“Cốc Bắc chính là quá trớn, hắn ta thích rượu, uống say rồi ngủ khắp nơi, đó là vấn đề nguyên tắc, cô hiểu không? Hơn nữa tôi nói cho cô, Tô Hướng Vãn, Cốc Bắc suốt ngày nói khắp nơi rằng Lý Dật Phàm là quái vật, nếu không phải vì thân phận của Lý Dật Phàm, hai người bọn họ sớm đã ly hôn từ 800 năm”, Lưu Tại Dã còn nói.
Cho đến bây giờ Tô Hướng Vãn vẫn chưa từng gặp qua Cốc Bắc.
Nhưng cô biết, Lưu Tại Dã là loại người luồn cúi, lại lang tâm cẩu phế, ngoài lợi ích ra hắn không để ý đến gì hết.
Vì thế cô hỏi: “Thẩm Chiêu Đệ đó có phải hợp tác cùng anh không?”
Lưu Tại Dã vội vàng khoát tay: “Hoàn toàn không có, nếu cô ta hợp tác với tôi, còn cần đến cô làm gì? Tô Hướng Vãn, cô cho cô là ai, mẹ tôi còn không đánh tôi, cô nhìn tôi làm sao…”
Ba chữ “thu thập cô” không nói ra được, Lưu Tại Dã giơ tay lên hướng về mặt Tô Hướng Vãn rồi dừng lại: “Đi đi, sau này đừng để tôi nhìn thấy cô”
Nhưng khi Tô Hướng Vãn định đi, hắn lại túm cô lại: “Những thứ này đều là đồ của nhà Lý Thừa Trạch, ban đầu tôi định nuốt hết, nhưng thôi, cô mang đi hết đi, cô tự cất giấu hoặc đưa cho Thừa Trạch thì tuỳ, tôi không quan tâm”
Tô Hướng Vãn còn đang nghĩ làm sao mà tự nhiên Lưu Tại Dã lại êm đẹp giao đồ ra như thế, hoá ra những châu ngọc này đều của nhà Lý Thừa Trạch, hắn đưa cho cô, còn định lừa gạt thêm ít tiền.
Người này thật không hổ danh là lòng lang dạ sói.
Tô Hướng Vãn đi ra khỏi nhà Lưu Tại Dã, đến nhà máy thuốc lá.
Triệu Ngân Sương hiện giờ không đi làm, chỉ ở nhà nấu cơm cho Triệu Quốc Niên. Bọn họ cũng được phân một căn nhà nhỏ 2 phòng ngủ, hai người ngủ một phòng, Tô Phú Phú ngủ ở phòng khách.
Bây giờ cũng xem như một gia đình trọn vẹn.
Triệu Quốc Niên cầm chiếc túi da cũ của Tô Hướng Vãn, vì Tô Hướng Vãn muốn ông ta nhìn thử một chút những đồ đó rốt cuộc có giá trị hay không, ông xoay người lấy mắt kiếng đeo lên.
Cũng đã 50 tuổi, Triệu Quốc Niên đến lúc phải đeo kính lão.
Lúc ở Hải Tây, ông chỉ có chiếc áo rách, lưng còng, đen đúa, nhìn có đủ thảm hại.
Nhưng bây giờ một thân áo sơ mi trắng, cặp kính trên mắt, Triệu Quốc Niên nhìn qua còn trẻ hơn Triệu Ngân Sương. Dù sao ông cũng từng là sinh viên, lịch sự nho nhã, khí chất cũng rất tốt.
Không thể không nói, mắt nhìn người của Triệu Ngân Sương rất tốt, tìm được người cha kế không tệ cho chị em Tô Hướng Vãn.
Đeo kính nhìn một hồi, rồi lại lấy kính lúp ra soi xét, ông quay đầu nói: “Những thứ này rất có giá trị, từ đâu ra vậy? Nhất định phải cất giữ cẩn thận, đừng bán bây giờ, bây giờ bán không có lợi lắm”
Tô Hướng Vãn nói sơ qua về lai lịch món đồ, mặt Triệu Quốc Niên đột nhiên ảm đạm.
