất thần, vội vàng nói: “Mau nhìn đi, rốt cuộc có giống không?”
Lý Dật Phàm nhìn một cái, nói thế nào nhỉ, Cốc Bắc là hán tử phương bắc mắt to mày rậm, mà đứa nhỏ này đúng là phiên bản thu nhỏ của Cốc Bắc. Càng làm cho cô khổ sở hơn là khi đứa nhỏ đột nhiên há mồm gọi một tiếng mẹ, thanh âm thô ráp kia giống Cốc Bắc như đúc.
Lý Dật Phàm cơ hồ tông cửa xông ra.
Tô Hướng Vãn gom lại toàn bộ quần áo của Chi Chi, sau đó mở tủ, lôi từng nắm quần áo ra.
Thấy cái nào của Chi Chi, cô đều nhặt lại hết.
Thẩm Chiêu Đệ không túm được Lý Dật Phàm, tiếp tục lăn lộn đánh nhau với Tô Hướng Vãn, đứa trẻ chạy tán loạn trong phòng ngủ, bị người phụ nữ kia đá cho mấy cái.
Ôm quần áo của Chi Chi, Tô Hướng Vãn đại thắng đi ra, xuống lầu, lên xe, cô thấy Lý Dật Phàm đã ngồi trên đó nói: “Quay về ly hôn, làm lặng lẽ thôi, tôi tặng Cốc Bắc cho người phụ nữ đó”
Tô Hướng Vãn vốn là tới để động viên tinh thần cho Lý Dật Phàm thêm can đảm, không ngờ đánh nhau là cô, mắng chửi người cũng là cô.
Khí thế bừng bừng mắng người của chủ tịch huyện Lý Dật Phàm, lúc này không còn một dấu vết nào.
Về đến nhà đã nửa đêm, Tô Hướng Vãn mang tất cả quần áo của Chi Chi ném lên đầu Tống Thanh Sơn, kéo tai gọi hắn dậy: “Dậy, đi giặt quần áo cho con gái tôi”
Tống đoàn ngồi dậy, nhìn thấy quần áo của Chi Chi thì sửng sốt nửa ngày, nói: “Cốc Bắc tìm được cái loại yêu tinh gì vậy, sao lại biến quần áo đứa nhỏ thành thế này?”
Tô Hướng Vãn vẫn còn nhớ rõ thằng bé có giọng nói thô khàn, mặc quần áo con gái, nằm úp trên bồn cầu để uống nước, thấy vừa đáng thương vừa buồn cười.
Tóm lại là tức giận, giật chăn quấn quanh người mình.
Tống đoàn biết mình sai, chuẩn bị dậy để giặt quần áo thì bị Tô Hướng Vãn ngăn lại:
“Thôi đi, tay anh còn bị thương thế kia, quần áo đó để có thời gian rồi tôi giặt, đi ngủ đi”
“Em không tức giận à?” Tống đoàn giật mình, chống khuỷu tay ngồi dậy.
Tô Hướng Vãn nói: “Lúc đó anh gặp phải tình huống như thế nào? Nói nhanh, thẳng thắn sẽ được khoan hồng”
Vì thế Tống đoàn đỡ Tô Hướng Vãn ngồi dậy, kể lại toàn bộ câu chuyện. Theo đó, mấy ngày Lâm Lập Quốc đến đây, Cốc Bắc đột nhiên gọi điện, nói muốn có một ít quần áo cho trẻ khoảng 3-4 tuổi. Sau đó đúng lúc Tống đoàn đến Tần Châu để bàn với Cốc Bắc chuyện của Lâm Lập Quốc nên mang quần áo đứa trẻ theo, tưởng là hắn muốn tìm quần áo cho con của đồng nghiệp hoặc người thân.
Sau đó, lúc đi cùng Cốc Bắc đến gặp Thẩm Chiêu Đệ, Cốc Bắc mới nói một người phụ nữ mà anh ta quen biết 4 năm trước đột nhiên mang theo đứa nhỏ xuất hiện, nói đó là con của hắn.
Cốc Bắc vốn dĩ không tin mình làm ra cái chuyện hoang đường đó, chồng của Thẩm Chiêu Đệ vốn là cấp dưới của hắn. Bốn năm trước, hắn đến nhà cấp dưới uống rượu, mọi người cùng đi, uống một trận say xỉn rồi tùy tiện ngủ lại một đêm, nhưng không thể phát rồ đến mức ngủ với vợ người khác chứ, đúng không?