Nói gì thì nói, tổ tiên nhà họ ở Bắc Kinh, cũng là những người có mặt mũi, phải nói là giàu có, so với những thứ này còn nhiều hơn, chưa nói đến tranh cổ, thư pháp đều bị vợ cũ của ông mang đi hết.
Nếu Triệu Quốc Niên nói đồ này đáng giá, Tô Hướng Vãn dĩ nhiên không dám xem thường, nghĩ tới nghĩ lui, cô lấy một cái túi vải cũ ra, nhét vào trong đó.
Sau đó, trò chuyện cùng Triệu Ngân Sương đến trưa, hai người cầm giỏ ra cửa định đi mua thức ăn, đột nhiên có một người đàn ông chặn lại.
Người này cao ngang Tống đoàn, mặt mũi trắng hơn Tống đoàn một chút, mặc một bộ đồng phục màu xanh đậm, đội mũ rộng vành, lông mày rậm và mắt to, dáng người cao thẳng, khoảng bốn mươi tuổi.
Anh ta có khuôn mặt vuông, từng nếp nhăn trên khuôn mặt đều mang một loại cực kỳ uy nghiêm đẹp đẽ.
Anh ta chào Tô Hướng Vãn một cái, sau đó nắm lấy tay cô: "Đồng chí Tiểu Tô, tôi đã nghe Dật Phàm nhắc đến cô nhiều lần. Tôi tên là Cốc Bắc, Cục trưởng cục công an thành phố Tần Châu"
Đây chính là Cốc Bắc sao?
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, tra nam này có vẻ ngoài không tệ.
Dĩ nhiên, bây giờ trị an xã hội không được tốt lắm, nhất là do cách mạng văn hoá, dân chúng chạy loạn khắp nơi, có thể nói là vô cùng hỗn loạn.
Nhưng Tần Châu là thành phố trung chuyển của 5 tỉnh tây bắc, luôn có an ninh vô cùng tốt, thực sự là nhờ công của Cục trưởng cục công an Cốc Bắc.
“Lên xe nói đi, cô phải đi cùng tôi một chuyến”, anh ta vừa nói vừa làm động tác mời.
...
Trước đó Cốc Bắc đã đến Bắc Kinh, lúc đầu anh ta muốn trực tiếp gặp lãnh tụ, nhưng lúc đó lãnh tụ đang ở Tr**ng S*. Sau khi thảo luận với các chiến hữu và cha mình là Tư lệnh Cốc, anh ta đã cùng Tư lệnh Cốc trực tiếp đến Tr**ng S*. Chuyện sau đó dĩ nhiên Cốc Bắc không thể nói cho bất kỳ ai khác.
Đến lúc anh ta quay về, chưa kịp bước chân vào nhà đã có người báo, sân sau nhà anh ta cháy rồi.
Anh ta nghĩ tới nghĩ lui, liền chạy đi tìm Tô Hướng Vãn.
Tại sao? Bởi vì bây giờ ở toàn bộ Tần Châu, theo lời Lý Dật Phàm, người có phong độ tốt, bạn tri giao tốt chỉ có Tô Hướng Vãn.
Cốc Bắc sợ mọi chuyện ầm ĩ lên, không có cách nào xử lý được nên muốn gọi Tô Hướng Vãn tới để giúp anh ta điều đình với Lý Dật Phàm.
“Dật Phàm muốn ly dị với tôi, chuyện này cô biết chứ?” lên xe Cốc Bắc nói luôn.
Cho tới giờ Tô Hướng Vãn không hề sợ Tống Thanh Sơn, nhưng không biết tại sao, vô hình lại hơi sợ Cốc Bắc.
Không phải sợ vẻ bề ngoài của anh ta, mà vì khuôn mặt vuông, tướng mạo nghiêm túc lại chính khí đó làm cho người ta cảm thấy đây là một lãnh đạo đặc biệt uy nghiêm.
“Biết, nhưng tôi cũng biết Cục trưởng Cốc nuôi phụ nữ ở bên ngoài, còn có cả một đứa con. Trong tình huống này, không ly hôn mới là lạ chứ” Tô Hướng Vãn dứt khoát nói.
Cốc Bắc thắt dây an toàn, đột nhiên nói: “Ông trời hại tôi”
“Bốn chữ này, giá mà Cục trưởng Cốc hiểu được từ 4 năm trước thì tốt biết mấy”, Tô Hướng Vãn nói với giọng mỉa mai.
“Lãnh tụ dạy chúng ta rằng, không điều tra thì không có quyền lên tiếng. Đồng chí Tiểu Tô, tôi thừa nhận thằng bé đó rất giống tôi, nhưng tôi không chấp nhận đứa bé đó là con tôi. Cái này không phải nói tôi lang tâm cẩu phế, kéo quần lên rồi không nhận nữa, nhưng chuyện gì thì cũng cần phải điều tra trước, tìm ra chân tướng sự thật chứ?” Cốc Bắc nói rất hợp lý.
Tô Hướng Vãn nói qua loa: “Đã lâu như vậy tại sao anh không điều tra?”
“Cô xem tôi còn thời gian để điều tra sao?” Cốc Bắc giơ tay, hỏi ngược lại.
Cũng đúng, từ sau khi Thẩm Chiêu Đệ xuất hiện, Cốc Bắc đã đi công tác, ngay cả Thẩm Chiêu Đệ cũng phải nhờ đến Tống đoàn chiếu cố giúp.
Lần này chờ anh ta quay lại, Thẩm Chiêu Đệ đã mò tới tận hang ổ của anh ta.
“Tống đoàn từ trước đến giờ luôn đánh giá cô rất cao, đồng chí Tiểu Tô, cô có biết không?” Cốc Bắc lại nói.
Tô Hướng Vãn không biết Tống đoàn nói gì về cô ở bên ngoài, nên cô có chút tò mò: “Ồ, anh ta nói gì về tôi?”
“Hắn nói cô có trí tuệ mà người khác không có. Tất nhiên tôi không tin điều này, nhưng cô cũng biết, nếu muốn kiểm tra xem đứa trẻ kia của Thẩm Chiêu Đệ từ đâu ra, ít nhất phải mất vài ngày. Tôi phải đi bệnh viện tìm hồ sơ lúc cô ta sinh con, đấy là nếu cô ta vào bệnh viện sinh con, bây giờ rất nhiều người chọn sinh con ở nhà, cái này thì lại càng khó tra xét. Tôi còn phải đi hỏi hàng xóm láng giếng, nhưng cô ta là dân nhập cư, không có chỗ ở cố định. Tóm lại, phải rà soát rất cẩn thận. Nếu Tống đoàn nói cô thần thông như vậy, vậy có cách nào nhanh nhất, ngắn nhất để chứng minh đứa bé kia không phải của tôi, ít nhất để cho tôi qua được cửa ải khó khăn hôm nay không?”
Tô Hướng Vãn không lên tiếng. Cô không tin vào con người Cốc Bắc, làm sao có thể nhận việc bày mưu tính kế này được.
“Ông trời hại tôi”, Cốc Bắc lại lẩm bẩm, sau đó khởi động xe.
Tô Hướng Vãn vẫn chưa hiểu những câu anh ta lẩm bẩm suốt này, nhưng khi Cốc Bắc đưa cô đến nơi, cô mới hiểu tại sao Cốc Bắc lại nói rằng ông trời hại tôi.
Loại chuyện này sợ nhất là đối chất 3 bên, mà lúc này, Lý Dật Phàm hấp tấp đã bắt đối chất 3 bên với Cốc Bắc, ngay tại nhà mình ở quân khu tỉnh.