Chồng của Thẩm Chiêu Đệ 3 năm trước đã hy sinh, nên ít nhất Cốc Bắc đã không gặp Thẩm Chiêu Đệ trong 3 năm qua.
Sau đó Cốc Bắc nhìn thấy đứa nhỏ, tự tát mình một cái rồi thừa nhận nó. Đó là bởi vì đứa trẻ trông rất giống Cốc Bắc, như thể được đúc ra từ một khuôn.
Khi Cốc Bắc đi công tác, hắn đã nhờ Tống đoàn để ý đến Thẩm Chiêu Đệ và đứa con của cô ta.
Vài ngày trước, Tống đoàn còn đến đưa tiền sinh hoạt phí cho Thẩm Chiêu Đệ.
“Lúc anh đến, nhà Thẩm Chiêu Đệ có bẩn thỉu bừa bộn không, cái đứa nhỏ kia có uống nước trong nhà vệ sinh không?” Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi.
Tống đoàn sửng sốt một chút, nói: “Không, trong nhà sạch sẽ, đứa nhỏ sạch sẽ, người phụ nữ kia ăn mặc cũng tốt”
“Nói như vậy tức là anh đã ngắm nhìn cô ta, vào nhà cô ra?” nói xong còn véo hắn.
Đánh là tình, mắng là yêu, véo như vậy đối với Tống đoàn chẳng có tí sát thương nào.
Nhưng không thể để cho người phụ nữ của mình nghĩ oan về mình: “Tôi có xem qua đứa nhỏ, cũng đáng yêu, nhưng em bảo loại phụ nữ đó làm sao tôi nhìn được, cái loại không đứng đắn đó, lãnh đạo đã dạy chúng tôi là không thể nhìn”
Đối với những người như Tống đoàn, nói về t*nh d*c như nói đến cọp, đến cả bàn luận cũng không dám.
Trong trung đoàn của họ từng xảy ra một chuyện, có người vợ đi thăm chồng, ban đêm ngủ chung một giường. Kết quả người chồng s* s**ng một chút, ôm một chút, bà vợ liền chạy tới chỗ chính ủy tố cáo, nói chồng mình đùa bỡn lưu manh.
Chuyện quan hệ ngoài luồng của Thẩm Chiêu Đệ và Cốc Bắc, theo suy nghĩ của Tống đoàn quả thực là chuyện kinh hoàng, đến cả nghĩ còn không dám nên đương nhiên đối với loại phụ nữ như Thẩm Chiêu Đệ, trong lòng hắn cực độ khinh bỉ.
Hai vợ chồng trò chuyện chốc lát, Tô Hướng Vãn xoay người nằm ngủ, đè phải cái tay bị thương của Tống đoàn.
Tống đoàn vì không muốn quấy rầy giấc ngủ của vợ, nhịn đau nằm đến sáng.
Ngày hôm sau là ngày Tô Hướng Vãn đi Tần Châu để thăm Triệu Quốc Niên cùng Triệu Ngân Sương.
Sáng sớm cô đã vào bếp, trong nhà còn mỡ heo nên nướng 3 cái bánh mỡ heo. Triệu Quốc Niên thích ăn bánh mỡ heo nên để dành cho ông 1 cái, 2 cái còn lại cho đám trẻ, như vậy cũng giải quyết được một bữa ăn.
Nhà có 3 thằng choai choai đang lớn, gần như không có lúc nào dư thừa đồ ăn.
Ăn xong chiếc bánh nướng mỡ heo, bọn trẻ ăn cháo kê, vì phải ra ngoài nên ăn cũng nhanh hơn bình thường.
Triệu Quốc Niên và Triệu Ngân Sương hiện đang sống trong khu gia đình của nhà máy thuốc lá.
Tô Phú Phú đang chờ giấy báo của Đại học Công nông binh, cũng đến làm việc ở nhà máy thuốc lá.
Sau khi đưa bọn trẻ đến nhà máy thuốc lá, Tô Hướng Vãn phải đi gặp Lưu Tại Dã. Tên kia đã đáp ứng với cô là sẽ bán cho cô một số đồ cổ hắn có được.