“Lúc ấy, Cục trưởng Cốc ở nhà tôi, ban đầu nói Lý Dật Phàm bộ dạng giống như cú mèo, một chút ý tứ cũng không có, còn đặc biệt thích sạch sẽ. Hai người mỗi lần trước khi quan hệ đều phải tắm, anh ta là đàn ông phương bắc, không thích tắm, vì vậy hai người thường xuyên gây gổ”, Thẩm Chiêu Đệ đang nói.
Lý Dật Phàm ngồi trên salon không nói lời nào.
Dường như cô đã thức trắng đêm, quầng mắt đen sì, hai con mắt âm u ảm đạm, vừa to vừa tròn, quả thật rất giống cú mèo.
Nhìn chồng, cô không mắng, không khóc, chỉ lẳng lặng ngồi nghe.
Nghe chồng mình dẫm đạp tôn nghiêm của mình với một người phụ nữ khác, nói ra cả những chuyện riêng tư nhất.
“Anh ấy còn nói, tâm của Lý Dật Phàm đặt vào sự nghiệp quá sâu, căn bản không thích hợp làm người phụ nữ của gia đình. Sau đó hai chúng tôi cứ như vậy mà…” Thẩm Chiêu Đệ ngẩng đầu nhìn Cốc Bắc nói: “Vốn dĩ tôi chưa từng nghĩ tới chuyện quấy rầy các người, nhưng đứa trẻ càng ngày càng lớn, muốn đi nhà trẻ mà không có hộ khẩu thì làm sao đi học được?”
“Anh không có gì để nói sao?” Lý Dật Phàm ngẩng đầu hỏi Cốc Bắc.
Cốc Bắc cúi đầu, hai tay nhét trong túi, không nói một tiếng nào.
Lý Dật Phàm hít một hơi thật sâu, nói: “Được rồi, ngày mốt là thứ 2, Cục dân chính làm việc, chúng ta làm thủ tục ly hôn. Ly hôn xong, các người muốn làm gì thì làm”
Thẩm Chiêu Đệ đương nhiên rất cao hứng, đứng lên sờ chân mình rồi chắp tay xá Lý Dật Phàm một cái: “Vậy tôi thật sự cảm ơn cô”
Lý Dật Phàm cắn răng, siết chặt tay, ngồi vững vàng.
Trong lòng cô loạn bao nhiêu, chỉ có mình cô biết, nhưng cô là người có học hành giáo dục, cô biết lúc này mình không thể khóc, không thể nháo.
Bởi vì có náo loạn thế nào đi nữa, người mất mặt vẫn là cô.
Tô Hướng Vãn không chú ý cái này, cô một mực tìm đứa bé của Thẩm Chiêu Đệ.
Đến lúc Thẩm Chiêu Đệ gọi một tiếng Cốc Đông rồi mở cửa nhà vệ sinh, Tô Hướng Vãn mới nhận ra, đứa bé kia vừa vào đã vào ngay trong nhà vệ sinh.
Hơn nữa, đứa nhỏ này dường như đã quen đào bới trong nhà vệ sinh, đang cầm cây thông cống nghịch loạn trong bồn cầu, căn bản không ý thức được có người tới.
Thẩm Chiêu Đệ định đón đứa trẻ nhưng Tô Hướng Vãn đã bế nó lên.
“Vị nữ đồng chí này, chuyện người khác cô ít xen vào đi, mau đưa đứa bé cho tôi”, Thẩm Chiêu Đệ nói.
Tô Hướng Vãn bế đứa bé trong lòng, hỏi nó: “Cốc Đông, dì hỏi con, con có muốn người mẹ này không?”
Đứa trẻ 3 tuổi đã biết nói chuyện, cũng đã hiểu một số thứ.
Đứa trẻ quay đầu nhìn Thẩm Chiêu Đệ một lúc rồi lắc đầu: “Không muốn”
“Cốc Đông, mau lại đây” Thẩm Chiêu Đệ đưa tay nói.
Lý Dật Phàm cũng nói: “Hướng Vãn, trả con cho cô ta, tranh thủ thời gian để hai người này đi ra khỏi đây”
Phải nói rằng lúc này, cô một giây một phút đều không muốn ở chung với Cốc Bắc, Thẩm Chiêu Đệ và cả đứa trẻ Cốc Đông này.
Tô Hướng Vãn mơ hồ cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng.
Nhưng cô không nghĩ ra được không đúng ở điểm nào.
Cô cảm thấy Thẩm Chiêu Đệ này nhìn kiểu gì cũng không giống một người mẹ, hơn nữa giữa Cốc Đông và Thẩm Chiêu Đệ hình như không có một chút tình cảm nào.
Đúng lúc này bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Cốc Bắc gần cửa nhất, vừa mở ra thì Lưu Tại Dã mang theo một đám người hò hét xông vào.
“Cục trưởng Cốc, hôm nay nhìn không tệ a, chuyện gì xảy ra? Không phải anh bên ngoài đùa bỡn lưu manh với phụ nữ, đùa bỡn đến mức có cả đứa trẻ đấy chứ?” Lưu Tại Dã nói thẳng.
Cốc Bắc không lên tiếng, ngược lại Lý Dật Phàm lại quát lên: “Lưu Tại Dã, anh ra ngoài cho tôi, chuyện nhà chúng tôi không cần anh quản”
“Làm sao có thể gọi là chuyện nhà? Cốc Bắc là cán bộ chính phủ, cùng vợ cấp dưới tư thông, còn sinh ra đứa nhỏ, Lý Dật Phàm, đầu óc cô có vấn đề à? Bây giờ, cô chỉ cần làm chứng cho tôi, chúng tôi lập tức mang hắn tới Uỷ ban cách mạng xử lý”, Lưu Tại Dã nói.
Nguyên tắc của Lý Dật Phàm là cho dù tình cảm có thế nào đi nữa cũng không để ảnh hưởng đến công việc, cho nên cô nói: “Lưu Tại Dã, tình cảm của tôi và Cốc Bắc đã sớm tan vỡ, anh không cần phải làm vậy, mau rời khỏi đây đi”
“Cô đúng là một đồ ngu”, Lưu Tại Dã nói: “Chẳng trách Cốc Bắc đội nón xanh cho cô, loại chuyện này Cốc Bắc và Thẩm Chiêu Đệ đáng bị l*t tr*n mang đi diễu phố”
Đây chẳng phải là tưới dầu vào lửa sao, Cốc Bắc liền giơ tay tát cho một phát.
Lưu Tại Dã lùi lại một bước, đám côn đồ kia lao vào, la hét ầm ĩ, căn phòng nhỏ bị bọn họ la hét như muốn vỡ ra.
“Đứa nhỏ này căn bản không phải của Cốc Bắc”, đột nhiên Tô Hướng Vãn hét lên: “Nếu thật muốn bắt, các anh phải bắt Thẩm Chiêu Đệ, đó là một kẻ bắt cóc”
Lần này không chỉ Lưu Tại Dã ngẩn ra mà tất cả mọi người cũng ngây lại.
Tô Hướng Vãn ban đầu chỉ mơ hồ hoài nghi, nhưng vừa hét ra câu đó, cô liền tin vào trực giác của mình: “Lưu Tại Dã, ngớ ra đó làm gì, mau bắt người”
Lưu Tại Dã là thừa nước đục thả câu để bắt Cốc Bắc, thấy Tô Hướng Vãn kêu lên thì theo bản năng tóm lấy Thẩm Chiêu Đệ, hỏi: “Đứa trẻ thật sự không phải của Cốc Bắc?”
“Chính là của Cốc Bắc, sao lại không phải?” Thẩm Chiêu Đệ nói: “Nhìn xem, đứa trẻ có giống hệt Cốc Bắc không?”
“Hứ, giống nhau thì là cha con à? Tôi thấy Thẩm Chiêu Đệ cô cũng giống hệt như lão Vương bên nhà hàng xóm, nên cô là con lão Vương à?” Tô Hướng Vãn làm ầm lên.