Ở Tần Châu, Lưu Tại Dã là kẻ khôn ngoan, một thỏ ba hang, không chỉ có nhà trong quân khu mà còn chuẩn bị mấy cái tứ hợp viện nhỏ bên ngoài, đều là loại nhà cổ, chỉ cần nhìn mái ngói cũng biết giá trị của nó.
Hắn ở bên ngoài đương nhiên tỏ vẻ chính khí, nhưng ở trong nhà, hắn hoàn toàn là bộ dạng đại gia.
Tô Hướng Vãn đến nơi chỉ thấy có một mình Lưu Tại Dã, không có người nào khác, cảm thấy có chút kỳ quái.
Mà Lưu Tại Dã còn ra vẻ văn nhã, ngồi ung dung uống trà.
Hắn đẩy một cái túi da cũ kỹ, bên ngoài đã trầy xước về phía Tô Hướng Vãn: “Mở ra xem trước đã”
Tô Hướng Vãn vừa mở ra, lập tức đóng lại: “Những thứ này là thật sao?”
“Thật chứ, sao lại không thật được”, Lưu Tại Dã nói.
Tô Hướng Vãn trầm mặc trong chốc lát, lại hỏi: “Những thứ này anh tính bao nhiêu tiền?”
Tính cách Lưu Tại Dã có 2 điểm nổi bật, một là thiếu đòn, hai là hèn hạ, ví dụ như lúc này, hắn thấy mình thật hèn hạ, đáng bị ăn đòn. Lúc đầu hắn định đòi Tô Hướng Vãn 300 đồng, dù sao giá trị của túi đồ này vượt xa giá trị tiền bạc. Nhưng há miệng ra, lại biến thành 30.
Không có cách nào, hắn luôn không tự chủ được mà lấy lòng Tô Hướng Vãn, sau khi tỉnh ngộ, muốn tự tát mình hai phát.
“30 đồng là được, tôi còn muốn cô giúp tôi chuyện này” nói xong hắn đột nhiên tự vả miệng một cái, cười nói: “Muỗi, bây giờ chỗ nào cũng có muỗi”
Trong tay Tô Hướng Vãn đang có 2 đồ vật, đều là lấy ra từ mộ của Từ Hi thái hậu. Những đồ vật này, Tô Hướng Vãn tính toán đến lúc thay đổi chính sách sẽ giao cho bảo tàng quốc gia, bởi vì chúng quá mức trân quý, không thể giữ trong một gia đình bình thường được.
Mà đồ của Lưu Tại Dã đưa cho cô, chính là loại kim cương châu báu mà phụ nữ thời xưa coi trọng, cô chỉ mở ra xem một chút, với kiến thức trang sức từ kiếp trước, chỉ cần liếc mắt cô có thể nhận ra đó là viên không dưới 12 carat.
Đồ quý như thế, Lưu Tại Dã không mù cũng không điên, chắc chắn không có khả năng cho cô.
“Nói đi, anh muốn tôi làm gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lưu Tại Dã vuốt tay: “Tôi hiện tại đang ngồi ở vị trí của Cốc Bắc, cô không cần phải làm gì cả, chờ Cốc Bắc về, cô chỉ cần thuyết phục Lý Dật Phàm vài câu, để cô ấy kiên quyết ly hôn với Cốc Bắc, hợp tác vói tôi điều tra chuyện đứa con ngoài giá thú của Cốc Bắc là được”
Tô Hướng Vãn đã nói, Lưu Tại Dã là tên lang tâm cẩu phế, nếu thật sự làm việc thiện thì chó sói cũng biết ăn chay.
Đứng lên, cô lùi hai bước, đột nhiên vung tay tát một phát nảy lửa vào mặt Lưu Tại Dã.
Chuyện con riêng của Cốc Bắc còn chưa xác định có thật hay không, tên vương bát đản Lưu Tại Dã này còn muốn thêm dầu vào lửa.
Nói cái gì muốn cho cô kiếm thêm, hóa ra đây là cố gắng hối lộ cô bằng đủ mọi cách.
Muốn cô châm ngòi thổi gió, xúi giục Lý Dật Phàm ly hôn.
Phải biết rằng lúc đầu, khi nhìn thấy Thẩm Chiêu Đệ, Tô Hướng Vãn không có ấn tượng tốt về Cốc Bắc, nhưng bây giờ cô cảm thấy mình phải tìm ra sự thật về chuyện này.