Thẩm Chiêu Đệ còn đang giãy dụa để chạy ra ngoài, Tô Hướng Vãn liền kéo tóc cô ta lại: “Lưu Tại Dã, nhanh lên, bắt cô ta lại”
“Làm sao cô có thể chứng minh đứa trẻ không phải của Cốc Bắc?” Lưu Tại Dã làm chuyện tốt chẳng qua vì bị Tô Hướng Vãn ép buộc, nhưng vô thức, hắn vẫn đưa tay kéo Thẩm Chiêu Đệ lại.
Tô Hướng Vãn hít một hơi thật sâu, thấy Cốc Bắc vẫn đang nhét một tay trong túi, một tay giơ ngón cái lên như muốn cổ vũ cô tiếp tục.
Cô chỉ ngón tay ra: “Đơn giản nhất, xét nghiệm nhóm máu. Đừng nói với tôi là anh chưa nghe nói đến luật di truyền nhóm máu nhé."
Bây giờ là năm 1971. Ở Trung Quốc, sự khác biệt về nhóm máu vẫn là kiến thức chuyên môn mà chỉ sinh viên y khoa của Đại học Công nông binh biết.
Cho nên thấy tất cả mọi người sửng sốt, Tô Hướng Vãn đành phải phổ cập một ít kiến thức về nhóm máu cho bọn họ.
Sau đó mọi người cùng tới Bệnh viện nhân dân thành phố, đăng ký kiểm tra nhóm máu của Cốc Bắc, Thẩm Chiêu Đệ và đứa trẻ Cốc Đông.
Lưu Tại Dã thừa nước đục thả câu không được, bám theo Tô Hướng Vãn than phiền: “Cô cứ thích chọc vào chuyện của người khác như thế à? Chuyện nhà Cốc Bắc thì có lợi gì cho cô? Vị trí kia của Cốc Bắc để tôi làm không được sao? Nếu muốn, tôi xoay người là có thể đưa mọi người đến làm việc ở thành phố. Còn Cốc Bắc có thể cho cô được cái gì?”
Tô Hướng Vãn cũng không biết phải nói thế nào. Lúc đầu khi cô và Lý Dật Phàm xông vào nhà Thẩm Chiêu Đệ, khi đó Thẩm Chiêu Đệ không có chuẩn bị, hai người thấy lúc đó là cô ta đối xử thật lòng nhất với đứa trẻ.
Thử hỏi, làm gì có người mẹ nào cả ngày nhốt con mình trong nhà vệ sinh, để đứa nhỏ uống nước trong bồn cầu?
Lúc đó cô đã có nghi ngờ.
Nhưng dù sao có thể do trẻ con nghịch ngợm, thích chạy vào nhà vệ sinh.
Cho nên vừa rồi Tô Hướng Vãn để ý, thấy Thẩm Chiêu Đệ quen thuộc đi tìm đứa nhỏ trong nhà vệ sinh, cô lập tức tin tưởng rằng, người phụ nữ này thường xuyên nhốt đứa trẻ trong nhà vệ sinh.
Đứa nhỏ mặt vuông, mắt to mày rậm này lại không sợ người lạ.
Lúc chờ lấy máu, nó vẫn được Tô Hướng Vãn ôm, trong miệng không ngừng nói: “Đại cô đông, đại cô đông”
Tô Hướng Vãn sờ trong túi, thấy có một viên kẹo thỏ trắng dành cho Chi Chi, nhẹ nhàng bóc vỏ, gõ nhẹ vào đầu lưỡi của đứa nhỏ hỏi khẽ: "Đại cô đông là gì?"
Thằng nhỏ l**m l**m kẹo, chắc thấy ngọt lại đưa đầu lưỡi l**m một chút, nhưng không giơ tay ra cầm hay giằng kẹo trong tay Tô Hướng Vãn, chỉ nói bằng giọng rất nhỏ nhưng trống rỗng: “Mẹ luôn đánh Cốc Đông”